Sau Khi Bị Từ Hôn Ta Tiến Cung Trở Thành Sủng Phi - Chapter 03

  Ta muốn khóc, ta có vị hôn phu rồi, hoàng đế còn thế này, hắn nghĩ ta là gì?

 Quả nhiên a nương ta nói đúng, nam nhân trên đời không có ai tốt cả.

 Đột nhiên có một bông tuyết rơi vào mắt ta, làm ta không tự chủ được mà chảy nước mắt, hoàng đế thấy vậy lại hoảng, lập tức thả ta ra, lúng túng lau nước mắt cho ta.

 "Ngươi đừng khóc, là trẫm sai, trẫm lỗ mãng rồi, ngươi đừng khóc mà."

 Ta tuy trong lòng không nói nên lời, nhưng vẫn thuận theo cơn khóc nấc lên, vừa khóc vừa nói: "Hoàng thượng sẽ không trị tội thần nữ chứ?"

 Hoàng đế cười như không thể nhịn được: "Không."

 Lúc này ta mới phát hiện hoàng đế khi lau nước mắt đã làm rơi mạng che mặt của ta từ lúc nào.

 Ta bắt đầu tự mãn, không lẽ là vì phát hiện vẻ đẹp của ta mà hắn có ý định muốn cướp đoạt sao?

 Kết quả là cẩu hoàng đế lại làm ta tức chết!

 "Đừng khóc nữa~ Nhìn ngươi khóc, mũi chảy cả bong bóng, xấu như con chó đen nhỏ mà trẫm gặp hồi bé~"

 Ta lúc đó liền nghẹn họng, thầm mắng: "Ta đây là mỹ nhân thế này mà ngài không thấy sao! Ta thấy không phải Đức phi lén lút, mà là ngài không được!"

 Mặt tên cẩu hoàng đế lập tức đen lại, ta đột nhiên che miệng, trời ơi! Ta sao lại nói thẳng ra những lời trong lòng mất rồi! Phụ mẫu! A di, bá bá, con thực sự xin lỗi mọi người! Cửu tộc ơi con chân thành xin lỗi!

 Hoàng đế nghiến răng, nắm chặt cổ tay ta.

 "Ta sớm muộn gì cũng sẽ cho ngươi biết, rốt cuộc là ta có được hay là không!"

 Kết quả cuối cùng, trong lúc hoảng loạn ta lại vô tình đá hoàng đế một cái.

 Dẫn đến khi ta về phủ trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện bị tru di cửu tộc, thậm chí mấy ngày liền gặp ác mộng, mơ thấy mình bị chém đầu, quên hẳn chuyện Đức phi lén lút.

 Do tuyết lớn xảy ra dạo gần đây, nên hoàng đế rất bận rộn, bọn ta không gặp lại lần nào nữa, thật tốt, cửu tộc ta đã được bảo toàn.

 Ta thường thấy Đức phi đắc ý trong yến tiệc, mỗi lần lòng đều khó chịu, luôn cảm thấy bị kìm nén.

 Cho đến đầu xuân, trong cung có tin, nói Ngụy Thanh thắng trận, ngày sau sẽ khải hoàn hồi triều.

 Ta hiếm khi thêu túi thơm, định đợi Ngụy Thanh trở về tặng, dù sao đã nhận không ít món đồ nhỏ của hắn, chỉ là lâu rồi, thư ta viết hắn lại không trả lời.

 Ngày ấy nhanh chóng đến, ta quyết định quan sát trước, nên đến sớm đứng bên đường đã xếp thành hai hàng.

 Nam nhân dẫn đầu, mặc áo giáp bạc, hai bên đường tiếng hò reo vang, thậm chí không ít nữ tử trên lầu hai ném khăn tay xuống.

 Ta ngước nhìn Ngụy Thanh đang ngày càng gần, cố gắng vẫy tay, đột nhiên thấy có một nữ tử cùng cưỡi ngựa với hắn, hắn cầm cương rất chặt, ta nhìn kỹ, này, không phải là quân sư Mộc của chúng ta sao?

 "Đây là tướng quân phải không! Thật uy vũ!"

 "Đúng vậy, thật đẹp trai, cô nương kia chính là nữ quân sư truyền thuyết, trai tài gái sắc, thật ngưỡng mộ! Tướng quân tuấn tú như vậy, nếu ta có thể cùng chàng ấy chinh chiến thì tốt quá~"

 "Mơ đi, nghe nói lần thắng trận này công trạng của nữ quân sư không nhỏ, biết trước địch đánh úp~"

 Hai nữ tử bên cạnh bàn tán, ta vội vàng tránh sang một bên, sợ bị nhận ra, nhưng đã ta lo xa quá rồi, Ngụy Thanh vốn không hề để ý tới ta, cứ thế hiên ngang cưỡi ngựa đi qua trước mặt ta.

 "Tiểu thư, ta đã nói tướng quân Ngụy và cô nàng kia có quan hệ rồi mà! Khi hoàng thượng ban hôn hắn còn muốn từ hôn! Giữa thanh thiên bạch nhật mà ôm nhau, thật không biết xấu hổ!" Tiểu Cúc nhổ nước bọt.

 Ta cũng ở bên cạnh châm chọc: "Đúng vậy! Còn bảo chỉ coi cô ấy như muội muội tốt, hừ~"

 Nhân vật chính đã đi xa, không có gì để xem nữa, ta vừa quay đầu, liền đụng vào ngực ai đó.

 "Ái chà~"

 Ta ôm đầu, sao người này lại cứng vậy? Ta vừa định ngẩng đầu lên muốn nổi giận, liền thấy gương mặt quen thuộc.

 Tiểu Cúc bên cạnh lắp bắp: "Hoàng... Hoàng... Hoàng thượng..."

 Đại công công lập tức bịt miệng cô ấy, giải thích:

 "Đúng vậy! Chính là hoàng tử của chúng ta."

 Ta cười nịnh bợ.

 "Hoàng... hoàng tử, làm ơn tránh đường, thần nữ muốn về nhà."

 Hoàng đế như điếc, không những không cho ta về, còn kéo tay áo ta.

 Thấy tay hắn sắp chạm tới.

 Ta rất sợ hắn lại làm hành động khiếm nhã, kéo Tiểu Cúc quay đầu bỏ chạy.

 Vừa chạy vừa quay đầu, thấy khóe miệng hoàng đế co giật.

 "Hoàng tướng quân đến!"

 Cuối cùng Ngụy Thanh cũng đến.

 Hắn đi qua thấy ta, liền ngẩn người.

 Không uổng công ta từ chiều đã trang điểm, có phải hối hận rồi không, hối hận cũng muộn, ta không còn là tiểu thư họ Nguyễn, ta là Nguyễn Vân Tô, trở về phục thù.

 Ta mang theo túi thơm, cổ ngó ra ngoài xem, mắt nhìn cửa, không biết hôm nay có gì đặc sắc.

 Ngụy Thanh mặc y phục đen, hắn trông hơi gầy hơn trước.

 Ngụy Thanh bước nhanh vào.

 "Mạt tướng tham kiến hoàng thượng!"

 Hoàng đế trên cao cười ha hả, vẫy tay.

 "Mau đứng dậy! Ngụy ái khanh, là công thần của triều ta, vì trẫm chiếm được hai thành ở Tây Bắc!"

 Ngụy Thanh chắp tay, vội nói:

 "Mạt tướng không dám nhận! Tất cả nhờ hoàng thượng hắn minh, là phúc của mạt tướng, là phúc của dân!"

 Hoàng đế cười lớn:

 "Vậy ái khanh muốn gì thưởng? Ngươi nói đi! Trẫm đều đồng ý!"

 Hoàng đế cười tủm tỉm, ta cảm thấy hắn chắc chắn đang nghĩ chuyện gì xấu.

   Ngụy Thanh lại quỳ giữa điện:

 "Hoàng thượng! Thần có người trong lòng, vừa gặp đã đem thương nhớ, mong hoàng thượng thu hồi hôn ước của thần với con gái tướng quân Nguyễn!"

 Tất cả ánh mắt đều nhìn ta và phụ thân ta, chỉ có Ngụy Thanh là vẫn cúi đầu.

 Ta đột nhiên thấy khó chịu, quyết định về sẽ bán rẻ hết những thứ Ngụy Thanh đã tặng trước đó. Trước khi hắn trở về, ta còn nghĩ nếu hắn tôn trọng ta, chung sống hòa thuận xem cũng được.

 Lúc này trên đầu ta vẫn đang cắm cây trâm gỗ xấu xí, trước khi Ngụy Thanh vào, quận chúa còn chế giễu ta là quê mùa, cắm cả nhánh cây lên đầu.

 Lúc này, quận chúa dẫn đầu đám người nhìn ta đầy ác ý.

 Ta mặt ngoài điềm nhiên, trong lòng cũng vậy, thầm nghĩ các ngươi lại không hiểu thủ đoạn của lão nương đây rồi.

 Hoàng đế "ồ" một tiếng.

 "Vậy... Nguyễn tướng quân, ngươi thấy sao?"

 Lão già nhà ta mặt càng nặng nề.

 "Hoàng thượng, ngài đã nói, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy, tướng quân Ngụy vừa lên đã đòi thu hồi hôn ước! Thần thấy không ổn!"

 Hoàng đế mặt hổ, như đang suy nghĩ.

 Ta nhìn chằm chằm vào Ngụy Thanh đầy kỳ vọng, chỉ chờ xem kịch mở màn, nhưng hắn lại cúi đầu, không thèm nhìn ta.

 Không nghĩ ngợi gì thêm, ta dứt khoát đứng dậy.

 "Khởi bẩm Hoàng thượng! Thần nữ đồng ý từ hôn! Nhưng thần nữ có vài lời muốn hỏi tướng quân Ngụy."

 "Ngỗ nghịch! Ngươi mau về chỗ ngồi. Hoàng thượng, thần dạy con không đúng cách..." Phụ thân trừng mắt nhìn ta.

 Hoàng đế lại ngắt lời ông ấy.

 "Trẫm chuẩn."

 Ta nhìn Ngụy Thanh, từng chữ một hỏi:

 "Tướng quân, người trong lòng của ngài có phải là Mộc Uyển Thất?"

 Hắn nói phải.

 Ta giả vờ đau lòng, bị tổn thương sâu sắc: "Tướng quân không phải nói nàng chỉ là muội muộn của ngài thôi sao?"

 Hắn nói vì Mộc Uyển Thất cứu hắn, bị thương nặng, chuyện vì hắn mà ra, hắn phải chịu trách nhiệm, không thể không cưới, còn hứa với nàng một đời một đôi.

 Ta mím môi hỏi:

 "Cứu mạng là phải lấy thân báo đáp sao, vậy thì ta lúc nhỏ cũng cứu một cậu bé, chẳng lẽ vì thế ta cũng phải bắt hắn cưới ta sao? Cái gọi là huynh muội, ta thấy ngài và nàng ta vốn dĩ ngay từ đầu không rõ ràng, nên nếu có từ hôn, thì cũng là ta từ ngài!"

 Hắn chỉ biết nhỏ giọng nói xin lỗi.

 Ta chỉ thấy buồn cười, liền giật cây trâm gỗ trên đầu ném xuống trước mặt hắn, nói với hoàng đế:

 "Thần nữ Nguyễn Mịch hôm nay muốn từ hôn với tướng quân Ngụy, mong Hoàng thượng ân chuẩn!"

 Hoàng đế nheo mắt nhìn cây trâm gỗ, mặt đầy vẻ chán ghét.

 "Ngụy ái khanh dù sao cũng là công thần lớn, trẫm không chỉ muốn thưởng, mà còn muốn trọng thưởng! Lần đầu ban hôn hai khanh đều không hài lòng, trẫm không muốn thấy nhân duyên oán ngẫu, nên quyết định thu hồi thánh chỉ ban hôn. Trẫm sẽ tự ý ra hai đạo thánh chỉ, đạo đầu tiên là trẫm muốn ban hôn cho Ngụy ái khanh và Mộc Uyển Thất cô nương, ngày tháng để Khâm Thiên Giám định, Ngụy ái khanh có hài lòng không?"

 Ngụy Thanh nghe xong, liền dập đầu thật mạnh.

 "Đa tạ Hoàng thượng!"

 “Còn nữa, trẫm vừa nghĩ lời của Nguyễn tiểu thư nói lúc nãy rất hay, cứu mạng là phải lấy thân báo đáp, vừa khéo trẫm mấy ngày qua đã điều tra rõ, thì ra ân nhân cứu mạng của trẫm chính là Nguyễn tiểu thư, nên ngoài những phần thưởng trước đây, đạo thánh chỉ thứ hai, trẫm phong Nguyễn tiểu thư, ân nhân cứu mạng này, làm quý phi!"

 Nghe đạo thánh chỉ thứ hai, ta liền ngất xỉu giữa đại điện, đừng lo, ta chỉ bị hạ đường huyết thôi, nhưng trước khi ngất, ta chỉ nghĩ, t từ lúc nào đã thành ân nhân cứu mạng của hoàng đế vậy?

 Sau này nghe người khác kể lại, lúc ta ngất xỉu, hoàng đế nói ta là vì quá vui mà ngất, còn phụ thân ta và đám kẻ thù suýt nữa đập vỡ cả đầu cũng không ngăn được hoàng đế đưa ta vào cung làm quý phi.

 Tỉnh dậy làm quý phi là trải nghiệm gì?

 Chưa kịp vui mừng vì từ hôn với Ngụy Thanh, ta đã bắt đầu buồn cho bản thân.

 Ta nghi tên cẩu hoàng đế vì ta biết chuyện Đức phi ngoại tình với đệ đệ ruột của hắn mà cố ý báo thù phong ta làm quý phi.

 Cái gọi là ân nhân cứu mạng hoàn toàn là bịa đặt, ngoài kéo tên tiểu tử vẽ bậy ra khỏi đám cháy lúc nhỏ ra, ta đâu cứu ai khác?

 Khoan đã... không lẽ tiểu tử đánh nhau với ta trong thư phòng, mũi dãi thò lò chính là hoàng đế sao?

 Phụ thân ta đứng cạnh giường, mắt đầy nước nhìn ta.

 "Phụ thân~"

 Ta yếu ớt gọi, ta đói quá.

 "Con gái của ta! Hu hu hu hu~"

 Ông ấy khóc lớn.

 "Phụ thân... phụ thân, con còn đây mà."

 Ông ấy mắt đỏ hoe trừng ta.

 A nương bên cạnh cũng dùng khăn lau nước mắt.

 "Hoàng cung là nơi ăn thịt người không nhả xương, con ngốc thế này, vào cung phải làm sao đây?"

 Ta nghẹn lời, chẳng lẽ trong mắt hai người bọn họ, ta chỉ là đứa ngốc không có chút tâm cơ nào sao?

 Phụ thân ta đột nhiên xắn tay áo, giận dữ nói:

 "Không được! Dù có phải mất mạng, ta cũng phải đòi hoàng thượng thu hồi thánh chỉ!"

 Ta nhìn vết bầm trên trán ông ấy, im lặng, mấy năm nay phụ thân ta tồn tại trong triều đình không dễ dàng gì, các quan ở Lại bộ luôn gây khó dễ cho ông ấy, ta nhìn ông, tóc đã bạc một nửa.

 Ta nắm tay áo phụ thân, bụng lại kêu lên.

 "Phụ thân... làm quý phi cũng không tệ, ít nhất ăn ngon uống sướng. Việc này ta bàn sau, giờ người có thể cho con một đĩa thịt kho tàu được không?"

 Ta giả bệnh ở nhà mấy ngày, gần đến hôm vào cung, lòng ta ngày càng bình tĩnh.

 A nương thương ta, khuyên ta mấy ngày này nên tranh thủ ra ngoài chơi, vào cung rồi sẽ không được tự do nữa.

 Ta thấy cũng đúng, bèn kéo Tiểu Cúc đến Đông Thị.

 Trên đường, ta thấy trên quầy hàng xa xa có chiếc vòng ngọc đẹp, đang trả giá với chủ quán, đột nhiên nghe giọng quen thuộc bên cạnh: "A Thanh, vòng này đẹp quá, ta muốn cái này, chủ quán, vòng này bao nhiêu?"

 Chủ quán cười đầy nếp nhăn: "Đây là phu nhân à? Ôi mắt nhìn thật tốt, vòng này..."

 Ta ngắt lời chủ quán, nhìn vòng ngọc trong tay Mộc Uyển Thất, nói: "Chủ quán, cái này ta xem trước, mua đồ phải có trước có sau chứ?"

 Mộc Uyển Thất không muốn nhưng đành đặt vòng lại, nhìn Ngụy Thanh: "Là Nguyễn tiểu thư à, nếu tiểu thư thích, thì ta nhường cho."

 Ngụy Thanh ngẩng đầu, thấy ta, ngượng ngùng ho khẽ:” Nguyễn tiểu thư, nàng cái gì cũng không thiếu, hà cớ sao còn muốn giành đồ của Thất Thất?"

 Bên cạnh một bà lão nói: "Đây không phải tướng quân Ngụy và quân sư Mộc sao? Ôi, hắn hùng của chúng ta~" rồi nhìn ta đầy khinh bỉ, "Giành đồ của quân sư Mộc, thật không biết xấu hổ."

 Bà lão nói to, mọi người nghe xong liền phụ họa, nhìn ta đầy khinh bỉ.

 Tiểu Cúc bên cạnh lên tiếng bảo vệ ta: "Ta khinh! Rõ ràng là tiểu thư nhà ta xem trước, sao lại nói chúng ta giành?"

 Chủ quán thấy tình hình không ổn, cũng thừa cơ nói: "Ôi, cô nương, đừng giành với quân sư Mộc, ta còn vòng khác, nếu cô thích, ta tặng không cũng được?"

 Ta nghe thấy tiếng thì thầm của mọi người, biết rằng lòng dân giờ đây đều hướng về Ngụy Thanh và những người chiến thắng, ở đây tranh cãi với họ chẳng ích gì, đành mỉm cười nhẹ: "Tướng quân Ngụy giờ đây trong lòng dân chúng danh vọng còn cao hơn cả hoàng thượng, tướng quân Ngụy thật là lợi hại, đã vậy quân sư Mộc nhìn trúng chiếc vòng này, dù ta đến trước cũng không nên cướp đồ vật yêu thích của người khác, vậy thì đành chia tay tại đây thôi."

 Ta kéo Tiểu Cúc đang chửi bới rời đi, hôm nay ra đường không xem lịch, gặp phải hai kẻ xui xẻo này, nghe Tiểu Cúc tức giận bên cạnh, ta cũng chẳng còn tâm trạng đi dạo, tiện đường đi đến Hồng Vận Lâu ăn thịt kho tàu.

 Vừa bước vào cửa, không may lại gặp Ngụy Thanh và Mộc Uyển Thất đang ăn ở đó.

 Ngụy Thanh ân cần lau miệng cho nàng, ta đứng bên tặc lưỡi.

 "Tiểu thư, hay là đổi chỗ khác?" Tiểu Cúc cẩn thận nhìn ta.

 Ta lắc đầu, trong lòng chỉ thấy xui xẻo, sao ta phải nhường nhịn? Ngụy Thanh lúc này nhìn thấy ta, mặt bắt đầu căng thẳng, lau miệng cho Mộc Uyển Thất mà lòng dạ rối bời.

 Ta giả vờ không nhìn thấy hắn, chọn một góc ngồi xuống.

 Một lát sau, Mộc Uyển Thất thì thầm vài câu với Ngụy Thanh, Ngụy Thanh đứng dậy rời đi, trước khi ra ngoài còn nhìn ta một cái.

 Ta lười để ý, một mình ăn mấy món nhỏ, ai ngờ Mộc Uyển Thất lại chậm rãi bước tới.

 "Nguyễn tiểu thư, lâu rồi không gặp."

 Ta chẳng buồn ngẩng đầu: "Xin hỏi ngươi là ai?"

 Mộc Uyển Thất cười lớn, như thể động vào vết thương, lại ho khan hai tiếng: "Nguyễn tiểu thư thật là người nhiều việc nên nhanh quên, vậy để ta xin được giới thiệu lại, ta là Mộc Uyển Thất."

 Ta ăn miếng thịt kho tàu, không muốn để ý đến nàng.

 Mộc Uyển Thất lại lảm nhảm bên cạnh: "Nguyễn tiểu thư giận ta cũng phải, ta không bằng tiểu thư, từ nhỏ ta đã sống ở trong làng, cha ta trọng nam khinh nữ, thường đánh ta vì đệ đệ vô dụng. Sau đó làng bị nạn đói, nhà nhà đói khát, cha ta đành bán ta cho ông già bảy mươi làm thiếp để lấy lương thực, khi đó ta mới mười tuổi, không muốn bị lão già làm nhục, đành đầu độc lão rồi trốn ra nghĩa địa.

 Định rằng sẽ tự tử, nhưng cơ duyên gặp được Ngụy Thanh. Ngụy Thanh như thần tiên xuất hiện, cứu ta, dạy ta đọc viết, bao nhiêu năm qua, để có thể đứng bên cạnh hắn, ta đã bao đêm thắp đèn học sách binh thư. Ta tưởng cuối cùng có thể lấy hắn, ai ngờ Nguyễn tiểu thư lại xuất hiện.Nguyễn tiểu thư, nàng đã có tất cả, muốn người tài giỏi nào chẳng được, sao lại phải bám lấy Ngụy Thanh?"

 Ta mặt mày khó chịu, não của người này không bị làm sao chứ? Làm quân sư là đi cửa sau à?

 "Ngươi nhìn thấy ta bám lấy Ngụy Thanh khi nào?"

 Mộc Uyển Thất cười lạnh: "Ta và A Thanh lâu ngày không ra khỏi phủ, ta bệnh nặng mới khỏi, A Thanh muốn đưa ta đi dạo, nhưng đi đâu cũng gặp Nguyễn tiểu thư, trên đời lại có chuyện trùng hợp thế sao?"

 Ta ngước mắt: "Về soi gương đi, ai cho các ngươi tự tin thế? Không phải ai cũng giống ngươi đeo bám tên Ngụy Thanh kia đâu, mặt dày quá!"

 Mộc Uyển Thất không tin, ta không muốn giải thích với loại phụ nữ yêu đương là mất não. Tiểu Cúc càng ghét hơn, đẩy Mộc Uyển Thất, chẳng dùng sức, mà thấy Mộc Uyển Thất như bị thần nhập, đột nhiên ngồi phịch xuống, bóp chặt ngực, máu loang dần trên áo.

 "Nguyễn tiểu thư , A Thanh chỉ coi ta là muội muội, ngươi đừng tức giận, nếu người đánh ta một cái mà người có thể hả giận thì cũng đáng."

 Ngụy Thanh ở cửa thấy vậy vội ném bánh xuống, chạy tới: "Thất Thất! Sao vậy?"

 Hắn lập tức tát Tiểu Cúc, rồi giận dữ với ta: "Nguyễn Mịch, không ngờ ngươi ác độc thế, may mà Thất Thất hiền lành, đang dưỡng thương còn khuyên ta không nên từ hôn, ta còn áy náy với ngươi, ngươi lại đối xử với nàng thế, thật đáng ghê tởm!"

 Ta thấy Tiểu Cúc chảy máu miệng, không nhịn được tức giận, tát Ngụy Thanh: "Ngươi là cái thá gì, dám đánh người của ta?"

 Khi Ngụy Thanh còn ngẩn ngơ, ta kéo Mộc Uyển Thất khỏi lòng hắn, tát nàng một cái, "Ngươi là cái thá gì? Ở đây bày mưu tính kế ta?"

 Hôm đó ta đánh hai người họ xong, nghe nói ngoài kia đồn đại lung tung cả lên.

 Nói ta là con gái thừa tướng yêu Ngụy tướng quân, ghen tị tình yêu đẹp của Ngụy tướng quân và Mộc quân sư, nên gây khó dễ cho hai bọn họ.

 Còn dựa vào thân phận quý phi tương lai mà độc ác đánh hai hắn hùng.

 Còn nói Thất Thất và Ngụy Thanh trai tài gái sắc, mỹ nhân cứu hắn hùng, trời sinh một đôi.

 Vì chuyện đó, phụ thân ta mấy ngày nay không ít lần bị đối thủ dâng sớ tấu cáo trạng.

 Lòng ta lạnh đi, có kẻ bắt nạt ngươi, ngươi càng lười đối phó hắn càng đắc ý, nghĩ ngươi sợ hắn.

 Ngày đón ta vào cung, hoàng đế không sợ lời đồn, càng cho ta mặt mũi, hắn cử người mang mười dặm hồng trang đến nhà ta, còn ngồi xe đích thân đến đón ta, vệ binh bao quanh kín mít, ngăn dân chúng xem náo nhiệt ở ngoài.

 Nực cười nhất, hắn còn gọi Ngụy Thanh đến canh gác, nói là an toàn hơn.

 Nhưng cảnh ám sát, cản đao như trong truyện ta tưởng lại không xuất hiện.

 Ngược lại dân chúng đồn ta là yêu phi, không quyến rũ được Ngụy Thanh, quay sang quyến rũ hoàng đế.

 Hoàng đế nhìn ta trang điểm, cười như hồ ly.

 Dưới ánh nhìn của mọi người, ta chậm rãi tháo tấm khăn đã đeo nhiều năm.

 Cảnh ồn ào lập tức yên tĩnh, rồi là tiếng hít khí, ngay cả tiểu thái giám bên cạnh cũng ngây người.

 Có người lẩm bẩm: "Quả nhiên là yêu phi."

 Hoàng đế ra hiệu, người đó bị dẫn đi mất dạng trong đám đông.

 Hoàng đế đắc ý, đẩy tiểu thái giám, ôm eo ta, như nói với hướng Ngụy Thanh:

 "Còn không mau bái kiến quý phi nương nương?"

 Lập tức một đám người rầm rập quỳ xuống, khi đó cả con phố vang lên tiếng: "Hoàng đế vạn tuế vạn vạn tuế, quý phi thiên tuế thiên thiên tuế."

 Phong cảnh đẹp quá, ta lên ngựa, Hoàng đế nắm chặt hai tay ta, nhìn vào mắt ta một cách nghiêm túc:

 "Đừng sợ, những lời đồn đãi này, ta sẽ giải quyết cho nàng."

 Ta giả bộ xấu hổ cúi đầu, trong lòng không có cảm giác gì, lời của nam nhân thì chỉ cần nghe vài câu, đặc biệt là khi người đó còn là Hoàng đế.

 Hoàng đế nói tiếp một loạt lời, ta không nghe vào tai. Ta quay đầu nhìn qua cửa sổ giả bộ ngắm cảnh, để giải tỏa bầu không khí bất đắc dĩ, nhưng ta lại nhìn thấy Nguỵ Thanh đang cưỡi ngựa bên cạnh xe ngựa, mặt hắn ta như đang mê man.

 Có lẽ hắn nhận ra ánh mắt của ta, nhìn sang, chỉ thấy gương mặt ta giận dữ, biểu hiện của hắn lại càng lu mờ hơn.

 Ta thầm nghĩ trong đầu, quái điếm, ta say xe ngựa rồi, sắp ngất rồi, cảm giác trớ trêu quá à!

 Hoàng đế nghĩ rằng ta buồn khi rời khỏi nhà, hắn ta nhẹ nhàng vỗ lưng ta an ủi.

 Không thể chịu đựng nổi!

 Ta liền nhanh chóng lấy chậu đựng đờm từ trong xe lên, ói ra một tiếng...

 Nhưng lúc này, Hoàng đế không nghiêm túc mà hét lên:

 "Không thể chứ?! Nhanh quá phải không? Ta sắp làm phụ hoàng rồi à?"

 Ta thực sự muốn đá hắn một cái!

 Ngày hôm đó vào buổi tối, Hoàng đế ép ta xuống giường, cười xấu hổ nói: "Nàng chạy đi chạy lại khiến cho ta phải tìm nàng cực khổ biết bao, sao giờ lại không chạy nữa?"

 Ta chớp chớp mắt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn là đang muốn chơi trò giả tội phạm và tiểu thư nhà giàu à, lần đầu tiên lại đưa ra điều thú vị như vậy?

 Hoàng đế thấy ta không phản ứng gì, nhếch môi nói không vui.

 Ta đập mạnh vào đùi mình.

 "Đến đây! Hoàng đế! Thần thiếp sẽ dạy người một trò vui!"

 Hoàng đế như mèo mòn vỗ tay, mặt đầy kì vọng.

 Rồi ta dạy Hoàng đế chơi xếp hình cơ thể cả đêm, ta mệt đến mức không thể nào chịu được nữa, còn Hoàng đế vẫn đang tiếp tục "cày cuốc", đêm đó làm mưa làm gió như cả năm.

 Ngày thứ hai, Phi tử công chúa và một đám chị em đã đến thỉnh an ta, sáng sớm ta đau nhức cả cơ thể, buồn ngủ liên tục, không nghe rõ cả lời họ nói, trực tiếp ngã gục ngủ.

 Cuối cùng là Hoàng đế xuống hiên sớm, trước mặt mọi người ôm ta lên giường.

 Sau đó, mỗi đêm Hoàng đế đều "lật" bảng của ta, thật là đặc biệt, bảng của ta còn bị "lật" bong ra một miếng da.

 Những tin đồn bên ngoài ban đầu còn nói rằng ta chắc chắn là một phi tần ma quỷ, không biết Hoàng đế làm gì mà bên ngoài lại bắt đầu nói rằng ta là người cứu mạng của Hoàng đế, là một phiên bản khác của Nguỵ Thanh, cứu mạng bằng cách hiến thân.

 Không chỉ là Đức phi, thậm chí Thừa phi cũng muốn liên minh cùng các cung nữ để làm khó ta, phiên bản của ta trong truyện là ngoan ngoãn, thục nữ, nhưng thực tế là ta quyết tâm thể hiện bản lĩnh, quyết tâm lập lại không khí trong hậu cung!

 "Ê bà! Chạm!" Thừa phi đưa ra dấu hiệu "Ê bà" cho ta.

 "Ối trời~ Haha xin lỗi, ta đã chạm rồi!" Thừa phi vẫn chưa kịp chạm mà ta đã chạm rồi.

 Đức phi nhìn ta một cách không chịu nổi, làm dáng với ta.

 “Thật khó chịu~ Lại làm sao có thể chạm được nữa rồi!"

 Sau ba ngày, một bộ bài đã biến bọn ta từ kẻ thù thành tỷ muội tốt.

 Thậm chí cả Hoàng đế bọn ta cũng không có thời gian tìm kiếm, chơi bài thì không vui hơn sao?

 Đang chơi bài, Hoàng đế đến.

 Thừa phi và Đức phi thấy Hoàng đế đến, cả hai đều trông thấy mặt họ ngạc nhiên, đặc biệt là Thừa phi, ánh mắt của nàng ấy có thể kéo dài.

 "Hoàng thượng ~ Thần thiếp vừa mới hầm chế sữa bí đỏ hạt sen trong cung, người có muốn thử không ạ~"

 "Hoàng thượng~ Thần thiếp đã hầm nước lựu hạt sen trong cung~ Mời người hãy đến thử tối nay ạ~"

 Ta nhìn vào các phi tử đẹp đẽ, cũng có hứng thú trong một khoảnh khắc.

 Khép tay giả vờ bằng giọng của mình:

 "Hoàng thượng ~ Thần thiếp đã hầm canh rồi, người có muốn thử không?"

 Hoàng đế cười một tiếng.

 "Được thôi, vậy thì trẫm nhất định sẽ thử một lần xem canh của Quý phi là mùi vị gì!"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box