Đồng Hoa - Chapter 10

Đồng Hoa - Chapter 10


Ngoại truyện: Thiếu gia 2

Lòng ta chua xót, còn là bùa hộ mệnh tiểu thư tặng sao? Hừ, nha đầu thối Nguyệt Nhi chỉ nghĩ cho Mãn Trụ, sao không nghĩ đến đại ca ruột của mình thế? Ta lại nhớ đến Đồng Nhi, hai nha đầu này suốt ngày ở bên nhau, không có lý nào chỉ làm có một phần.

Thế là ta cởi áo lót ra cẩn thận kiểm tra xem, cuối cùng tìm được một đường may ẩn vào trong ở trước ngực, khi mở ra thật sự có một tấm bùa hộ mệnh đỏ bừng bên trong.

Ta vui chết đi dược, thì ra những trận mà ta đánh thắng là nhờ Đồng Nhi cầu xin Bồ Tát phù hộ cho.

Hôm nay, tướng quân mời ông ngoại và ta đến quân doanh để bàn việc quân, các phụ tá nghĩ ra một kế, muốn chia quân thành hai đường, ông ngoại sẽ dẫn quân chủ lực lặng lẽ vượt sông, đi vòng ra sau quân địch bao vây toàn bộ quân địch lại, còn tốp quân sĩ còn lại sẽ ở lại trấn thủ thành trống, thu hút quân chủ lực phe địch.

Tướng quân hỏi ta: “Có sẵn lòng lưu lại trấn giữ thành trì hay không?”

Ta cẩn thận suy diễn tình huống trong đầu, năm nghìn binh mã trấn thủ thành trống, nhiều nhất cũng chỉ có thể kiên trì trong mười ngày, nếu như mười ngày sau viện quân không đến, thành chắc chắn sẽ bị công phá.

Ông ngoại nhìn ra được nỗi lo của ta, chỉ cười nói rằng, nhất định sẽ đánh tan quân địch trong mười ngày, sau đó sẽ tụ họp với bên quân ta.

Vậy thì còn gì để nói nữa đâu, đây chính là truy cầu phú quý trong cảnh hung hiểm. Ta, ông ngoại và tướng quân cùng đập tay với nhau, đồng thời lập ra lời thề quân sự rằng sẽ thủ thành trong mười ngày, thành còn ta còn, thành mất ta mất!

Lúc ông ngoại lên đường còn nói với ta:

“Tiểu tử, phải bảo vệ thành thật tốt, ông cháu ta sẽ cùng kề vai chiến đấu đến cùng!”

Dân chúng bách tính trong thành đều đã dời đi, lần này sẽ là năm ngàn người giao đấu với năm vạn người, bất kể là ai cũng thấy sợ hãi.

Thế là ta triệu tập quân sĩ lại làm một đợt tổng động viên trước trận chiến:

“Các huynh đệ, chúng ta đều là nam nhân đầu đội trời chân đạp đất, sau lưng còn có cha mẹ vợ con, chúng ta không chỉ trấn thủ thành trì, mà còn bảo vệ mạng sống cho cả nhà mình. Chỉ cần chúng ta còn sống một ngày thì có bảo vệ người thân thêm một ngày, mọi người nhất định phải đồng tâm hiệp lực vượt qua khó khăn, vinh hoa phú quý đang chờ chúng ta ở trước mắt!”

Năm ngày trước, chúng ta và quân địch vẫn đang trong thế cầm cự, ta tới ngươi lui, đánh nhau rất náo nhiệt.

Mãn Trụ cười nói, vốn tưởng rằng chúng rất lợi hại, thực ra cũng chỉ bình thường thế thôi.

Nhưng ta lại chẳng dám lơ là, trên chiến trường chưa đến giây phút cuối cùng, vậy cũng không thể xem là chiến thắng.

Bắt đầu từ ngày thứ sáu, quân địch bắt đầu điên cuồng đánh tới, liều mạng tấn công vào trong thành.

Ta đoán rằng, ông ngoại đã bao vây quân địch bắt đầu công kích, bây giờ chỉ có đánh hạ thành trì thì chúng mới có thể mở ra một con đường máu, nếu không, đợi khi vòng vây càng lui càng nhỏ lại, chúng chỉ có đường chết.

Thế là bọn ta cũng cấp bách điều chỉnh lại trạng thái, trấn thủ thành thật gắt gao, không hề để lại cho đối phương một chút sơ hở nào.

Ngày thứ chín, cổng thành đã bị phá tan, đây cũng là chuyện xảy ra trong dự kiến, nhân số bên ta dẫu sao cũng ít hơn lại đánh luân phiên đã chín ngày, họ thực sự đã không thể kiên trì được nữa.

Quân địch từ bốn phương tám hướng tràn tới, chúng ta chỉ còn lại một ngàn người, chỉ có thể ẩn nấp ở các ngõ hẻm lợi dụng địa hình quen thuộc để chặn đánh quân thù.

Thành bị phá cũng không sao, chỉ cần không phá bỏ phòng tuyến vậy thì cũng không tính là thất bại.

Một ngàn người đánh đến khi còn tám trăm người, tám trăm người lại đánh tiếp còn năm trăm người, đến sau cùng chỉ còn thừa lại vỏn vẹn ba trăm người.

Ta và Mãn Trụ dẫn đầu đội quân, kiên trì không ngừng chặn giếc quân địch trong các góc xó, bọn chúng bị đánh đến sợ hãi, lục soát thành trong dè chừng, chỉ muốn tóm gọn toàn bộ quân chúng ta lại.

Cuối cùng cũng chống đỡ được đến ngày thứ mười, trong lúc đối đầu với quân địch, cuối cùng ta vẫn không may bị trúng một đao, Mãn Trụ cõng ta trên lưng, các huynh đệ vây xung quanh bảo vệ, quyết đánh một trận liều chết.

Ý thức của ta đã dần trở nên mơ hồ, ta thầm nghĩ, ta sợ mình sẽ không gặp lại Đồng Nhi nữa, cô nương của ta, là nàng đã dạy ta dũng cảm, nàng nhìn xem, ta thật sự rất dũng cảm đó. Dù rằng không bảo vệ được thành, nhưng cũng giữ thành được mười ngày, nàng đừng cười nhạo ta là người hèn nhát nhé.

Đợi đến lúc ta tỉnh lại, cha mẹ và Nguyệt Nhi đều vây quanh ở trước giường.

Thì ra vào thời khắc bước ngoặt, ông ngoại đã đuổi kịp đến, giếc sạch toàn bộ quân địch, cứu ta và Mãn Trụ về.

Nhưng Đồng Nhi đi đâu rồi thế, lúc còn mê man, rõ ràng ta nghe thấy giọng nói của nàng, nàng thủ thỉ:

“Nếu như đã dám lên trận giếc địch, chẳng lẽ không dám giành lấy mạng sống với Diêm Vương sao, mau giành lấy mạng sống trở về đây, thế mới là người có bản lĩnh!”

Những ngày tháng dưỡng thương ở nhà rất vui, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy Đồng Nhi, nhưng lúc nàng thấy ta vẫn rất câu nệ, lúc nào cũng khách sáo gọi ta là thiếu gia.

Ta thầm nghĩ, có lẽ là nữ tử hay thẹn thùng, sau này ở cùng nhau nhiều hơn chắc sẽ tốt hơn.

Lúc Mãn Trụ và Nguyệt Nhi thành thân, ta vẫn còn ngồi trên xe lăn chưa đứng dậy nổi.

Ta thầm nghĩ trái tim ta đã xác định rõ ràng, dù sao Đồng Nhi cũng là người ta nghĩ đến nhiều nhất lúc trên chiến trường, sự dũng cảm và kiên trì của nàng giống như một lá cờ luôn dẫn lối ta tiến về phía trước.

Vì thế ta không nhịn được nữa bèn tính toán trong lòng, chờ đến khi sức khỏe tốt hơn sẽ nhờ mẹ đi cầu hôn với mẹ của Đồng Nhi, dù sao bà cũng từng cầu hoa cho Nguyệt Nhi một lần rồi, có làm lần nữa cũng chẳng sao.

Sau một trận đánh bình định được giang sơn, Bát vương gia đã đăng cơ tại kinh thành, triệu tập chúng ta tiến kinh phong thưởng, ta thầm nghĩ, nếu như có thể được phong làm tướng quân rồi lại về nhà cầu hôn, có lẽ Đồng Nhi sẽ càng vui hơn chứ?

Trên điện Kim Loan, tân hoàng chỉ dụ phong ta làm Hoài Viễn tướng quân, phong Mãn Trụ làm Võ Uy tướng quân, mọi người đều rất vui mừng, vội tạ ơn chuẩn bị trở lại dịch quán.

Nhưng còn chưa kịp thư thái, thái giám lại mang đến tin tức Thánh thượng tứ hôn, muốn ta thành thân với tiểu thư nhà Định Quốc Công.

Tin này thật sự như sấm đánh tới trên đỉnh đầu, dù chuyện hôn sự của ta và Đồng Nhi vẫn chưa nói ra, nhưng cha mẹ và ta đã hiểu ngầm từ trước, trước đó không đề cập tới là vì lo lắng chiến tranh loạn lạc, sau này không nhắc là vì muốn đợi ta dưỡng thương khỏi hẳn, nhưng bây giờ đột nhiên được tứ hôn, đây thực sự là một quả tạ từ trên trời rơi xuống khiến cả nhà ta trở tay không kịp.

Haiz, sớm biết như vậy, ta không nên sợ bóng sợ gió, sớm tổ chức thì tốt rồi.

Ông ngoại phỏng đoán, phủ Định Quốc Công là thế gia trăm năm, tân hoàng đưa ra quyết định này e rằng là vì để quý tộc cũ và mới liên hôn, cùng chung ý chí bảo vệ giang sơn của ngài.

Bàn tới bàn lui cũng không bàn ra được một kết quả vừa ý, dù ta và Mãn Trụ được phong làm tướng quân, nhưng trong mắt tân hoàng vẫn chỉ giống như loài kiến nhỏ, tiện tay có thể bóp chết.

Một tháng tiếp theo đó, trong kinh thành quả nhiên rồng bay phượng múa, cưỡi ngựa xem hoa, công thần phụ tá chúc mừng lẫn nhau, hồng trần tiêu sái sôi nổi lạ thường.

Chỉ có ta là không vui nổi, ta vẫn luôn nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể bỏ được tứ hôn kia, ông ngoại nhìn ra được nỗi lòng ta, thấy vẻ mặt đáng thương của ta, ông vỗ vai an ủi:

“Cứ xem Đồng Nhi như muội muội của con.”

Muội muội sao? Ta cũng không thiếu muội muội, ta đã có Nguyệt Nhi làm muội muội ra, cần nhiều muội muội hơn để làm gì chứ?

Tuy ta chưa từng gặp nhiều nữ tử, nhưng Đồng Nhi khác với những người khác, nàng có nụ cười hiền dịu, bàn tay mảnh khảnh, đôi má lúm đồng tiền đã khắc sâu vào trong lòng ta, vào mỗi đêm đông lạnh giá hình bóng ấy đã sưởi ấm trái tim ta.

Không, ta nhất định có thể nghĩ ra cách, không thể bỏ lỡ một cô nương tốt như vậy!

Một cô nương kiên trì cứng cỏi như nàng, rời xa ta có lẽ cũng có thể sống rất tốt, nhưng nếu ta rời xa nàng thì ngược lại.

Do đó, ta lấy lại tinh thần, tranh thủ hết mọi khả năng có thể ở lại trong kinh thành, hy vọng có thể tìm được cơ hội thoát thân từ bên trong.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box