Đồng Hoa - Chapter 05


Ngày hôm sau, từ sáng sớm đệ đệ đã đứng ngoài cửa sổ thò đầu vào phòng ta, muốn nhờ ta đi cầu xin phu nhân chỉ cách cho đệ ấy có thể tòng quân.

Ta vẫn còn lưỡng lự, cha đã vỗ đầu đệ đệ:

“Tiểu tử này muốn làm lính, gia đình nông hộ như chúng ta không có gì khác, chỉ có thể lực dồi dào, nói không chừng có thể tranh được chút gia sản, về sau cũng không cần tỷ tỷ bán thân nuôi cả nhà nữa!”

Phu nhân cũng rất vui, hiện tại đang lúc cần người, sau khi thương lượng với lão gia, lập tức viết một bức thư đưa đệ đệ đầu quân thiếu gia.

Đã rất lâu ta không gặp mẹ và tiểu thư, bây giờ vừa rảnh rỗi là cả nhà lại quây quần trò chuyện rất ấm áp.

Cũng giống như ta, tiểu thư cũng gọi mẹ ta là mẹ, một người thẳng thắn như nàng lúc này đây đang rúc vào lòng phu nhân, nước mắt nước mũi cứ thế trào ra:

“Con rất sợ sẽ không được gặp lại mẹ nữa. Ở quê, con nhìn thấy được rất nhiều thứ mà trước nay chưa bao giờ thấy, con mới biết một bữa ăn khó kiếm đến nhường nào, đồ ngon trong nhà mọi người đều dành cho con, mỗi ngày con đều sợ hãi có người của quan phủ đến truy xét, làm hại đến cả nhà.”

Phu nhân vuốt ve tiểu thư:

“Thương quá đi thôi, may mà chúng ta còn có thể gặp lại, ít nhiều cũng nhờ có Đồng Nhi, về sau Đồng Nhi chính là con gái của ta, con cũng là con gái của mẹ Đồng Nhi, chúng ta chính là người một nhà!”

Chiến tranh dần trở nên căng thẳng, có một đêm binh lính vội vàng chạy tới gọi lão gia phu nhân lập tức lên đường đi đến tiền tuyến, tiểu thư kéo tay ta nói chúng ta cùng đi theo, thế là cả nhà ta lại vội vàng lên xe ngựa.

Nghe nói thiếu gia dẫn quân thủ thành ba ngày ba đêm, quân địch đã công phá thành, phát động chiến đấu trên đường phố.

Thiếu gia xung phong đi đầu làm gương cho binh sĩ, đánh cận chiến với quân địch, đợi đến khi viện binh đến, thiếu gia đã bị thương nặng, cho nên lúc này mới gấp gáp đi gọi người nhà đến gặp.

Bọn ta đi theo phu nhân lảo đảo chạy vào nội đường, máu trên người thiếu gia nhuộm đỏ khăn trắng, cứ từng chậu từng chậu máu nước đỏ bừng bưng ra ngoài, giờ phút này vẫn sốt cao không hạ.

Nhạc lão gia trông cháu ngoại, trên người đệ đệ cũng buộc nhiều băng vải, luống cuống giải thích với lão gia:

“Tất cả huynh đệ đều ra trận, ta đi theo thiếu gia, gặp phải một đám quân địch, bọn chúng đông người, chúng ta chống đỡ rất khó, dù rằng thiếu gia giỏi võ nghệ cũng không chịu nổi cảnh quân địch đánh luân phiên không ngừng tới, may mà cuối cùng viện quân đã đuổi kịp nên mới bảo vệ được thành trì.”

Lão gia trước nay điềm tĩnh vào giờ phút này giọng nói cũng run rẩy không ngừng:

“Không trách các ngươi, không trách các ngươi, bảo vệ được thành tốt rồi, Hạo nhi cát nhân thiên tướng, nó sẽ khỏe lại thôi, trên người các ngươi cũng mang thương tích, mau đi nghỉ ngơi đi!”

Lúc này đây Nhạc lão gia cũng không dám nhìn mặt con gái, đây chính là đứa cháu dòng độc đinh của cả nhà, nếu như có mệnh hệ gì, cả đời ông cũng khó nhìn mặt con mình.

Quân y cứ hết người này đến người khác bước vào, bọn ta lùi sang một bên, nhìn các đại phu cân nhắc dùng thuốc, không dám mở miệng quấy rầy.

Ta yên lặng đi tới phòng bếp, nhóm lửa nấu cháo trắng.

Thuốc có đại phu sắc nấu, ta không giúp được gì, đành phải tùy tiện tìm chút chuyện để làm.

Trong lòng ta thầm nghĩ, thiếu gia tốt như vậy, ngài còn trẻ như vậy, làm sao có thể chết được chứ?

À không, cái miệng xui xẻo này, thiếu gia sẽ khỏe lại thôi, chờ hắn tỉnh lại, cháo trắng cũng đã nở mềm, nuốt vào cũng không tốn sức, ăn vào sẽ có sức khỏe lại!

Ngày hôm sau, thiếu gia vẫn sốt cao, phu nhân khóc đến đỏ mắt, oán hận mắng lão gia:

“Đều tại những kế sách này của các người, kế hay cái gì chứ! Đại quân phải lén lút vượt sông đánh tập kích, một hai muốn con trai ta canh giữ thành trống! Nếu như Hạo nhi có mệnh hệ gì, chàng không yên với ta đâu!”

Lão gia suy sụp tình thần ngồi đó, sắc mặt trắng bệch, không nói nên lời.

Nhạc lão gia nói vào giúp con rể:

“Kế này vốn là kế tốt, sau trận chiến này thiên hạ sẽ có thể ổn định.”

Nhưng lại bị phu nhân lên tiếng chặn đường:

“Con muốn thiên hạ này làm cái gì? Con chỉ muốn con trai của con được bình an!”

Thiếu gia sốt cao suốt ba ngày ba đêm, cả nhà thay phiên nhau chăm sóc không ngủ không nghỉ.

Tiểu thư kéo áo ta, hỏi:

“Đồng Nhi, có lẽ nào ca ca sẽ thật sự không qua khỏi trận này không?”

Trong lòng ta hoảng hốt, nhưng cũng không dám lộ ra:

“Sẽ không đâu, người già trong thôn hay nói, người có phúc đều sẽ có thần tiên phù hộ, hiện tại thần tiên đang thương lượng với Diêm vương phải cho thiếu gia thêm một trăm tuổi nữa vào trong sổ sinh tử!”

Có lẽ ông trời nghe được lời cầu nguyện của mọi người, rạng sáng ngày thứ tư, cuối cùng thiếu gia cũng đã hạ sốt, bởi vì luân phiên canh gác, hôm nay đến lượt ta gác đêm, đợi đến khi báo tin cho lão gia phu nhân xong quay trở lại, mọi người đã đồng loạt tụ ở đầu giường, sợ bỏ lỡ thời khắc thiếu gia tỉnh lại.

Ta thở phào một hơi, lùi ra khỏi phòng, bước đi thong thả về phía tường thành.

Đệ đệ lặng lẽ đi theo, hai tỷ đệ cứ như vậy yên lặng đi về phía trước.

Ánh trăng lặng lẽ chiếu trên con đường lát đá, vài ngày trước, nơi này còn trải qua trận chiến đẫm máu, dấu vết đánh nhau loang lổ có thể thấy được ở khắp nơi.

Đệ đệ thở dài:

“Tỷ tỷ, thiếu gia chắc hẳn không sao rồi nhỉ?”

Ta ừm một tiếng rồi nói:

“Đại phu nói, chỉ cần hạ sốt sẽ không có gì đáng ngại.”

Chợt nghe thấy đệ ấy mở miệng nói thầm:

“Đệ thật sự sợ thiếu gia xảy ra chuyện, nếu ngài ấy có chuyện không hay xảy ra, đệ thà chết thay cho ngài ấy. Từ lúc xảy ra chuyện đến bây giờ, đệ thật không biết phải nói rõ thế nào với tỷ, à không, nói với mọi người.”

Ta trợn mắt liếc đệ ấy:

“Đệ chết rồi thì có thể ăn nói với mọi người được sao?”

Đệ đệ bước nhanh theo sau:

“Thiếu gia có một tấm bùa hộ mệnh, ngài thường xuyên lấy ra ngắm nhìn, còn quý đến mức cất sâu vào trong lớp áo trong. Ấy, tỷ, tỷ đi đâu vậy?”

Lão gia nói không sai, sau trận chiến này thiên hạ sẽ có thể ổn định, đội quân của Bát vương gia tập kích Giang Nam, đánh hạ toàn bộ giang sơn.

Nhạc lão gia cười hề hề đến nhà báo tin vui, Hạo nhi và Mãn Trụ thủ thành đã thu hút phần lớn quân địch, có công rất lớn trong trận chiến này. Tướng quân nói sẽ bẩm báo đúng như sự thật lên Vương gia, luận công để nhận thưởng.

Mãn Trụ chính là đệ đệ ngốc nhà ta, cuối cùng cũng dốc hết sức lực, gầy dựng được một phần gia sản.

Có một ngày phu nhân đến tìm mẹ ta ba lần, đợi đến chạng vạng cuối cùng cũng không nhịn được nữa mới hỏi:

“Nhà bà lúc nào mới đến cầu hôn vậy?”

Làm cho mẹ ta giật mình đến ngã ngửa, cầu hôn, cầu hôn ai chứ?

Phu nhân giậm chân nói:

“Nhà người ta gả con gái đi đều ngẩng cao đầu đầy tư thái, sao tới con gái ta còn phải chính miệng đến nói vậy?”

Lúc này mẹ ta mới hiểu ra, thì ra là phu nhân vừa ý Mãn Trụ, nên muốn gả tiểu thư cho Mãn Trụ nhà ta.

Mẹ ta vội vàng xua tay nói:

“Không được, không được, tiểu thư là thần tiên cành vàng lá ngọc, sao có thể gả đến nhà nông hộ bọn ta, trèo cao đến tận trời luôn rồi.”

Phu nhân sầm mặt lại:

“Chẳng lẽ con gái ta không xứng với con gái nhà bà sao? Hay là Mãn Trụ đủ lông đủ cánh nên đã thích thiên kim nhà khác rồi?”

Mãn Trụ đúng lúc vừa bước vào cửa, nghe thấy phu nhân nói như vậy, đệ ấy lắp bắp muốn trả lời, nghẹn đến mức đổ mồ hôi đầy đầu cũng không nói rõ ràng ra được rốt cuộc là có suy nghĩ thế nào.

Cha nóng giận, quát con trai:

“Con muốn đầu quân, muốn giành được một xuất thân tốt hơn không phải là để sau này có thể cưới được tiểu thư hay sao?”

Cuối cùng vẫn phải đến lúc Nhạc lão gia tới, gọi đệ ấy ra bên giếng nước ép hỏi chuyện, mới khiến Mãn Trụ chính miệng thừa nhận đã thích tiểu thư từ lâu, còn hứa hẹn sẽ đối xử tốt với tiểu thư trọn đời trọn kiếp, lúc này mới thúc đẩy mối hôn sự này.

Nam nhi bảy thước mà nghe đến chuyện chung thân đại sự của mình lại xấu hổ đến đỏ mặt tía tai.

Mọi người đều rất hào hứng, tuy rằng tấu chương luận công lao để nhận thưởng vẫn chưa ban xuống, nhưng phu nhân nói, bà coi trọng lòng trung hậu của Mãn Trụ, ngàn vàng khó mua được sự thành thật, chỉ cần hai vợ chồng có thể hòa thuận vui vẻ, tất cả mọi thứ còn lại không cần quan tâm.

Buổi tối nằm trong chăn, ta hỏi tiểu thư có thật lòng muốn gả cho Mãn Trụ không? Có phải là vì ta hoán đổi để cứu nàng ra, vì báo ơn nên mới gả cho nhà ta hay không?”

Tiểu thư thở dài nói:

“Đồng Nhi à, ngươi có biết không, năm đó lúc ở trong lao tù, ta thật sự rất sợ, ta sợ ta sẽ chết một cách không rõ ràng. Sau đó khi cha đưa ta về quê, đêm nào ta cũng gặp ác mộng, lúc thì sợ quan binh đến bắt ta đi, lúc thì sợ cha mẹ và ca ca sẽ bị phán tội chết. Những khi đó Mãn Trụ đã đứng canh ở trước cửa phòng, thổi sáo đưa ta vào giấc ngủ. Sau này, nghe nói thế đao loạn lạc, Mãn Trụ lại sợ truy binh tìm đến, bọn ta đã trốn trong huyện, tuy cuộc sống rất khó khăn, nhưng hắn thà ăn cơm thô cũng không cắt bớt cơm áo cho ta, hắn vất cả làm thợ mộc kiếm ít tiền để chi trải cuộc sống, nhưng vẫn muốn mua trâm cài cho ta. Ta nghĩ, người chồng tốt nhất không gì hơn thế này nữa.”

“Đồng Nhi, về sau đừng gọi ta là tiểu thư nữa, được không? Ngươi hãy gọi ta là Nguyệt Nhi giống như cha mẹ gọi vậy, dù mạng của ta là do ngươi đổi lấy, nhưng ta ở bên Mãn Trụ là thật lòng, ta thật lòng muốn trở thành người nhà của mọi người, chúng ta sẽ ở bên nhau thật lâu.”

Bữa tiệc thành thân được tổ chức sôi nổi trong viện nhà, phu nhân nhà tướng quân chải đầu vấn tóc cho Nguyệt Nhi, khăn đỏ trùm đầu đã được đội lên đầu tân nương, đôi tân nhân bái đường.

Cha mẹ ta cười không khép được miệng, liên tục đỡ tay Nguyệt Nhi đứng lên không cho nàng quỳ, lão gia phu nhân đưa tay kéo lại, nói chúng ta là bậc cha mẹ, đã sinh ra và nuôi nấng con cái nên đáng nhận bái lạy này.

Mãn Trụ vui mừng hí hửng nắm tay tân nương đi vào phòng tân hôn.

Thiếu gia vẫn chưa khỏe hẳn, hắn ngồi trên xe lăn ngồi bên cạnh phu nhân. Phu nhân nhìn con trai, rồi lại nhìn sang ta, trên gương mặt khẽ mỉm cười.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box