Đồng Hoa - Chapter 02


Tròng trành trên xe suốt hai ngày chúng ta mới đến Trần phủ.

Nhà ta ở phủ Bình An, nhà họ Trần ở phủ Quảng Nam, tuy là thị trấn lân cận, nhưng đối với cha mẹ ta từ nay về sau lại là trời nam đất bắc.

Đi vào trong phủ, đầu tiên ta được ma ma sắp xếp ở trong phòng của người hầu, tắm rửa sạch sẽ cho ta, gần như là hai ngày mới chà rửa sạch sẽ hết bùn đất cũ trên người.

Sau đó họ lại cắt tóc và móng tay, thắt hai bím tóc nho nhỏ, thay cho ta một bộ quần áo thơm phức rồi mới dẫn ta đi gặp bà quản gia.

Bà quản gia họ Hứa, ma ma bảo ta gọi bà ấy là Hứa ma ma, dặn dò ta gặp người khác thì đừng nói lung tung, người lớn tự có sắp xếp riêng.

Ta nào dám hó hé chứ, một con nhóc nhà quê như ta nhìn thấy tòa phủ rộng lớn thế kia đã hoa mắt choáng váng rồi.

Cũng may mà Hứa ma ma rất hài lòng về ta, bà ấy còn nói ta trông khá vừa vặn.

Sau này ta mới biết, ý bà ấy là nói ta thấp vừa đủ, bởi vì tiểu thư cũng không cao.

Lão gia Trần phủ là tri phủ phủ Quảng Nam mới nhậm chức, Trần đại nhân là cử nhân, phu nhân ông cưới về là tiểu thư nhà tham tướng Bắc Cương, sinh ra một nam một nữ.

Năm nay lão gia đưa gia quyến đến nhậm chức ở phủ Quảng Nam, tùy tùng dẫn theo không nhiều, cho nên mới gấp gáp mua thêm nha đầu.

Hứa ma ma thưa chuyện với chủ mẫu, phu nhân chỉ đích danh gọi tên ta, ta ngoan ngoãn đáp lời, sau đó cúi đầu đi vào phòng, khom lưng đứng đó không dám lên tiếng.

Chỉ nghe thấy một giọng nữ êm tai vang đến, bà nói:

“Nếu như đã đến nhà ta, chứng tỏ ngươi có duyên với nhà ta, ngươi cứ yên tâm làm việc. Ở trong nhà ta, thông minh lanh lợi hay không chỉ là thứ yếu, lòng trung thành mới là điều quan trọng nhất. Làm tốt công việc của ngươi, đương nhiên sẽ có chỗ tốt cho ngươi.”

Ta cúi đầu đáp lời, sau đó đi theo Hứa ma ma ra khỏi phòng.

Phía sau lưng lại vang đến tiếng nói của phu nhân:

“Thật đáng thương, đứa bé còn nhỏ thế kia chắc chỉ bằng tuổi với Nguyệt Nhi mà lại hiểu chuyện hơn Nguyệt Nhi rất nhiều.”

Tiếp đó là giọng nói của lão ma ma:

“Con cái nhà nghèo khó từ nhỏ đã phải gánh vác gia đình, tiểu thư nhà chúng ta được nuông chiều từ nhỏ sao có thể so sánh được chứ. Phu nhân có tấm lòng Bồ Tát, con bé đã đến trong phủ chúng ta, đó chính là phúc phận của con bé. Nếu như đi vào nhà khác còn không biết sẽ gặp hoàn cảnh thế nào.”

Hứa ma ma dẫn ta đi vào phòng của tiểu thư, sau đó nói với nhũ mẫu của tiểu thư:

“Trương ma ma, đây chính là nha đầu mới mua về, bằng tuổi với tiểu thư. Phu nhân có ý bảo con bé đến làm bạn với tiểu thư. Con bé xuất thân từ gia đình nhà nông, vẫn chưa kịp dạy dỗ, về sau nhờ ma ma tốn công chỉ dạy.”

Trương ma ma gật đầu, đánh giá người một hồi lâu, sau lại cười nói:

“Vóc người tương tự với tiểu thư, chỉ có hơi gầy hơi đen một chút. Người do ma ma chọn quả nhiên rất tốt, làm gì cần ta hao tâm tổn trí đâu, cảm ơn Hứa ma ma!”

Nói xong, Trương ma ma lại vẫy tay gọi một nha hoàn tới:

“Thái Âm, dẫn muội muội mới đến này xuống đi, về sau nàng sẽ ở chung một phòng với ngươi, công việc trong tay ngươi cũng dẫn nàng làm theo. Đợi tiểu thư về nhà sẽ dẫn đến thỉnh an tiểu thư.”

Thái Âm mỉm cười, kéo tay ta đi xuống.

Khi đi đến phòng của Thái Âm ta mới dám ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, vẻ mặt ta ngạc nhiên vô cùng, ta chưa bao giờ nhìn thấy một căn phòng sạch sẽ và thơm tho đến như vậy trong đời!

Thái Âm xoa đầu ta, nói:

“Muội muội đừng sợ, ở trong phủ rất tốt, người trong phủ cũng tốt, muội ở đây lâu sẽ biết ngay thôi. Chủ tử đều rất rộng lượng chưa từng bạc đãi người hầu, tiểu thư cũng rất tốt, người đối xử với chúng ta như tỷ muội thân thiết vậy.”

Được một lát, Thái Âm lại giới thiệu với ta, tiểu thư là con gái út của Trần đại nhân, tuy nói rằng từ nhỏ nàng đã được nâng niu cưng chiều nhưng tấm lòng thiện lương, bởi vì đang dần lớn lên nên phu nhân muốn có nhiều nha hoàn hơn để bầu bạn cùng con gái, tương lai sau này cũng sẽ có trợ thủ, người hầu trong nhà đều ở phương Bắc, cho nên mới mua thêm một nha đầu ở phương Nam.

Tỷ ấy còn an ủi ta, ở Trần phủ, những người hầu cận của chủ tử còn được phát lương tháng là hai mươi đồng, số tiền này ta có thể dành dụm lại gửi về nhà tiếp tế cho người thân của ta.

Vừa nói tỷ ấy còn lấy bánh ngọt cho ta ăn.

Đó cũng là thứ mà ta chưa từng thấy trước đây, mềm mềm xốp xốp, bỏ vào miệng là tan ngay, ăn xong trong miệng còn ngập tràn hương hoa.

Ta cố gắng ăn chậm nhất có thể, chỉ sợ mình bị mang tiếng là kẻ háu ăn. Nếu như bị đuổi ra ngoài, ta sẽ không thể kiếm được hai mươi đồng hằng tháng nữa. Nếu như mỗi tháng có thể gửi về một ít tiền, cuộc sống của cha mẹ chắc sẽ tốt hơn!

Lúc này cả người ta mới dần dần thả lỏng được một chút, ngoài cửa chợt vang đến tiếng cười trong trẻo, thì ra tiểu thư đã tan học trở về nhà.

Thái Âm vội vàng vẫy tay bảo ta mau rửa tay lau mặt sạch sẽ, sau đó dẫn ta đi đến phòng ngủ của tiểu thư.

Vốn tưởng rằng phòng ngủ của Thái Âm đã rất tốt rồi, không ngờ phòng ngủ của tiểu thư còn đẹp hơn nữa, trên bàn bày biện các bình sứ tinh xảo cắm đầy hoa tươi, khăn trải bàn may tua rua bằng những chuỗi ngọc, bên giường còn có những tấm màn mềm mại được vén sang một bên.

Ta có hơi tự ti, sợ mình sẽ giẫm dơ sàn nhà, đôi chân co quắp đứng yên ở đó, lại sợ tiểu thư không thích mình, hai tay ta nắm chặt quần áo, những ngón tay đã run lên không ngừng.

Ta nghe thấy một giọng nói trong trẻo hỏi ta tên gì.

Ta ngại ngùng đỏ mặt, cất giọng be bé như muỗi kêu:

“Ta, ta tên Mãn Hoa.”

Tiểu thư cười phì bảo:

“Ta có phải là hổ đâu, ngươi sợ cái gì? Đến đây, ngẩng đầu lên. Ồ, ta vốn có ba nha hoàn, ngươi là người thứ tư, về sau cứ đi theo ta, gọi ngươi là Đồng Nhi đi.”

Ta còn chưa kịp phản ứng lại, Trương ma ma đã đẩy ta nói:

“Mau tạ ơn tiểu thư đã ban tên đi.”

Ta vội vàng quỳ xuống thì lại được tiểu thư giữ chặt:

“Nghe ma ma nói, ta và ngươi bằng tuổi, ngươi còn nhỏ tháng hơn ta đúng không? Thật tốt, đám Thái Nguyệt đều lớn hơn ta, suốt ngày dong dài đủ chuyện, nhìn xem, bây giờ ta đã có thể làm tỷ tỷ rồi này!”

Nói xong, nàng lại hô một tiếng phân phó hạ nhân, nói muốn dẫn ta đi dạo trong vườn nhà.

Trương ma ma giật mình vội lên tiếng:

“Tổ tông, tiểu tổ tông, người mới vừa tan học, đợi lát nữa Hoàng ma ma sẽ đến dạy người thêu thùa, lúc này còn muốn đi dạo khắp nơi, coi chừng phu nhân biết được, sẽ khẽ vào tay đấy!”

Nhưng tiểu thư lại thờ ơ như không, dửng dưng nói:

“Ta cũng không làm gì sai, mẹ sẽ không vô cớ đánh ta, đi thôi, ta dẫn các ngươi đi dạo!”

Cuộc sống trôi qua chậm rãi trong tiếng cười sảng khoái của tiểu thư, ta cũng đã yên ổn sống ở Trần phủ được ba tháng.

Trong phủ thực sự rất rộng lượng, bắt đầu từ tháng thứ hai trở đi, mỗi tháng ta có thể nhận được mười đồng, tuy rằng ít hơn hai mươi đồng của Thái Âm, nhưng ta vẫn rất vui mừng, dẫu sao thì cha khiêng bao tải cả ngày ở bến tàu, có lúc còn chẳng nhận được một đồng bạc!

Trương ma ma nói, đợi đến khi ta ở phủ được nửa năm cũng sẽ được nhận hai mươi đồng giống như Thái Âm vậy, a di đà phật, đây thật sự là một gia đình tốt.

Bởi vì phu nhân là võ tướng, tiểu thư cũng có chút khí chất phóng khoáng, nàng cùng ăn cùng ở với ta, chưa từng xem ta như người ngoài.

Nàng dạy ta học chữ đọc sách, ta kể với nàng việc đào đất trồng trọt, hai cái đầu nhỏ chụm vào nhau, đi đến đâu cũng không tách rời.

Ta biết tiểu thư ghét nhất là việc thêu thùa, nàng luôn cau mày dậm chân nói:

“Sau này lớn lên ta sẽ làm nữ tướng quân, học mấy thứ đồ bỏ này cũng không có ích gì.”

Phu nhân bị con gái chọc giận muốn ngất đi, lão gia lại cười hề hề nhìn vợ, nói con gái giống nàng thời trẻ như đúc.

Lão gia và phu nhân yêu nhau sâu sắc.

Nghe đâu, lúc Nhạc lão gia tuyển con rể, ban đầu vốn coi thường lão gia, lo lắng văn nhân thường thay lòng đổi dạ, nhưng không ngăn nổi vẻ tuấn tú của lão gia, khuôn mặt ngọc tựa hoa đào, cánh môi mỏng phong lưu, nam nhi đầy triển vọng ấy khiến tiểu thư ở sau tấm bình phong say mê như điếu đổ, tuyên bố không phải lão gia sẽ không gả chồng, thế này Nhạc lão gia mới miễn cưỡng thổi râu trừng mắt gả con gái mình cho lão gia.

Lão gia chưa từng phụ lòng phu nhân, hơn mười năm chung sống, trong phủ không hề có thêm một di nương nào, quả thực chính là một đời một kiếp một đôi.

Lão gia quản việc bên ngoài, trong nhà một tay phu nhân quản lý, gia môn nghiêm cẩn, trật tự rõ ràng hợp lý.

Nhân khẩu trong phủ cũng đơn giản, chỉ có bốn vị chủ tử bao gồm lão gia, phu nhân, thiếu gia và tiểu thư.

Ý của lão gia chính là nam nữ như nhau, đều là con cái trong nhà nên đối xử bình đẳng, vì thế cả hai huynh muội được mời về cùng một phu tử để dạy chữ nghĩa.

Tan học, thiếu gia lại đi tập võ, cưỡi ngựa bắn cung; tiểu thư thì về nhà học cầm kỳ thêu vá.

Trong phòng tiểu thư có hai vị ma ma, một vị là nhũ mẫu Trương ma ma, quản mọi việc trong phòng tiểu thư, vị kia là Lý ma ma, quản những việc bên ngoài phòng tiểu thư.

Ngoài ra còn có bốn nha hoàn, phụ trách việc ăn mặc ở đi lại của tiểu thư.

Bởi vì ta cùng tuổi với tiểu thư nên đặc biệt được hầu hạ bên cạnh tiểu thư. Mỗi người đều có phận sự của riêng mình, ngày tháng trôi qua cũng vô cùng thú vị.

Trước đây lúc còn ở nhà, mỗi ngày trời chưa sáng đã thức dậy, đi theo mẹ lo liệu mọi việc vụn vặt lớn nhỏ trong nhà.

Cho gà cho lợn ăn, giặt quần áo, nấu cơm sáng, nhưng gia đình vẫn sống trong cảnh chật vật như thế, không có một chút lương thực dư thừa nào lại.

Trước đó ta chưa từng được như bây giờ, được ăn ngon mặc ấm, còn có thể đi theo tiểu thư đọc sách hiểu lễ nghĩa, thế giới này dường như đã trở nên nhiều màu sắc hơn.

Các ma ma trong phủ cũng rất tốt, ta tích góp lương tháng, nhờ các bà giúp đỡ gửi về nhà, các bà đều niệm a di đà trong miệng, nói ta là một đứa trẻ ngoan, không quên công ơn của cha mẹ.

Phu nhân biết ta tự nguyện bán mình đi để nuôi gia đình, bà càng khen ngợi ta nhiều hơn, bà ấy bỏ ra hai mươi lượng bạc gửi về nhà ta, bảo mẹ ta nhất định phải chữa khỏi bệnh.

Ta đi theo bên cạnh tiểu thư, học được cách làm đủ loại bánh ngọt điểm tâm, mọi người nếm thử đều khen không ngớt miệng.

Ta còn học được thêu thùa, hình vẽ thêu ra sinh động như thật, ngay cả phu nhân cũng khen ta khéo tay, khiến cho tiểu thư ghen tị, nhưng tối đến nàng vẫn lén chui vào ổ chăn của ta như thường lệ.

Lại một năm nữa trôi qua, khi người hầu ở ngoại trạch đến phủ Bình An làm việc có đi ngang nhà ta đã mang đến tin tức về cho ta.

Trong nhà đã dần tốt hơn, mẹ đã có thể ra đồng làm việc, đệ đệ cũng đã học nghề từ một thợ mộc đầu thôn.

Cha còn nhờ họ gửi lời đến cho ta, ông nói đợi ông tích góp đủ tiền sẽ đến chuộc ta về, gia đình sẽ lại tụ họp bên nhau.

Tiểu thư nghe vậy lo ta sẽ về nhà, thế là nàng kéo tay ta đến bẩm báo trước mặt phu nhân, đừng thả ta về, muốn ta ở cùng nàng cả đời.

Nhưng phu nhân lại nói, tiểu thư luyến tiếc ta đều là nhờ công lao ta trung thành hầu hạ, không có lý nào lại nhìn gia đình người ta chia cắt.

Ta xấu hổ đến đỏ mặt, vội vàng quỳ xuống nói với phu nhân và tiểu thư:

“Mọi người trong phủ đều là ân nhân của nhà con, đừng nói bây giờ vẫn chưa chuộc thân, sau này có đến chuộc rồi con cũng sẽ không về, Đồng Nhi muốn ở lại bên cạnh bên phu nhân và tiểu thư thật lâu, cả đời trung thành tận tụy, không đi đâu cả.”

Tiểu thư mừng rỡ, vội kéo ta đi thả diều.

Trên đường đi gặp phải thiếu gia đi cưỡi ngựa bắn cung trở về.

Dung mạo thiếu gia trông như lão gia thuở xưa, ôn hòa như ngọc, là một quân tử khiêm tốn.

Hắn đứng bên hồ xem ta và tiểu thư thả diều, còn giúp bọn ta nhặt diều vướng trên cây.

Cuộc sống tươi đẹp cứ thế trôi qua ba năm, vốn tưởng rằng có thể bình yên như thế đến thiên trường địa cửu, đáng tiếc mọi chuyện không như ý muốn, biến cố đã xảy ra.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box