Nha Hoàn Chỉ Muốn Ôm Tiền Bỏ Trốn Của Đại Thiếu Gia - Chapter 10

Ngoại truyện Dương Chi Cẩn 1

Năm ba tuổi ta khai tâm trí, từ đó về sau mỗi ngày trôi qua đều không có gì thay đổi.

Không phải đang đọc sách, thì chính là đang viết chữ vẽ tranh.

Phụ mẫu luôn tự hào về ta, bởi vì ta ưu tú hơn tất cả những đứa trẻ cùng trang lứa, mười bảy tuổi thi đậu Trạng nguyên, là vị Trạng nguyên trẻ tuổi nhất trong trăm năm Đại Chu khai quốc.

Ta tận hưởng vinh quang sau những nỗ lực, cũng không cảm thấy cuộc sống nhàm chán, vô vị.

Không biết từ lúc nào, mấy nha hoàn trong viện của ta, bắt đầu trang điểm trước mặt ta, thường xuyên gây chuyện.

Ta không để ý, nhưng mẫu thân lại cực kỳ tức giận, bà ấy đuổi bốn nha hoàn kia đi, tìm bốn người khác vào thay thế.

Đây đều không phải là chuyện ta cần quản, ta cũng không để ý giường ta ngủ mỗi ngày là do ai dọn dẹp, y phục là do ai gấp, trà ta uống là do ai pha.

Cho đến một ngày nọ, ta bãi triều về nhà, nhìn thấy một nha hoàn đang lén ăn vụng trong phòng ta.

Chuyện này vốn dĩ không có gì to tát, nhưng nha hoàn này ăn vụng rất có kỹ xảo.

Nàng cắt một cái bánh tròn ra, ăn một miếng, sau đó lại ghép những miếng còn lại thành một cái bánh tròn hoàn chỉnh.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ta nhất định không phát hiện ra cái bánh này bị thiếu một miếng.

Sau khi nàng rời đi, ta đã nghiên cứu rất lâu mới hiểu được nàng làm như thế nào.

Buổi tối ta liền hỏi thăm, nha hoàn này tên là Tú Hòa, vốn là nha hoàn làm việc nặng nhọc ở hậu viện, bởi vì biết chữ nên mẫu thân mới để nàng đến viện của ta.

Tú Hòa còn lén xem sách của ta, sách gì nàng cũng xem, nhìn thấy chỗ nào khó hiểu, nàng sẽ nghiên cứu những lời chú thích mà ta để lại, nhưng có đôi khi, nàng cũng vừa xem vừa lẩm bẩm mắng mắng.

Chẳng hạn như: "Bỏ vợ rồi cưới người khác là vì nghĩa lớn với quốc gia, đây rõ ràng là hành vi của tra nam, sao còn có thể ca ngợi được?"

Chẳng hạn như: "Lại ca ngợi, chó má, cả đời nữ nhân phải chịu nhiều đau khổ như vậy, còn trói buộc đạo đức, thật là không biết xấu hổ!"

Chẳng hạn như: "Thủ đoạn như vậy cũng quá ấu trĩ, nếu đổi lại là ta là Lương vương, ta chỉ cần nói ngược lại là tấu chương bị ngươi sửa đổi là được rồi, căn bản không có cách nào chứng minh!"

Lời nàng nói tuy không dễ nghe, nhưng quan điểm mà nàng đưa ra lại rất thú vị.

Là góc độ mà ta chưa từng nghĩ đến.

Có một đêm ta ngủ, vậy mà lại nhìn thấy một quyển thoại bản ở đầu giường, không biết vì sao, ta lập tức nghĩ đến là do nàng viết.

Thoại bản mà nàng viết...

Khiến ta mặt đỏ tim đập, quá mức khác người.

Rốt cuộc là nàng học được những thứ này từ đâu, ai dạy nàng, rõ ràng nàng còn nhỏ tuổi, cũng chưa từng thành thân.

Ta xem xong, Tú Hòa mới hậu tri hậu giác phát hiện mình đánh rơi đồ, lúc nàng xông vào phòng, ta đang cởi y phục chuẩn bị đi tắm.

Nàng đứng ở cửa, nhìn thấy ta cởi trần, hai mắt sáng lên.

Ta nhìn thấy rất rõ ràng.

Nhưng ngay sau đó, nàng đã giật lấy quyển thoại bản, còn hỏi ta có xem hay không, ta đương nhiên là phủ nhận.

Ta là Dương Chi Cẩn, ta sẽ không xem loại thoại bản này.

Nàng rất vui vẻ, thở phào nhẹ nhõm.

Trước khi đi còn không quên nhìn ta thêm mấy lần.

Tú Hòa rất thích ăn uống, hầu như mỗi lần ta nhìn thấy nàng, nàng đều đang ăn.

Hạt dưa, kẹo, khoai lang nướng, thậm chí là ớt xanh, nàng đều có thể cắn hai miếng.

Dáng vẻ ăn uống của nàng rất đáng yêu, có lẽ chính nàng cũng không biết.

Nàng còn dùng váy che mặt, ngồi xổm ở góc sân ăn.

Âm thanh rột rột, giống như một chú chuột nhỏ vậy.

Ta phát hiện Tú Hòa không lẻn vào thư phòng của ta xem sách nữa, ta suy nghĩ một chút, liền mua mấy quyển thoại bản đặt trên giá sách.

Tú Hòa lại đến, rón rén đi vào thư phòng của ta.

Nàng xem sách rất nhanh, nhưng do thời gian không nhiều, cho nên một quyển sách nàng phải chia ra xem trong hai ba ngày.

Tú Hòa hình như đang tiết kiệm tiền, nàng cùng bằng hữu ra ngoài dạo phố, bằng hữu của nàng mua rất nhiều đồ ăn, nàng lại không mua gì cả, sau khi trở về lại tiếp tục trộm đồ ăn vặt trong phòng ta.

Nàng có vô số cách, có thể trộm đồ ăn mà không để lại dấu vết.

Nàng muốn tiết kiệm tiền chuộc thân sao?

Ta phát hiện, Tú Hòa biết y thuật, nàng kê đơn thuốc cho bằng hữu, ta lấy đơn thuốc đến, tra xét rồi lại mời đại phu xem qua, đại phu nói đơn thuốc kê rất lão luyện.

Ngày Tết Trung thu, ta nghe thấy Tú Hòa nói muốn đi xem đèn, ta liền cho tất cả mọi người trong viện nghỉ.

Tú Hòa về rất muộn, lúc nàng trở về, ta đang mở cửa sổ đọc sách.

Nàng loạng choạng bước vào, người nồng nặc mùi rượu.

Gặp ta còn ợ rượu, lại che miệng, nghiêm túc nói chuyện với ta.

Nàng tưởng rằng mình không để lộ, nhưng toàn thân nàng đều là mùi hương rượu hoa quế.

Ta nổi lên ý muốn trêu chọc nàng, bảo nàng mài mực cho ta, nàng không nói gì, ngoan ngoãn mài mực cho ta, nhưng mài được một lúc thì bắt đầu ngẩn người.

Có lẽ là men rượu đã ngấm.

Nàng đột nhiên nắm lấy tay đang cầm bút của ta, lật đi lật lại nhìn hồi lâu, sau đó vỗ vỗ mu bàn tay ta:

"Bàn tay này, thật sự rất thích hợp để châm cứu!"

Ta trêu chọc nàng, hỏi nàng sao lại thích hợp để châm cứu.

Nàng thật sự châm kim cho ta, vừa châm vừa nói huyệt vị này ứng với cái gì, còn bắt mạch cho ta, xem lưỡi ta.

Nàng mang theo hơi men, hai mắt long lanh nước, nói năng lộn xộn, nhưng lời nàng nói đều rất có lý, nếu nói nàng tỉnh táo, nàng rõ ràng đang nói năng lung tung, không biết mình đang làm gì.

Nàng châm kim xong, ôm tay ta ngủ thiếp đi.

Ta nhìn nàng hồi lâu, nàng ngủ rồi cũng nói mớ, miệng không ngừng động đậy.

Nhưng ngày hôm sau nàng tỉnh lại, lại cái gì cũng không nhớ, nhìn thấy ta liền cung kính hành lễ, cũng không dám ngẩng đầu nhìn ta thêm một cái, ngay cả vết kim châm cố tình để lộ ra trước mặt nàng cũng coi như không thấy.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box