Nguyện Người Cả Đời Bình An - Chapter 05



Ngày tháng dường như trở về nhịp điệu của quá khứ.

Sau Tết, ngày nào ta cũng lén lút đi đại phu bắt mạch. Cho đến trước ngày Vinh Uyển qua đời vì bạo bệnh như trong nguyên tác, thì kết quả ta nhận được luôn là sức khỏe của ta rất tốt.

Khi một đại phu nói điều này, ta có thể nghi ngờ rằng y thuật của ông ấy chưa tinh. Nhưng khi tất cả đại phu đều đưa ra câu trả lời giống nhau, thì ta bắt đầu nghi ngờ chính mình.

Chẳng lẽ vì ta xuyên đến mà sức khỏe của nguyên chủ đã được cải thiện?

Trong phút chốc, ta không biết nên vui hay nên buồn.

Vui vì ta có thể tiếp tục ở bên Tiêu Tự, buồn vì không biết khi nào ta mới có thể trở về thế giới của mình.

Ta chưa rời y quán được hai bước thì bắt gặp Trầm Tuế đang cùng nha hoàn của nàng đi mua đồ.

Nàng ấy vẫy tay với ta từ xa, hét lên đầy phấn khích: “A Uyển—”

Bọn ta cùng đi về phía nhau.

Nàng ấy thân mật ôm cánh tay ta, ngượng ngùng chia sẻ niềm vui của mình: “Thiệu An đã xin bệ hạ tứ hôn cho bọn ta rồi. Bây giờ bọn ta chỉ đợi ngày lành để thành thân nữa thôi.”

“Chúc mừng ngươi nha.” Ta chân thành chúc phúc cho nàng ấy, nữ chính thân ái của ta.

Trầm Tuế cười khúc khích: “Ngày ta thành thân, ngươi nhất định phải đến đó, bởi vì chúng ta là bạn tốt nhất!”

Ta mỉm cười và đồng ý với nàng ấy: “Nhất định ta sẽ đến.”

Cuối cùng, ta còn nói đùa: “Cho dù có gãy chân thì ta cũng sẽ bò đến dự hôn lễ của ngươi. Dẫu sao thì, ta cũng rất muốn chứng kiến hạnh phúc của Tuế Tuế.”

Trầm Tuế bất mãn bịt miệng ta lại: “Không được nói gỡ như vậy. Tất cả chúng ta đều sẽ bình bình an an.”

“A Uyển , tương lai sau này, chúng ta đều sẽ hạnh phúc phải không?”

“Ừm, sẽ.”

…………

Khi trở về, ta hơi ngạc nhiên khi thấy Tiêu Tự đang đợi ở cửa phủ.

Cảnh tượng này khiến ta nhớ đến một năm trước, khi ta đứng ở chỗ đó đợi hắn về rồi cùng hắn đi thả đèn Khổng Minh.

Ta giả vờ bình tĩnh, bắt chước cách nói chuyện của hắn khi đó: “Phu quân, sao chàng lại đợi ở đây?”

“Dạo này phu nhân cứ trốn ta mãi, đi đâu cũng không cho ta theo. Nàng đang lén lút gì vậy?”

Ta buồn cười nhướng mày, hếch cằm nói đùa với hắn: “Chẳng lẽ phu quân lo lắng ta đi tìm nam nhân khác sao?”

Hắn chắp tay ra sau lưng rồi bước nhanh vào trong, không để ta nhìn thấy vẻ mặt của mình: “Không phải.”

Ta lon ton chạy theo phía sau hắn, mỉm cười dỗ dành: “Ơ kìa, phu quân.”

“Chàng yên tâm đi, trong trái tim A Uyển, chỉ có duy nhất mình chàng, sẽ không có người thứ hai đâu…”

Tiếng vỗ cánh của đám chim chóc trên bầu trời đã át đi câu trả lời mà Tiêu Tự dành cho ta.

Sáng sớm ngày hôm sau, tiểu Khúc nhi mang cho ta một bát canh táo đỏ nấm tuyết.

Nàng nói dạo này trông ta không được khỏe, thế nên sáng sớm nàng đã vào bếp nấu cho ta một bát canh, bảo ta uống nhanh kẻo nguội.

Lòng ta chợt cảm thấy ấm áp: “Được rồi được rồi, cảm ơn ngươi tiểu Khúc nhi.”

Ta không mảy may nghi ngờ cầm bát lên uống, thế nhưng vừa uống được hai ngụm, ta thấy vẻ mặt của tiểu Khúc nhi có gì đó không ổn.

“Tiểu Khúc Nhi, ngươi thấy khó chịu ở đâu sao? Có cần ta gọi đại phu đến khám cho ngươi không?”

“Bụp.” Nàng ấy đột nhiên quỳ sụp xuống đất.

“Phu nhân, thực xin lỗi, thực xin lỗi, nhưng nô tì không thể làm khác được…”

Ngay lúc ta đang bối rối thì một luồng nhiệt đột ngột dâng lên từ lồng ngực ta, sau đó ta phun ra một ngụm máu lớn. Váy áo vàng nhạt của ta, lập tức bị máu nhuộm đỏ.

Ta nhìn chằm chằm vào tiểu Khúc nhi với vẻ hoài nghi.

Nàng ấy vẫn liên tục nói ‘xin lỗi’ trong nước mắt.

Nhưng tất cả những gì ta muốn biết là: “Tại sao?”

Ta tự hỏi chính mình, bản thân đối xử với nàng ấy chưa đủ tốt hay sao? Ta không hiểu, tại sao nàng ấy lại muốn làm hại ta cơ chứ?

“Nô tì biết người không phải phu nhân thực sự, người đến từ một thế giới khác. Phu nhân thực sự, nàng ấy đã đến thế giới của người.”

Đúng rồi, lẽ ra ta phải nghĩ đến chuyện này chứ.

Ngay cả Trầm Tuế cũng nhận ra được tính cách của ta đã thay đổi, thì sao người bên cạnh Vinh Uyển - tiểu Khúc nhi lại không nhận ra cơ chứ.

“Phu nhân nói, chỉ cần linh hồn xa lạ trong cơ thể nàng chết đi, thì nàng mới có thể sống tốt ở thế giới khác.”

Tiểu Khúc nhi vẫn nhớ như in, khi Vinh Uyển kể về một thế giới khác mà nàng mơ thấy, đôi mắt nàng sáng hơn bao giờ hết.

Nàng nói ở thế giới đó, mọi người đều có quyền bình đẳng như nhau. Nữ tử có quyền tự do tuyệt đối, có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, có thể sống vô câu vô thúc*.
(无拘无束: tự do, không bị trói buộc.)

Nàng nói thế giới này chỉ là một thế giới tưởng tượng do tác giả tạo ra, số phận của mọi người đều được tác giả định đoạt từ sớm.

Nhưng nàng không muốn chấp nhận số phận của mình.

Mặc dù khi nghe nàng nói tiểu Khúc nhi vô cùng bối rối, thế nhưng tiểu Khúc nhi biết rõ một điều: Vinh Uyển vẫn luôn khao khát về thế giới bình đẳng kia.

Vinh Uyển nói: “Tiểu Khúc Nhi, nhất định ngươi sẽ không đành lòng nhìn ta chết trước mặt ngươi đúng không?”

“Vậy nên, ta cần sự giúp đỡ của ngươi.”

“Nếu một ngày ngươi thấy tính tình của ta thay đổi rõ rệt thì đừng hoảng sợ, bởi vì như vậy có nghĩa là ta đã đi đến nơi mình muốn.”

“Người trong cơ thể ta là người đến từ nơi đó, nàng ấy tên là Vạn Uyển.

“Chỉ cần một năm nữa nàng ấy chết thay ta, thì ta có thể sống ở thế giới kia mãi mãi, có thể sống cuộc sống mà ta hằng mong muốn.”

“Thế nên, dù nàng ấy muốn gì thì ngươi cũng phải giúp nàng ấy.”

“Miễn là nàng ấy vẫn còn ký ức về thế giới kia, thì nàng ấy vẫn có thể trở về.”

“Việc ngươi cần làm là khiến nàng ấy ở lại đây và chết vào ngày đáng lẽ ra ta phải chết. Như vậy thì việc tráo mệnh giữa ta và nàng mới có thể hoàn thành.”

Tiểu Khúc nhi không ngừng đập đầu quỳ lạy ta, trán nàng chẳng mấy chốc đã rướm máu.

“Phu nhân là ân nhân cứu mạng của cả gia đình nô tì, lời nàng ấy nói, nô tì không thể không nghe theo. Tiểu thư Vạn Uyển, nếu có kiếp sau, tiểu Khúc nhi nguyện làm trâu làm ngựa bồi thường cho cô.”

Hoá ra từ đầu đến cuối, tất cả mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của Vinh Uyển.

Vậy mà ta còn tưởng bản thân là người ngoài cuộc có góc nhìn của Thượng đế. Thế nhưng cuối cùng, ta lại chỉ là con cờ trong chính bàn cờ mà Vinh Uyển bày ra.

Ta muốn mở miệng nói chuyện, thế nhưng cơ thể lại ngày càng suy yếu, cuối cùng chỉ có thể hận thù mà nhắm mắt lại.

Khi ta mở mắt ra lần nữa, linh hồn ta đã rời khỏi cơ thể.

Ta nhìn thấy đôi mắt Tiêu Tự đỏ hoe, thấy hắn ra lệnh cho Lí Thú và những người khác đóng đinh nhốt tiểu Khúc nhi trong quan tài khiến nàng ấy chết ngạt.

Thấy hắn vừa la hét vừa gào khóc ôm lấy cơ thể lạnh ngắt của ta. Đây là lần đầu tiên một người vốn quen nhẫn nại và kìm chế như hắn lại bộc phát cảm xúc lớn lao như vậy.

Bầu trời dường như sụp đổ.

Ta thực sự muốn ôm lấy hắn.

Nhưng khi ta dang tay ra, thì ta lại chỉ có thể bất lực nhìn bản thân xuyên qua cơ thể hắn.

Trầm Tuế nghe tin dữ liền chạy tới, khóc lóc thảm thiết.

Nàng ấy liên tục hỏi ta: “A Uyển, sao ngươi lại thất hứa cơ chứ? Không phải ngươi đã hứa nhất định sẽ đến dự hôn lễ của ta rồi sao? Đồ dối trá…”

“A Uyển, ngươi mở mắt ra đi, được không? Ta cầu xin ngươi, làm ơn, làm ơn mở mắt ra đi…”

“A Uyển, ta là Tuế Tuế, là bạn tốt nhất của ngươi đây mà. Ngươi tỉnh dậy đi…”

“A Uyển…”

Để bảo vệ thanh danh cho ta, Tiêu Tự chỉ có thể thông báo với bên ngoài rằng ta chết vì bạo bệnh.

Hắn bắt đầu trở nên ít nói hơn trước, trên mặt cũng khó có thể nhìn thấy nụ cười, cho dù là nụ cười xã giao.

Tan triều xong, khi ngồi xe ngựa hồi phủ, hắn thậm chí còn không dám mở rèm xe bước xuống.

Nhìn thấy dáng vẻ của hắn, Hoàng đế muốn hạ chỉ tứ hôn cho hắn lần nữa.

Nhưng hắn trực tiếp quỳ xuống, thẳng lưng nói: “Đời này vi thần chỉ có một thê tử là A Uyển, hy vọng bệ hạ thành toàn cho vi thần.”

Thấy hắn ương ngạnh, Hoàng đế cũng không thèm để ý tới hắn nữa, dứt khoát mặc kệ hắn.

Thời gian trôi qua, cuối cùng hắn cũng không còn treo vẻ mặt lạnh lẽo mỗi ngày nữa.

Mọi người đều nghĩ, rằng hắn đã thoát khỏi cái chết của ta.

Chỉ có ta biết, rằng hắn ngày nào cũng đến nơi ta ở trước kia, cầm chiếc kim diêu bộ mà ta thường cài trên tóc, ngồi trước cửa sổ ngắm nhìn khung cảnh mà ta từng thấy.

Thỉnh thoảng khi gió thổi mạnh, bụi rơi vào khiến tầm nhìn của hắn trở nên mơ hồ, hắn không khỏi bật khóc.

Chớp mắt cái, lễ thành hôn của Trầm Tuế và Lâm Thiệu An đã đến gần.

Trầm Tuế đích thân mang thiệp mời tới phủ Thái phó.

Nàng ấy nói, nàng ấy đến để mời A Uyển.

Khi Tiêu Tự đuổi nàng ấy ra khỏi phủ, nàng ấy chưa bước được hai bước đã bị những hắc y nhân bắt cóc lên xe ngựa ngay dưới mí mắt Tiêu Tự.

Không kịp suy nghĩ, Tiêu Tự tóm lấy Tiêu Thông mã buộc ngoài cửa phủ rồi nhảy lên, quất roi phi nước đại đuổi theo.

Điều đáng lẽ phải đến cuối cùng cũng đến.

Đám hắc y nhân bắt cóc Trầm Tuế là do Hoàng tử nước địch phái tới, mục đích lợi dụng Trầm Tuế để uy hiếp Tứ hoàng tử giao nộp bản đồ phòng ngự quân sự.

Chúng giam giữ Trầm Tuế trong kho củi. Dưới ánh trăng không người, Tiêu Tự đã phải mất rất nhiều sức lực mới có thể giải cứu nàng.

Thật không may, họ chưa đi được bao xa thì đã bị Hoàng tử nước địch và người của hắn truy đuổi.

Truy đuổi hồi lâu, thấy không còn hy vọng đuổi kịp, Hoàng tử nước địch lập tức hạ lệnh bắn tên tại chỗ.

Tiêu Tự bảo vệ Trầm Tuế chặt chẽ trong lòng, mặc cho những mũi tên đâm xuyên qua lưng, hắn vẫn cố gắng cầm cự cho đến khi Lâm Thiệu An cùng người của mình đến.

Hắn giống như trút hơi thở cuối cùng, nặng nề ngã từ trên ngựa xuống nền tuyết.

Vào đêm tuyết rơi này, máu hắn nhuộm đỏ lớp tuyết dày trên mặt đất.

Trầm Tuế xuống ngựa, quỳ xuống bên cạnh hắn, không ngừng rơi nước mắt: “Thái phó, ngươi chờ chút. Ta sẽ đi tìm Tần thần y, nhất định ông ấy có thể cứu được ngươi! Ngươi tin ta, kiên trì thêm chút nữa.”

Tiêu Tự cười lắc đầu: “Trầm tam tiểu thư, sau khi ta chết, ngươi có thể chôn ta cùng A Uyển được không?”

Trầm Tuế òa khóc nức nở nhìn Tiêu Tự nằm trên vũng máu. Nàng chỉ có thể điên cuồng gật đầu mà nói: “Được.”

“Thái phó yên tâm, nhất định ta sẽ chôn ngươi chung với A Uyển.”

“Từ giờ trở đi, không ai có thể chia cắt ta với nàng nữa rồi…”

Khi sắp tắt hơi thở cuối cùng, dường như Tiêu Tự nhìn thấy ta.

Nhưng linh hồn ta vốn đã giãy giụa mấy ngày, bây giờ chẳng khác gì đèn đã cạn dầu cả, ta dần dần trở nên trong suốt.

Hắn đưa tay về phía ta: “Phu nhân, đừng đi…”

Ta muốn đáp lại hắn nhưng không thể.

Đột nhiên, ta như quay về những ngày đứng ở cửa phủ đợi hắn tan triều. Mỗi lần nhìn thấy hắn đi về phía mình, ta đều sẽ mỉm cười mà nói với hắn:

“Phu quân, ta đến đón chàng về.”

(Hết toàn văn)

Danh Sách Chương

Nhận xét Box