Nguyện Người Cả Đời Bình An - Chapter 04



Không biết qua bao lâu, cuối cùng bọn ta cũng nghe thấy tiếng hét bên ngoài.

“A Uyển—”

“Trầm tam tiểu thư—”

Thanh âm lúc ẩn lúc hiện kia, chính là Tiêu Tự!

Ta và Trầm Tuế chợt trở nên kích động, hét lớn: “Bọn ta ở đây!”

Thấy khuôn mặt của Tiêu Tự cuối cùng cũng xuất hiện phía trên miệng hố, ta không khỏi vui mừng.

Khi hắn đưa tay ra, ta vô thức muốn giơ tay lên.

Nhưng hắn lại đưa tay về phía Trầm Tuế trước: “Trầm tam tiểu thư, đưa tay cho ta, ta sẽ kéo cô lên trước. Phu nhân, nàng đợi ta chút.”

Tim ta chợt thắt lại.

Nhưng mà, mọi chuyện vốn nên diễn ra như vậy, không phải sao? Ta không thể thay đổi được chuyện Trầm Tuế sẽ rơi xuống bẫy, cũng như không thể thay đổi được sự thật rằng— trong lòng hắn, nàng ấy luôn là sự lựa chọn ưu tiên hàng đầu.

Trầm Tuế có chút xấu hổ, ngượng ngùng nhìn ta.

Ta mỉm cười với nàng ấy, nói: “Lên nhanh đi, ta sẽ ở phía dưới đỡ ngươi, đừng lo lắng.”

“Cảm ơn ngươi, A Uyển.”

Sau khi Trầm Tuế tiếp đất an toàn, nàng ấy lập tức giúp Tiêu Tự kéo ta lên.

Lâm Thiệu An lao tới đúng lúc.

Trầm Tuế như chim nhỏ xà vào vòng tay của đối phương. Không ai chú ý tới đôi mắt đen láy của Tiêu Tự ở phía sau.

Ta cũng kiệt sức mà gục xuống đất.

Tiêu Tự nhanh chóng bế ta lên.

Hắn ôm ta rồi bước nhanh ra ngoài, phần lớn cơ thể hắn nghiêng về phía ta, thay ta chắn đi hầu hết cơn mưa dữ dội.

Ta không khỏi giơ tay lên chạm vào mặt hắn, tâm trí có chút mơ hồ, ta thì thầm: “A Tự, đừng để bản thân đổ bệnh. Chàng nhất định phải bình an.”

Dù không hiểu tại sao ta lại đột nhiên nói như vậy, thế nhưng hắn vẫn đồng ý với ta vô điều kiện: “Được.”

“Phu nhân, nàng cũng phải bình an.”

Ta cong môi, cuộn tròn trong vòng tay hắn.

Rõ ràng cơ thể đã lạnh đến mức sắp bất tỉnh, thế nhưng trái tim ta lại cảm thấy rất ấm áp.

Sau khi trở về từ Viên lâm Hoàng gia ngày hôm đó, ta ngã bệnh. Trước khi dần khỏi bệnh, ta đã uống thuốc và hôn mê ba ngày.

Trong khoảng thời gian này, ta mơ hồ nghe nói Tiêu Tự đã đến thăm ta mấy lần. Nhưng mí mắt ta lúc nào cũng nặng trịch, dù có muốn cũng không tài nào nhấc lên nổi.

Thấy cuối cùng ta cũng có thể tự ngồi dậy, tiểu Khúc nhi sung sướng rơi nước mắt. Nàng ấy nói những ngày qua bản thân đã liên tục cầu nguyện cho ta, may mà ông trời có mắt.

Ta cảm thấy buồn cười: “Chỉ là cảm lạnh và sốt thôi, không chết ai đâu. Đừng lo.”

Nàng ấy nói thêm: “Người không biết đâu, mấy ngày nay người cứ ngủ mãi, khiến Thái phó vô cùng lo lắng. Ngày nào ngài ấy cũng đến thăm người mấy lần.”

Ta cầm bát nước lên uống, rõ ràng chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể thấy đáy, thế nhưng nhất thời lại khiến ta có cảm giác như không đáy vậy.

Cố kìm nén sự nhói đau trong lòng, ta không ngừng tự nhủ với bản thân, rằng đó chỉ là sự thương hại, đồng cảm mà thôi, không liên quan gì đến tình yêu cả.

Nghĩ đến những chuyện mà bản thân còn chưa biết, ta hỏi tiểu Khúc nhi: “Sau khi trở về Thái phó có bị ốm không? Đại tiểu thư Trầm gia thì thế nào?”

“Thái phó thì không sao cả. Sau khi người được cứu không lâu, đại tiểu thư Trầm gia cũng được tìm thấy và đưa ra ngoài, bình an vô sự.”

Ta nhẹ nhõm gật đầu.

Tiểu Khúc nhi cau mày nói: “Ngược lại, Trầm tam tiểu thư——”

Ta bình tĩnh an ủi: “Không cần lo lắng, nàng ấy sẽ sớm ổn thôi.”

Nàng ấy là nữ chính có vầng hào quang trên đầu, là nữ chính có thể sống sót dù bị một mũi tên đâm xuyên qua tim, chắc chắn nàng ấy có thể sống sót đến cuối cùng.

Tiểu Khúc nhi tiếc nuối lắc đầu: “Đại phu nói Trầm tam tiểu thư có thể sẽ không sống nổi mấy ngày nữa, nàng ấy sẽ không thể khoẻ lại...”

Trong sách, bệnh tình của Trầm Tuế chỉ được nhắc đến vài dòng, nói rằng bệnh tình của nàng ấy sẽ ổn sau một thời gian.

Lần lâm bệnh này của nàng ấy, chỉ là để Lâm Thiệu An hiểu rõ lòng mình hơn thôi, đồng thời nhận rõ sức nặng của Trầm Tuế trong lòng, sau đó nhanh chóng giải quyết vấn đề lớn là Thịnh Sương.

Chẳng lẽ đại phu chẩn đoán nhầm hả ta?

Tiểu Khúc nhi tiếp tục lắc đầu, xua tan suy đoán của ta: “Không chỉ có đại phu, tứ Hoàng tử điện hạ cũng đã gọi tất cả thái y trong cung đến chẩn đoán rồi. Họ đều nói thân thể tiểu thư Trầm Tuế vốn đã yếu ớt, lại thêm trận bạo bệnh lần này, cơ thể nàng ấy đã hoàn toàn bị tổn thương.”

“Hơn nữa, dạo này người vẫn có thể uống thuốc, còn nàng ấy thì lại không uống nổi. Chỉ cần uống một chút là sẽ phun ra ngoài, đại phu cũng không thể làm gì được.”

Có phải vì ta đã thay đổi bối cảnh cốt truyện ban đầu nên gây ra hiệu ứng cánh bướm hay không?

Nhưng hướng đi của cốt truyện rõ ràng vẫn không thay đổi. Tại sao bây giờ lại thành ra thế này?

Nghĩ đến khuôn mặt tươi cười của Trầm Tuế, ta không thể ngồi yên được nữa. Ta đứng dậy, nhờ tiểu Khúc nhi trang điểm giúp mình, ta phải đi thăm nàng ấy.

Bọn ta vừa thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời khỏi phủ thì bắt gặp Tiêu Tự mới trở về từ trong cung.

Khi nhìn thấy ta, lông mày hắn hơi nhướng lên.

Thấy chúng ta chuẩn bị ra khỏi phủ, hắn cau mày nói: “Phu nhân, sức khỏe của nàng mới tốt hơn chút, sao lại không chịu ở nhà dưỡng bệnh? Chạy ra ngoài làm gì?”

Ta thành thật nói: “Ta nghe nói Tuế Tuế bị bệnh nặng hơn ta. Ta muốn đến thăm nàng ấy.”

Nói xong, ta vô thức nhìn xem phản ứng của Tiêu Tự.

Lông mi của hắn rũ xuống, nhất thời khó có thể nhìn thấy điều gì kỳ lạ.

Nhưng ta biết, chắc chắn hắn quan tâm.

Chưa nói đến những cảm xúc trong lòng, chỉ riêng lòng tốt mà hắn nhận được thuở nhỏ, thì chắc chắn lúc này hắn sẽ không thể thờ ơ.

Vì thế ta đề nghị hắn đi cùng ta.

Với thân phận của mình, hắn không thể một mình đến gặp nàng ấy. Nhưng dưới danh nghĩa đi cùng ta, hắn có thể tránh bị người khác bàn tán.

Tiêu Tự sai người lấy áo choàng rồi khoác lên cho ta, sau đó dịu dàng đỡ ta lên xe ngựa.

Bao quanh Trầm phủ là một tầng áp suất rất thấp.

Trong phòng Trầm Tuế, bọn ta gặp Lâm Thiệu An - người vẫn luôn ở bên cạnh nàng ấy.

Sau vài ngày không gặp, cả người hắn trở nên khá tang thương, đôi mắt trống rỗng đến mức hoàn toàn mất đi sự sống.

Sau khi bọn ta tỏ rõ ý định, hắn chỉ gật đầu và đứng sang một bên mà không nói một lời.

Trầm Tuế nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, mắt nhắm nghiền, quả thực rất giống một người đã đi đến điểm cuối của sinh mệnh.

Ta vẫn không thể tin được sự thật rằng Trầm Tuế sẽ chết.

Nàng ấy nên bình bình an an sống đến cuối đời, nên hạnh phúc gả cho Lâm Thiệu An mới đúng.

Rõ ràng bọn họ phải có một cái kết happy ending, sao mới đi nửa chừng mà đã huhu ending thế này.

Ta chợt nhớ tới, trong sách có nhắc đến một vị thần y thì phải.

Khi đó, Trầm Tuế bị trúng một mũi tên, tính mạng gần như ngàn cân treo sợi tóc. Nhưng nhờ sự giúp đỡ của một vị thần y, nàng đã sống sót mà không gặp nguy hiểm gì.

Ta cố hết sức để phớt lờ vẻ lo lắng trong mắt Tiêu Tự, cố gắng nhớ lại tên ngôi làng nơi vị thần y đó ở.

Hồi lâu sau, cuối cùng ta cũng nhớ ra: “Thôn Tần Hà!”

Tiêu Tự và Lâm Thiệu An đều nhìn ta, không hiểu sao ta lại đột nhiên kêu lên.

Ta kích động nói với Lâm Thiệu An: “Điện hạ, xin hãy phái người đến một nơi tên là thôn Tần Hà, tìm một vị thần y họ Tần ngay lập tức! Bây giờ người có thể cứu sống Tuế Tuế, e rằng chỉ có ông ấy mà thôi.”

Nghe xong lời này, vẻ mặt ảm đạm của Lâm Thiệu An cuối cùng cũng có chút sức sống: “Ta sẽ sai người tới đó ngay.”

Chỉ cần còn có một tia hy vọng, thì hắn sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Thời còn trẻ, Tần thần y hành tẩu giang hồ, về già thì chuyển đến thôn Tần Hà dưỡng lão. Thế nên bây giờ còn rất ít người biết đến tên ông.

Khi Lâm Thiệu An cử người đến đón ông ấy, Tần thần y khá ngạc nhiên.

Khi đến phủ, ông ấy không đến xem Trầm Tuế ngay lập tức mà vui vẻ nhìn ta: “Tiểu cô nương, nghe nói con kêu bọn họ đến tìm ta phải không?”

Ta gật đầu: “Phải ạ.”

“Làm sao con biết ta? Còn biết ta ở thôn Tần Hà?”

“Hồi còn nhỏ, con may mắn bắt gặp thần y cứu người. Khi đó người đã vô tình kể cho con.”

Lâm Thiệu An lo lắng thúc giục: “Thần y, ông có thể đi xem tình trạng của Tuế Tuế trước, sau đó mới hàn huyên được không?”

Tần thần y nghiêng người nhìn hắn một cái: “Ngươi khẩn trương cái gì? Đợi thêm một tí nữa nàng ta cũng không chết được.”

Lâm Thiệu An bị nói đến á khẩu, cảm thấy vô cùng tức giận. Nhưng vì muốn đối phương cứu Trầm Tuế nên hắn cũng chỉ có thể nhịn xuống.

Tần thần y tiếp tục nói với ta: “Chúng ta là bạn cũ, đợi ta khám cho tiểu cô nương kia xong, chúng ta sẽ hàn huyên sau.”

Ông ấy thực sự để lời nói dối của ta trong lòng.

Thôi vậy, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.

Trong đời ông ấy đã gặp qua vô số người qua đường khác nhau, làm sao ông ấy có thể nhớ được tên họ từng người một, nhớ được những gì bản thân đã nói kia chứ.

Tần thái y bắt mạch cho Trầm Tuế, vẻ mặt vô cùng phong phú, không thể đoán được là tốt hay xấu.

Một lúc sau, ông ấy nhét lại tay Trầm Tuế vào trong chăn, giọng điệu thoải mái nói: “Không cần chau mày ủ mặt như thế làm gì, tiểu cô nương này không có gì nghiêm trọng, đợi ta kê thuốc xong, ngươi nấu thuốc rồi đút cho nàng. Không quá hai ngày, nàng ấy sẽ khỏi bệnh.”

Vẻ mặt Lâm Thiệu An bối rối: “Nàng ấy không uống được thuốc thì phải làm sao?”

Ánh mắt Tần thần y phóng đầy dao găm: “Nàng ấy nhất định có thể uống được thuốc ta kê.”

…………

Ta thật sự rất muốn nhắc nhở vị thần y này rằng— người trước mặt ông bây giờ chính là tứ Hoàng tử điện hạ, Hoàng đế tương lai!

Khi đối mặt với ta, Tần thần y lại khôi phục bộ dáng nghịch ngợm như cũ: “Tiểu cô nương, con nói cho ta biết, chúng ta đã gặp nhau ở đâu? Nếu con nhắc lại, ta nhất định sẽ nhớ ra con là ai.”

“Là ở kinh thành, khi đó con còn rất nhỏ, không nhớ rõ chi tiết lắm, chỉ nhớ người có y thuật siêu phàm, sống ở thôn Tần Hà…”

Ông ấy ngắt lời ta: “Ta và con chưa từng gặp nhau bao giờ.”

Ta không ngờ ông ấy lại trực tiếp vạch trần ta như vậy.

Sắc mặt ông ấy thay đổi, bỗng dưng nói: “Tiểu cô nương, nghe lời ta, trở về nơi con thuộc về đi, đừng lưu luyến nơi con không thuộc về này nữa.”

Nói xong, ông ấy quay người bỏ đi, không cho ta có cơ hội phản ứng.

Tiêu Tự hỏi ta: “Thần y nói vậy là có ý gì?”

Ta miễn cưỡng mỉm cười: “Ta cũng không biết nữa.”

Đến khi ta thực sự hiểu ra, thì đã quá muộn.

Đúng như Tần thần y đã nói, không quá hai ngày, Trầm Tuế đã khoẻ lại.

Tiểu Khúc nhi cảm động thở dài: “Tần thần y đúng là y phục cao siêu bất phàm, vô cùng lợi hại! Vậy mà có thể vớt người từ cõi chết trở về.”

Còn ta thì đang nghĩ, ông ấy có thể biết được ta không phải người của thế giới này, có thể không lợi hại được sao?

Vào một buổi sáng sớm, Trầm Tuế đến phủ Thái phó tìm ta.

Nàng ấy mang cho ta rất nhiều thứ, vải vóc, phục sức đủ cả, nói rằng đây coi như quà cảm ơn.

Nàng ấy nắm tay ta, rối rít cảm ơn: “A Uyển, cảm ơn ngươi, lần này may mà ngươi tìm được Tần thần y, nếu không chỉ sợ ta đã không qua khỏi rồi.”

Ta ôm nàng ấy lại, nói: “Tuế Tuế, ta xem thiên tượng rồi, năm nào ngươi cũng sẽ bình an, thuận lợi.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box