Nguyện Người Cả Đời Bình An - Chapter 03



Bề ngoài Tiêu Tự trông có vẻ dễ gần, tưởng chừng bất cứ ai cũng có thể bắt chuyện với hắn.

Thế nhưng trên thực tế, hắn là loại người có nội tâm vô cùng khép kín, khó ai có thể thực sự đến gần.

Đặc biệt, thuở thiếu thời hắn đã phải trải qua vô vàn gian khổ, bất hạnh, cũng đã nhìn quen lòng người ấm lạnh, thế thái nhân tình. Thế nên, trái tim hắn lại càng nhạy cảm, phòng bị hơn người thường.

Bức tường cao xây bên ngoài trái tim hắn, chính là hàng rào bảo vệ của hắn.

Nhưng chỉ cần hắn không từ chối sự tiếp cận của ta, thì ta có thể dùng chính mình sưởi ấm hắn từng chút một.

Lần đầu tiên thấy ta cầm ô đợi bên ngoài cửa phủ vào một ngày mưa, hắn vẫn còn rất ngạc nhiên.

Thế nhưng sau này, thời gian trôi qua, hắn cũng quen dần.

Thời gian trôi qua, ta cũng quen với việc đón hắn từ ngoài cửa phủ vào tới trong phủ.

Bất kể nắng mưa.

Ta và hắn đều cùng nhau đi bộ về nhà như những đôi phu thê bình thường, phía sau là xe ngựa theo sau không xa không gần.

Thỉnh thoảng, các đại thần khác nhìn thấy, đều sẽ trêu chọc hắn, nói rằng họ cũng muốn phu nhân đón về như Thái phó đại nhân. Khi đó, hắn sẽ cười trừ cho qua chuyện.

Khi nhìn thấy những người ăn xin dọc đường, hắn sẽ luôn mua một ít bánh bao nóng cho họ.

Bằng cách nào đó, trong kinh thành dần dần xuất hiện một bài đồng dao cực kì phổ biến, hát về những việc tốt mà Tiêu Tự đã làm.

Khi tin này truyền đến tai Hoàng đế, long nhan cả mừng, ban thưởng vô số vàng bạc châu báu.

Hắn quay lại nói với ta: “Phu nhân, bệ hạ ban thưởng nhiều vàng bạc như vậy. Chúng ta có nên dùng nó để giúp đỡ những người cần nó hơn không?”

Tất nhiên ta không phản đối: “Ta nghe theo phu quân.”

Ngay lập tức, Tiêu Tự ra lệnh cho người lập một trạm cứu đói cho dân tị nạn ở phía thành Nam. Những người bữa đói bữa no đều có thể đến đây để nhận thức ăn hàng ngày.

Thỉnh thoảng có thời gian rảnh, ta và Tiêu Tự sẽ đích thân ra ngoài phân phát cháo.

Theo thời gian, mọi người còn gán cho ta danh hiệu “Nữ Bồ Tát.”

Ta cảm thấy vô cùng xấu hổ, chỉ biết đi theo Tiêu Tự để làm càng nhiều việc thiện hơn nữa.

Tiêu Tự là một đứa trẻ mồ côi bị bỏ rơi, hắn không biết ngày mình sinh ra, thế nên cũng chưa bao giờ tổ chức sinh thần.

Thế nhưng hắn vẫn nhớ rõ ngày sinh thần của ta.

Vào ngày sinh thần của ta, hắn đã ra lệnh cho nhà bếp làm món mì trường thọ và trứng luộc cho ta từ sáng sớm. Hắn nhìn chằm chằm vào chúng cho đến khi ta ăn xong.

Ta nhạy bén bắt gặp một tia cô đơn trong mắt hắn. Khi hắn nhìn ta, trong đầu ta đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

Ăn xong, ta ợ lên đầy thỏa mãn.

Tiêu Tự đột nhiên gọi ta: “Phu nhân.”

“Hử?”

Chóp tai hắn nhuốm màu đỏ thẫm, hắn lấy từ tay áo ra một chiếc kim bộ diêu* rất đẹp và đưa cho ta.

(Kim bộ diêu: Kim: vàng, bộ: bước chân, diêu: rung động. Là loại trâm cài có đính chuỗi ngọc của nữ tử cổ đại, mỗi khi bước đi chuỗi ngọc trên kim bộ diêu sẽ lay động theo bước chân thiếu nữ, tạo dáng vẻ uyển chuyển thướt tha.)

“Mấy ngày trước ta đi ngang qua một cửa hàng trang sức, thấy nó đẹp nên không nhịn được mua về. Đúng lúc ta cũng đang tính chuẩn bị quà sinh thần cho phu nhân, không biết nàng có thích nó không?”

Ta cười rạng rỡ: “Tất nhiên là ta thích rồi”.

“Phu quân, chàng cài lên giúp ta được không?” Ta đưa đầu lại gần hơn.

Ta nhìn chằm chằm vào hắn, bất lực nhìn khuôn mặt hắn đỏ bừng lên với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.

Ta mỉm cười đắc thắng, hắn thực sự rất dễ ngại ngùng nha.

Sau buổi trưa, ta nhốt mình trong bếp, đồng thời yêu cầu không ai được phép làm phiền.

Mặc dù Tiêu Tự có chút bối rối, thế nhưng hắn vẫn làm theo yêu cầu của ta.

Trước khi đóng cửa, ta lại thò đầu ra khoe khoang với Tiêu Tự: “Phu quân, chàng đợi ta, ta sẽ khiến tối nay trở thành dư vị bất tận khó quên của chàng.”

Ta làm một chiếc bánh, sử dụng tất cả những nguyên liệu có sẵn, ít nhất trước khi căn bếp bị phá hủy, ta đã làm ra một chiếc bánh trông giống như bánh ga-tô.

Ta lại làm một bát mì trường thọ, chiên thêm một quả trứng hoàn hảo và đặt bên trên. Trông rất ngon.

Ta vô cùng hài lòng, mang theo chúng bước ra khỏi căn bếp.

Ta bảo Tiêu Tự đợi, hắn liền ngồi bất động ở bàn ăn đợi ta cả buổi chiều.

Bộ dạng dễ thương đó khiến ta nhớ đến cảnh mấy bạn nhỏ ở trường mẫu giáo đợi đến giờ cơm trưa. Ôi trời, dễ thương chết mất.

Tiêu Tự nhìn bát mì trường thọ cùng bánh hấp cực lớn trước mặt, vô cùng khó hiểu: “Phu nhân, đây là cái gì?”

Ta thản nhiên giải thích với hắn: “Cái này gọi là bánh ga-tô, chuyên dùng để mừng sinh nhật. Còn món mì trường thọ này thì chắc ta không cần phải giải thích nữa.”

Hắn gật đầu.

Ta nhìn vào mắt hắn, chậm rãi nói: “Ta biết chàng không biết ngày sinh thần của mình. Thế nên ta sẽ chia sẻ ngày sinh thần của ta cho chàng. Từ giờ trở đi, chúng ta có thể cùng nhau tổ chức sinh thần.”

Lần này hắn sửng sốt hồi lâu, ánh mắt tràn ngập sương mù, một lúc lâu sau mới gật đầu lần nữa: “Được.”

Khi nhìn chiếc bánh trống trơn, ta mới chợt nhớ ra: “Ôi trời, ta quên mất, phải có nến nữa chứ. Tiểu Khúc nhi, đi lấy giúp ta một cây nến đỏ.”

Ta đẩy chiếc bánh đến trước mặt Tiêu Tự, sau đó cắm cây nến trong tay lên trên mặt bánh.

Bắt đầu dạy bạn nhỏ quy trình: “Bây giờ chàng chắp hai tay lại, nhắm mắt lại và ước. Sau khi ước xong, chàng có thể mở mắt ra và thổi tắt nến. Như vậy nghi thức sẽ kết thúc và chúng ta có thể ăn bánh.”

Tiêu Tự ngoan ngoãn nghe lời: “Ta ước phu…”

Ta lo lắng ngắt lời hắn: “Chàng phải ước trong lòng, nếu nói ra thì ước nguyện của chàng sẽ không linh nghiệm nữa đâu.”

“Được.”

Sau khi ước nguyện, hắn mở mắt ra và bất ngờ bắt gặp đôi mắt đầy sao của ta, hắn mỉm cười rạng rỡ.

Ta thúc giục hắn: “Chàng thổi nến đi.”

Hắn thổi nến xong, ta lại đưa dao cho hắn: “Sinh thần của chàng nên chàng phải tự mình cắt bánh đấy nha.”

“Hôm nay ai gặp chàng đều sẽ có phần.” Ta gọi tiểu Khúc nhi và thị vệ Lí Thú lại, cắt cho mỗi người một miếng.

Tiểu Khúc nhi vui vẻ cầm chiếc bánh trong tay, sau khi cắn miếng đầu tiên, vẻ mặt của nàng ấy thay đổi ngay lập tức.

Ta lại nhìn Lí Thú, vẻ mặt của hắn cũng rất… (ý vị sâu xa.)

Không phải chứ, để không làm hỏng vẻ đẹp của chiếc bánh, ta đã không nếm thử trước.

Tuy không ngon bằng tiệm bánh, nhưng cũng không đến mức dở ói chứ…

Ta lại nhìn sang Tiêu Tự, thấy hắn ăn uống rất vui vẻ, giống như đang thưởng thức sơn hào hải vị vậy.

Ta cầm miếng bánh của mình lên và cắn một miếng. Vị mặn chát ngay lập tức lan tràn trong khoang miệng.

“A, phì phì—”

Nhìn thấy ta nhổ ra, tiểu Khúc Nhi rốt cục cũng không nhịn được mà nhè ra theo, lè lưỡi đi tìm nước uống.

Lí Thú cũng muốn nôn mửa, nhưng trước ánh mắt đáng sợ của Tiêu Tự, hắn run rẩy nuốt xuống, vẻ mặt vô cùng thống khổ.

Thấy Tiêu Tự vẫn tiếp tục ăn, ta vội vàng giành đĩa từ tay hắn và nói: “Đừng ăn nữa.”

Nếu tiếp tục ăn thì tối nay sẽ không ngủ được, phải ngồi bên giếng cả đêm mất.

Ta ho nhẹ rồi nói: “Cái bánh này, thôi bỏ đi vậy, dù sao có ý nghĩa là được.”

“Ngon thật.” Tiêu Tự rất hào phóng khen ngợi ta.

“Ừm.” Ta mím môi và mỉm cười chấp nhận.

Hắn cười khúc khích: “Dư vị bất tận.”

“…” Sao người này có thể trêu chọc người khác như vậy?

Hừ hừ, đúng là ai rồi cũng sẽ thay đổi mà!!

“Phu nhân vất vả rồi.”

Sau khi hạ nhân lui xuống, Tiêu Tự hỏi ta: “Tại sao phu nhân lại tốt với ta như vậy?”

Ta giật mình, sau đó mỉm cười nói với hắn: “Chúng ta là phu thê.”

“Những gì người khác có, ta hy vọng chàng cũng có.”

___Ta không muốn chàng phải ghen tị với bất kì ai nữa.

Một ngày cuối thu, Hoàng đế dẫn các Hoàng tử đến viên lâm Hoàng gia ở ngoại thành để săn bắn, đi cùng là tất cả các quan viên đại thần.

Trong sách mô tả ngày này rất chi tiết.

Trong ngày này, đường tình cảm của nam nữ chính sẽ có rất nhiều biến động.

Thịnh Sương - Chất nữ được sủng ái nhất của Hoàng hậu, nàng vừa gặp đã yêu nam chính. Trong bãi săn, nàng liên tục quấy rầy nam chính, liên miệng gọi hắn là “Thiệu An ca ca.”

Nữ chính nhìn thấy cảnh này thì rất không vui. Nàng một mình đi sâu vào rừng rậm, không hiểu thế nào lại rơi vào một cái hố sâu còn cao hơn người.

Có lẽ để tăng thêm kịch tính, trong lúc mọi người đang đi tìm nữ chính, tác giả đã hô biến bầu trời vốn nắng bỗng đổ cơn mưa to.

Mưa to như trút nước, nữ chính ướt như chuột lột, khiến nam chính khi tìm thấy nàng vô cùng đau khổ.

Trên thực tế, nam chính không phải là người duy nhất cảm thấy đau khổ.

Tiêu Tự đương nhiên là người đầu tiên tìm thấy nữ chính, hắn dùng thân thể của mình đỡ nàng ra khỏi cạm bẫy, nhưng sau khi nam chính xuất hiện, hắn lại chỉ có thể bất lực nhìn nàng lao vào vòng tay của nam chính.

Thậm chí, hai tiếng “cảm ơn” cũng phải đợi nhiều ngày sau khi nữ chính khỏi bệnh, nàng nhớ đến ân cứu mạng của hắn và đến giãi bày cảm kích.

Giống như nữ chính, Tiêu Tự cũng lâm bệnh nặng sau khi trở về từ bãi săn.

Hắn bị cảm lạnh lại thêm tâm bệnh, vì thế sau khi khỏi bệnh, trong cơ thể vẫn còn sót lại mầm bệnh.

Cứ mỗi ngày mưa lại ho không ngừng.

Bây giờ ta đã ở đây, đương nhiên không thể trơ mắt nhìn hắn tự rước mầm bệnh vào người.

Ta chủ động mời Tiêu Tự cùng dạo quanh viên lâm, hắn nói: “Chốc nữa vi phu phải ở bên cạnh Thái tử, không thể chiếu cố phu nhân mọi lúc được rồi.”

“Ta có thể tự chăm sóc bản thân mình mà, chàng không cần phải lo lắng cho ta.”

Là một người có góc nhìn của Thượng đế, đương nhiên ta không cần sự quan tâm của hắn rồi.

Thấy thái độ kiên quyết của ta, hắn đồng ý.

Mục đích chuyến đi lần này của ta— là ngăn cản nữ chính vào rừng.

Bằng cách này, sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa.

Cảnh tượng ở viên lâm Hoàng gia mùa thu rất hấp dẫn.

Xa xa, Tiêu Tự cưỡi Thanh Thông mã, vạt áo trắng tung bay, theo sát phía sau là người cưỡi Bạch Long mã.

Họ quất roi thật mạnh và tiến thẳng đến bãi săn.

Ta thu hồi tầm mắt, bắt đầu tìm kiếm Trầm Tuế trong đám nữ quyến.

Đứng trước mặt nàng ấy là một nữ tử xinh đẹp mặc hồng y, không biết nàng ta nói gì, mà sắc mặt Trầm Tuế đặc biệt khó coi.

Ta hiểu rồi.

Nữ tử đó chắc chắn là Thịnh Sương, vẻ ngoài lòe loẹt kia, đúng là rất phù hợp với tính cách của nàng ta.

Tới khi đến gần hơn, ta mới có thể nghe được những gì Thịnh Sương nói.

Nàng ta nói: “Ta cũng không phải là người không biết lí lẽ, đợi tới khi ta gả cho Thiệu An ca ca làm chính phi, thì cho người cái ghế trắc phi, cũng không phải là không thể.”

Trầm Tuế là thứ nữ Trần phủ, từ nhỏ đã được dạy về sự khác biệt giữa đích thứ, từ lâu nàng ấy đã không hài lòng với thân phận bất bình đẳng này.

Nếu không phải Lâm Thiệu An ba lần bốn bận hứa hẹn vị trí chính phi cho nàng ấy, thì nàng ấy cũng không đồng ý ở bên hắn.

Lời nói của Thịnh Sương, chắc chắn đã chạm đến cái gai trong lòng Trầm Tuế.

Đáng tiếc, vì xuất thân hiển hách của Thịnh Sương, Trầm Tuế chỉ có thể nhịn xuống. Nàng ấy không muốn gây phiền phức cho Trầm phủ, liên lụy đến nương mình chịu khổ.

Thịnh Sương vừa khiêu khích xong liền quay người đi, Trầm Tuế cũng xoay người bước vào rừng.

“Trầm tam tiểu thư.”

Nàng ấy quay người lại, nhìn thấy ta, miễn cưỡng mỉm cười: “Tiêu phu nhân.”

“Đừng để lời nói của Thịnh Sương trong lòng. Vị trí chính phi kia, sẽ chỉ thuộc về ngươi thôi. Hãy tin ta.” Đâu chỉ vị trí chính phi kia, cả cái ghế Hoàng hậu tương lai cũng thuộc về ngươi nữa là.

Trầm Tuế thấy ta nói chắc chắn như vậy thì khá ngạc nhiên.

Chỉ nghĩ ta đang an ủi mình, nàng ấy nhanh chóng gật đầu: “Tiêu phu nhân không cần lo lắng, ta không sao đâu.”

“Bây giờ ngươi đang định đi đâu vậy?”

“À, ta chỉ muốn đi dạo một mình trong rừng thôi.”

“Đừng đi…” Ta vô thức buột miệng nói: “Nhìn thời tiết thế này, ta sợ trời sắp mưa rồi. Chúng ta vào trong đợi bọn họ về.”

Trầm Tuế nhìn lên không, vẻ mặt nghi hoặc.

Ta không thể giải thích được, chỉ có thể nói: “Ngươi tin ta.”

Tuy vẫn còn nghi ngờ, nhưng nàng ấy vẫn mỉm cười gật đầu: “Được.”

Không lâu sau khi bọn ta quay trở lại chỗ ở của nữ quyến thì bầu trời vốn dĩ trong xanh kia đã bị mây đen che phủ, mưa bắt đầu rơi.

“Không ngờ Tiêu phu nhân lại có khả năng quan sát thiên tượng, hiểu gió hiểu mưa.”

“Ta chỉ biết một chút thôi.” Ta cười ha ha, cố thoát khỏi vấn đề này.

Cơn mưa lớn trút xuống, Trầm Tuế an toàn ở bên cạnh ta, ta đã thay đổi được bánh răng vận mệnh trong nguyên tác tiểu thuyết.

Đúng lúc ta đang thở phào nhẹ nhõm thì cách đó không xa có người vội vàng quay lại hét lên: “Không hay, không hay rồi, Trầm đại tiểu thư mất tích trong rừng!”

Đại tiểu thư Trầm gia - Trầm Mộng Vân. Nàng là trưởng nữ Trầm gia, cũng là tỷ tỷ của Trầm Tuế, thường ngày đối xử với Trầm Tuế rất tốt.

Chắc chắn Trầm Tuế sẽ không nhắm mắt làm ngơ khi Trầm Mộng Vân xảy ra chuyện.

Nàng ấy lập tức ra ngoài và gia nhập đội tìm kiếm.

Thấy không ngăn được nàng ấy, ta đành phải cầm ô đi theo nàng.

Trời mưa to khiến đường đi trong rừng lầy lội, bầu trời tối đen, tầm nhìn cực kỳ hạn chế.

Ta sợ bị tách khỏi Trầm Tuế, thế nên đã đề nghị nắm tay nàng ấy, mục đích là để cả hai di chuyển dễ dàng hơn.

Ta nhắc đi nhắc lại: “Nhớ bước cẩn thận đấy nhé.”

Thế nhưng người tính không bằng trời tính, ta không ngờ, bản thân lại rơi vào bẫy, còn liên lụy tới người vô tội là Trầm Tuế.

…………

Khi bọn ta ngã xuống, hai chiếc ô của bọn ta cũng theo đó mà rách tả tơi. Bọn ta chỉ có thể trực tiếp hứng chịu cơn mưa lớn, quần áo trên người cũng vì thế mà ướt sũng.

Ta lập tức cởi áo khoác, trùm lên đầu ta và nàng, cố gắng che đi càng nhiều càng tốt.

Trong lòng ta tràn ngập áy náy: “Thật xin lỗi, đều là lỗi của ta, tại ta cứ nhất quyết muốn nắm tay ngươi.”

Nếu không phải do ta thì nàng ấy cũng đã không bị kéo xuống.

Trầm Tuế lắc đầu, cho dù khuôn mặt trắng nõn kia của nàng có bị vấy bẩn, thì ta vẫn có thể nhìn ra nàng là một đại mỹ nhân.

“Ngươi đi cùng ta, ta còn chưa cảm ơn nữa là. Nói ra thì, ta mới là ngọn nguồn thực sự.”

Lời nói của Trầm Tuế đánh trúng trọng điểm, như giáng một cú đánh vào đầu ta.

Đúng, nàng ấy đúng là ngọn nguồn thực sự. Cái bẫy này, từ đầu đến cuối, đều là chuẩn bị sẵn cho nàng ấy.

Dù ta có làm gì đi chăng nữa, thì ta cũng chỉ có thể thay đổi những gì tác giả đề cập ngắn gọn, còn những nút thắt, những mấu chốt của câu chuyện thì ta không bao giờ có thể thay đổi.

Dù thế nào đi nữa, thì Trầm Tuế cũng sẽ rơi vào.

Biến số duy nhất là ta - người cùng rơi vào với nàng ấy.

Phải chăng, đây là hình phạt của ta vì đã tự ý thay đổi mạch truyện?

Thời tiết cuối thu vốn đã se lạnh, lại thêm cơn mưa lớn bây giờ. Hai người bọn ta ướt sũng như gà ngâm nước, nhiệt độ cơ thể cũng nhanh chóng giảm xuống.

Nhìn sắc mặt Trầm Tuế càng ngày càng tệ, ta chỉ có thể ôm chặt nàng ấy trong lòng.

Nàng ấy cũng ôm ta thật chặt, chúng ta cố gắng duy trì hơi ấm cho nhau nhiều nhất có thể.

Ta trấn an nàng ấy, nói: “Đừng sợ, nam nhân của ngươi... Tứ hoàng tử điện hạ và Tiêu Tự sẽ sớm đến cứu chúng ta thôi.”

Trầm Tuế “Ừm” một tiếng. Nàng chợt nhìn vào mắt ta, nói: “Tiêu phu nhân, ngươi có vẻ rất khác với lời đồn.”

Trong sách mô tả về Vinh Uyển rất ít, có thể nói nàng ấy là một người cực kỳ lãnh đạm, không thích giao du với người khác bao giờ.

Nguyên điểm này thôi, thì nàng ấy và ta đã rất khác nhau rồi.

“Sau này ngươi cứ gọi thẳng tên ta, hoặc là A Uyển.” Tên thật của ta là Vạn Uyển, ta hy vọng có người gọi tên ta, nhắc nhở ta rằng, bản thân ta không phải là một nhân vật trong cuốn sách này.

Ta sợ nếu ở đây quá lâu, thì ta sẽ quên mất bản thân mình là ai.

Trầm Tuế vui vẻ đồng ý: “Vậy thì đừng gọi ta là Trầm tam tiểu thư nữa, cứ gọi ta là Tuế Tuế.”

Ta chợt nhớ tới lời nói của Tiêu Tự trước khi chết: “Tuế Tuế, Tuế Tuế bình an.” Không khỏi có chút tiếc nuối.

(Tuế Tuế岁岁 là mỗi năm, Tuế Tuế bình an là mỗi năm đều bình an.)

Có lẽ là do hoàn cảnh khốn khổ hiện tại, mà lòng Trầm Tuế cũng trở nên ảm đạm theo ta, nàng ấy buồn bã nói: “A Uyển, thực ra ta rất ghen tị với ngươi. Ngươi có thể gả cho người mình thích, có thể ở bên hắn mỗi ngày.”

Ta sửng sốt: “Người… người ta thích sao?”

“Thực ra ngươi không cần phải lo lắng, những gì ngươi đang trải qua bây giờ, chỉ là bước đệm cho hạnh phúc sau này của ngươi thôi, Tuế Tuế à.”

Ta nhìn nàng ấy bằng ánh mắt kiên định: “Những trắc trở trong quá khứ, đều là bước đệm cho cuộc sống tốt đẹp sau này.”

Lần này Trầm Tuế không chút do dự gật đầu: “Đúng vậy A Uyển, ta tin ngươi. Dù sao thì, ngươi cũng đâu phải là một nữ tử bình thường - ngươi là một nữ tử có thể xem thiên tượng!”

Nói xong, hai người bọn ta nhìn nhau bật cười.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box