Từng chữ một trên những chiếc đèn lồng Khổng Minh kia, đều là ta tự tay viết. Tuy chữ viết của ta không được đẹp lắm, thế nhưng vẫn rất bắt mắt.
Cũng vì chuyện này mà đến giờ cổ tay phải của ta vẫn còn hơi đau.
May mà Tiêu Tự có vẻ rất thích, vậy thì hết thảy đều đáng giá.
Nhìn thấy cách đó không xa, Lâm Thiệu An đang cúi đầu, chuẩn bị hôn Trầm Tuế. Chỉ cần Tiêu Tự nghiêng người, liền có thể dễ dàng nhìn thấy. Ta nhanh chóng ôm lấy cánh tay hắn, không cho hắn có cơ hội quay đầu lại.
“Phu quân, ta mệt rồi, chúng ta về thôi.”
Tiêu Tự trầm giọng đáp lại: “Được.”
Nhưng mà mọi chuyện lại không theo ý nguyện của ta. Ta vốn muốn tránh mặt nam nữ chính, thế nhưng không biết từ khi nào, hai người họ đã tiến về phía bọn ta, còn đặc biệt đến chào hỏi.
Trên mặt Trầm Tuế vẫn còn một vệt ửng đỏ chưa phai, nàng và Lâm Thiệu An cùng nhau sánh bước, giống hệt một đôi bích nhân từ thoại bản bước ra.
Vẻ mặt Tiêu Tự phức tạp liếc nhìn Trầm Tuế, hắn hành lễ với Lâm Thiệu An: “Thần gặp qua tứ Hoàng tử điện hạ.”
Ta cũng hành lễ theo hắn.
Lâm Thiệu An khẽ gật đầu, tỏ ý không cần khách khí.
Đối mặt với Trầm Tuế, trong mắt hắn tràn đầy vẻ nhẫn nại, giọng nói trở nên khàn khàn, cuối cùng hắn chỉ có thể kiềm chế mà gọi: “Trầm tam tiểu thư.”
Trầm Tuế mỉm cười đáp lễ, nàng cười phóng khoáng, đúng mực: “Vị này chắc là phu nhân của Tiêu Thái phó? Tiêu phu nhân thật sự rất đẹp.”
Ta mỉm cười đáp lại: “Sao bì được với Trầm tam tiểu thư - đệ nhất mỹ nhân kinh thành cơ chứ.”
Những gì ta nói đều là sự thật, không hề tâng bốc tí gì.
Trong nguyên tác cuốn sách, nữ chính được miêu tả là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, vừa có mỹ mạo vừa có tài hoa, khiến các thế gia công tử khắp thành, vì nàng mà tranh nhau tới chảy máu vỡ đầu.
Cuối cùng, chỉ có tứ hoàng tử - vị quân vương tài mạo song toàn là ôm được mỹ nhân về nhà.
Trầm Tuế nhướng mày: “Ta đoán chỗ đèn Khổng Minh vừa rồi là do Tiêu phu nhân thả tặng Thái phó phải không? Tiêu phu nhân thật lãng mạn.”
Ta liếc nhìn Tiêu Tự, đôi mắt vốn có chút vui vẻ của hắn đã tối sầm lại.
Chắc nhìn thấy người mình yêu nắm tay người khác, nên hắn thấy khó chịu đây mà.
Nhưng mà mãi tới khi hắn chết, nàng ấy mới biết có một người yêu nàng như mạng.
Ta kéo tay áo Tiêu Tự, nhỏ giọng nói: “Phu quân, đi thôi.”
“Ừm.”
Sau khi tạm biệt Trầm Tuế và Lâm Thiệu An, bọn ta đi một quãng dài, Tiêu Tự không nhịn được mà quay đầu nhìn lại.
Trầm Tuế không cẩn thận bị bong gân chân, đang nũng nịu nhờ Lâm Thiệu An cõng nàng. Lâm Thiệu An cưng chiều mà ngồi xổm xuống, để nàng trèo lên lưng mình.
Lúc Tiêu Tự quay lại, tình cờ nhìn thấy Lâm Thiệu An đang cõng Trầm Tuế vui vẻ xoay quanh một vòng, đôi tình nhân nhìn nhau cười khúc khích.
Sau khi hồi phủ, Tiêu Tự bảo ta về phòng nghỉ ngơi, còn hắn đến thư phòng như thường lệ.
Ta do dự chốc lát, cuối cùng cũng không về phòng nghỉ ngơi mà xoay người đi về phía thư phòng.
Không ngoài dự đoán, khi ta bước vào thư phòng thì thấy hắn đang ngồi gục xuống.
Hai mắt hắn vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, dưới chân là một đống hũ rượu chưa mở.
Trong tay hắn đang cầm một hũ rượu, thỉnh thoảng lại đưa lên miệng uống vài hớp.
Ta bước tới và ngồi xuống cạnh hắn, cầm một hũ rượu chưa mở bên cạnh lên, mở ra, bắt chước hắn mà uống vài ngụm.
Hương rượu cay nồng kích thích, lập tức lan tràn khắp môi và răng, khiến ta ngay lập tức ho sặc sụa.
Tiêu Tự cầm lấy hũ rượu trong tay ta. Có lẽ vì trong người có men rượu, nên hắn cũng không còn ôn hoà lễ độ như thường ngày nữa. Hắn không mặn không nhạt nói:
“Không uống được thì đừng uống.”
Ta ấm ức giật lại hũ rượu: “Ai nói ta không được? Ta á hả, chính là ngàn chén không say nhá! Chẳng qua là uống nhanh quá nên bị sặc thôi.”
“Đây, nhìn đi.” Ta giơ cái hũ rỗng về phía hắn.
Hắn hạ môi cười cợt, giơ tay lên chạm nhẹ vào ta.
Dưới ánh trăng tịch mịch, hai chúng ta chỉ ngồi cạnh nhau uống rượu, không ai nói một lời.
Một lúc lâu sau, hắn nhìn thẳng về phía trước, mở miệng nói với ta: “Vinh Uyển, hình như nàng thay đổi rồi.”
Hắn không còn xa xa cách cách, khách khách khí khí gọi ta là phu nhân nữa, thay vào đó gọi thẳng tên ta.
Ta nghĩ hắn thực sự say rồi, số lời hắn nói với ta ngày càng nhiều.
Ta không nhịn được mà hỏi hắn: “Vậy chàng thấy ta trước kia tốt hơn hay ta bây giờ tốt hơn?”
Hắn vẫn im lặng.
Ngay lúc ta tưởng mình sẽ không nhận được câu trả lời từ hắn, thì đầu óc ta mê man, ngã thẳng xuống vai hắn. Ta mơ màng nghe thấy hắn nói: “Bây giờ tốt hơn.”
Khi ta thức dậy vào ngày hôm sau, bên ngoài trời đã sáng.
Tiểu Khúc nhi thấy ta tỉnh dậy liền mỉm cười rạng rỡ.
“Có chuyện gì vui à?”
Tiểu Khúc nhi ngượng ngùng cười, tiến đến gần ta mà nói: “Tối qua Thái phó đích thân cõng người về đó, đây không phải là chuyện vui, mà là rất rất vui! Ôi, người không biết đâu, Thái phó ôm người cẩn thận lắm, còn sợ đi nhanh quá sẽ khiến người tỉnh giấc nữa kìa.”
“Ngài ấy biết người vì muốn thể hiện thành ý, không quản ngày đêm tự tay viết chữ lên đèn Khổng Minh, khiến cổ tay đau nhức, gần như không thể nhấc nổi. Thế nên ngài ấy đã ngồi bên giường xoa cổ tay giúp người rất lâu đấy…”
Còn có chuyện như vậy nữa à?
Ta xoa xoa cái ót ê ẩm của mình. Sau khi gục xuống, ta chẳng còn nhớ những gì xảy ra tiếp theo nữa.
“Ngài ấy còn đặc biệt kêu nô tì chuẩn bị canh giải rượu cho người nữa mà.”
Tiểu Khúc nhi đưa bát canh cho ta, tiếp tục thở dài: “Nô tì hiểu rồi, nhất định trong lòng Thái phó có phu nhân. Chỉ cần phu nhân cố gắng thêm chút nữa.”
Nàng ấy không biết, một người cất chứa bạch nguyệt quang trong tim nhiều năm, sao có thể để người khác bước vào trái tim mình dễ dàng như thế?
Nhưng ta không muốn khiến nàng ấy thất vọng, nên cũng không nói thêm gì với nàng, chỉ có thể nói: “Ta sẽ cố gắng hết sức.”
Nhận xét Box