Nguyện Người Cả Đời Bình An - Chapter 01


Từ lời của a hoàn tiểu Khúc nhi, ta biết được, bây giờ ta đã thành thân với Tiêu Tự được ba tháng, còn một năm nữa ta mới chết vì bệnh tật.

Như trong sách viết, ta và hắn tương kính như tân. 

Cuộc hôn nhân giữa hai chúng ta, hoàn toàn là Hoàng mệnh không thể trái, không có một chút vết tích tình cảm nam nữ nào.

Tiêu Tự thượng triều trở về, nhìn thấy ta đang đợi ở cửa Tiêu phủ, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Ta nhìn hắn và mỉm cười thật tươi.

Thì ra đây chính là nam thứ mà bấy lâu nay ta không thể buông bỏ, Tiêu Thái phó khiến ta lụy lên lụy xuống, khóc đến mức qua đời. 

Vẻ ngoài hắn phong thần tuấn lãng, hai đầu lông mày ẩn chứa nét dịu dàng. 

Một người như vậy, từ nhỏ đã bị bỏ rơi, lang thang ăn xin hơn mười năm, vô tình chặn được một nhát kiếm chí mạng cho Thái tử, từ đó có được cơ hội trở mình, trở thành thư đồng cho Thái tử. Sau đó, nhờ vào những nỗ lực không ngừng nghỉ của bản thân, hắn đã từng bước từng bước leo lên chức vị Thái phó, có được những thành tựu như ngày hôm nay. 

Chỉ vì vào thuở thiếu thời, nữ chính Trầm Tuế đã cho hắn một chiếc màn thầu trắng, đã trao hắn một nụ cười, mà hắn sẵn sàng trao lại cho nàng cả mạng sống của bản thân. 

Cuối cùng, hắn chết trong một đêm tuyết rơi, máu hắn nhuộm đỏ cả lớp tuyết dày.

Tiêu Tự đi tới trước mặt ta, bình tĩnh hỏi: “Phu nhân, nàng đang đợi gì vậy?”

Ta lắc đầu.

“Nếu không có gì thì nàng vào trong đi, ngoài trời lạnh lắm.”

Khi hắn bước xa mấy bước, ta gọi hắn lại: “Phu quân.”

Hắn nhìn ta đầy nghi ngờ.

“Hôm nay là lễ hoa đăng, lát nữa chàng có muốn cùng ta đi thả đèn Khổng Minh không?”

Trong sách, hôm nay Trầm Tuế và nam chính Lâm Thiệu An sẽ cùng nhau đi thả đèn Khổng Minh bên bờ sông. Dưới ánh đèn Khổng Minh, hai người họ trao nhau nụ hôn ngọt ngào. Tiêu Tự lại tình cờ bắt gặp cảnh này.

Hắn một mình uống rượu cả đêm, không ngừng gọi: “Tuế Tuế…” 

Dù ta không thể thay đổi quỹ đạo cuốn sách, cũng không thể thay đổi hành động của hắn, nhưng ít nhất, ta có thể ở bên hắn, để hắn không còn cảm thấy cô đơn nữa.

Tiêu Tự sửng sốt một lát, cuối cùng nhẹ giọng nói: “Được.”

Tiêu Tự vốn là người ít nói, yêu nữ chính đến chết đi sống lại, thế nhưng lúc chết cũng chỉ nói được mấy từ:  “Tuế Tuế, Tuế Tuế bình an, nhất định phải bình an…”

Khi ở bên ta, hắn lại càng tiếc chữ như vàng.  

Ta cầm một chiếc trâm gỗ từ một quầy hàng rong nhỏ lên, hỏi hắn: “Đẹp không?” 

Hắn đáp: “Ừm.” 

Ta lại cầm một chiếc trâm bạc khác lên, hỏi hắn: “Cái nào nhìn đẹp hơn.”

Hắn đáp: “Cả hai đều đẹp.”

Sau đó, hắn rút tiền ra và mua cả hai.

Mặc dù Tiêu Tự không yêu ta, nhưng chắc chắn hắn rất rộng lượng với ta.

Dù ta có không để tâm mà nói: “Ngọc bội này khá đẹp” thì hắn cũng sẽ trực tiếp rút tiền ra và mua cho ta.

Khi nghĩ đến một người tốt như vậy lại có kết cục vô cùng bi thảm, lòng ta lại đau thắt khôn nguôi.

Ta không biết liệu bản thân có thể thay đổi kết cục của hắn hay không. Nhưng nếu có thể, thì ta sẽ cố gắng hết sức.

Đám đông di chuyển về phía dòng sông, ta và hắn cũng theo sau.

Ta nhìn theo ánh mắt của Tiêu Tự, nhìn thấy nam nữ chính trong sách từ xa.

Họ đang cùng viết ước nguyện lên đèn lồng, sau khi viết xong, họ lại thấy những gì đối phương viết đều là về mình, họ nhìn nhau và mỉm cười ngọt ngào.

Tiêu Tự quay mặt đi, nói: “Phu nhân, nàng ở đây đợi một lát, ta đi mua đèn Khổng Minh cho nàng.”

Ta ôm lấy hắn và nói: “Không cần đâu.”

Đoán rằng cũng sắp đến lúc, ta nắm lấy tay hắn và đi về phía bờ sông.

Hắn vùng vẫy hai lần, thấy ta không có ý định buông tay nên đi theo ta.

Ta không muốn để hắn gặp nam nữ chính, cố ý kéo giãn khoảng cách giữa hắn và hai người họ. 

Bên kia đám đông, hai người kia cũng không nhìn thấy ta và hắn.

Đứng ở bờ sông, ta ngẩng đầu lên, nở một nụ cười với Tiêu Tự: “Phu quân, chàng nhắm mắt lại đi.”

Mặc dù có chút nghi ngờ, nhưng cuối cùng hắn vẫn nghe theo ta mà nhắm mắt lại.

Ta nháy mắt với tiểu Khúc nhi cách đó không xa, nàng ấy lập tức gật đầu, tỏ vẻ hiểu ý.

Một lúc sau, vô số đèn lồng Khổng Minh với những hàng chữ, với những ước nguyện giống nhau, từ từ bay lên trời.

“Phu quân, chàng có thể mở mắt ra rồi.”

Giữa những tiếng reo hò của đám đông, Tiêu Tự mở mắt ra, nhìn thấy bầu trời đầy những chiếc đèn Khổng Minh viết tên mình.

Tất cả những chiếc đèn đều ghi: Cầu cho A Tự bình an, mọi việc suôn sẻ.

Ta nhìn hắn và mỉm cười hạnh phúc, chân thành chúc hắn: “Phu quân, ta chúc chàng cả đời bình an, thuận lợi.”  

Hắn cụp mắt xuống nhìn ta, mắt hắn đỏ hoe."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box