Hướng Noãn - Chapter 11


Giọng nói rất nhẹ nhàng, nhưng lại giống như có ai đó gõ mạnh một cái vào lòng cô, trái tim Ôn Noãn bất ngờ đập thịch một cái.

Theo đó là một ngọn lửa, hừng hực thiêu đốt, nóng đến nỗi toàn thân chỗ nào cũng đau đớn. 

Mấy năm nay, qua những gì nhìn thấy, nghe được, gặp phải, cô cuối cùng cũng dần dần hiểu ra rằng, người mười mấy tuổi, dù trông trưởng thành đến đâu, vẫn chỉ là một đứa trẻ, chưa biết làm thế nào để quản lý tốt một cuộc tình. Có đôi khi cho dù làm việc xấu, chưa chắc trong tâm thật  sự có ý xấu, có lẽ chỉ là không biết cách xử lý.

Suy cho cùng, anh sẽ vì một người không quen biết mà ra tay bênh vực, ít nhất chứng minh tâm anh không xấu.

Cô dùng thời gian năm năm, cuối cùng hiểu được anh không níu kéo, không từ mà biệt, không liên lạc, để cô không còn oán hận trong lòng, có thể bình tĩnh mà đối đãi với anh như bây giờ. 

Kết quả bây giờ anh trở về, cứ nhẹ nhàng như vậy hỏi một câu “Em còn yêu anh không”?

Yêu thì sao? Không yêu thì thế nào?

Ôn Noãn đột nhiên rút tay lại, đứng lên, nhìn xuống người trên giường từ trên cao. Ngọn lửa đè nén trong lòng sắp bùng lên, lại bị đánh úp dập tắt bởi lý trí trong nháy mắt.

Chẳng lẽ càng sống càng thụt lùi thật sao?

Phong độ rèn giũa với tu dưỡng mấy năm nay đâu mất rồi?

Cô hít sâu một hơi, từ từ thở ra, cuối cùng làm mình bình tĩnh trở lại.

“Sao, lại muốn theo đuổi tôi?” Cô vén sợi tóc rơi trước trán ra sau tai, chớp chớp mắt nhìn về phía anh, “Ngoan, ra sau xếp hàng đi.”

Hướng Đồ Nam duỗi dài cánh tay, muốn nắm tay cô, với không tới, lại muốn chống lên.

Ôn Noãn sợ anh sẽ động đến miệng vết thương, trong lòng muốn ngăn cản, người lại lùi về sau một bước.

“Anh làm loạn đủ chưa? Còn tưởng mình 18 tuổi đấy hả?!”

Lúc 18 tuổi, còn có thể tùy hứng, tùy tiện, nhưng đã 23 tuổi rồi, thành một người trưởng thành thực sự, còn có tư cách gì để thích gì làm nấy như vậy?

Cửa phòng được ai đó gõ mạnh hai cái, ngay sau đó có hai người mở cửa đi vào.

Một người gấp gáp đi về phía trước, vài bước liền đến mép giường.

“Sao lại thế này, sao lại nằm trên giường. Không phải bảo sắp khỏe rồi sao?” Nghiêng đầu nhìn thấy Ôn Noãn, hai mắt người đó liền trợn tròn, “Chị dâu?” 

Ôn Noãn lạnh mặt: “Đừng gọi bậy.”

Hướng Mộc Dương cười mỉa.

Cậu không khác lắm so với lúc vô tình gặp được ở trung tâm thương mại hai năm trước, có hơi giống một tên Lăng Đầu Thanh  .

“Chị Noãn Noãn đừng giận, đây chẳng phải là vì trước kia gọi thành quen sao? Nhất thời không sửa ngay được.”

Ôn Noãn không để ý đến cậu.

Đã qua năm năm rồi, còn con khỉ gì mà thói quen?

Hướng Mộc Dương vẫn cười gượng, nhưng người đi theo sau cậu bước vào gọi Ôn Noãn một tiếng: “Ôn Noãn? Là cậu thật sao? Ôi, cũng đã…… hơn năm năm rồi không gặp rồi nhỉ? Không phải tôi nói chứ, cậu mấy năm nay thật sự không hòa đồng gì cả, tụ họp nhiều lần như vậy, cậu đây là lần thứ…… lần thứ hai tham gia đúng không? Dù sao tôi cũng chưa gặp lần nào. Sao nào, Thượng Hải này có sức hấp dẫn lớn như vậy à, khiến cậu đến nhà cũng không muốn về?

Ôn Noãn kéo khóe miệng, lặng lẽ mỉm cười. 

Cảm giác của cô với người tên Ngô Hưng Ba này rất phức tạp.

Anh ta lớn hơn bọn họ một tuổi, nhưng lại vì ở cùng một đại viện với Hướng Mộc Dương, quan hệ với Hướng Đồ Nam luôn không tồi.

Ôn Noãn và Hướng Đồ Năm chia tay lúc đó, không, chính xác mà nói, nguyên nhân khiến hai người bọn họ chia tay, chính là do Ngô Hưng Ba. Khi đó Ngô Hưng Ba và bạn gái anh ta cãi nhau, kết quả là bạn gái anh ta đã bị một tên con trai khác nhân cơ hội cướp đi mất. Hướng Đồ Nam muốn đi giúp Ngô Hưng Ba, Ôn Noãn không cho, hai người cãi nhau to một trận. Cả hai đều là người tính tình không tốt, hơn nữa tuổi trẻ nhiệt huyết, không ai thuyết phục được ai, hai người càng cãi càng gay gắt, cuối cùng cãi đến tan vỡ luôn.

Kết quả quanh đi quẩn lại qua năm năm, hai tháng trước Ngô Hưng Ba lại cùng vị bạn gái cũ kia tái hợp.

Mà cô và Hướng Đồ Nam, lại chia tay triệt để như vậy.

Hiện tại Ôn Noãn đương nhiên hiểu rõ, cô cùng Hướng Đồ Nam chia tay, chủ yếu là do tính cách của hai người, nhưng nếu chuyện kia không xảy ra, bọn họ ít nhất cũng không chia tay ngay tại lúc mấu chốt ấy.

Mùa hè năm 18 tuổi, cho tới nay, là khoảng thời gian đen tối nhất mà Ôn Noãn đã trải qua.

Cô vừa thành niên, lần đầu hiểu được vận mệnh không thể nắm bắt cũng không thể kháng cự.

Suy nghĩ trước đây của cô về tình yêu, tình thân, tiền bạc, tại mùa hè đó, tất cả bị lật đổ.

Ngô Hưng Ba không nhìn ra sắc mặt Ôn Noãn, vẫn đang huyên thuyên ở đó: “Sao lại bị thương thành như vậy? Cũng may Ôn Noãn chịu chăm sóc cậu. Xem ra Ôn Noãn vẫn rất quan tâm cậu đấy, Đồ Nam, cậu…”

“Không phải!” Ôn Noãn lạnh lùng ngắt lời anh ta, “Tôi chăm sóc anh ấy là bởi vì, tôi làm anh ấy bị thương.”

Hai người kia đều ngẩn ra, cùng nhau nhìn về phía giường.

Hướng Đồ Nam vẻ mặt bất đắc dĩ cười.

Ngô Hưng ba cười gượng hai tiếng, một lúc sau mới nói một câu: “Ôn Noãn cậu vẫn giống hệt trước đây.”

Ôn Noãn cười tự giễu, nhìn về phía Hướng Mộc Dương: “Thời gian không còn sớm nữa, các cậu nói chuyện thêm một lát, rồi để cho anh hai cậu ngủ. Tôi không được thoải mái lắm, không ở cùng các cậu nữa.” Quay đầu lại nhìn Hướng Đồ Nam một cái, “Có việc gì gọi điện cho tôi.”

Ôn Noãn vội vàng rời đi, để lại ba người đàn ông mắt to trừng mắt nhỏ.

Hướng Mộc Dương không giữ được bình tĩnh: “Anh hai, anh lại làm gì chị dâu em…… Không phải, là chị Noãn Noãn?” Hướng Mộc Dương rất thích Ôn Noãn, hồi trước khi làm tùy tùng của Hướng Đồ Nam, cả ngày chị dâu dài chị dâu ngắn, thân thiết vô cùng. Sau khi Hướng Đồ Nam và Ôn Noãn chia tay, cậu còn đã từng buồn bã một thời gian rất dài.

“Anh chọc cô ấy còn ít sao?” Hướng Đồ Nam vẫn dáng vẻ cũ, một khi mở miệng là có thể làm người ta nghẹn chết.

Hướng Mộc Dương chần chừ một chút, gật đầu: “Cũng đúng. Anh hai, tính tình anh trước kia thật sự không được tốt lắm.”

Lúc này Ngô Hưng Ba chen vào nói: “Nhưng Ôn Noãn tính tính thật sự cũng không phải nhỏ. Kiểu người như cậu ấy chỉ cần một lời không đúng ý liền ra tay, cũng chỉ có Đồ Nam cậu ngày trước mới chịu đựng được.”

Anh ta không hề biết một đôi này chia tay, có “công lao” rất lớn của mình.

Mặc dù Ôn Noãn và Hướng Đồ Nam đều nói rằng, hai người bọn họ chia tay là bởi vì Ôn Noãn không cho Hướng Đồ Nam đánh nhau, nhưng đám người bọn họ không hề tin lời giải thích này.

Hai năm đó Hướng Đồ Nam gây không ít chuyện, nếu Ôn Noãn thật sự không chịu được, hai người đã sớm chia tay từ tám năm trước.

Không phải, là hai người bọn họ căn bản sẽ không ở bên nhau.

Ôn Noãn trước nay không phải là kiểu cô gái nhỏ dịu dàng yên tĩnh, bản thân cô cũng rất thích động thủ.

Cho nên bọn họ chỉ cảm thấy hai người này đang bao biện.

Nhưng lời này của Ngô Hưng Ba, lại gợi lại chút hồi ức về của Hướng Đồ Nam về những việc đã qua.

Ôn Noãn thực sự không phải kiểu chim nhỏ dựa người  , lúc dịu dàng thực sự cũng có thể nhu tình như nước, có điều khi nổi nóng cũng thật sự có thể lấy mạng người, lại còn có khuynh hướng bạo lực, thường xuyên cãi lộn, cô có thể từ đông sang tây đánh đến bạn.

Cuối cùng chia tay lần đó hai người không gặp mặt, chỉ nói qua điện thoại, ngay cả qua điện thoại, Ôn Noãn mắng Hướng Đồ Nam đến chỉ thiếu chút là lên cơn đau tim, cái gì khó nghe là mắng cái đó, cái gì thô tục đều tuôn ra hết.

Khi đó cũng là lúc anh tính tình thất thường nhất, làm sao chịu được loại kích thích này, cho nên anh lúc ấy cũng quăng không ít lời tàn nhẫn, nói bất cứ cứ điều gì có thể làm tổn thương cô nhất.

Đầu óc anh lúc ấy cũng rất mờ mịt, hoàn toàn quên mất rằng cách đây không lâu, bọn họ đã từng rất thân mật như vậy.

Cứ như vậy, người thực sự có thể làm tổn thương bạn thường là người bên cạnh bạn.

Bởi vì yêu sâu đậm, quá hiểu nhau, biết nói điều gì có lực sát thương nhất, có thể xúc phạm đến đối phương nhất.

Anh còn nhớ rõ sau khi anh đáp trả, Ôn Noãn nói: “Anh mẹ nó bây giờ hung dữ như thế, chẳng phải là vì tôi đã cho anh ngủ qua sao? Không hiếm lạ nữa chứ gì?”

Lúc ấy anh nói như thế nào?

Lúc ấy anh nói: “Đúng! Thế thì sao? Tôi lại không cưỡng hiếp cô, không phải cô cam tâm tình nguyện à. Cô tức giận như vậy, là vì tôi không làm khô cô?”

Cô ở bên kia im lặng vài giây, sau đó nói: “Cút đi Hướng Đồ Nam, bà đây không hiếm lạ cái của hiếm của anh, tôi coi như bị heo đùn. Sau này tôi mà quay đầu lại, tôi sẽ không được chết tử tế! Nếu mà anh trở về tìm tôi, cả nhà anh đều là cháu tôi.”

Mãi cho đến mùa đông năm đó, anh mới biết được lúc ấy trong nhà cô đã xảy ra chuyện gì.

Sự khắc nghiệt của Ôn Noãn đối với anh, những lời mắng nhiếc anh đó, thực ra phần lớn là đang mắng chính bố cô.

Anh lập tức trở về nước, muốn tìm cô, lại thấy cô đang ở bên một người con trai khác.

“Mộc Dương.” Anh áp xuống những chua xót trong lòng, “Giúp anh làm một chuyện. Bây giờ đi ngay.”

Hướng Mộc Dương kêu rên một tiếng: “Anh hai, anh thương cho em một chút được không? Em mới từ nước ngoài vội vàng trở về, ngay cả miếng nước cũng chưa được uống nữa……” Cậu giơ hai tay lên, “Được rồi, anh nói đi, chuyện gì?”

“Giúp anh mua một thứ.” Anh trầm mặc một chút, đáy mắt dần dần lộ ra một chút dịu dàng, “Đưa cho chị dâu cậu.”

--

Ôn Noãn trở về phòng, không lên giường đi ngủ ngay.

Cô vào nhà vệ sinh rửa tay, lấy giấy và bút ra, ngồi ngay ngắn trước bàn trà nhỏ bên cửa sổ, nắn nắn nót nót chép kinh Phật.

Lần cuối cùng rồi, đây là hứa nguyện cô đã thực hiện từ đầu.

Lúc gần chép xong, Chúc Yến Phi bê cốc nước chạy vào.

Ôn Noãn đầu cũng không ngẩng, cười hỏi: “Không phải ở dưới chơi mạt chược à, sao lại chạy lên đây thế?”

“Vận may kém quá đi mất, sắp thua đến không còn cả quần lót rồi. Uống miếng nước nghỉ một chút, đổi chút vận.”

Ôn Noãn: “Cái này tôi không giúp được bà rồi, tôi vừa rồi cũng thua liên tục.”

Chúc Yến Phi uống một ngụm nước, tiến trước mặt cô, nhìn thứ cô đang chép, không nhịn được lắc đầu: “Bà thành kính thật đấy. Tiểu Noãn Noãn, dù sao bà cũng là người học cao, sao lại dính đến mấy thứ mê tín phong kiến này thế?”

Ôn Noãn tập trung hết sức, viết cho xong mấy chữ cuối cùng, sau đó mới đóng nắp bút lại.

“Tâm thành tắc linh  .” Cô cầm lấy tờ giấy kia, cẩn thận gấp lại, cười nói, “Vả lại con người vẫn nên có một chút kính sợ trong lòng thì tốt hơn.”

Chúc Yến Phi rõ ràng không để bụng, nhưng cũng không định tranh cãi với cô. Cô ấy chỉ quan tâm đến chuyện vừa rồi Ôn Noãn với Hướng Đồ Nam ở cùng nhau.

“Tôi còn tưởng rằng bà ở chỗ Hướng Đồ Nam, sao lại về nhanh thế?”

“Em họ anh ấy đến, tôi liền về.”

“Cậu ta có nói chuyện đã xảy ra với Lưu Nghi Mẫn không?” Cô ấy vẻ mặt hóng hớt.

Ôn Noãn do dự một chút, nhún vai: “Quên hỏi. Tôi và anh ấy bây giờ không nói chuyện với nhau được.”

Chúc Yến Phi hiển nhiên có chút không hiểu tình hình: “Bọn bà làm sao lại nói không nói chuyện được với nhau?”

Chỉ hai người bọn họ, mới có thể ngay cả người dưng cũng không bằng. Bởi vì có quá nhiều ký ức chung, quá nhiều chuyện không thể động tới, vừa lơ đãng một chút, ngay lập tức có thể động tới điểm sấm, cho nên không có cách nào thản nhiên nói chuyện.

Có điều loại cảm giác này……

Ôn Noãn nhìn đôi mắt to ngây thơ mơ màng của cô ấy, không khỏi thở dài trong lòng.

Sao lại có người không thông suốt như vậy?

Lận Lân đối với cô nàng mũi tên mỏng manh cũng sắp thô to bằng cái đùi rồi, vậy mà con nhóc này vẫn chỉ coi anh ta như anh em.

Cô bất lực xua tay, nắm lấy vai Chúc Yến Phi đẩy về phía cửa: “Mau đi xuống gỡ vốn đi. Tôi đã bệnh thành như vậy, bà để tôi nghỉ ngơi một chút đi chứ?”

Chúc Yến Phi lúc này mới không tình nguyện mà quay trở lại tầng dưới.

Cưỡng chế Chúc Yến Phi đi khỏi, Ôn Noãn lên giường đi ngủ.

Mới vừa thiu thiu ngủ, thì nghe thấy tiếng điện thoại reo lên.

Cô vốn không muốn cử động, lại đột nhiên nghĩ đến Hướng Đồ Nam.

Chẳng lẽ anh có chuyện gì?

Ôn Noãn duỗi tay, rờ lấy điện thoại theo trên tủ đèn.

Một tin WeChat từ Hướng Đồ Nam nhảy ra.

Hướng Nhị: Mấy năm nay, vẫn luôn muốn làm một chuyện: Cùng em nói một câu, ngủ ngon!

Danh Sách Chương

Nhận xét Box