Hướng Noãn - Chapter 59


Lần này, đã nghe rất rõ.

Thật ra lời trước đó, nghe rõ rồi, ngay cả không dám tin, cũng muốn nghe cô nói lại một lần.

Hướng Đồ Nam ngay lúc này, muốn bế Ôn Noãn lên, xoay mấy vòng, hoặc trực tiếp bế lên trên giường, lập tức gieo giống, mười tháng sau là có thể sinh ra em bé.

Nhưng những suy nghĩ đó chỉ xoay mấy vòng trong đầu, người anh vẫn đứng bất động tại chỗ.

Anh tỏ ra cực kỳ bình tĩnh.

“Sao lại nghĩ đến điều này?”

Phản ứng của anh nằm ngoài dự kiến của cô.

Tại sao không kích động chút nào, chẳng lẽ…… Không muốn?

Cô có chút thất vọng, trong lòng trống vắng, từ từ buông anh ra, tự gượng cười nói: “Không muốn thì thôi vậy, chờ một chút……”

Eo bị anh quấn chặt lấy.

“Ai nói anh không muốn.” Anh vội vàng giải thích, “Anh muốn sắp phát điên rồi.”

Ôn Noãn vẫn còn bí xị mặt, trong lòng thật ra đã không còn tức giận nữa.

Cô hoàn toàn tin tưởng anh, tin tưởng từng lời nói của anh.

“Nhưng chuyện này cũng không vội. Anh năm nay bị thương, em cũng bị cảm liên tục, có thể sức khỏe cũng không tốt lắm, cho nên tốt nhất hai ta nên chăm sóc cơ thể một chút trước đã. Anh phải bỏ thuốc và kiêng rượu trước, ừm, tuy rằng không nhiều, cũng phải bỏ, em cũng vậy.”

Ôn Noãn lập tức bị thuyết phục, cảm thấy lời anh nói rất có lý, nhưng cô vẫn phải đáp trả một chút thì trong lòng mới dễ chịu: “Em đâu có hút thường xuyên. Được thôi được thôi, thì bỏ, ánh mắt kia của anh là gì đấy.”

“Còn nữa, tốt nhất là kết hôn trước.” Anh lại nói.

Vẻ mặt quá trịnh trọng, khiến Ôn Noãn có chút khẩn trương.

“Lần trước…… Tóm lại là hiện tại, anh hi vọng có thể làm từng bước một, để em không cần lo lắng về sau. Với cả sức khỏe của chúng ta được chăm sóc tốt một chút, con mới có thể khỏe mạnh hơn.” Giọng anh trầm xuống, hơi khàn, “Lần này, chúng ta nhất định phải bình bình an an sinh bé con ra.”

Ôn Noãn mím miệng, chớp mắt, lại chớp mắt một cái, như sắp khóc đến nơi.

Anh lại nghĩ đến lời ông nội, quả nhiên là lời kinh nghiệm (1). Noãn Noãn nhà anh sao mà đáng yêu đến vậy, thật sự tim cũng có thể tan chảy mất.

Anh bế phắt cô lên, mặt đối mặt bế như thể bế một đứa trẻ, khiến Ôn Noãn sợ tới mức ôm chặt lấy cổ anh không buông.

Anh bế cô đến cạnh bàn ăn, dùng chân đá văng ghế ra, đặt cô ngồi lên xong, cực kỳ tự nhiên hôn trán cô: “Ăn cơm trước đã.”

Hai mắt Ôn Noãn ửng đỏ, chớp mắt, gật đầu.

Cô cảm nặng còn chưa khỏi hẳn, thời gian trước lại bận quá, gầy đi không ít, bởi vậy nên đôi mắt trông to lạ thường, ngập nước nhìn anh như thế, rất giống búp bê Tây Dương.

Trong lòng anh mềm nhũn đến rối tinh rối mù, khàn giọng cười nói: “Sao lại trở nên thích khóc như vậy? Túi khóc nhỏ.”

Ôn Noãn khẽ đá anh một cái: “Biến!”

Đáng tiếc giọng nói quá mềm mại, chẳng hề có lực sát thương giống như trước kia.

Hướng Đồ Nam nghe xong ngược lại vui vẻ hơn, quay đầu nói với dì nấu ăn ở bên cạnh, “Có thể ăn cơm rồi.”

Dì cúi đầu chạy vào phòng bếp, trên mặt vẫn còn nóng bừng.

Tình cảm của Hướng tiên sinh và bạn gái anh ấy thật tốt, nhưng mà, dính nhau quá đi mất.

--

Nhà máy không nghiêm ngặt quy định ngày nghỉ kép là thứ 7 và chủ nhật, thi thoảng lúc chạy hàng cũng sẽ đi làm thứ Bảy.

Thứ Bảy tuần này, vì Ôn Noãn ở đây, Hướng Đồ Nam thuận thế ở lại nhà máy.

Từ thứ Năm, đến thứ Bảy, Ôn Noãn biến nhà máy này trở thành thiên đường vui vẻ.

Cô chưa từng được thư thái như vậy.

Khi Hướng Đồ Nam làm việc, cô ở một mình trong phòng cũng đã đủ hài lòng và vui vẻ. Đọc sách, xem TV, lướt mấy tin lượm lặt, tâm huyết dâng trào lên, thì đoạt lấy cái sạn của dì nấu ăn, nấu cho anh một bữa cơm.

Cô đã quyết định sau khi trở về, thì sẽ từ chức với Trịnh tổng.

Dù sao thì công ty cũng đã thông qua headhunter tìm được người thay thế Trần Chí Quân, nói chính xác, là người thay thế cô, giờ cô từ chức, làm đến cuối năm, đối phương vừa vặn cũng đã thích ứng được môi trường của công ty mới, có thể bắt đầu độc lập.

Sau đó, cô không định tìm công việc mới nữa.

Mấy năm nay thật sự gắng gượng quá, mỗi công việc, hầu như đều là làm vì tiền, dường như chưa từng suy xét đến sở thích của bản thân.

Nhưng mấy hôm trước, cô nằm trên chiếc giường xa lạ lại mang hơi thở của Hướng Đồ Nam này, bỗng nhiên không tìm thấy ý nghĩa của việc tiếp tục ở lại Tầm Nhìn Mới.

Hoặc, cũng có thể nói, ngay lúc đó, cô phát hiện bản thân thật ra vẫn luôn quy định phạm vi hoạt động, hãm bản thân mình trong một nơi sai lầm.

Cô thật ra chưa từng thực sự thích công việc kia từ tận đáy lòng, cũng không thích giao tiếp với đủ loại người, thậm chí chỉ tính đến tiền lương, thu nhập từ công việc đó so ra cũng không đủ cao.

Về tiền bạc, cô có thể quản lý tốt shop online, tiền lời chắc chắn nhiều hơn, đủ để sống qua ngày. Dù sao yêu cầu về vật chất của cô cũng không cao lắm.

Nói về sở thích, thực ra làm lồng tiếng, có thể khiến tinh thần của cô được thả lỏng, cảm thấy vui vẻ.

Dương Lưu Thư đã từng nói với cô, cô ấy làm diễn viên, là vì thật sự cảm thấy hứng thú đối với việc diễn xuất, cho nên chỉ cần được diễn xuất, liền cảm thấy vui vẻ, thành danh, ngược lại chỉ là phần phụ.

Mà đối với Ôn Noãn, thoát khỏi sinh kế bộn bề, cô mới thực sự có một tình yêu nồng nhiệt từ tận đáy lòng như vậy đối với việc lồng tiếng -- đây là một ngành không bị giới hạn bởi ngoại hình, tuổi thọ nghề của cô, có lẽ còn dài hơn Dương Lưu Thư. Nếu cô thích, chắc có thể làm cả đời.

Cả đời làm chuyện mình thích, còn có tiền, thực sự quá hạnh phúc.

--

Buổi chiều vừa lên công ty, Giang Noãn đã bị Hướng Đồ Nam gọi vào văn phòng.

“Đặt giúp tôi một chiếc bánh kem, rồi đặt một bó hoa.”

Giang Noãn nói vâng, rồi cười hỏi: “Sinh nhật của Ôn tiểu thư ạ?”

“Không phải, sinh nhật tôi. Hoa để tặng cho Ôn tiểu thư.”

Giang Noãn vội nói: “Sinh nhật vui vẻ, Hướng tiên sinh.”

“Cảm ơn.” Hướng Đồ Nam treo áo khoác lên, chỉ mặc một chiếc áo len cổ chữ V màu xanh nước biển cùng chiếc áo sơ mi màu trắng, người cao chân dài, dáng người đẹp đến mức khiến người ta ao ước, “Bánh kem cỡ vừa vừa là được, thêm một chút chocolate, hoa thì là hoa hồng đỏ.”

Giang Noãn: “Vâng.”

Đây là lần đầu tiên Hướng Đồ Nam ở lại nhà máy vào thứ Bảy, người khác đều bởi vì anh ở đây mà cảm thấy không tự do lắm, chỉ có Giang Noãn âm thầm vui vẻ.

Chỉ tiếc rằng, lần này vị Ôn tiểu thư kia đã đến đây cùng anh.

Nghe Vương tổng nói, Ôn tiểu thư hình như bị cảm, cho nên ở trong phòng suốt, chưa từng thấy cô ấy xuống dưới.

Giang Noãn trộm hỏi qua dì nấu ăn, theo lời dì nấu ăn, Ôn tiểu thư thực sự là đẹp như thần tiên, hơn nữa cùng Hướng tiên sinh dính nhau chết người, ôm ôm ấp ấp, chẳng hề tránh người khác.

Giang Noãn trong lòng chua xót, biết rằng không nên hi vọng xa vời, nhưng trong lòng, thì càng tò mò hơn về vị Ôn tiểu thư kia.

“À, đúng rồi, thông báo đến các quản lý, buổi tối tôi mời bọn họ ăn cơm, cô cũng đi.”

Giang Noãn vui mừng trong lòng, vội nói: “Vâng.”

Bữa cơm tối nay, vị Ôn tiểu thư kia, nhất định sẽ tham gia.

Cô ta nhận lệnh chuẩn bị rời đi, Hướng Đồ Nam lại gọi cô ta lại: “Cô không có xe, buổi tối ngồi xe tôi đến đi.”

Giang Noãn sửng sốt một chút, không nhịn được mừng thầm.

Lúc này cô ta lại thầm mong Ôn tiểu thư không khoẻ, không đến dự được.

Chẳng bao lâu hoa được đưa đến, Hướng Đồ Nam rất tự nhiên phân phó Giang Noãn: “Phiền cô đưa lên nhà cho Ôn tiểu thư, cảm ơn.”

Giang Noãn mỉm cười: “Anh không đích thân lên tặng, tạo bất ngờ cho Ôn tiểu thư sao?”

Hướng Đồ Nam chỉ cười, tùy tiện viết chút gì đó vào chỗ trống trên tấm thiệp, gài vào bó hoa.

Giang Noãn không kìm được lòng hiếu kỳ, đi được nửa đường thì trộm nhìn dòng chữ trên tấm thiệp.

Hơi hụt hẫng, vậy mà chỉ là câu “Anh yêu em” rất đỗi bình thường, chẳng qua chữ “Yêu” được thay bằng một “Hình trái tim”, nhưng cũng không có gì hay ho.

--

Giấc ngủ trưa của Ôn Noãn, được chị Mân đánh thức.

Đối phương hỏi sức khỏe của cô đã tốt hơn chút nào chưa, có thể vào phòng thu âm được hay không.

Ôn Noãn lười biếng bò dậy khỏi giường, kéo rèm ra một chút, nhìn cả ánh nắng ngập phòng, vươn tay giãn lưng.

Lần này cô đến mà không mang theo đồ ngủ, tùy tiện lấy một chiếc áo sơ mi trắng của Hướng Đồ Nam làm đồ ngủ, khi giơ tay lên, đôi chân thon dài thẳng tắp lộ ra nhiều hơn, màu da trắng đến mức gần như có thể phát sáng.

“Sắp khỏe rồi, nhưng chị Mân, bệnh ung thư lười của em lúc này đang phát tác, vui đến quên cả trời đất, chẳng hề muốn về Thượng Hải nữa.”

Chị Mân bị chọc cười: “Em đừng có nói là em chuẩn bị chậu vàng rửa tay rồi nhé? Có người chờ em non nửa năm, không phải em thì không được đấy. Nhưng không phải chị nói em chứ, tuổi còn trẻ mà bị cảm liên tục, sức khỏe của em sao vậy? Coi như chị cầu xin bà cô em, bình thường chú ý nhiều chút, chăm sóc giữ gìn giọng oanh vàng của em.”

Ôn Noãn cười đến phát điên, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, khiến chị Mân nhọc lòng rồi. Như vậy đi, chị Mân, bắt đầu từ sang năm, chị có thể giúp em nhận thêm mấy bộ phim nữa. Còn có quảng cáo gì đó ấy, phim tài liệu, cũng có thể nhận, em toàn tâm toàn ý vì chị phục vụ, được rồi chứ?”

Chị Mân cực kỳ ngạc nhiên, cuối cùng thì cũng hài lòng cúp máy.

Bên ngoài truyền đến tiếng phụ nữ. Một là của dì nấu ăn, còn lại một giọng không biết của ai, mang máng có thể nghe thấy tên cô.

Ôn Noãn mở cửa, đi ra ngoài.

Cô và cô gái trẻ cầm bó hoa bên ngoài cùng ngẩn người.

“Ôn tiểu thư, chào cô.” Đối phương chủ động chào hỏi.

Ôn Noãn mỉm cười: “Chào cô.”

“Tôi là trợ lý của Hướng tiên sinh, Giang Noãn, đây là hoa Hướng tiên sinh tặng cô.”

Ôn Noãn nhận lấy hoa từ trong tay Giang Noãn: “Cảm ơn cô.”

Cô nhớ đã từng nghe qua giọng của người này, nhìn có vẻ trạc tuổi cô, cột tóc đuôi ngựa, cười lên rất ngọt ngào, trông cũng xem như xinh đẹp.

Nhưng cũng chỉ có như vậy mà thôi.

Cô và Hướng Đồ Nam nếu thật sự có thể chia tay vì một người phụ nữ trẻ đẹp một chút, vậy thì cô nên suy nghĩ về ánh mắt của chính mình.

Ôn Noãn cúi đầu, ngửi hương hoa, rút tấm thiệp bên trong ra.

Chỉ nhìn thoáng qua, khóe miệng cô đã hơi nhếch lên.

--

Sau khi Giang Noãn xoay người rời đi, thật lâu vẫn không thể bình tĩnh.

Năm ngoái lúc một Hướng tiên sinh khác đến thị sát, cô ta đã từng gặp qua ngôi sao nữ tên Dương Lưu Thư kia, dù cùng là phụ nữ, Giang Noãn cũng bị vẻ đẹp của Dương Lưu Thư làm cho kinh ngạc.

Nhưng người đó là một ngôi sao, theo lý thuyết, quả thực phải xinh đẹp hơn so với người bình thường, hơn nữa hôm đó Dương Lưu Thư còn trang điểm.

Nhưng vừa nãy nhìn thấy vị Ôn tiểu thư kia, còn không trang điểm, thậm chí tóc còn hơi bù xù, chắc là bị cảm thật, vẻ mặt cũng có chút tiều tụy, nhưng vẫn xinh đẹp tuyệt trần.

Chân của cô thật sự rất đẹp, vừa dài vừa thon vừa trắng, còn thẳng như thế, cả ngực nữa, mặc dù mặc áo sơ mi rộng thùng thình, cũng có thể cảm nhận được độ cong của chỗ phồng lên.

Giang Noãn cho tới bây giờ, trong đầu vẫn là dáng vẻ lười biếng của Ôn Noãn lúc mặc sơ mi trắng và ôm bó hoa ấy.

Phải thừa nhận rằng, trên người cô có một sức hấp dẫn chết người, nhất là loại sức hấp dẫn này, còn không phải cô cố tình thể hiện ra ngoài. Cô ta tin rằng tuyệt đại đa số đàn ông nếu nhìn thấy Ôn Noãn lúc nãy, đều sẽ có xúc động muốn xé toang áo sơ mi, hung hăng chiếm hữu cô.

Thảo nào có thể làm Hướng tiên sinh mê mẩn đến vậy.

--

Buổi tối, Hướng Đồ Nam dẫn Ôn Noãn đến tiệc sinh nhật của anh.

Có thể thấy, mọi người đều có chút tò mò với Ôn Noãn. Trong bữa tiệc Vương tổng đại diện mọi người mời rượu hai người, Hướng Đồ Nam một tay che ly rượu.

“Thực sự không được. Trong thời kỳ đặc biệt, bỏ thuốc kiêng rượu.”

Lời này quá ái muội, mọi người không khỏi cười vang.

Ôn Noãn cũng thấy xấu hổ, vành tai dần đỏ ửng lên.

Dưới khóe mắt, cảm thấy nụ cười của Giang Noãn có chút kỳ lạ.

Bữa tiệc kết thúc, Giang Noãn vẫn ngồi xe của Hướng Đồ Nam về nhà máy.

Xe đến dưới tòa nhà, ba người lần lượt xuống xe, Giang Noãn sau khi cùng hai người bọn họ nói chúc ngủ ngon, đi lên trước.

Ôn Noãn đứng ở dưới lầu, tay vẫn được Hướng Đồ Nam nắm chặt trong lòng bàn tay, đã hơi hơi đổ mồ hôi.

“Bữa cơm tối nay, có phải có mục đích khác hay không?”

Anh cười khẽ: “Mục đích gì?”

Ôn Noãn hừ lạnh: “Quả thật là trẻ đẹp.”

“Cho nên mới không muốn cô ta tiếp tục có vọng tưởng vô nghĩa.” Anh ôm lấy vai cô, nhỏ giọng hỏi, “Có hứng thú làm mấy gậy không?”

Ôn Noãn giả vờ tức giận, vặn người muốn tránh: “Hóa ra anh thật sự có động cơ thầm kín.”

Đáng tiếc giả vờ quá thất bại, bị anh dễ dàng nhìn thấu.

Anh nhịn cười, sờ lên bàn tay cô đang ôm chặt trên eo: “Nếu em thật sự tức giận, tay đừng có ôm anh chặt như vậy chứ.”

Ôn Noãn lần này tức giận thật rồi, rầm rì muốn rút tay ra, lại bị anh ôm chặt lấy.

“Được rồi, Noãn Noãn đừng tức giận, ngoan.”

Ôn Noãn lúc này được dỗ dành thật tốt, liền ngừng lại, dựa vào trong lồng ngực anh, nghịch chiếc cúc trên áo khoác của anh.

“Anh có thể giải thích rồi.”

Hướng Đồ Nam im lặng một lúc.

“Giang Noãn đó, rất cầu tiến, làm việc cũng tốt, cho nên anh hi vọng cô ta có thể biết khó mà lui, nếu không chỉ có thể điều cô ta đi mà thôi.”

Ôn Noãn ngẩng đầu, cười như không cười: “Thật sự không cho cô ta một cơ hội?”

Hướng Đồ Nam hung hăng trừng cô một cái: “Nói vớ vẩn.”

Ôn Noãn không nhịn được cười: “Ý em là, anh không nghĩ tới cho cô ta một cơ hội, cho cô ta thăng chức. Ví dụ như điều cô ta đến tổng công ty sao? Nếu cô ta thực sự có năng lực.”

Hướng Đồ Nam sững sờ một chút, không khỏi bật cười: “Nói thật, không nghĩ tới. Em biết anh đấy, rất không thích chọc vô phiền phức không cần thiết kiểu này.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box