Hướng Noãn - Chapter 19


Ôn Noãn chớp mắt nhìn Hướng Đồ Nam trên giường bệnh, rồi khẽ lắc đầu sau lưng Hà Chấn Thần.

Hướng Đồ Nam rất ngầm hiểu với cô, hai chữ “Noãn Noãn” đến bên miệng rồi lại nuốt xuống.

Hà Chấn Thần không thấy được động tác nhỏ của Ôn Noãn đằng sau anh ta, chỉ liếc Hướng Đồ Nam, khóe mắt đuôi mày đầy vẻ đắc ý.

“Sao, thế này đủ xinh đẹp rồi chứ?”

Hai mắt Hướng Đồ Nam dán chặt trên người Ôn Noãn, mỉm cười, dường như nhìn đến ngẩn ngơ.

Điều này làm cho Hà Chấn Thần đắc ý hơn, lại thúc giục anh lần nữa: “Mau cho cái đánh giá đi.”

Anh ta nói tiếng Anh suốt, ánh mắt Hướng Đồ Nam vẫn dừng trên khuôn mặt Ôn Noãn, nhưng nói lại là với anh ta: “Nói tiếng Trung.”

Hà Chấn Thần như thể bị bóp cổ, tắt điện, cứng đờ, hừ lạnh một tiếng.

“Cậu thiếu đòn đấy hả, tôi là người Hong Kong…… Được rồi, đừng đánh trống lảng, cậu nói ngay xem thế này có đẹp hay là không đi.”

Câu đầu là giọng Bắc Kinh, câu sau là tiếng Thượng Hải, câu cuối này, lại rõ ràng rành mạch, tiếng phổ thông tiêu chuẩn không thể tiêu chuẩn hơn.

Anh ta nói xong còn quay đầu lại nhìn Ôn Noãn, rồi dùng tiếng Quảng Đông nói thêm một câu: “Cô Ôn, đừng để ý nhé, tôi chỉ đùa một chút thôi.”

Ôn Noãn không nhịn được mà bật cười.

Hà Chấn Thần này có thể làm bạn với Hướng Đồ Nam, thật sự không khiến người khác thấy ngạc nhiên chút nào.

Khóe miệng Hướng Đồ Nam cũng chứa nụ cười, nhìn Ôn Noãn không rời, dịu dàng nói: “Đẹp. Người đẹp nhất tôi từng thấy.”

Hà Chấn Thần mặt mày hớn hở, tưởng chừng như sắp bay ngay lên mây, kết quả lại bị Hướng Đồ Nam nói một câu kéo về nhân gian.

“Nhưng cô ấy thật sự là bạn gái cậu sao? Có ai gọi bạn gái mình là ‘Cô X’ ư?”

Hà Chấn Thần lại một lần nữa như con gà trống bị bóp chặt cổ, nhưng vẫn vịt chết cái mỏ còn cứng: “Tình thú không được sao? Ánh mắt nghi ngờ của cậu là ý gì, cậu cho rằng tôi không có sức hấp dẫn lớn như vậy…… Được rồi, tuy rằng tạm thời vẫn chưa phải, nhưng sau này có thể phải nhé.” Anh ta lại quay đầu, cười tủm tỉm hỏi Ôn Noãn, “Cô Ôn, tôi vẫn chưa có bạn gái, cô có bằng lòng nhận lời theo đuổi của tôi không?”

Ôn Noãn cười nhìn Hướng Đồ Nam một cái, khẽ lắc đầu với anh ta: “Thật sự xin lỗi anh, Hà tiên sinh, anh rất ưu tú, nhưng trong lòng tôi đã có người khác.”

Mặt Hà Chấn Thần lập tức sầm xuống, cái dáng vẻ khoa trương này, như thể anh ta thực sự khó chịu lắm vậy.

Hướng Đồ Nam cười càng lợi hại hơn, đúng là không che giấu chút nào.

“Không được à. Nếu không đến lượt tôi hỏi.”

Anh nhìn cô, nhìn mãi vào đôi mắt cô, nói chậm rãi, gần như từng từ từng từ một, nhẹ giọng hỏi, “Em có thích anh không?”

Mắt Ôn Noãn nóng lên, chỉ cảm thấy chua xót khó nhịn, không kìm được mà bịt kín một tầng hơi nước.

Năm đó, chính vì một câu hỏi như vậy của anh, nên mới bắt đầu mối nghiệt duyên này giữa hai người.

Cô dung sức gật đầu.

Thích.

Từ năm mười sáu tuổi lần đầu tiên thích một người, bất kể ở giữa đã trải qua chuyện gì, cô chỉ thích một mình anh, ở trước mặt bất kỳ ai, cũng không e ngại thừa nhận.

Anh yên lặng nhìn cô, đáy mắt cũng tràn đầy xúc động.

Một lúc rất lâu sau, anh mới vẫy tay với cô: “Lại đây, Noãn Noãn.”

Ôn Noãn bước tới, liền bị anh túm lấy một tay, kéo ngồi xuống bên cạnh anh.

Hà Chấn Thần đã ngẩn tò te từ lâu, với một vẻ mặt quái gở.

Hướng Đồ Nam còn ngại kích thích anh ta chưa đủ: “Lại gần anh một chút, thế này anh thấy không thoải mái lắm.”

Ôn Noãn dịch lùi lại một chút, tiện cho anh ôm eo cô từ phía sau.

Hướng Đồ Nam đặt cằm lên trên vai cô, mặt dán mặt: “Giới thiệu cho cậu một chút, mối tình đầu của tôi, bạn gái duy nhất đời này, Ôn Noãn.”

Hà Chấn Thần cuối cùng được giải chú, anh ta nhảy dựng khỏi ghế, quay cuồng trong phòng bệnh, nhìn Hướng Đồ Nam, lại chỉ vào Ôn Noãn, a a la hét.

Người thanh niên này, sắp phát điên vì sự trùng hợp này rồi.

“Cô ấy…… Cô ấy…… Cô ấy chính là…… Chính là mối tình đầu của cậu…… Chính là mối tình đầu…… cậu nhắc tới…… trước đây?” Anh ta vung mạnh nắm tay, “Trời, xem tôi đã vô tình làm gì đây?”

Câu cuối cùng này, trực tiếp dùng tiếng Anh.

Hướng Đồ Nam bắt chước dáng vẻ anh ta nói tiếng Anh: “Cảm ơn cậu đã đưa cô ấy đến bên tôi. Hôm qua cô ấy còn nói cô ấy rất bận, không rảnh tới thăm tôi, buổi tối cũng phải tăng ca ở công ty.”

Hà Chấn Thần sắp phát điên rồi.

“Cô ấy chính là cô gái nhỏ luôn đánh cậu kia?” Anh ta bỗng đứng yên, không hề nhúc nhích, chỉ dùng một ngón tay chỉ vào Ôn Noãn, “A a a, cô Ôn, chuyện là thế này sao, tôi phải học hỏi cô một lần.”

Anh ta thu tay lại, trầm tư vài giây, như đang hồi tưởng.

“Có lần chúng tôi nói về mối tình đầu, cậu ta uống say, liền ngồi trên nắp capo xe, ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên trời. Lúc ấy cậu ta nói, ‘Tôi từng yêu một cô gái khi niên thiếu, cô ấy rất xinh đẹp, nhưng tính tình rất xấu. Cô ấy rất thích đánh tôi, nhưng tôi chẳng tức giận chút nào. Tôi thích nhất dáng vẻ nước mắt lưng tròng vì đau lòng sau khi đánh tôi của cô ấy. Sau đó, chúng tôi cãi nhau to một trận, rồi chia tay. Sau đó nữa, tôi đã gặp rất nhiều cô gái, thế nhưng, trong lòng tôi, không còn chứa được ai khác nữa. Ai cũng không sánh bằng cô ấy. Giống như cho dù bầu trời đầy sao, nhưng trăng sáng trên đầu cậu, vĩnh viễn chỉ có một ‘.”

Khi anh ta nói đoạn đó, giọng điệu hơi khoa trương, như một nhà thơ đang ngâm xướng.

Ôn Noãn buồn cười, trong mắt lại chỉ cảm thấy chua xót.

Thì ra trong thời gian không có cô, anh đã từng nhắc đến cô trước mặt người xa lạ.

Vạch trần điểm yếu quá đột ngột, Hướng Đồ Nam đột nhiên không kịp đề phòng, chỉ có thể lên tiếng ngăn cản anh ta: “Đủ rồi đấy.”

“Tôi đâu có nói dối, lúc ấy còn có hai người bạn có thể làm chứng. Hôm sau cậu tỉnh dậy, hỏi cậu sao cậu lại không chịu thừa nhận. Không thừa nhận cũng không được, chuyện này là sau đó ba người chúng tôi cùng nhớ lại, tuyệt đối không sót một chữ. Tôi nói mà, bảo sao mấy năm nay cậu cứ không chịu tìm phụ nữ nữa. Lúc trước có em gái Hàn Quốc vào phòng cậu không chịu đi, còn có cô gái người Mỹ, trực tiếp chặn cậu muốn ngủ với cậu, có đúng không? Nhưng Ôn Noãn cô yên tâm đi, tôi có thể làm chứng, cậu ta không bị sắc đẹp dụ dỗ, luôn thủ thân như ngọc. Đến nỗi nghẹn hỏng hay không, phải để cô tự kiểm tra rồi.”

Trên tủ đầu giường đặt một quyển sách, anh cầm lấy trong tay lắc lắc, giả vờ muốn ném Hà Chấn Thần.

Sách còn chưa ném ra, Hà Chấn Thần lại khoa trương nhảy về sau một bước.

Anh ta cười tươi, bỗng như tỉnh ngộ chỉ vào Hướng Đồ Nam: “Mẹ nó, tôi biết rồi. Cái hình xăm của cậu là nghĩa này. Tôi bảo mà, cậu không xăm đôi cánh thiên thần, không xăm bộ xương khô, xăm cái từ tiếng Anh không có ý nghĩa gì làm gì. Warmth, Ôn Noãn, ha ha ha, thì ra là tên Noãn Noãn.”

Bị bóc rồi.

Hướng Đồ Nam không muốn ngăn cản, cũng không muốn đánh người, chỉ nhìn người ta hoa chân múa tay với vẻ bất lực.

Khó lắm mới cười nhạo được anh một lần, dù sao cũng phải cho tên này vui vẻ một lần.

Ôn Noãn nhất thời bất động.

Đột nhiên nghe được nhiều chuyện có liên quan đến cô như thế, cô mới biết trọng lượng của cô ở trong lòng anh, quan trọng hơn cô tưởng.

Muốn nhìn cái hình xăm kia một chút……

Vẫn nên chờ đến lúc không có ai đi vậy.

Hà Chấn Thần vén nội tình của Hướng Đồ Nam lên xong, vất vả lắm với hạ nhiệt khỏi cơn điên cuồng, ngã lại lên ghế.

“Nhưng nói sao đi nữa, cậu công nhận người phụ nữ lần này…… tôi đưa đến rất xinh đẹp, đúng không?”

Hướng Đồ Nam chếch xuống phía dưới, môi chạm vào vành tai Ôn Noãn.

Anh thì thầm “Ừ” một tiếng: “Thiên hạ đệ nhất.”

Giọng nói nhỏ mà trầm, mang theo độ ấm, bờ môi của anh chạm đến vành tai cô, Ôn Noãn như bị điện giật, nửa người bị anh chạm vào nháy mắt tê dại.

Hà Chấn Thần chống nạnh, cười ha ha: “Vậy gọi bố đi.”

Cá cược này lúc ấy tùy tiện đánh, anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng có thể thắng. Bởi vì cho dù anh ta tìm tiên trên trời, Hướng Đồ Nam muốn nói xấu, người khác cũng không có cách nào gây khó dễ với anh.

Kết quả ai có thể ngờ được rằng có loại trời xui đất khiến này.

Thực sự là trời muốn diệt Hướng Nhị.

“Nhanh lên, đừng lề mề, gọi bố.”

Hướng Đồ Nam cũng cười: “Biến!”

“Đã đánh cược thì phải chịu thua, nếu không tôi lập tức thông báo khắp nơi trong giới.”

Nhìn tình hình này không gọi một tiếng, thì anh ta sẽ không chịu để yên.

Ôn Noãn quay đầu đi, dán bên tai Hướng Đồ Nam nói nhỏ một câu.

Hướng Đồ Nam nhìn cô, trong ánh mắt rõ ràng viết “Em cái con ma nhỏ tinh ranh này”.

Anh hắng giọng, vẻ mặt nghiêm túc mà nhìn Hà Chấn Thần đang đầy mắt mong chờ.

“Được thôi, đừng nói tôi thua không nổi. Tôi theo Noãn Noãn nhà tôi, gọi cậu một tiếng vậy. Bố bên A (đã chú thích ở chương 2), chào bố!”

Hà Chấn Thần chỉ vào Hướng Đồ Nam, bị nghẹn một hồi lâu cũng không nói lên lời một câu.

Cuối cùng anh ta khoát tay: “Xem như cậu lợi hại!”

Đã tới giờ ăn trưa, Hà Chấn Thần rất thức thời, giúp Ôn Noãn “lấy việc công làm việc tư” một lần.

Anh ta tự  đi ra ngoài tìm nơi ăn cơm, để Ôn Noãn lại ăn trưa với Hướng Đồ Nam, tiện thể nói chuyện.

--

Đối với lần gặp nhau bất ngờ này, hai người đều rất kinh kỉ.

Hướng Đồ Nam bắt lấy cằm cô, sau khi để lại một nụ hôn, thở dài bên tai cô: “Lần này mới gọi là thật sự có duyên, đúng không?”

Trong lòng Ôn Noãn chua xót mềm mại, mang theo chút ngọt ngào, lại hàm chứa chút khổ sở. Không nói rõ được.

Không ngờ bị anh phát hiện, đành phải làm bộ trêu ghẹo anh: “Cô gái Mỹ người ta đã mở miệng rồi, sao anh lại không biết xấu hổ mà từ chối? Nếu không thì lần này trở về, đã có thể mang về cho nhà anh một cô con……”

Hai chữ “con dâu” bị kẹt giữa răng môi hai người.

Cô bị hôn đến thở hổn hển, thành thật thì, không nên nói những điều khiến anh tức giận.

Lại nghĩ đến hình xăm mà Hà Chấn Thần nhắc tới kia, tức khắc bị làm cho ngứa ngáy trong lòng.

“Hình xăm ở đâu thế? Em xem nào.”

“Không tiện.”

Cô tưởng anh đang xấu hổ, đẩy anh một cái: “Nhìn xem thế nào. Tên của em, sao em lại không thể nhìn chứ?”

“Thật sự không tiện.” Anh trừng mắt nhìn cô một cái, “Ở trên mông, em muốn xem?”

Ôn Noãn bị nghẹn họng, mặt hơi ửng đỏ, một lúc sau mới lẩm bẩm nói: “Anh lại xăm tên em trên mông ư? Không phải nên xăm trên ngực à?”

Anh chợt cười, nắm lấy một tay cô, kéo về phía mình, rồi lấy tay cô sờ sau eo mình.

Đầu ngón tay hơi có chút xúc cảm gồ ghề, mang theo độ ấm trên cơ thể anh.

“Sờ thấy chưa?”

Cô không nói gì, chỉ dùng đầu ngón tay tinh tế cảm nhận dấu vết của mình lạc trên cơ thể anh.

Cơ thể hai người nép vào nhau, cô sợ đè vào anh, dùng tay khác chống cơ thể.

Xung quanh tĩnh lặng, chỉ có tiếng hít thở và tiếng tim đập của anh.

“Sao lại nghĩ đến xăm ở đây?” Cũng may không phải trên mông, nhưng xăm ở đây, anh chắc cũng không dễ thấy được.

“Không dám nhìn.” Anh nói, “Hồi đó không nghĩ tới vẫn có thể cùng em giống như bây giờ, chỉ muốn lưu cái kỉ niệm. Vì không dám nhìn, sợ nhìn thấy sẽ khó chịu.”

Mắt Ôn Noãn lại chua xót, khàn giọng cười nói: “Vậy đừng xăm nữa. Đã chia tay rồi, không sợ vợ tương lai của anh trừng trị anh à?”

“Không nghĩ tới. Lúc ấy không nghĩ tới vẫn có thể cùng em ở bên nhau, nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc đi tìm người khác.” Anh sờ mặt cô, dùng lòng bàn tay xoa làn da vô cùng mềm mại dưới tai kia của cô, “Noãn Noãn, anh biết trong lòng em có chuyện cất giấu. Nếu em muốn nói, hãy nói với anh; không muốn, hãy tiếp tục giấu đi. Duy có một điều, đừng xa cách anh. Như anh Khiêm nói, đời người ngắn ngủi vài chục năm, đã bỏ lỡ năm năm, anh không muốn chia tách với em nữa.”

Bàn tay đặt phía sau eo anh cứng lại, một tay khác chống trên giường khẽ nắm chặt.

Cô không ngẩng đầu nhìn anh, chỉ cúi đầu, im lặng mãi.

Anh không thúc giục cô, chỉ yên lặng chờ đợi.

Cuối cùng, cô nhẹ nhàng gật đầu: “Ừ.”

Một chữ này, tức thì đã khẳng định suy đoán của anh.

Trong lòng Ôn Noãn quả nhiên có chuyện.

Hướng Đồ Nam thở dài trong lòng, ôm lấy vai Ôn Noãn, kéo cô vào trong lồng ngực.

Từ từ đến vậy.

Hôm đó vừa gặp nhau đã hôn cô, không phải gấp gáp không kìm lòng được, cũng không phải vì biểu thị công khai chủ quyền.

Anh chỉ muốn xác nhận, xác nhận rằng người này vẫn là của anh.

Xác nhận rồi, lòng cũng liền an.

Tương lai, sau này hai người bọn họ sẽ suối nhỏ chảy dài, bù đắp lại từng chút năm năm đã bỏ lỡ kia.

--

Hướng Đồ Nam thật cao quý, nằm viện ở đây, nhà họ Hướng còn sắp xếp riêng một dì giúp việc đến nấu cơm cho anh ăn.

Bởi vì vốn chỉ chuẩn bị cho một mình anh, lượng đồ ăn hơi thiếu, nhưng hương vị lại không tồi.

Hướng Đồ Nam ăn rất ít, chỉ ăn qua loa một lát rồi buông đũa.

Ôn Noãn nhìn anh như vậy, cũng dừng đũa lại.

“Em ăn đi, anh không muốn ăn lắm.”

“Không phải.”

Cô mím môi, trong ánh mắt mang theo chút lo lắng: “Là không ngon miệng, hay là cơ thể không thoải mái?”

Anh cười lắc đầu: “Đều không phải. Chỉ là muốn nhìn em ăn.”

Cô không hỏi nữa, cúi đầu ăn tiếp.

Cô rất cẩn thận, khi gắp đồ ăn luôn gắp theo một hướng, cố gắng không động đến chỗ khác, như vậy sẽ không làm đồ ăn đều bị dính nước miếng của cô.

Hướng Đồ Nam nhìn, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng rất khó chịu.

Cô hoàn toàn không hề phô trương giống như trước đây .

Trước kia Ôn Noãn sẽ không nhã nhặn như vậy, luôn ăn rất nhanh, lại còn thích đoạt đồ ăn của anh, có đôi khi còn sẽ vô cùng ngang ngược mà ép anh ăn đồ cô đã cắn qua một miếng.

Ôn Noãn hiện tại ăn vẫn nhanh, nhưng một chút tiếng động cũng không có.

Sau khi buông đũa, cô lại bưng bát của anh lên.

“Em đút anh ăn nhé.”

Cô mím môi đút anh ăn, nhưng khi đưa đồ ăn vào trong miệng anh, lại không kìm được mà khẽ nhếch môi.

Trông hơi ngốc nghếch.

Trong lòng nghẹn vô cùng, thật sự không muốn ăn gì cả.

Sau khi miễn cưỡng ăn vài miếng, anh ngăn tay cô lại.

“Thật sự ăn không vào nữa.”

Ôn Noãn: “Vậy uống mấy ngụm canh đi. Chỉ vài ngụm thôi, nếu không khô quá, dạ dày sẽ không thoải mái.”

Lại uống thêm mấy ngụm canh, cô bấy giờ mới chịu buông tay.

Dì giúp việc đến lấy chén đũa đi, Hà Chấn Thần cũng chưa quay lại, lần này, giữa hai người vậy mà lại lâm vào cảnh trầm mặc xấu hổ.

Cuối cùng vẫn là Hướng Đồ Nam phá vỡ sự im lặng này trước.

Anh chạm tay lên vành tai cô, cẩn thận vuốt ve.

“Sao không đeo khuyên tai anh tặng cho em?”

Ôn Noãn mỉm cười: “Không hợp với mức tiền lương của em, không muốn rêu rao quá.”

Hướng Đồ Nam hơi ngẩn người.

Ôn Noãn đã từng không phải như thế này. Khi đó cô rêu rao lắm mà, không sợ trời không sợ đất, coi nội quy trường học như không có.

Hơn nữa chỉ thích kim cương, và cả hoa hồng đỏ.

Lúc ấy anh cố ý chọc giận cô, chê cô dung tục, Ôn Noãn không thèm để ý.

“Dung tục thì dung tục, em chính là người dung tục. Viên kim cương càng to càng tốt, hoa hồng càng nhiều càng tốt. Nhưng mà bây giờ anh đừng tặng kim cương cho em, bố mẹ em chắc chắn sẽ hỏi đông hỏi tây, hoa hồng thì không thành vấn đề, dù sao em sẽ không mang về nhà.”

Vì thế anh liền tặng cô hoa hồng, tặng mô hình, tặng goods anime  , hoặc là những thứ trông thì không bắt mắt, nhưng thật ra là đồ vật khá giá trị.

Nhiều nhất, là đưa cô đi ăn.

“Anh sẽ tặng em một đôi khác.” Hướng Đồ Nam nói.

Ôn Noãn: “Hả?”

Anh hơi nghiêng người, vươn tay, lấy một chiếc hộp từ ngăn kéo tủ đầu giường ra.

Vẫn là một đôi khuyên tai, vẫn có kim cương, tạo hình rất độc đáo, nhưng Ôn Noãn không thể nhìn ra ngay thương hiệu.

“Đôi này có lẽ khiêm tốn hơn một chút.” Anh hơi cúi đầu, lấy đôi khuyên tai ra khỏi hộp, nhẹ giọng hỏi ý kiến cô, “Anh đeo lên cho em nhé?”

Khóe miệng cô cong lên: “Ừ.”

Hướng Đồ Nam trước đây chưa từng có cơ hội làm loại chuyện này, tay thực sự không thạo, lại sợ làm cô đau, rồi càng sợ đông sợ tây, mãi mới tháo được đôi khuyên tai cũ xuống.

Sau khi tháo xuống, anh cũng không đeo đôi mới lên ngay, chỉ nhẹ nhàng xoa vành tai cô.

Ngón tay rất nóng, vì động tác rất nhẹ nhàng, càng tạo cảm giác tê dại ngứa ngáy.

Ôn Noãn vô thức nghiêng đầu, như muốn tránh thoát.

Tay anh chạm vào má cô, lạnh lẽo láng mịn, như ngọc thạch.

“Vẫn chỉ thích kim cương hả?”

Ôn Noãn rụt cổ, cười kêu ngứa, rồi nói: “Không sai, thích nhất kim cương, viên càng to càng tốt.”

“Hoa hồng đỏ thì sao?”

“Càng nhiều càng tốt.”

Tảng đá đè nặng trong lòng anh cuối cùng cũng hơi buông lỏng một chút.

Bên ngoài mơ hồ truyền đến tiếng bước chân.

Nơi này luôn rất yên tĩnh, tạo ra tiếng động lớn như vậy, chắc chắn Hà Chấn Thần đang muốn nhắc nhở bọn họ, anh ta đã trở lại rồi.

Anh nhanh chóng ấn cái ót cô xuống, dùng sức hôn cô một cái, lúc này mới cầm lấy khuyên tai mới lên.

Anh rất thông minh, vừa rồi khi tháo ra, đã nắm được kỹ năng đeo loại đồ vật này.

Vừa mới đeo được một chiếc, Hà Chấn Thần đẩy cửa đi vào.

“Ôi, tôi không thấy gì hết!” Anh ta lấy bó hoa ôm trong ngực che trước mặt, làm như đôi bên trong kia đang làm điều gì đó đáng xấu hổ vậy.

Thật là một tên dở hơi.

Ôn Noãn không nhịn được cười.

Cô đưa lưng về phía Hà Chấn Thần, vẫn chưa nhìn thấy thứ trong ngực anh ta, chỉ mơ hồ ngửi thấy mùi hoa hồng.

Ôn Noãn cho rằng vừa nãy nhắc đến, mới sinh ra loại ảo giác này.

Lúc này Hướng Đồ Nam cuối cùng cũng đeo xong chiếc khuyên tai thứ hai.

“Xong rồi.”

Ôn Noãn quay trái quay phải, hỏi anh: “Nhìn đẹp không?”

“Đẹp.”

Cô liền bật cười: “Anh tặng, đương nhiên sẽ nói đẹp. Em ngốc lắm mới hỏi anh.”

Nhưng cũng không thân thiết với Hà Chấn Thần, không thể đi hỏi anh ta được.

Đang muốn tìm gương nhìn xem sao, bỗng nhiên có cái gì đó từ trên trời rơi xuống.

“Keng keng keng, anh Hướng, hoa hồng tình yêu tươi mới nhất mà anh muốn, đã được vận chuyển đến an toàn, tổng cộng là 9999 tệ cộng một tệ. Một tệ là tiền hoa hồng, còn lại, là phí dịch vụ của tôi, vui lòng chuyển thẳng vào tài khoản của tôi. Còn nữa, nhớ đánh giá năm sao khen ngợi nhé.”

Anh ta, một người Hong Kong vừa mới về nước, vậy mà cái dáng vẻ của người bán hàng Taobao kia cũng biết.

Ôn Noãn sắp bị màu đỏ tươi đẹp kia dọa cho sợ, ôm vào trong ngực vẫn chỉ cảm thấy không chân thực.

“Anh…… Chuẩn bị khi nào thế?”

Hướng Đồ Nam khẽ cười: “Ban nãy lúc em giúp dì giúp việc thu dọn chén đũa.”

Ôn Noãn cúi đầu, vùi mặt vào bó hoa hồng tươi đẹp lộng lẫy.

Hương hoa thơm ngào ngạt, làm người ta say mê.

--

Sắp đến giờ làm buổi chiều rồi, Ôn Noãn không thể không rời đi.

Cô ôm bó hoa theo Hà Chấn Thần xuống dưới, vừa mới ngồi vào trong xe, anh ta liền khoa trương kêu lên.

“Mùi chua của yêu đương thực sự có lực sát thương quá, mùi hoa nồng đậm như vậy cũng không che giấu được.”

Ôn Noãn hơi đỏ mặt, ôm hoa không nhịn được cười rộ lên.

Cô đã từng gặp nhiều loại khách hàng. Có người thích mắng chửi người khác, có người thích uống rượu, người thì thích nói những trò đùa thô tục, người thì rất thích phụ nữ đẹp. Trước khi gặp Hướng Đồ Nam, Hà Chấn Thần trong mắt cô, cũng coi như là một người đàn ông lịch lãm.

Chỉ hơi có chút giống như người đàn ông không đứng đắn.

Giờ đây, cô biết anh ta là bạn của Hướng Đồ Nam, là người xuất hiện bên cạnh anh trong chỗ trống năm năm kia của bọn họ. Nghĩ thế, lại có chút cảm giác gần gũi khó tả với Hà Chấn Thần .

“Tôi biết trong lòng cô lúc này, chắc chắn đang nghĩ về Hướng Đồ Nam. Nhưng Noãn Noãn, giờ tôi muốn cùng cô nói về dự án Dương Lưu Thư làm đại ngôn kia.”

Thái độ của anh ta chuyển biến quá nhanh, Ôn Noãn nhất thời không phản ứng kịp, khóe miệng còn mang theo ý cười.

Tuy nhiên, thói quen nghề nghiệp bồi dưỡng được trong mấy năm nay khiến cô điều chỉnh ngay lại.

Cô nhanh chóng thu hồi một phần nụ cười, chỉ giữ lại nụ cười chuyên nghiệp, đồng thời thẳng lưng, làm động tác chuẩn bị đàm phán.

“Được, Hà tiên sinh.”

Anh ta lại không nói ngay, chỉ im lặng không lên tiếng nhìn chằm chằm Ôn Noãn.

Ôn Noãn hơi không được tự nhiên khi bị nhìn chằm chằm, rồi nghĩ, có lẽ tốt hơn cô nên nói trước.

Cô vội ho nhẹ một tiếng, hắng giọng, nghiêm túc nói: “Tôi đã sửa lại một phần kế hoạch, anh có muốn xem một chút bây giờ không? Về ba ngôi sao nữ tôi đề cử kia, trong ngành đều rất có danh tiếng, hơn nữa đánh giá đều rất tốt, không có quá nhiều tin đồn linh tinh ồn ào. Nhưng anh cũng nên hiểu rằng, trong giới giải trí, không ai thật sự có thể không có một chút tin đồn xấu nào, bao gồm cả cô Dương – Dương Lưu Thư. Nói chung là có quá nhiều quan hệ cạnh tranh, tự nhiên sẽ có người nghĩ cách bôi nhọ anh.”

“Cô có thể gọi tôi là A Thần như Đồ Nam.” Một tay anh ta đặt trên tay lái, như đang cân nhắc tìm từ, “Noãn Noãn, tôi nói với cô như này nhé, đổi người phát ngôn, là không thể. Trước đó chọn Dương Lưu Thư, bên tôi đã có suy xét của mình. Đồ Nam không quan tâm chuyện công ty nhà họ Hướng, tôi muốn tạo mối quan hệ với nhà họ Hướng, chỉ có thể tìm Hướng Đông Dương, bây giờ xảy ra loại chuyện này, tôi nhất định sẽ chọn Dương Lưu Thư mà từ bỏ bên các cô. Sorry nhé.”

Ôn Noãn đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho chuyện này, dù khi biết Hà Chấn Thần và Hướng Đồ Nam là bạn bè, cô cũng không hi vọng xa vời.

Huống hồ, Hà Chấn Thần đã nói đến như vậy.

“Trên thương trường chỉ nói chuyện làm ăn, tôi và Đồ Nam là anh em rất thân thiết, nhưng có một số việc, không liên quan đến tôi. Tôi phải lấy đại cục làm trọng.” Trên mặt anh ta hiện lên vẻ áy náy, “Tôi thực sự xin lỗi, khiến cô khó nói với công ty.”

Trong lòng Ôn Noãn có mất mát, nhưng nhiều hơn, lại là nhẹ nhõm.

Hướng Đông Dương mấy năm nay âm thầm chiếu cố, đã làm lòng tự trọng của cô giảm sút nghiêm trọng, cô bây giờ thật sự sợ Hà Chấn Thần lại nể mặt mũi Hướng Đồ Nam mà quan tâm đến cô nhiều hơn.

Thái độ của Hà Chấn Thần, cho cô hiểu biết thêm nữa về anh ta.

“Tôi hoàn toàn có thể hiểu. Tôi rất lấy làm tiếc vì thiếu sót lớn này của công ty chúng tôi. Nhưng mong anh tin rằng, lần đầu tiên hợp tác xảy ra vấn đề, không phải chúng tôi muốn như vậy, chúng tôi rất chân thành muốn bù đắp cho sai sót lần này, cũng chân thành hi vọng sau này vẫn có cơ hội tiếp tục hợp tác cùng anh.”

“Tất nhiên.” Anh ta thoải mái cười lớn, “Thực ra tôi đã có một dự án mới chuẩn bị giao cho công ty các cô, chờ cô đến công ty, tôi sẽ gọi điện cho Trịnh tổng của các cô. Tôi nghĩ, như vậy có lẽ sẽ giúp cô thoải mái hơn một chút khi làm việc ở công ty.”

Ôn Noãn ngẩn người, ủ rũ hỏi: “Vì Hướng Đồ Nam sao?”

Hà Chấn Thần tỏ vẻ bất ngờ: “Sao lại nghĩ như vậy? Ồ, đây là quan hệ tình nghĩa trong nước sao? Tôi sẽ nghiên cứu một chút. Nhưng hiện tại chuyện này, đương nhiên chỉ là vì cô. Tôi khá thích cái quảng cáo công ích ‘Về nhà’ các cô làm năm ngoái.”

Ôn Noãn lập tức xốc lại tinh thần, hai mắt sáng ngời, nhưng vẫn không quên khiêm tốn: “Cảm ơn…… Cảm ơn A Thần anh đã khen, nhưng đó là công của cả nhóm.”

Hà Chấn Thần nhích lại gần lưng ghế, nở một nụ cười tản mạn.

“Tôi lại không cho là như vậy. Noãn Noãn, cô có tin hay không, hôm qua sau khi cô đến tìm tôi, trên bàn làm việc của tôi, hiện tại đang đặt một tập tài liệu cực kì kỹ càng tỉ mỉ về hành nghề của cô.”

Ôn Noãn kinh ngạc.

Anh ta nhướng mày: “Muốn có chỗ đứng trên thương trường, chỉ biết ăn chơi chắc chắn là không được. Tôi ra sao, Hướng Đồ Nam của cô cũng thế. Các người chia tay lâu như vậy, có lẽ cô vẫn chưa có cơ hội biết được một mặt khác của cậu ta.”

Mặt khác của Hướng Đồ Nam?

Ôn Noãn tưởng tượng một chút, nhưng trong đầu vẫn cứ chỉ có sự ương bướng cùng ngỗ ngược của anh thời cấp ba.

Trong lúc Ôn Noãn ngẩn người, Hà Chấn Thần ngồi thẳng lên, khởi động xe.

“Cá nhân tôi có chút sở thích nhỏ, luôn khá thích phụ nữ xinh đẹp. Vừa nãy đưa cô đến đây, là vì trước kia đánh cược với Đồ Nam, còn một nguyên nhân nữa là…… Nói thật, tôi đã nghĩ đến việc khi trở về sẽ theo đuổi cô.” Anh ta dùng tay niết ấn đường, cười tự giễu, “Nhưng cô yên tâm đi, vợ bạn không thể chơi, tôi không phải loại người thấy sắc quên bạn.”

Ôn Noãn hơi xấu hổ, không ngờ anh ta thẳng thắn như thế.

Trong công việc khả năng ăn nói của cô rất hùng hồn, vừa nói đến vấn đề tình cảm, liền có vẻ rất vụng về.

Kinh nghiệm tình cảm mà cô có, đều đến từ một mình Hướng Đồ Nam.

Cô ôm chặt bó hoa kia, ngượng ngùng cười: “Tôi biết anh ban đầu chơi đùa tôi.”

Anh ta nhún vai: “Cô nghĩ vậy cũng được thôi. Mới gặp nhau đã muốn theo đuổi cô thật, thì cũng chỉ là phản ứng tự nhiên của đàn ông với người đẹp thôi. Cô đã có Đồ Nam rồi, nếu không thì tôi thật sự phải nhắc nhở cô, hãy cẩn thận với những người đàn ông như chúng tôi, một bụng tâm địa gian giảo, xấu xa cả đấy. Được rồi, đi thôi, tôi đưa cô về trước.”

Ôn Noãn:……

--

Xe đi được nửa đường, Ôn Noãn mới nghĩ đến một vấn đề quan trọng: Hướng Đồ Nam không hỏi cô tại sao ở cùng Hà Chấn Thần.

Cô nhắn WeChat cho anh.

Nhị nha đầu: Sao không hỏi em vì sao lại ở cùng với Hà Chấn Thần?

Bên kia trả lời rất nhanh.

Hướng Nhị: Không muốn cậu ta làm lãng phí thời gian bên nhau của chúng ta.

Nhị nha đầu: [ Mỉm cười ]

Hướng Nhị: Nhưng anh có thể đoán một chút. Vì chuyện công ty?

Ôn Noãn nghĩ đến lời Hà Chấn Thần vừa rồi, không khỏi nổi lên chút ý thăm dò.

Nhị nha đầu: Tiếp tục đoán đi.

Hướng Nhị: Em gọi cậu ta là “Bố bên A”, vậy cậu ta nhất định là khách hàng của bọn em.

Hướng Nhị: Cậu ta gần đây muốn kết giao với anh cả anh, còn mời chị dâu anh làm đại ngôn.

Hướng Nhị: Hôm qua anh về, lúc hỏi thăm chị dâu anh, anh trai anh nói chị dâu anh mấy ngày nay tâm tình không tốt, vì có một đại ngôn xảy ra vấn đề.

Hướng Nhị: Hôm qua em nói công việc xảy ra sự cố, hôm nay thấy em xuất hiện cùng A Thần, anh nghĩ rằng có lẽ là công ty em đã chọc tới chị dâu anh.

Nhị nha đầu: Chuỗi logic rất hoàn chỉnh.

Hướng Nhị: Nhưng trong chuyện này, em có lẽ không có phần thắng. A Thần thế nào đi nữa cũng là người làm ăn, công ty bọn em, không thể so sánh được với Hằng Trí. Ngại quá, đây là sự thật.

Nhị nha đầu:……

Nhị nha đầu: Được rồi, anh rất lợi hại.

Một lúc sau, anh bỗng nhiên lại nhắn một câu.

Hướng Nhị: Có phải cậu ta đồng ý giúp em ở dự án khác không, giúp em báo cáo kết quả công tác tốt với công ty.

Nhị nha đầu:…… Làm sao anh biết?

Hướng Nhị: Tin nhắn thoại.

Ôn Noãn nhìn người đang lái xe, không trực tiếp nhấn vào nghe mà là nhấn vào chuyển đổi thành văn bản.

Có lẽ là do lượng kí tự ít, hoặc là tiếng phổ thông rất chuẩn, tin nhắn mới được gửi đến trông rất bình thường.

Hướng Nhị: Cách cậu ta xa một chút

Thật đúng là anh em tốt.

Cô nghĩ, nhắn trả lại anh một tin.

Nhị nha đầu: Trong lòng em, cũng chứa không được người khác.

--

Hà Chấn Thần cho cô xuống ở chỗ cách công ty Ôn Noãn một đoạn.

Ôn Noãn nói lời cảm ơn, xuống xe, Hà Chấn Thần đồng thời hạ kính xe xuống.

Anh ta lần nữa xin lỗi cô vì chuyện của Dương Lưu Thư, rồi như trêu chọc nói: “Đừng nói Dương Lưu Thư, nếu mời được, tôi cũng muốn để Hướng Đông Dương đến cùng quay, vậy nhất định sẽ cực kỳ gây sốt.”

Anh ta rõ ràng là nói đùa, vì yêu cầu này, tựa như trước đây có người nói với hoàng đế “Tôi cảm thấy vị trí của người có vẻ vui, người cho thần ngồi hai ngày nhé”.

Trong đầu Ôn Noãn nhanh chóng xuất hiện rất nhiều thứ, cũng nhanh chóng được một sợi chỉ vô hình xâu lại với nhau.

Thấy kính xe đang từ từ được kéo lên, khi sắp đóng kín, cô gõ mạnh vào tấm kính.

Kính xe lại nhanh chóng hạ xuống.

Ôn Noãn bởi vì căng thẳng, khóe miệng mím đến căng chặt.

“Hà tiên sinh, nếu tôi có thể mời được Hướng Đông Dương, về mặt chi phí, anh định thêm bao nhiêu?”

--

Ôn Noãn ôm một bó hoa lớn trở lại công ty, cực kỳ gây chú ý.

Có người quen trêu ghẹo cô: “Quản lý Ôn, lại có người theo đuổi mới rồi à? Lần này là công ty nào thế?”

Ôn Noãn cười giả bộ muốn lấy hoa ném cô ấy: “Làm việc của cô đi, sao hóng hớt thế.”

Đối phương cười ha ha, chạy đi.

Phụ nữ xinh đẹp chưa bao giờ thiếu người theo đuổi, nhất là kiểu phụ nữ độc thân có năng lực lại xinh đẹp như Ôn Noãn, mấy năm nay người tặng cô hoa, thay đổi hết lượt này đến lượt khác.

Trở lại nhóm của mình, mới vừa đặt hoa xuống, chuẩn bị đi tìm Trần Kỳ báo cáo, Trần Kỳ đã trước một bước mở cửa văn phòng.

“Sao rồi?”

Ôn Noãn bưng ly của mình, giơ giơ lên: “Chị Kỳ, em có thể uống miếng nước trước được không?”

Trần Kỳ nhìn nụ cười trên khuôn mặt cô, hơn nữa còn có tâm trạng đi uống nước trước, đoán chắc là tin tức không xấu.

Cô xua tay: “Đi đi. Chị ngược đãi cô hay gì?”

Ôn Noãn trước tiên đến phòng trà nước rót một cốc nước, vừa đi vừa uống mấy ngụm, vừa trở lại vị trí buông cái cốc ra thì Trịnh tổng hấp tấp vọt đi vào.

“Làm tốt lắm, Ôn Noãn!” Trông Trịnh tổng dường như rất hào hứng, giọng nói cất cao vài độ, lập tức khiến ánh mắt mọi người đều đổ dồn trên người ông ta, “Tôi mới vừa nhận được điện thoại của Hà tổng, anh ta nói anh ta rất thích thái độ làm việc của cô, dự án này, anh ta đồng ý cho thêm vài ngày để chúng ta đàm phán với bên phía Dương Lưu Thư, ngoài ra anh ta còn sẽ giao một dự án mới cho chúng ta. Ôn Noãn, cô thật sự là một vị tướng may mắn đó.

Trong lòng Ôn Noãn ngạc nhiên trước sự làm việc mạnh mẽ vang dội của Hà Chấn Thần, bề ngoài lại giả vờ như mới biết được tin này, ba phần kinh ngạc, ba phần vui sướng, cùng với bốn phần rụt rè.

“Chủ yếu vẫn là do đội ngũ của chúng ta lợi hại, ông với chị Kỳ lãnh đạo tốt, mới khiến Hà tổng tin tưởng chúng ta như vậy.”

Trịnh tổng cười không ngớt: “Nhìn xem, thái độ này, chẳng trách Hà tổng thích như vậy.” Liếc mắt thấy hoa trên bàn làm việc của Ôn Noãn, ý cười càng sâu, “Đây là, Hà tổng tặng sao?”

Hiểu lầm này hơi lớn.

Ôn Noãn tuy rằng không ngại dùng vẻ đẹp của bản thân làm nước cờ đầu, nhưng cô vẫn có điểm giới hạn của mình.

“Ông hiểu lầm rồi.” Cô cười giải thích, đồng thời cũng để nói cho những đồng nghiệp đã dựng lỗ tai lên, “Đó là bạn trai tôi tặng. Xa cách gặp lại, nối lại tình xưa, cũng mới một hai ngày nay.”

Ngụ ý, không phải là cô cố ý giả vờ độc thân.

Trịnh tổng có vẻ nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn cười tiếp lời cô: “Ôi, là chàng trai nhà ai may mắn như vậy, đoạt mất người vừa có năng lực lại xinh đẹp thế này của công ty chúng ta rồi? Trước đây cũng có không ít người hỏi tôi về cô, tôi sợ ảnh hưởng cô, mới không nói với cô.”

Ôn Noãn cảm thấy trên miệng ông ta toàn lời nói phét, nhưng quy là lời bông đùa, cũng không có ác ý, vì thế vẫn cứ mỉm cười nghe.

Cô từ lâu đã không còn cả người toàn góc cạnh như thời niên thiếu nữa, không ảnh hưởng chuyện vui đùa toàn cục, đã hoàn toàn có thể nở nụ cười.

Trịnh tổng thể hiện sự vui vẻ xong, cũng không quên chuyện chính: “Vậy cô cùng Trần Kỳ thảo luận những gì phải làm tiếp theo đi. Chờ chuyện này giải quyết xong rồi, cùng nhau ăn mừng vì các cô.”

Trịnh tổng đến đi như gió, chờ ông ta rời đi, Ôn Noãn cùng Trần Kỳ nhìn nhau, trong lòng hiểu rõ không nói ra mà cười.

“Vào trong nói đi.” Trần Kỳ lùi sau một bước, ý bảo Ôn Noãn đi vào.

--

Đóng cửa lại, sau khi ngồi xuống, Trần Kỳ cười hỏi: “Thật sự không phải Hà tổng tặng hoa sao?”

Xem ra ngay cả cô ấy cũng không hề tin.

Trong văn phòng này, hoặc là nói, tòa nhà này, thậm chí rất nhiều tòa nhà văn phòng khác, có quá nhiều quá nhiều vật quý thêm mắm dặm muối.

Giải thích không nổi.

Bởi vì một số người luôn thích tin rằng, người khác làm tốt hơn mình, không phải cô ta giỏi hơn mình, mà là cô ta không có điểm giới hạn hơn.

“Thật sự là bạn trai tặng. Anh ấy mới về nước hai ngày nay, đột nhiên muốn cùng em tái hợp.”

Trần Kỳ cười nói: “Hà tổng cũng tuấn tú lịch sự, nếu thật sự là anh ta……” Cô ấy xua tay, “Quên đi, nghe nói tác phong không đứng đắn lắm, kiểu lãng tử quay đầu này, cô gái nhỏ tốt nhất đừng tin tưởng quá.”

Thật là thẳng thắn.

Ôn Noãn cười: “Thật sự không phải anh ta. Không nói chuyện này nữa, nói chuyện chính đi. Điều Trịnh tổng ban nãy nói, chính là điều em muốn bàn bạc với chị Kỳ chị, em muốn làm việc lại với phía Dương Lưu Thư.”

Trần Kỳ nhíu mày: “Chẳng phải cô nói không có cách nào ư?”

Ôn Noãn gật đầu: “Phía Dương Lưu Thư, thật sự không có cách nào. Cho nên chị Kỳ,” cô dừng một chút, trong mắt vụt lên một loại tia sáng điên cuồng, “Em nhắm đến Hướng Đông Dương. Em muốn đi thuyết phục anh ấy, cùng quay quảng cáo này với Dương Lưu Thư.”

Trần Kỳ thường nói đùa với nhân viên của mình rằng “Nếu không có cách nào thuyết phục khách hàng, thì nghĩ cách làm bộ đồ ngủ của khách hàng”, nếu là ngày thường, cô ấy nhất định sẽ hỏi Ôn Noãn là “bộ đồ ngủ” nào.

Nhưng lúc này, cô lúc lâu vẫn chưa hồi thần.

“Mộng tưởng hão huyền! Hoàn toàn là mộng tưởng hão huyền!” Trần Kỳ đỡ trán, xem chừng gần như muốn lấy viên gạch gõ tỉnh Ôn Noãn, “Ôn Noãn, cô sao lại to gan lớn mật như vậy!”

“Em trước khi vào đại học, còn lớn mật hơn so với bây giờ.” Ôn Noãn cầm lấy một vật trang trí nhỏ trên bàn, lăn qua lộn lại chơi trong tay, “Nhưng chị Kỳ yên tâm, em không phải thật sự khờ khạo đến mức yêu cầu Hướng Đông Dương quảng cáo tính chất sản phẩm cho người khác. Cùng lắm cũng chỉ để anh ấy lưu lại cái bóng.”

Cái bóng thôi cũng đã đủ hù người ta.

“Em biết Hướng Đông Dương là kiểu người gì không?”

Ôn Noãn đặt lại đồ trang trí nhỏ trên bàn, nhìn chằm chằm, buông tay: “Nam chính ngôn tình tổng tài bá đạo tiêu chuẩn.”

Vô cùng mạnh mẽ, thủ đoạn lợi hại, lại còn có một điểm mà các cô gái nhỏ thích nhất -- thâm tình. Sự chiều chuộng anh ấy dành cho Dương Lưu Thư thực sự khiến người ta sinh ghen tị.

Hiện tại thứ Ôn Noãn muốn lợi dụng, chính là tình cảm anh ấy dành cho Dương Lưu Thư.

“Chị Kỳ, em không phải đầu óc nóng lên thì suy nghĩ quái gở.” Ôn Noãn thẳng lưng, thu lại nụ cười, “Hôm qua khi em gọi điện nói chuyện với người đại diện của Dương Lưu Thư, chị ấy đã nói hai câu rất ý vị sâu xa.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box