Hướng Noãn - Chapter 17


Làm ngành này của cô, thu thập các loại tin tức là đặc thù công việc, mà Ôn Noãn về mặt này, luôn là cấp dưới đắc lực nhất của Trần Kỳ.

Cô nhìn đồng nghiệp làm việc xung quanh, cảm thấy rằng tốt hơn hết cô vẫn nên tự mình giải quyết.

Thời gian gấp rút, giao cho những người khác, e rằng sẽ làm lỡ việc.

Ôn Noãn nhanh chóng quyết định, lập tức gọi điện cho Hoa Mân.

Hoa Mân nghĩ rằng cô muốn nói về chuyện lồng tiếng, câu đầu tiên là: “Khỏi cảm rồi à? Có thể bắt đầu làm rồi?”

Ôn Noãn không nói lòng vòng: “Đã khỏi rồi, nhưng công việc của em gặp chút chuyện, phải xử lý gấp. Hôm nay…… À, hôm nay và ngày mai, chắc em không thể thoát ra được. Thứ Tư, tối thứ Tư em sẽ đến phòng thu. Kịch bản em đã nghiên cứu qua, không có vấn đề.”

Hoa Mân luôn thích sự thẳng thắn dứt khoát của Ôn Noãn, không làm những chuyện đạo đức giả, năng lực làm việc lại hạng nhất, lập tức đồng ý.

Ôn Noãn lúc này mới đi vào chuyện chính.

“Chị Mân, em muốn nhờ chị giúp một việc. Bên chị có người bạn nào khá hiểu rõ nhị công tử Trang Sức Z Hồng Kông Hà Chấn Thần không? Đúng rồi, chính là anh ta, em muốn có tài liệu liên quan đến anh ta, càng chi tiết càng tốt.” Vốn còn muốn nói “Tốt nhất có thể giật dây giúp em gặp anh ta một lần”, nghĩ lại cảm thấy yêu cầu nhiều quá, sợ làm khó người ta.

Hà Chấn Thần hiện tại đang nghi ngờ sự quản lý hỗn loạn của Tầm Nhìn Mới, làm việc thiếu chuyên nghiệp, đã từ chối gặp mặt với người bên này.

Hoa Mân hoàn toàn đồng ý.

Bên này tạm thời được giải quyết, còn lại Dương Lưu Thư. Người này là ưu tiên hàng đầu, cô phải nghĩ cho kỹ một chút.

--

Buổi trưa, Ôn Noãn cùng Vương Úc Lôi tìm một nhà hàng đồ ăn nhanh ngay gần công ty.

Đồ ăn vừa mới lên, Vương Úc Lôi đã nước mắt rơi xoạch xoạch.

Một chậu nước bẩn lớn như vậy, cô gái nhỏ đã ấm ức gần chết. Vấn đề là, oan mà không có chỗ kêu.

“Chị Noãn Noãn, Trần Chí Quân là một tên tiểu nhân vô sỉ, chẳng trách lúc trước chị bảo em phải đề phòng anh ta.”

Ôn Noãn rút khăn giấy cho cô ấy, nhỏ giọng nói: “Nhiều người như vậy, khóc nhiều khó coi, mau lau đi.”

Hai mắt Vương Úc Lôi đỏ như thỏ con, lau hai mắt một cách bừa bãi, rồi dùng khăn giấy bịt mũi.

“Anh ta, sao lại có thể như vậy chứ? Đáng lẽ em nên nghe lời chị từ sớm.”

Nói xong, nước mắt lại muốn rơi.

Quanh nhà hàng đều là nhân viên trong các tòa nhà văn phòng như các cô, mọi người ăn cơm của mình, chỉ thỉnh thoảng nhỏ giọng nói chuyện với đồng nghiệp của mình.

Bên ngoài nhà hàng, ánh nắng buổi trưa mỏng manh mà trong suốt, mang theo hơi ấm đặc thù của nắng thu.

Trước kia khi cô bị Trần Chí Quân hãm hại, có khóc không?

Hình như đã khóc.

Khi đó vẫn còn chưa trải sự đời mà. Nghĩ lại cũng mất mặt.

May mà chị Kỳ kịp thời giúp cô một tay.

Ôn Noãn rút tờ khăn giấy khác cho cô ấy, thở dài nói: “Chuyện này em tránh không được.”

Vì không phải rắp tâm vu oan, mà là làm sai xong trốn tránh trách nhiệm. Ôn Noãn tin rằng, với kinh nghiệm của Trần Chí Quân, anh ta sẽ không vì để tạt nước bẩn vào cấp dưới, làm hỏng dự án quan trọng như vậy. Bản thân Trần Chí Quân bây giờ chắc chắn cũng đang bực vô cùng.

“Nhưng em vẫn không cam lòng. Chị, chị nói chuyện này, em đi giải thích với Trịnh tổng có được không?” Vương Úc Lôi khụt khịt.

Đây không phải ý kiến hay.

Ôn Noãn không thương tiếc dập ngay cái suy nghĩ này của cô ấy: “Đừng làm chuyện ngu ngốc! Báo cáo vượt cấp là điều tối kỵ, Trần Chí Quân đã nhằm vào em, đứng ở góc độ của Trịnh tổng, ông ta cũng không quan tâm là em hay là Lý Tĩnh làm sai, ở trong mắt ông ta, đều là do người của tổ Trần Chí Quân tự ý thực hiện, làm hỏng việc.”

Vương Úc Lôi ngẩn người, hai mắt nổi lên một tầng sương mù.

“Chị, bây giờ em phải làm sao?”

Ôn Noãn cúi đầu, nhét một miếng cơm vào miệng, chậm rãi nhai, cho đến khi nuốt xuống.

“Việc này chị sẽ cố gắng xoay chuyển. Chỉ cần cuối cùng không thất bại, chỗ Trịnh tổng sẽ không có vấn đề gì lớn. Sau này chị sẽ tìm một cơ hội điều em đến bên chị. Sau đó, người xưa có câu,” yên lặng, khóe miệng cô hiện lên chút ý cười, “Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.”

--

Có lời của Ôn Noãn, tâm trạng Vương Úc Lôi đã tốt lên không ít.

Đến khi trở lại văn phòng, Ôn Noãn không được nghỉ ngơi chút nào, pha thêm một ly cà phê khác, sau đó xốc lại tinh thần, chuẩn bị trước khi nhận được tư liệu về Hà Chấn Thần thì thăm dò ý tứ bên phía Dương Lưu Thư trước.

Trước tiên cô nhớ lại một chút thông tin về Dương Lưu Thư trong đầu.

Dương Lưu Thư, ngôi sao điện ảnh, diện mạo xinh đẹp say đắm lòng người, tính tình cao ngạo lạnh lùng, thích chơi với những tên tuổi lớn, thuộc về ngành của Ôn Noãn, khi hợp tác người đó phải rất là có nghị lực.

Gia thế không xuất chúng, bố mẹ chỉ là phần tử trí thức bình thường, nhưng bạn trai, lại là phó chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Hằng Trí, Hướng Đông Dương.

Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Hằng Trí là bố Hướng Đông Dương, vì sức khỏe không tốt, đã lui về phía sau, cho nên Hướng Đông Dương mới là người cầm quyền thực sự của tập đoàn.

Dương Lưu Thư là bạn gái chính quy duy nhất mà Hướng Đông Dương công nhận, kể từ khi hai người hẹn hò đến nay, Hướng Đông Dương chưa bao giờ bị đồn thổi cùng người khác, trước đây còn bị người khác đào Hướng Đông Dương đã xin chỉ dạy trên vòng bạn bè để cầu hôn thành công.

Chỉ dựa vào điều này, đã đủ để nhìn ra địa vị của Dương Lưu Thư trong lòng Hướng Đông Dương.

Ôn Noãn đã từng bởi vì quảng cáo sản phẩm dưỡng da nào đó, qua lại với Dương Lưu Thư, cảm thấy đồn đại bên ngoài bị phóng đại rất nhiều.

Dương Lưu Thư rất chuyên nghiệp, có chính kiến, là người rất lễ độ, thường xuyên nói cảm ơn, hơn nữa cũng không thích nổi giận.

Tuy nhiên, cô ấy cũng quá không thích nổi giận rồi, toàn thân từ trong xương cốt lộ ra sự lạnh nhạt, có lẽ chính vì như vậy, mới mang tiếng xấu.

Ôn Noãn đã từng tận mắt chứng kiến, cô ấy ngay cả với Hướng Đông Dương cũng thiếu nhiệt tình.

Cho nên lần hợp tác trước, cô đã từng thử tạo chút quan hệ với Dương Lưu Thư, kết quả đối phương còn phớt lờ cô.

May thay, cô và người đại diện của Dương Lưu Thư đã gần như thân thiết với nhau.

Đối phương là người quen của Hoa Mân, Ôn Noãn nhờ có Hoa Mân giật dây, mới làm quen được với người đại diện này.

Ôn Noãn gọi điện trước cho người đại diện, nhưng cô không ngờ rằng, người đại diện tinh anh kia đã chặn cứng cô chỉ bằng một câu.

“Vì chuyện Trang Sức Z kia đúng không? Không diễn. Ôn Noãn, em từng tiếp xúc với Lưu Thư, biết tính tình cô ấy đấy, cô ấy bình thường không thích nói chuyện, một khi ra quyết định, ai cũng không thể thay đổi.” Dừng lại một chút, lại nói thêm, “Nói khó nghe thì Hướng tiên sinh cũng khó.”

Ôn Noãn ha ha cười: “Em xem như sợ rồi, thật sự không thể giở trò trước mặt chị Tam. Chị Tam, không nói dối chị, em đúng là có ý muốn hỏi thăm. Nhưng cũng không chỉ vì việc này, gần chỗ em ở mới khai trương một nhà hàng Hồ Nam, em đã mời chị hai lần rồi nhỉ.”

Người đại diện thả lỏng, ha ha cười nói: “Xin lỗi xin lỗi, thời gian này thật sự rất bận, thông cáo của Lưu Thư nhiều quá. Thôi, quá tam ba bận, từ chối nữa chị cũng quá không phải người rồi, vậy thì cuối tuần này, hai ta đi ăn một bữa. Chị mời khách, đừng giành với chị Tam, em  đã mời ba lần rồi, chị cũng phải mời lại lần này.”

Ôn Noãn: “Vâng, cảm ơn chị Tam trước. Lần sau gặp được nhà hàng yêu thích khác, hai ta lại cùng nhau đi nếm thử. Nhưng nói trước, chị không được giành với em nữa.”

Người đại diện rất thích dáng vẻ cô gái phương Bắc không ngại ngùng này của Ôn Noãn. Ôn Noãn không nói đến chuyện kia nữa, nhưng cô ấy lại chủ động đề cập: “Việc này không phải cô phụ trách mà, sao lại đẩy cô đi đổ vỏ? Công ty các cô bạc thật đấy.”

Ôn Noãn tiếp lời cô ấy: “Đúng là như vậy. Nhưng không còn cách nào khác, cùng một công ty, nên giúp đỡ lẫn nhau. Chủ yếu là do bên bọn em không làm tốt công việc, khiến cho chị Lưu Thư không vui.”

“Cô cũng không dễ dàng.” Người đại diện nói.

Ôn Noãn lập tức nói: “Kiếm miếng ăn, chẳng ai dễ dàng cả. Nhưng em cũng không dám so với chị và chị Lưu Thư. Chị Tam cả ngày hao tổn tâm trí vì chị Lưu Thư, ngôi sao lớn như chị Lưu Thư, mùa đông còn phải tự mình xuống dòng sông lạnh giá, thật sự rất chuyên nghiệp. Chẳng trách phim điện ảnh của chị ấy đẹp như vậy, em đã xem đi xem lại nó.”

Tâng bốc quá có thể sẽ khiến người ta khó xử, nhưng đây là sự thật, lại là điểm mà fan và người đại diện đều thích tuyên truyền.

Quả nhiên người đại diện đã phụt cười.

“Con bé này khéo miệng thật, thảo nào Hoa Mân thích em như thế, chị cũng đã nói bao nhiêu lần rồi, bảo cô ấy giao em cho chị, đảm bảo khiến em nổi tiếng như Lưu Thư. Nhưng em nói không sai, Lưu Thư chuyên nghiệp quá rồi, rất cứng ngắc.” Thở dài một hơi, đột ngột chuyển hướng nói, “Như vậy đi, chị giúp em thăm dò chuyện ở đây, xem cô ấy rốt cuộc nghĩ thế nào. Nhưng đừng ôm hi vọng nhé.”

Ôn Noãn vô cùng cảm kích, liên tục nói vâng.

--

Hoa Mân và chị Tam đều khá năng suất, đến chiều đều đã có tin tức cho Ôn Noãn.

Phía chị Tam gọi điện tới trước, nói thẳng không diễn.

“Không diễn, thật sự không diễn. Chỉ cần có một chút đường thương lượng, chị cũng sẽ giúp em nói một câu. Em đừng nghĩ tới tìm Lưu Thư nữa, nếu không cô ấy càng thêm phản cảm với các cô.”

Ôn Noãn thở dài nói em biết rồi, chị Tam thuyết phục chị Lưu Thư, đừng để cho chị ấy tức giận nữa.

Người đại diện thở dài, cuối cùng vẫn khuyên Ôn Noãn: “Chủ yếu phải kể đến Tôn Tiềm. Dù sao cô sau này cẩn thận hơn một chút.”

Cúp máy không bao lâu, lại nhận được tư liệu từ Hoa Mân.

Ôn Noãn in tư liệu ra, cẩn thận xem một lát, rồi đi tìm Trần Kỳ.

“Nghĩ ra cách chưa?” Trần Kỳ đi thẳng vào vấn đề.

Ôn Noãn nói thẳng: “Nói thật, vẫn chưa. Bên Dương Lưu Thư em đã nghĩ cách hỏi thăm qua rồi, không có gì để nói. Cho nên tiếp theo, em định tập trung tinh lực vào Hà Chấn Thành của Trang Sức Z, cố gắng khiến anh ta chấp nhận đổi người phát ngôn. Nhưng nói thật, em thấy khó đấy.”

Ttrang Sức Z luôn hướng đến phân khúc cao cấp, mục đích họ chỉ muốn để Dương Lưu Thư làm đại ngôn, không chỉ vì thích vẻ đẹp và độ nổi tiếng của cô ấy, mà còn là bởi thân phận bạn gái Hướng Đông Dương của cô ấy.

Phu nhân ông chủ tương lai của Hằng Trí rất phù hợp với định vị thương hiệu của họ.

Ôn Noãn tin rằng họ sẽ không dễ dàng đổi người phát ngôn khác, nhất là trong tình hình hiện tại.

“Thử xem đi.” Trần Kỳ nói, sau đó lại nói thêm, “Chị tin em.”

Ôn Noãn:…… Chị Kỳ, chị đây là đang bức em vào đường chết đấy.

--

Sân bay Hồng Kiều lúc này.

Khi Hướng Đồ Nam được y tá đẩy xuống máy bay, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Hướng Đông Dương một tay đút túi đứng trên sân đỗ.

Hôm nay có gió, thổi rối loạn tóc mái anh cả anh.

Có ánh mặt trời cực rực rỡ trên đỉnh đầu, cũng không sưởi ấm được sắc mặt Hướng Đông Dương.

Đoàn người đến gần, Hướng Đông Dương rũ mắt, nhìn kỹ sắc mặt của anh ấy, chân mày nhíu lại sâu hơn.

“Quả nhiên không thể tin tưởng chú sẽ chăm sóc tốt chính mình. Qua quỷ môn quan một lần vẫn chưa đủ, còn muốn qua lần thứ hai?”

Hướng Đồ Nam không cãi lại, không giải thích, chỉ vươn tay, nắm lấy, nhẹ nhàng lắc vài cái.

Hơn kém nhau mười tuổi, anh ấy là anh cả, cũng giống như cha.

Hướng Đông Dương nghiêm mặt, trong mắt lại dần hiện ý cười.

“Biết sai cũng vô dụng. Lần này không nghỉ ngơi tốt, không được xuất viện.”

Anh ấy đích thân mở cửa sau xe ra, cẩn thận đỡ Hướng Đồ Nam ngồi xuống xong, theo vào ngồi bên cạnh anh.

Những người khác chia ra lên hai chiếc xe khác.

Hướng Đồ Nam vẫn cố gắng đòi tự do: “Em nên về nhà thăm bố mẹ trước một chút nhỉ?”

“Không cần. Bọn họ sẽ đến bệnh viện thăm chú.”

Hướng Đồ Nam nằm nửa người ở đó, kêu rên một tiếng: “Đây là muốn giam cầm em sao?”

Giọng điệu Hướng Đông Dương lạnh lùng: “Chú có thể coi là thế.”

Hướng Đồ Nam hừ một tiếng, quay mặt hướng ra ngoài cửa sổ, trông như nổi giận, nhưng không tiếp tục lằng nhằng nữa.

Anh luôn như vậy, bạn cho rằng anh nhất định sẽ ồn ào sẽ gây sự, anh lại có thể tỏ ra như không chút để ý.

Xe chạy về phía trước một đoạn, Hướng Đồ Nam nâng cửa kính cách âm lên, quay đầu nhìn Hướng Đông Dương.

“Anh, em không thể nào từ bỏ Noãn Noãn. Trong nhà này, em hi vọng ít nhất vẫn có anh đứng về phía em.”

Giọng điệu rất nghiêm túc, là dáng vẻ nghiêm túc hiếm thấy từ anh.

Lưu Nghi Mẫn mật báo, nói Ôn Noãn làm Hướng Đồ Nam bị thương.

Điều này gợi lên cho mấy người lớn trong nhà họ Hướng một ít hồi ức không tốt.

Ngay từ mấy năm trước, họ đã biết chuyện của cậu hai với một cô bạn gái nhỏ, không ngoan ngoãn, rất thích chơi bời, rất ngang ngược, thích đánh nhau, rất bạo lực, còn đã từng cào bị thương mặt cậu hai.

Lúc ấy người lớn nhà họ Hướng vốn đã rất bất mãn, nhưng nghĩ rằng tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, cậu hai chưa chắc có thể cùng cô đi đến cuối cùng, mới không can thiệp.

Sau đó hai người chia tay đúng như bọn họ dự đoán, cậu hai bởi vậy suy sụp một thời gian, nhưng cũng khôi phục lại rất nhanh, điều đó khiến người lớn dần dần quên đi cô gái nhỏ kia.

Thế nhưng, ai có thể ngờ, cậu hai vừa về nước, đã lại bị cô gái kia làm bị thương.

Hai người lớn nhà họ Hướng, vả cả ông nội Hướng rất tức giận, nói thẳng nhà bọn họ không thể tiếp nhận người phụ nữ bạo lực như vậy.

Ngày hôm qua trong điện thoại, Hướng Đồ Nam cũng không biện hộ cho Ôn Noãn, anh chỉ hỏi Hướng Đông Dương một câu: “Anh cả, nếu chị dâu làm anh bị thương, anh sẽ làm như thế nào?”

Hướng Đông Dương không hề do dự, nói ngay ba chữ: “Không làm được.”

Dương Lưu Thư là vảy ngược của Hướng Đông Dương, không đụng vào được, anh ấy đã từng vì cô mà ngỗ ngược với cả bố mẹ mình. Ngoại trừ việc không yêu anh là điều không thể chấp nhận, Dương Lưu Thư có thể làm bất cứ điều gì với anh.

Hướng Đồ Nam lúc ấy liền cười: “Ôn Noãn với em, cũng như vậy.”

Thật không hổ là anh em.

Một tay Hướng Đông Dương đặt trên đùi, vô thức gõ theo nhịp.

“Nam Nam, chú có biết khăng khăng làm theo ý mình, sẽ phải đối mặt với sự phản đối như thế nào không?”

Đối đầu cùng người thân của mình, cho dù có thắng, trong lòng cũng sẽ không hề thoải mái.

Hướng Đồ Nam nhìn về phía trước, mấp máy khóe miệng.

“Anh, anh biết đấy, em từ nhỏ đã rất thích tự do, tự do thật sự. Cấm đoán em ở bệnh viện, không là gì cả. Em không muốn giúp anh chia sẻ việc công ty, lựa chọn tự mình gây dựng sự nghiệp, chính là vì điều này. Noãn Noãn là người phù hợp với tâm hồn của em nhất mà em đã gặp. Đã từng, cô ấy giống như một Hướng Đồ Nam thứ hai. Anh có thể nói rằng em mang theo bộ lọc, em cũng tự ý thức được, cô ấy bây giờ cũng không giống trước kia lắm. Nhưng không sao, cho dù cô ấy ra sao, em đều yêu cô ấy như nhau.” Anh quay đầu, yên lặng nhìn Hướng Đông Dương, “Nếu anh không thể từ bỏ chị dâu, thì đừng khuyên em từ bỏ Noãn Noãn.”

Hướng Đông Dương không còn lời nào để nói.

Từ khi biết rõ Ôn Noãn có tình mới, rồi vẫn nhờ anh ấy giúp đỡ quan tâm cô như cũ, mấy năm nay, luôn cố chấp không chịu hỏi thăm bất cứ tin tức gì của cô, anh ấy đã biết thằng em ngốc nghếch này của mình, mắc phải cùng một tật xấu như anh ấy.

Sau khi lặng im rất lâu, Hướng Đông Dương vỗ tay Hướng Đồ Nam đặt trên đùi.

“Trong tình yêu, đừng quá chú trọng phải làm quý ông. Chú nghe anh, nếu biết không thể buông tay, vậy đừng từ bất cứ thủ đoạn nào mà đưa cô ấy về bên mình. Dù cô ấy cam tâm tình nguyện, hay là bất đắc dĩ.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box