Hướng Noãn - Chapter 16


Vẻ mặt nghiêm túc của Trần Kỳ khiến cho Ôn Noãn hơi cẳng thẳng, không khỏi thẳng sống lưng.

Trần Kỳ: “Việc đầu tiên, Trịnh tổng có ý định thay đổi cơ cấu tổ chức công ty.”

Ôn Noãn sửng sốt.

Việc này theo lý mà nói, không cần thiết phải nói với cô.

Trần Kỳ lại giải thích thêm: “Trịnh tổng cảm thấy hiện tại chúng ta cạnh tranh nhiều hơn là hợp tác với tổ bên, điều này gây bất lợi cho sự phát triển lâu dài của công ty.”

Cái này Ôn Noãn rất tán đồng.

Trần Kỳ và Trần Chí Quân tổ bên được gọi là “Song Trần Tầm Nhìn Mới”, đều là kiểu có chút danh tiếng trong ngành. Có lẽ mục đích ban đầu của công ty khi phân tổ như vậy, là hy vọng người hai bên đều duy trì tính cảnh giác, cạnh tranh để phát triển. Đáng tiếc, cuối cùng lại thành ra bên ngoài thì là đồng nghiệp; vào cửa lớn công ty thì chính là đối thủ cạnh tranh trực tiếp nhất, chuyện ngáng chân phá đám ngầm, hai bên đều đã làm.

Nhưng việc này, không phải người ở cấp bậc như cô phải suy xét.

“Ông ta trước đó đã nói với chị, chuẩn bị điều động chị đi, chỉ quản lý điều hành công việc của hai phòng ban. Còn vị trí hiện tại của chị.” Trần Kỳ nhìn vào mắt Ôn Noãn, “Trịnh tổng rất đánh giá cao năng lực của em, đích thân đề bạt em lên tiếp quản. Cuộc họp hàng tuần lúc 9 rưỡi, em tham gia cùng với chị.”

Đây là, muốn thăng chức cho cô?

“Việc thứ hai.” Trần Kỳ không cho cô thời gian tiêu hóa tin tức trước, “Dự án Trang Sức Z kia của tổ bên, đã xảy ra sự cố.”

Ôn Noãn gần như hiểu ngay lập tức.

“Muốn em tiếp nhận sao?” Không hóng đã xảy ra chuyện gì, mà trực tiếp chỉ ra dụng ý Trần Kỳ tìm cô. Vì tình huống cụ thể, sau đó cô chắc chắn sẽ biết.

Trần Kỳ gật đầu.

“Ngày hôm qua Trần Chí Quân đã bận rộn cả ngày, nhưng rất hiển nhiên, anh ta đã không còn cách nào khác. Trịnh tổng rất coi trọng dự án này, ông ấy trực tiếp điểm danh muốn cô  đảm nhận. Đây là lần hợp tác đầu tiên của chúng ta với Trang Sức Z, dù thế nào đi nữa, nhất định phải giải quyết ổn thỏa. Ít nhất đừng để lại ấn tượng cùng danh tiếng xấu, tốt nhất là là có thể tiếp tục hợp tác lần sau.”

Đây có lẽ là giá phải trả cho việc thăng chức của cô.

Đùn đẩy không được.

Không đợi cô giải quyết tốt vấn đề của Trang Sức Z rồi mới thăng chức cho cô, chính là một loại áp lực vô hình.

Hơn nữa với tính cách của cô, cũng sẽ không đùn đẩy.

Theo những gì từng trải, Ôn Noãn sẽ biến mọi vấn đề nan giải thành khảo nghiệm của bản thân.

Cô rất tận hưởng cảm giác thành tựu sau khi giải quyết được vấn đề.

“Em hiểu rồi.”

Trần Kỳ đạt được mục đích, hài lòng gật đầu, rồi như chị em trò chuyện mà thả lỏng tinh thần, mỉm cười.

“Đừng trách Trịnh tổng yêu cầu em đảm nhận việc của tổ bên. Ông ấy là ông chủ, từ góc độ của ông ấy, chúng ta đều là nhân viên công ty, một dự án hoàn thành tốt đẹp mới là mục đích, còn ai hoàn thành, ông ấy có thể cũng không quan tâm lắm.”

Đây là cách thân phận quyết định tư duy.

Ôn Noãn: “Em hiểu.”

Đây không chỉ là ý của Trịnh tổng, chắc cũng là ý của Trần Kỳ.

Cô là cấp dưới, nhất là trước kia còn được Trần Kỳ đặc biệt quan tâm, đương nhiên muốn hết sức hỗ trợ công việc của cô.

Nói chuyện xong, Ôn Noãn chuẩn bị đi ra ngoài.

Vừa mới đứng dậy thì Trần Kỳ gọi cô lại: “Còn một việc nữa….. Coi như chút vấn đề nhỏ của cá nhân chị. Sau khi họp thường kỳ xong, về hai tổ của em và Trần Chí Quân, sau này có lẽ sẽ có rất nhiều chỗ cần hợp tác, em có vấn đề gì không? Nếu cảm thấy khó xử, cứ việc nói ra, chị sẽ tìm cách.”

Ôn Noãn hơi hơi có chút cảm động, vì Trần Kỳ chịu hỏi câu này.

Trần Kỳ đang kiêng dè đến ân oán cá nhân giữa cô và Trần Chí Quân.

Cô nhanh chóng nở nụ cười: “Chị Kỳ yên tâm, công là công, tư là tư, em có thể xử lý tốt.”

9 giờ 25 phút.

Ôn Noãn theo sau Trần Kỳ, lần đầu tiên tham gia cuộc họp thường kỳ cấp cao của công ty.

Cô ngồi bên cạnh Trần Kỳ, đối diện đúng lúc là Trần Chí Quân.

Ôn Noãn điềm tĩnh thu lạ sự kinh ngạc của đối phương vào trong đáy mắt.

9 giờ 30 phút, Trịnh tổng đúng giờ có mặt.

Như Trần Kỳ tiết lộ trước đó, trợ lý của Trịnh tổng nhanh chóng thông báo điều chỉnh chức vụ của Trần Kỳ và Ôn Noãn, đồng thời yêu cầu bộ phận nhân sự thông báo ngay đến các phòng ban.

Trần Chí Quân ngồi nghiêm chỉnh, nhưng kinh ngạc mất mát cùng oán hận trong đáy mắt, Ôn Noãn nhìn thấy rõ cả.

Trong lòng cô âm thầm dâng lên một loại cảm giác vui vẻ.

Cuối cùng cũng ngang vai ngang vế rồi.

Cô vào Tầm Nhìn Mới, cộng với thực tập, tính toán đâu ra đấy còn chưa đến hai năm, nhưng từ lâu đã hiểu rõ quy tắc sinh tồn nơi công sở: Tàn nhẫn, nhẫn nhịn, cút!

Cô đương nhiên sẽ không cút, cũng không có khả năng nhẫn nhịn, cho nên chỉ có một con đường.

Sau khi tan họp, Trịnh tổng đã giữ riêng Ôn Noãn lại, Trần Kỳ cùng Trần Chí Quân đi xuống.

Chuyện Trang Sức Z này thực sự làm Trịnh tổng không vui, mày nhíu thật chặt.

“Trần Chí Quân, cậu đem tài liệu chuyển giao cho Ôn Noãn nhé, lần sau quản cho tốt người dưới, đừng để bọn họ tự làm theo ý mình. Có lẽ phải cần một buổi đào tạo nhân viên……” Ông xua tay, tự chủ động xua tan suy nghĩ này, “Giải quyết cho xong chuyện trước mắt này trước đã. Ôn Noãn, chuyện này tôi giao cho cô, nghĩ cách đi, tôi muốn thấy một kết quả tốt.”

Ôn Noãn gật đầu mạnh một cái: “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Trịnh tổng lại quay đầu nhìn Trần Kỳ: “Tiến độ bộ web drama kia thế nào rồi?”

“Tất cả đều suôn sẻ.”

Trịnh tổng nhíu mày, gật đầu: “Ôn Noãn hiện tại một mình chủ công bên Trang Sức Z kia, dự án này,”

Tạm dừng một lát.

Trần Chí Quân lập tức thẳng người.

Ánh mắt Trịnh tổng quét nhanh qua người Trần Chí Quân một cái, rồi vẫn rơi lên người Trần Kỳ: “Trần Kỳ cô tạm thời vất vả một chút, giúp đỡ chia sẻ một thời gian.”

--

Ra khỏi phòng họp, không bao lâu, phòng nhân sự đã thông báo cho tất cả các phòng ban.

Quanh Ôn Noãn nhất thời không ngớt tiếng chúc mừng, có người đã rất khôn khéo sửa miệng, gọi cô là quản lý Ôn.

Ôn Noãn chỉ không ngừng cười góp, nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến thứ sắp giao vào trong tay cô kia.

Trần Chí Quân không giải quyết được vấn đề, nói thật, Ôn Noãn cũng không nắm chắc nắm.

Nhưng hiện tại đã bị ép lên Lương Sơn  , chỉ có thể kiên trì tiếp nhận giải quyết.

Nửa giờ sau, Vương Úc Lôi ôm một chồng tài liệu đến bàn giao.

Ôn Noãn tinh mắt, nhìn ra đôi mắt cô ấy đã đỏ hoe.

“Sao thế?” Cô hạ giọng, “Sao trông như đã khóc vậy?”

Vương Úc Lôi bị một câu nói quan tâm này làm cho vành mắt hồng hơn, hít mũi, nhỏ giọng nói: “Chị Noãn Noãn, trước kia chị nói không sai. Em bị họ Trần đánh sau lưng rồi.”

Tai vách mạch rừng  .

Ôn Noãn lập tức cắt lời cô ấy một cách gay gắt: “Chị xem tài liệu trước đã, có vấn đề gì thì gọi em sau.” Hạ giọng, lại nói, “Đến giờ ăn trưa rồi nói.”

Vương Úc Lôi rời đi với đôi mắt dđỏ ho.

Ôn Noãn đến phòng trà nước pha ly cà phê, uống mấy ngụm trước, sau đó mới mở đống tài liệu kia ra, rất nhanh chóng mà tìm ra sơ lược ngọn nguồn.

Trang Sức Z là một nhãn hiệu Hồng Kông, ông chủ công ty nóng lòng mở rộng thị trường nội địa, cung cấp chi phí quảng cáo rất hào phóng, đồng thời chỉ rõ muốn Dương Lưu Thư làm đại ngôn.

Ban đầu lúc pitching  , đối phương lựa chọn phương án của tổ Ôn Noãn, lẽ ra do bên bọn cô phụ trách, nhưng lúc ấy bên Ôn Noãn lại vừa mới giành được quyền quảng bá một bộ web drama.

Trước kia Tầm Nhìn Mới luôn có rất ít cơ hội chen chân vào lĩnh vực đó, Trịnh tổng rất coi trọng chuyện này, muốn bên Trần Kỳ toàn lực thực hiện, đánh tốt một trận, mở rộng loại hình nghiệp vụ của công ty.

Cứ như vậy, dự án đầu tiên với Trang Sức Z này, đã rơi vào tay tổ kia.

Kế hoạch của dự án này đã ấn định, hợp đồng với Dương Lưu Thư cũng ký kết xong xuôi, thuận buồm xuôi gió, kết quả không ai ngờ được lại xuất hiện vấn đề không mong muốn.

Vấn đề xảy ra ở diễn viên phụ được chọn.

Ban đầu đây là nhân vật gần như làm phông nền, người nổi tiếng chắc chắn không muốn tự hạ giá trị của mình, cũng chỉ có mấy hạng tép riu tìm kiếm cơ hội khắp nơi mới để ý đến.

Có một sao nam nhỏ tuyến 28 giành được cơ hội này, bên Dương Lưu Thư cũng không có ý kiến gì lớn.

Sự tình đến đây còn thuận lợi, kết quả bên Trần Chí Quân có một thực tập sinh tự làm theo ý mình, đánh trượt sao nam nhỏ tuyến 28 kia, thay bằng anh họ của mình -- một thời hơi nổi trong giới giải trí, nhưng càng ngày càng mờ nhạt, nam ngôi sao Tôn Tiềm.

Sau khi Dương Lưu Thư biết tin, không đề xuất phản đối tại trận, mà ngay sáng sớm Chủ nhật, đánh Tầm Nhìn Mới một cái trở tay không kịp.

Cô ấy còn không thương lượng với Tầm Nhìn Mới, mà trực tiếp cho Trang Sức Z hai lựa chọn: Hoặc là đổi người phát ngôn, hoặc là đổi công ty quảng bá.

Đương nhiên, ý kiến “chính thức” cũng không phải như vậy.

Bởi vì thực tập sinh là do Vương Úc Lôi phụ trách hướng dẫn, hiện tại người đó một mực khẳng định cô ta trước khi thay người đã xin ý kiến Vương Úc Lôi, mà Trần Chí Quân lại nói Vương Úc Lôi vẫn chưa báo cáo với anh ta. Vì vậy, nỗi oan tự làm theo ý mình này, Vương Úc Lôi bị gánh trên lưng.

Ôn Noãn tin Vương Úc Lôi không nói dối, đầu tiên là giữa thực tập sinh và Trần Chí Quân có chút không rõ ràng, thứ hai, trước kia khi Ôn Noãn còn ở tổ Trần Chí Quân, từng chịu thiệt trước tên kia, biết anh ta là người có thể làm ra loại chuyện này.

Tuy nhiên, trách nhiệm phán quyết không tới lượt cô, chuyện cấp bách nhất cô cần làm bây giờ, là làm sao để giải quyết toàn vẹn chuyện này.

Dựa vào kinh nghiệm chốn công sở của Ôn Noãn, loại chuyện cơm chín nửa chừng như này là khó làm nhất, huống hồ đây còn là nồi gạo nguyên.

Cô gạt tài liệu sang một bên, tựa vào lưng ghế, thử sắp xếp một chút suy nghĩ.

Điện thoại của cô lúc này có tin nhắn đến.

Hướng Nhị: Anh về Thượng Hải liền bây giờ.

Ôn Noãn hơi kinh ngạc: Thân thể anh có được không mà đi qua đi lại như vậy?

Hướng Nhị: Thân thể anh không đáng ngại nữa, chủ yếu là vì lệnh trong nhà, còn đặc biệt sắp xếp bác sĩ ý tá đi theo.

Nhị nha đầu: Ồ. Vậy anh bảo trọng.

Cô đã nghĩ nhiều rồi, nhị công tử nhà họ Hướng danh giá mà, đâu cần cô phải lo lắng cho anh.

Hướng Nhị: Có thể tới sân bay đón anh không?

Ôn Noãn:…… Đúng thật là quen làm thiếu gia, không biết gì về sự vất vả của loại nhân dân lao động như cô.

Nhị nha đầu: Hướng nhị công tử, tôi còn phải đi làm đấy.

Anh gửi một icon khóc lớn, lại hỏi: Buổi tối tới gặp anh nhé?

Ôn Noãn không chút do dự từ chối: Gặp chút chuyện, thật sự không rảnh.

Hướng Nhị: Trong công việc hả? Cần giúp không?

Ôn Noãn bỗng cảm thấy hơi tủi thân. Có lẽ không thể gọi là tủi thân, phải gọi là…… ấm ức. Dù sao thì trong lòng cũng không thoải mái.

Sự chiếu cố của Hướng Đông Dương, khiến cô bắt đầu hoài nghi năng lực của bản thân.

Cảm giác này rất khó chịu.

Nhưng nếu nói để bụng, đấy lại dường như là đang trả thù, không biết tốt xấu.

Nhị nha đầu: Không cần. Em có thể tự giải quyết.

Tuy nói như vậy, trên thực tế phải giải quyết như thế nào, trong lòng cô vẫn chưa có biện pháp.

Ôn Noãn bưng ly cà phê lên, tiếp tục suy nghĩ bị ngắt quãng vừa rồi.

Mấu chốt nhất bây giờ là hai người.

Người thứ nhất, đương nhiên là người khiến cho trận này nổi sóng – Dương Lưu Thư, người thứ hai, chính là người phụ trách dự án bên Trang Sức Z--con thứ của ông chủ Trang Sức Z – Hà Chấn Thần.

Người sau, Ôn Noãn chưa từng tiếp xúc qua, tài liệu tổ bên bàn giao lại rất hời hợt.

Ôn Noãn nghi ngờ Trần Chí Quân giấu giếm, không giao lại tất cả tài liệu. Nhưng điều này cũng dễ giải thích, dù sao chuyện này đã hỗn loạn thành như vậy, củ khoai lang nóng bỏng tay đã ném sang phía cô, bây giờ cả công ty, người không hy vọng cô thành công nhất, chắc là chỉ có Trần Chí Quân.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box