Hướng Noãn - Chapter 15


Sáng sớm Ôn Noãn đã liên lạc qua với Ôn Uyển, đối phương trong thời gian mẹ Ôn nằm viện xin nghỉ nhiều quá, hôm nay bị giáo sư găm giữ, không rảnh rỗi.

Hai chị em thường xuyên liên lạc, nên cũng không thấy đáng tiếc.

Cô đi thang máy lên nhà, tới trước cửa nhà, đoán chừng giờ này, dì giúp việc chắc đang đi mua đồ ăn rồi.

Cô không muốn quấy rầy mẹ Ôn nghỉ ngơi, tự lấy chìa khóa từ trong túi ra mở cửa.

“Cùm cụp”, khoá cửa mở ra, Ôn Noãn đẩy cửa vào, sững sờ ngay tại chỗ.

Trên sô pha trong phòng khách, mẹ Ôn đang tiếp khách.

Mà người khách kia, là người mà Ôn Noãn tuyệt đối không thể ngờ được sẽ xuất hiện ở đây.

Bố cô.

Bố Ôn cũng hơi sửng sốt, ánh mắt cuối cùng vẫn hơi né tránh.

Mẹ Ôn từ trước đến nay luôn bình tĩnh, nhưng vừa mới trải qua phẫu thuật không bao lâu, không nên bị xúc động mạnh, cả người im lặng đến mức nhìn không ra một chút cảm xúc.

“Noãn Noãn? Đang yên đang lành sao lại đột nhiên trở về thế? Cũng không chào hỏi trước một câu.”

Ôn Noãn cười một cái.

Hơi cứng nhắc.

Cô đứng bên cửa mấy giây, rồi nhân lúc thay giày điều chỉnh lại cảm xúc một chút, xong mới đi vào, đến ngồi xuống bên cạnh mẹ Ôn.

Bố Ôn lại liếc nhìn Ôn Noãn một cái, ánh mắt có chút bối rối, đúng lúc này Ôn Noãn cầm lấy dao gọt hoa quả, người bố Ôn rõ ràng hơi lùi lại về phía sau.

Khóe miệng Ôn Noãn hơi cong lên một cách không dễ phát hiện.

Là buồn cười thật, lại có chút tự giễu.

Nhìn xem, cô đang dọa chính bố ruột mình.

Hồi đó khi thi đại học xong, bỗng có một ngày, lúc cả nhà đang quây quần bên nhau, mẹ rất bình tĩnh tuyên bố với hai chị em các cô một tin tức: Bà và bố Ôn đã ly hôn hôm qua rồi.

Trong tiềm thức của Ôn Noãn, luôn không muốn nhớ lại ngày hôm đó.

Gia đình tưởng chừng như hoàn hảo bỗng chốc tan vỡ, người bố cô luôn kính trọng và ngưỡng mộ, hình tượng ầm ầm sụp đổ.

Toàn bộ cảm xúc của mẹ Ôn, sớm đã bị mài mòn bởi thời gian hơn một năm đó, chỉ còn lại vẻ dửng dưng.

Ôn Uyển luôn luôn dịu dàng yên tĩnh, đau lòng mà nước mắt không ngừng rơi.

Chỉ có Ôn Noãn, cô trước nay tính tình không tốt, ngày đó càng như đã phát điên lên.

Cô đánh bố Ôn bằng mọi thứ có thể chạm vào cạnh bên, mắng chửi ông ta bằng đủ thứ từ ngữ khó nghe.

Có thể là cuối cùng cũng thấy hơi áy náy, bố Ôn luôn không nói lời nào từ ban đầu, mãi đến khi Ôn Noãn không biết dùng gì đó đánh vào trán ông ta.

Bố Ôn đã tàn nhẫn đánh Ôn Noãn một bạt tai.

Khóe miệng Ôn Noãn bị rách, chảy máu, nước mắt lưng tròng.

“Mày đã phá đủ chưa?!” Bố Ôn giận dữ.

Tai Ôn Noãn ong ong, nghe không rõ bố Ôn đang mắng cô cái gì.

Cô chỉ nghe thấy bố Ôn nói ông ta đã tận tình tận nghĩa, còn các cô cũng đã 18 tuổi rồi, thậm chí hình như còn có một câu “Ai bảo chúng mày là con gái”.

Ôn Noãn nằm sấp trên sàn nhà, trong tầm mắt, là một con dao gọt hoa quả trên bàn trà.

Cô dùng sức bò sang, cầm chặt chuôi đao, cắn răng nhào về phía bố Ôn.

Bố Ôn sợ tới mức lùi lại liên tục mấy bước, vì tự vệ, không chút do dự đá vào bụng Ôn Noãn một cái.

Vọng tưởng giết cha, đúng là đại nghịch bất đạo  , đá chết cũng đáng!

Bố Ôn đẩy cửa bỏ đi.

Mẹ Ôn ngồi xổm trước mặt Ôn Noãn, yên lặng dùng ngón tay lau máu trên khóe miệng cho cô, khẽ thở dài một tiếng.

“Tính tình của con ấy…… sửa đi thôi.”

Mấy năm nay, cô chắc đã sửa được rồi nhỉ?

Ít nhất hiện tại có thể bình tĩnh hòa nhã cùng ngồi đây với ông ta.

Ôn Noãn cầm quả táo, nhìn xem xét bố Ôn một cái đầy ẩn ý.

Trong mắt bố Ôn có thả lỏng, cũng có xấu hổ.

Ôn Noãn cúi đầu, tập trung gọt táo, ở bên cạnh nghe mẹ Ôn nói chuyện.

Giọng điệu mẹ Ôn vẫn bình thường từ đầu đến cuối, còn mang theo chút hụt hơi.

“Việc này, nếu không thì ông nghĩ như này. Ông ngẫm lại xem trước kia thích cô ấy vì điều gì. Trẻ tuổi xinh đẹp? Cô ấy bây giờ chắc cũng mới 30, chắc chắn vẫn tính là trẻ tuổi xinh đẹp. Đã sinh con trai cho ông? Đứa bé này chắc cũng đã học tiểu học rồi nhỉ? Còn việc con cái không nghe lời, không tiến bộ, chuyện giáo dục con cái này, vốn là trách nhiệm của cả bố lẫn mẹ, ông không thể đem mọi điều không tốt, đổ lỗi hết cho cô ấy.”

Ôn Noãn thầm kinh ngạc, nghe ý tứ này, người này tới tìm mẹ cô là để than phiền về người vợ nhỏ kia của ông ta?

Người đàn ông này, sao lại biến thành như vậy?

Bố Ôn mở miệng, dường như có lý do gì đó khó nói, lại nhìn thoáng qua Ôn Noãn, mới nhỏ giọng nói: “Là vì cô ấy bây giờ hoàn toàn không dịu dàng ân cần giống như trước kia, luôn không quan tâm đến người nhà tôi, một lòng chỉ nghĩ đến đám người nhà mẹ đẻ kia, lòng tham không đáy, hoàn toàn mặc kệ việc kinh doanh mấy năm nay có bao nhiêu khó khăn. Tôi sắp bị bọn họ làm phiền đến chết rồi.”

Mẹ Ôn vẫn chỉ nhàn nhạt cười: “Với tuổi của ông, vậy mà còn không thấy rõ sao? Cô ấy nhỏ hơn ông hai mươi tuổi, hồi đó tìm đến ông, có ý đồ gì tôi còn tưởng ông chắc rất rõ.”

Gương mặt bố Ôn lộ vẻ hổ thẹn.

“Cho nên ông giờ than trách gì đó, chỉ vì chính ông không hài lòng mà thôi. Hơn nữa chẳng lẽ ông lại muốn ly hôn một lần nữa? Đứa trẻ kia mới học tiểu học đấy.”

Ôn Noãn mang táo đã gọt xong vào bếp, cắt thành từng miếng, cắm tăm lên, bưng trở lại, đưa đến trước mặt mẹ Ôn.

Mẹ Ôn tự lấy một miếng, rồi đẩy đĩa trái cây đến trước mặt bố Ôn.

“Ăn miếng táo đi. Ông đến bất ngờ, dì giúp việc luôn mua thức ăn theo đầu người, tôi sẽ không giữ ông lại ăn cơm trưa.”

Đây là hạ lệnh đuổi khách, hơn nữa còn dùng cái lý do không cao siêu gì cho cam.

Ôn Noãn cũng về nhà bất ngờ, dù sao cũng không thể không cho cô ăn cơm.

Bố Ôn đã hiểu, vội đứng dậy, lại nhỏ giọng nói: “Tôi đi đây, bà chú ý sức khỏe.”

Mẹ Ôn cười, không hề đứng dậy.

Ôn Noãn cầm miếng táo, cái miệng nhỏ cắn lấy, cũng không định đứng dậy.

Bố Ôn rời đi trong một chút bối rối.

Khi cửa “Phịch” một tiếng đóng lại, Ôn Noãn nhét thêm miếng táo khác vào miệng.

“Sao ông ta sao lại có mặt mũi mà đến đây?” Cô lơ mơ không rõ nói.

Mẹ Ôn siết chặt chiếc áo khoác len màu xám trên người: “Chắc ông ta không có ai để tâm sự, rồi cảm thấy mẹ sẽ không cười ông ta.”

“Hả?”

Mẹ Ôn nhìn Ôn Noãn hơi phồng má lên, cười nói: “Mẹ mà cười ông ta, không phải là cười chính mình có mắt không tròng à.”

Ôn Noãn ngẩn ra một chút, ném cây tăm trong tay đi, không vui nói: “Mẹ, mẹ mặc kệ ông ta đi. Rõ ràng hiện tại cuộc sống của ông ta không được như ý, mới nghĩ đến đi thăm mẹ. Lúc ông ta sống hạnh phúc, có nghĩ tới chúng ta không?”

Thật ra mọi thứ đều có manh mối rõ ràng.

Hai chị em Ôn Noãn đều thừa hưởng những ưu điểm của bố mẹ, cả mẹ Ôn và bố Ôn chỉ là những người có vẻ ngoài bình thường. Nhưng có một thời gian, bố Ôn thực sự là kiểu nét mặt rạng rỡ ở độ tuổi ngoài bốn mươi, trông còn đẹp trai, cuốn hút hơn cả thanh niên trẻ tuổi. Sau khi tính toán, đó chính là thời điểm ông ta và tiểu tam gian díu với nhau.

Còn một năm trên danh nghĩa kia, bố Ôn thật ra đã rất ít về nhà, chuyện sinh hoạt và học tập của hai người Ôn Noãn chỉ có mẹ Ôn nhọc lòng. Tiếc rằng khi đó hai người chưa trải sự đời, căn bản không nờ rằng gia đình mình đã tan vỡ từ lâu.

Mà hiện tại, nhìn bề ngoài thì bố Ôn không khác mấy năm trước nhiều lắm, lưng không khom, eo cũng vẫn thẳng, có thể đã nhuộm tóc, giờ tóc vẫn đen nhánh như trước. Nhưng thần sắc trong mắt ông ta hiện rõ vẻ suy sụp.

Mẹ Ôn cười nhạt: “Không đâu. Đó là vũng bùn, mẹ đã rút ra rồi, không định làm bẩn chân nữa.”

“Vậy vừa nãy mẹ còn khuyên ông ta?”

Mẹ Ôn đứng dậy, dạo bước đi lại trong phòng khách nhỏ, cuối cùng dừng bên cửa thông ra ban công.

Ánh nắng mùa thu làm nền, khuôn mặt bà trở nên mờ ảo.

“Bởi vì mẹ muốn ông ta tiếp tục ở lại vũng bùn. Đây là tự ông ta lựa chọn, ông ta phải chịu.”

Trước vẻ mặt kinh ngạc của Ôn Noãn, bà thở dài một hơi: “Mẹ cũng chỉ là một người bình thường.”

Cho nên không thể thật sự không buồn không vui, không oán không hận, không mong muốn không đòi hỏi.

Trước kia bà từ bỏ công việc, trở về với gia đình. Thời gian mười mấy năm, nhìn hai cô con gái xinh đẹp ưu tú, gia đình nề nếp, chồng sự nghiệp thành công, bà thật sự từng rất tự hào.

Đáng tiếc tất cả niềm kiêu hãnh của bà đều bị bại trước bốn chữ “Trẻ tuổi xinh đẹp”.

Gia đình chồng cũ, vì tiểu tam sinh con trai mà mừng rỡ như điên, không chút đắn đo chấp nhận cô ta. Người chồng cũ, dùng một căn nhà, nhẹ nhàng chặt đứt tình cha con cùng tình vợ chồng gần hai mươi năm.

Bởi vì cuộc sống làm một bà nội trợ quá lâu, khiến bà không hề có ưu thế khi tranh giành tài sản, rồi bởi vì lo cho hai cô con gái, sợ các cô đau lòng, bà cũng không thể cá chết lưới rách  .

Những cái gọi là dửng dưng rộng lượng, đằng sau, chỉ có bất lực chua xót.

Cách đây một thời gian, trong lúc chờ đợi kết quả, bà đã không khỏi suy nghĩ: Bà rốt cuộc đã làm điều gì khiến vận mệnh bất công với bà như thế? Bà rõ ràng là không làm gì cả mà. Vì sao bỏ vợ bỏ con cùng phá hoại gia đình người ta, lại có thể có được hạnh phúc?

Trong lòng Ôn Noãn rất khó chịu, lại không biết làm sao an ủi mẹ. Cô tiến lên, ôm chặt lấy bà.

“Không sao. Con hiểu, con hiểu cả. Con còn thích ghi thù hơn mẹ.” Người mẹ Ôn run lên, Ôn Noãn hoảng sợ, “Mẹ, mẹ vừa mới phẫu thuật xong, đừng suy nghĩ quá nhiều, mẹ đừng suy nghĩ quá nhiều. Chúng ta hiện tại hạnh phúc hơn ông ta.”

Mẹ Ôn từ từ bình tĩnh lại, vỗ vỗ lưng Ôn Noãn.

“Mẹ không sao rồi.”

Ôn Noãn đỡ bà ngồi lại lên sô pha xong, ngồi xổm trước mặt bà, gối lên đầu gối bà.

Mẹ Ôn vuốt tóc cô.

“Ông ta nuôi lớn các con, các con sãn lòng quan tâm đến ông ta, mẹ không ngăn cản; không muốn, mẹ cũng không bắt. Nhưng mẹ cũng đã nói với con và cả Uyển Uyển, mẹ đã phải chịu khổ cực rồi, cho nên các con sau này, nhất định đừng vì gia đình mà từ bỏ công việc của mình. Còn nữa, hãy cứ sống cuộc sống của riêng mình, cố gắng đừng bị người không liên quan làm ảnh hưởng.”

Ôn Noãn ghé đầu vào đầu gối mẹ, nhẹ “Vâng” một tiếng.

Từng dựa núi núi đổ, dựa người người chạy  , từ lâu cô đã biết sự nghiệp mới là nền tảng của cuộc sống, tiền là can đảm của con người.

Dựa vào người khác, vĩnh viễn cũng không đáng tin bằng dựa vào chính mình.

--

Tối hôm đó Ôn Noãn trở lại Thượng Hải, sáng sớm hôm sau đúng giờ rời giường, bỏ ngô, khoai lang tím cùng trứng gà vào nồi hấp, nhân lúc đó đi rửa mặt.

Rửa mặt xong đi ra, pha một ly sữa, ăn sáng, lái xe đi làm.

Cao điểm buổi sáng.

Lúc này các tòa nhà cao tầng tại Lục Gia Chủy, đang theo ánh dương buông xuống nghênh đón một ngày mới bận rộn.

Ôn Noãn theo đám đông vội vàng đi vào tòa nhà, trước thang máy gặp được đồng nghiệp Vương Úc Lôi.

Đối phương cười ngọt ngào nâng túi nilon trong tay lên: “Chị Noãn Noãn, em mua bánh chẻo áp chảo, chị muốn ăn không?”

Ôn Noãn cười lắc đầu: “Không cần, chị ăn sáng rồi.”

“Chị tự làm bữa sáng hết sao? Chịu khó thật.”

Ôn Noãn chỉ mỉm cười.

Cửa thang máy mở ra, hai cô chen đi vào cùng những người khác. Vương Úc Lôi ấn số tầng.

“Chị Noãn Noãn, hai ngày nay có đi đâu chơi không?”

Ôn Noãn không thích nói chuyện trong thang máy, nhưng Vương Úc Lôi không chỉ là đồng nghiệp, mà còn là đàn em của cô, cô ấy vào Tầm Nhìn Mới cũng là do Ôn Noãn giới thiệu.

Cô kéo khóe miệng: “Đã về quê một chuyến.”

Nói xong ngẩng đầu lên, nhìn con số không ngừng thay đổi phía trên.

Đây là ám chỉ không muốn nói chuyện nữa.

Ra khỏi thang máy, hai người cùng vào cửa công ty, rồi mỗi người đi vào phòng của mình.

Lúc này, các cô lại trong một mối quan hệ cạnh tranh tế nhị.

Nhưng quan hệ cá nhân của Ôn Noãn và Vương Úc Lôi không tồi, luôn tranh đấu gay gắt là hai nhóm nhỏ đó.

Vừa mới ngồi xuống bàn làm việc, cấp trên Trần Kỳ đến gõ gõ lên tấm ngăn bàn làm việc của cô.

“Vào với tôi một chút, Noãn Noãn.”

Ôn Noãn theo Trần Kỳ văn phòng nhỏ của cô ấy, tiện tay đóng cửa lại.

Hai người ngồi xuống đối diện nhau.

Trần Kỳ theo thói quen cầm bút lên, gõ nhẹ mặt bàn.

“Hai việc, chị thông báo trước với em, em chuẩn bị tâm lý cho tốt.”


Danh Sách Chương

Nhận xét Box