Hướng Noãn - Chapter 12


Ngủ đến nửa đêm, không biết là mấy giờ, Chúc Yến Phi lại chạy lên.

“Tôi không thể chịu nổi nữa…… May đã hoàn được vốn.”

Ôn Noãn bị cô ấy đánh thức, tim đập kịch liệt, cả người mềm nhũn.

Cô nhắm mắt lại, khàn giọng hỏi: “Mấy giờ rồi?”

“Gần bốn giờ rồi. Tôi muốn mau đi tắm rửa một cái rồi đi ngủ. Đúng rồi Noãn Noãn, ngày mai chừng nào thì bà đi?”

Đầu Ôn Noãn rất đau, trong đầu như có dây thần kinh bị lôi kéo, giật giật.

Cô gối đầu lên gối, muốn giảm bớt cơn đau này.

“Chắc sẽ rất muộn. Ngày mai tôi muốn về nhà một chuyến.”

Chúc Yến Phi cầm quần áo, đã gần đi đến cửa phòng tắm: “Bà không leo Trường Thành với bọn tôi à?”

“Cũng đã trở về một chuyến, thế nào cũng nên về xem sao. Mẹ tôi còn đang nghỉ ngơi điều dưỡng mà.”

Chúc Yến Phi thở dài: “Ừ. Vậy ngày mai bọn mình lại xem xem liệu có thể đi cùng chuyến bay không nhé. Noãn Noãn, ” cô ấy khẽ gọi cô, như thở dài cười nói, “Bà bây giờ thực sự  không giống trước kia. Thật đấy, hoàn toàn không giống.”

Ôn Noãn ấn mạnh đốt ngón tay vào thái dương, mỉm cười không lên tiếng.

“Mau đi tắm đi.”

“Ôi.” Chúc Yến Phi đáp lại, vào phòng tắm, đóng cửa, rồi bỗng nhiên kéo cửa ra, thò đầu ra, “Noãn Noãn, vừa rồi bọn tôi nói chuyện, mọi người đều khuyên tôi về lại Bắc Kinh. Thật ra tôi có hơi dao động. Nếu không thì, hai đứa mình cùng nhau trở về đi. Dù sao làm việc ở đâu chẳng vậy, nơi đây dẫu sao cũng là quê hương, căn cứ địa mà đúng không? Bà xem mọi người tụ tập với nhau náo nhiệt bao nhiêu.”

Ôn Noãn hơi ngẩn người.

Tất nhiên Bắc Kinh thì tốt, có bạn cũ, có người thân, có nhà.

Nhưng cũng có quá nhiều hồi ức.

Cho nên ở Thượng Hải vẫn đơn giản hơn một chút.

“Nói sau đi.” Tiếng nói rầu rĩ của cô phát ra từ trong gối, “Làm việc ở bên kia ấy, triển vọng phát triển không tồi, tạm thời tôi không muốn chuyển đi.”

Chúc Yến Phi cũng không phải nghiêm túc thỏa luận với cô về vấn đề này, nhanh chóng rụt đầu lại, ào ào bắt đầu tắm rửa.

--

Khi Ôn Noãn bị đồng hồ sinh học đánh thức vào ngày hôm sau, Chúc Yến Phi vẫn còn ngủ say, dáng vẻ khẽ nhếch miệng, như một chú heo con vô lo vô nghĩ.

Ôn Noãn rất hâm mộ cô ấy, từ nhỏ đã rộng lượng, đến bây giờ tính tình vẫn như một đứa trẻ, rất đơn thuần.

Cô lặng lẽ xốc chăn xuống giường, rửa mặt sạch sẽ, rời khỏi phòng.

Hành lang im ắng, náo loạn một đêm, lúc này mọi người chắc vẫn còn đang ngủ.

Cô muốn đi nhìn Hướng Đồ Nam một chút, xem vết thương của anh thế nào, lại sợ vẫn sớm quá, anh và người cùng phòng chưa dậy.

Hay là, gọi điện thoại trước?

Lấy điện thoại từ trong túi ra xong, mới nhận ra mình không có số của anh. Mấy lần hai người liên lạc trước đó, đều qua WeChat.

Vậy, có phải anh cũng không có số của cô hay không? Tối hôm qua không thấy anh nói đến.

Ôn Noãn đứng trên hành lang, lại hơi do dự.

Hay, xuống đi loanh quanh trước đã?

Vừa mới đi đến đầu cầu thang, chưa xuống được mấy bậc, cô chợt nghĩ đến tối hôm qua anh có nói rằng, sáng sớm hôm nay sẽ phải đi bệnh viện.

Vậy nên, liệu anh đã dậy chưa? Hay là, đã đi rồi?

Ôn Noãn vội vàng quay đầu, vài bước đã lên tầng, vội vã đi đến cửa phòng Hướng Đồ Nam, gõ ba cái.

Cửa được mở ra gần như ngay lập tức, Hướng Đồ Nam đứng phía sau cửa, ăn mặc chỉnh tề, trông có vẻ như đã dậy từ lâu.

Ôn Noãn giật mình: “Sao anh lại đứng dậy?” Ló đầu nhìn vào bên trong thăm dò một cái, chăn đệm trên giường hơi lộn xộn, nhưng không có ai khác, “Tối hôm qua ai ngủ cùng anh, dậy sớm thế.”

“Không ai cả.” Anh lùi lại một bước, nhường cô đi vào, “Vốn dĩ Mộc Dương muốn chen chúc với anh, anh sợ nó ngủ loạn, nên đuổi nó đi rồi.”

Ôn Noãn nghĩ đến lần gặp thứ hai của hai người hồi đó, anh lại đâu có lo bản thân ngủ không ngoan ngoãn. Nhưng sau đó khi hai người ở bên nhau, cô đã biết rằng, anh đã rung động với cô vào đêm hôm ấy. Là do cô ngốc nghếch, chẳng hề phát hiện ra.

Cô lắc đầu, xua tan chuyện đã qua này, thấy anh đứng như vậy, thực sự lo lắng thân thể anh không chịu nổi.

“Tốt nhất anh nên về giường nằm trước đi. Bọn họ còn chưa dậy, dù là ăn sáng trước hay đi bệnh viện luôn, có thể vẫn phải chờ một lúc.”

Anh không phản đối.

Cô đỡ anh lên giường, vì anh cố chấp không chịu nằm xuống, chỉ có thể cầm gối đến, kê sau lưng anh, rồi kéo chăn lên đắp cho anh.

“Thật sự không sao, thân thể của anh, anh tự biết rõ.”

Ôn Noãn cười: “Mặc kệ anh. Dù sao chuyện của anh tôi cũng không quản được.”

Trên mặt anh thoáng hiện một nụ cười: “Anh vẫn muốn em quản đấy. Anh là người rất dễ khinh suất, đang thiếu người quản.”

Câu này của anh có chút, không thích hợp để đùa giỡn giữa hai bọn họ.

Ôn Noãn trầm mặt xuống, tỏ vẻ cô không thích nghe.

Hướng Đồ Nam lại không thấy như thế, im lặng một lát, nhẹ giọng nói: “Noãn Noãn, nói chuyện với em mấy câu, được không?”

Ôn Noãn luống cuống trong lòng, luôn cảm thấy không có gì hay để nói, nhưng nếu nói “Không cho nói”, lại không có lý nào như vậy.

Hướng Đồ Nam lại im lặng một chốc, khẽ ho một tiếng, rồi mở miệng.

“Lần này anh bị thương, thật sự rất nặng. Lưu Nghi Mẫn không làm quá đâu, thật sự suýt chút nữa thì chết. Lúc ấy anh mơ mơ màng màng, suy nghĩ trong lòng, đều là em. Anh đã nghĩ, nếu lần này anh có thể cố qua khỏi, anh sẽ về nước ngay lập tức, đến tìm em ngay lập tức. Một giây đồng hồ cũng không trì hoãn. Nếu em đã có bạn trai, anh sẽ làm cho hai người chia tay, nếu em đã kết hôn, sẽ làm hai người ly hôn, nếu em…… đã có cả con, anh sẽ nuôi nấng như con của mình, dù sao anh phải đem em trở lại. Em xem, năm năm rồi, anh vẫn khốn nạn như thế. Nhưng sau đó anh nghe nói, em vẫn chưa có bạn trai. Lúc ấy anh rất vui, cũng không ngờ được. Mùa đông năm nhất đại học ấy, anh trở về tìm em, kết quả lại thấy em đang tay trong tay cùng một chàng trai.”

Lúc ấy anh đang ngồi trong xe, vì còn chưa nghĩ ra nên mở lời với cô như thế nào, vẫn đang chuẩn bị trong lòng.

Đúng lúc này anh thấy cô đi ra từ cổng trường.

Anh đến bây giờ vẫn nhớ rõ ngày hôm ấy Ôn Noãn mặc một chiếc áo khoác dài màu xanh lục, khăn quàng cổ cùng màu, quần và giày màu đen.

Vì trời lạnh, cằm và môi cô gần như vùi sâu trong khăn.

Mặc dù vậy, anh vừa nhìn đã nhận ra cô.

Nhưng cô không đi một mình, bên cạnh còn có một chàng trai, đang dắt tay cô.

Hướng Đồ Nam không nhớ rõ diện mạo chàng trai kia nữa, chỉ nhớ nụ cười của cậu ta khi nhìn Ôn Noãn. Lúc anh và Ôn Noãn ở bên nhau, khi nhìn cô, có lẽ cũng đã cười như vậy.

Anh ngồi yên trong xe, mãi đến khi họ lên một chiếc taxi.

Khi Ôn Noãn nghe thấy anh nói bị thương rất nặng, tim thắt mạnh một cái, rồi nghe được những lời sau đó, cảm xúc trong lòng tức khắc trở nên lẫn lộn, dở khóc dở cười, đến khi nghe đến câu cuối cùng, sắc mặt cô lập tức thay đổi.

Cô hoàn toàn không biết anh trở về tìm cô, càng không ngờ tới vào đúng thời gian đó.

Anh nhìn thấy cô cùng người khác ở bên nhau…….

Vậy anh đã nghĩ thế nào?

“Nói thật, lúc ấy anh hơi giận, cảm thấy sao em lại dễ dàng thay lòng đổi dạ như thế, nhưng sau này nghĩ lại, hai chúng ta chia tay ồn ào thành như vậy, em nhất định đã bị tổn thương, lại xinh đẹp như thế, có người theo đuổi cũng là bình thường. Nhưng từ đó, anh cũng không dám hỏi thăm tin tức của em, cũng không dám vào vòng bạn bè của em, sợ lỡ không cẩn thận thấy ảnh thân mật của em và người khác, chọc vào mắt anh. Anh liền nói chuyện với anh trai anh, nhờ anh ấy để ý đến em một chút, đừng cho người khác ức hiếp.”

Ôn Noãn lập tức ngây dại.

Cô không ngờ rằng, sau lưng sẽ còn có những điều này.

Khi bọn họ ở bên nhau, cô đã từng gặp qua anh cả nhà họ Hướng – Hướng Đông Dương, cùng nhau ăn bữa cơm.

Cô vẫn nhớ rõ Hướng Đông Dương là một người rất lạnh lùng, có lẽ là bởi vì hơn kém nhau mười tuổi, ánh mắt nhìn bọn họ như nhìn trẻ con, nghiêm túc, lại mang theo chút chiều chuộng và dung túng.

Sau đó cô đến Thượng Hải, đã từng gặp rất nhiều chuyện không như ý, kết quả cuối cùng đều có thể giải quyết ổn thỏa. Ấn tượng sâu sắc nhất, là lúc có người quấn lấy cô, trong lúc tức giận cô đã đổ rượu lên người nọ. Người nọ rõ ràng đã rất tức giận, tuyên bố nhất định phải chơi chết cô, cuối cùng sau đó lại chẳng có gì xảy ra.

Cô luôn cảm thấy mình thật may mắn, không ngờ rằng……

Tâm trạng cô càng phức tạp hơn, có cảm kích, có bất ngờ, còn rất nhiều gì đó nữa, không dám nghĩ căn kẽ.

Nhưng anh lại vẻ mặt bình thản: “Mấy năm nay, anh có cuộc sống của mình, không dám nói lúc nào cũng nghĩ đến em, nhưng thường thì bất kỳ chi tiết nhỏ nào đó, cũng sẽ khiến anh nghĩ đến em. Anh sẽ nghĩ, lúc này, em đang làm gì. Nhưng không dám nghĩ nhiều, sợ nghĩ đến hình ảnh em ân ái cùng người khác. Anh có thể thề với trời, mấy năm nay bên cạnh anh vẫn không có ai, ngay cả mập mờ cũng không có. Em cũng biết, trước kia anh rất phiền cùng người khác mập mờ. Hôm qua như vậy với Lưu Nghi Mẫn, anh thừa nhận là anh cố ý. Bởi vì trong lòng anh không rõ ràng, muốn thấy một chút phản ứng của em. Sau đó thấy được em đau lòng, anh liền biết anh đã sai rồi.”

Mũi Ôn Noãn chua xót, theo bản năng lẩm bẩm một câu: “Tôi không đau lòng.”

Anh mỉm cười thật dịu dàng: “Bọn họ nhìn không ra, anh lại không nhìn ra được sao? Dáng vẻ của em lúc đau lòng như thế nào, anh nhớ rất rõ.”

Mắt Ôn Noãn nóng lên, sợ rơi nước mắt, vội chớp mạnh vài cái.

Cô muốn nói rằng lúc tôi đau lòng nhất, anh căn bản chưa nhìn thấy bao giờ. Ngay cả lần chia tay đó, cũng không gặp mặt trực tiếp, cứ như vậy gọi một cuộc điện thoại, mọi thứ đều kết thúc.

Có đôi khi cô thậm chí đã nghĩ, nếu hồi đó trực tiếp gặp mặt chia tay, với tính cách của cô, nhất định sẽ đánh anh, thế thì ít nhất cô có thể bớt thiệt thòi một chút.

Nhưng cô khi ấy tính tình rất mãnh mẽ, có những lời mà hiện tại cô không thể mắng ra miệng nữa.

Hướng Đồ Nam cũng không kém, từng câu từng chữ chọc vào tim cô.

Sau đó lên đại học, vừa mới nhập học, đã có người theo đuổi cô. Trạng thái Ôn Noãn lúc ấy rất không ổn, cơ bản không hề để ý đến những người đó. Nhưng chỉ có một người, cũng mắt một mí, khi thường xuyên lắc lư trước mặt Ôn Noãn, cô phát hiện dáng vẻ lúc cười lên của cậu ta, có vài phần rất giống Hướng Đồ Nam. Hơn nữa cậu ta là người có kiên nhẫn nhất, kiên trì gần một học kỳ không đổi mục tiêu.

Cô khi đó quá sa sút về mặt tâm lý, luôn cảm thấy mình rất kém cỏi, người kia theo đuổi, với cô quả thực là một loại an ủi.

Có lẽ, cô cũng không thật sự tệ đến vậy?

Vậy thử xem sao.

Cô quá muốn thoát khỏi cái kiểu tự ghét bỏ bản thân này, muốn bắt đầu lại một lần nữa, muốn chứng minh không phải Hướng Đồ Nam thì không thể.

Tuy rằng cuối cùng tốn công vô ích.

Ôn Noãn thở dài.

Cứ như vậy thay đổi rất nhanh, chuyện tốt chuyện xấu, đã trải qua một lần, cảm giác như nửa đời người đã trôi qua.

Cô niết gốc mũi, nén nước mắt sắp tuôn ra, cười nói: “Đây là thật sự không sao đúng không? Đã bị thương, còn nhiều lời như vậy. Hay là, tôi đi xem em trai anh đã dậy chưa?”

Cô định đứng lên, anh liền giữ chặt tay cô, vội vàng nói: “Những lời khốn nạn qua điện thoại lúc chia tay ấy đều là lời nói lúc tức giận, trong lòng anh thật sự không nghĩ như vậy. Anh không phải vì đã ngủ với em liền không hiếm lạ em. Anh bây giờ thực sự hiếm lạ, còn muốn ngủ với em cả đời. Chỉ là anh lúc đấy…… Bây giờ anh rất hối hận, hối hận đã nổi giận với em. Cho dù chịu thiệt một chút, dỗ dành em một chút thì có sao chứ? Anh rất muốn trở lại năm 18 tuổi ấy, hung hăng đánh chính mình năm đó. Anh lần này trước khi trở về, đã hạ quyết tâm. Nếu trong lòng em còn có anh, chúng ta liền hòa hảo trở lại. Anh hứa với em, về sau sẽ không nói một câu nặng lời nào với em, nếu nói, em đánh anh. Nếu trái tim em đã lạnh, không muốn để ý đến anh, cũng không sao, anh sẽ cố gắng một chút, cố gắng sớm khiến tim em nóng trở lại.”

Cái này thật sự muốn nhịn cũng không được.

Ôn Noãn cúi đầu, cắn chặt môi, kìm nén hết sức, mãi đến khi sự khó chịu giảm bớt, mới dám mở miệng.

“Anh coi những lời khi đó là đánh rắm đi, tôi không làm. Tôi trước đó đã nói, nếu anh trở về tìm tôi, cả nhà anh là cháu tôi. Nếu tôi quay đầu, tôi sẽ không được……”

Hướng Đồ Nam đột nhiên che miệng cô lại.

Sắc mặt anh cũng không tốt lắm.

Trước kia lúc cãi nhau cái gì cũng nói ra, sảng khoái thì sảng khoái đấy, bây giờ nhận báo ứng.

Anh nhìn cô, khóe miệng vẫn mang theo ý cười, nhưng trong mắt lại chỉ có hối hận, đau lòng.

“Nếu không như vậy đi.” Anh chậm rãi đem tay từ trên miệng cô dời đi, “Anh không chết tử tế được, em giúp Hướng gia bọn anh sinh đứa cháu, được không?”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box