Chết Rồi! Vương Gia Hắn Không Ngốc - Chapter 03

 


Thẩm Kinh Mặc đúng là tâm tính trẻ con, dễ dỗ lắm.

Nghe thấy ta muốn dẫn hắn ra ngoài chơi, liền vui vẻ đuổi theo sau ta.

Ta dẫn hắn đến một tiệm may, chọn một số vải, nhờ chủ tiệm may thành y phục.

"Bổn vương có rất nhiều y phục, sao Phù Nhi còn muốn may thêm?"

Ta chọn bừa ra một lí do để lấp liếm.

Số y phục cũ có độc của Thẩm Kinh Mặc, tuyệt đối không thể để hắn mặc lại.

Mà sai người đến cửa đo y phục, cũng không an tâm bằng mình tự chọn ở tiệm.

Thợ may đang đo kích thước cho Thẩm Kinh Mặc, nhưng hắn cứ động đậy, kêu ngứa.

Thợ may sốt ruột đến nỗi đổ mồ hôi hột, cuối cùng nhét thước đo cho ta:

"Cô nương, hay là cô tự đo đi, ta bó tay rồi!"

"Hả?"

Thẩm Kinh Mặc thấy là ta, liền ngoan ngoãn dang hai tay ra.

Ta cứng đầu kéo thước đo.

Hắn cao quá, ta phải nhón chân, từ sau lưng hắn vòng một vòng đến trước ngực.

Khoảng cách quá gần, ta có thể nghe rõ tiếng tim hắn đập thình thịch, lộn xộn không ngừng.

Một vị khách đi qua sau lưng va phải ta.

Ta bị đẩy về phía Thẩm Kinh Mặc, cả khuôn mặt dán vào lồng ngực rắn chắc của hắn.

Một đôi bàn tay to lớn ôm lấy eo ta.

Nhiệt độ từ lòng bàn tay, nóng đến mức tai ta cũng phải đỏ lên.

Tư thế này, thật là mập mờ...

Ta ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau với Thẩm Kinh Mặc chưa kịp thu lại cảm xúc.

Đôi mắt đen thẳm của hắn, trong vẻ trong sáng pha lẫn chút lo lắng.

Chớp mắt đã biến mất.

Khi ta nhìn kĩ lại, hắn đã cong mắt cười:

"Phù Nhi ngốc ghê!"

Chỉ là một tên ngốc, ta ngại ngùng cái gì chứ.

Ta giơ tay quạt quạt hai má.

Tên đâm vào ta đột nhiên như phát điên, chửi bới ta:

"Ngươi bị làm sao thế, không có mắt à? Suýt chút nữa khiến ta té sấp mặt!

"Thôi được rồi, đền cho ta năm mươi lạng bạc để ta đến tiệm thuốc khám bệnh, ta sẽ không so đo với tiểu nương tử ngươi đâu."

Ta nhướng mày, đây là gặp kẻ vô lại đòi tiền đây mà?!

"Cần gì phải phiền phức như vậy, ta sẽ chữa cho ngươi ngay tại đây, không cần cảm ơn."

Ta kéo Thẩm Kinh Mặc ra sau lưng.

Sau đó với tốc độ sét đánh không kịp che tai, dùng ngân châm châm vào huyệt đạo của hắn.

Hắn lập tức ngã thẳng xuống đất.

Ta chỉ khiến hắn tạm thời hôn mê qua đi thôi.

Nhân lúc này, ta kéo tay Thẩm Kinh Mặc đi ra cửa.

"Đại ca!"

Bên cạnh đột nhiên xuất hiện mấy người, xông về phía ta.

Hay lắm, hóa ra là đồng loạt phạm tội!

Nhìn thấy không phải đối thủ của bọn chúng, ta đẩy Thẩm Kinh Mặc ra cửa:

"Vương gia, người mau về phủ gọi cứu binh đến cứu ta!"

Võ công mèo ba chân mà ta học được ở Tướng quân phủ chỉ có thể chống đỡ được vài chiêu.

Chẳng bao lâu, ta đã bị ép vào thế hạ phong.

Một tên trong số đó vung gậy gỗ về phía ta.

Ngay lúc này, Thẩm Kinh Mặc đột nhiên đứng che trước người ta.

Ta thật sự nhìn thấy sát khí trong mắt hắn.

Toàn thân hắn tỏa ra khí chất lạnh lùng đáng sợ, khiến người ta rợn tóc gáy!

"Ngươi rốt cuộc ngươi có phải kẻ ngốc không!" Tên đứng đầu dường như bị khí thế của Thẩm Kinh Mặc dọa sợ, lùi về sau hai bước.

Thế mà Thẩm Kinh Mặc lại ôm đầu ngồi xổm xuống trước mặt hắn, hét lớn:

"Không giả người lớn nữa, bọn chúng căn bản không sợ bổn vương! Tiểu Thất mau đến đây, đánh kẻ xấu!"

Hắn lại biến thành bộ dáng ngốc nghếch như trước.

Cùng với tiếng hét của hắn, mấy ám vệ từ trên xà nhà nhảy xuống, đánh nhau với đám kẻ xấu kia.

Ta: "..."

Vương gia ngài có ám vệ mà không nói tiếng nào.

Ta đã nhìn nhầm người rồi.

Nghĩ lại thực sự ngây thơ, nếu không có ai bảo vệ, làm sao một kẻ ngốc như hắn có thể bình an vô sự sống đến tận hôm nay.

Chỉ riêng đám hạ nhân nhìn người bằng nửa con mắt trong phủ, cũng đủ tra tấn Thẩm Kinh Mặc đến chết.

Trong lúc ẩu đả, Thẩm Kinh Mặc được bảo vệ rất tốt.

Còn ta thì vô ý tách khỏi hắn, lạc vào trong trận chiến.

Có người kéo ta đến một góc tường, nơi không ai nhìn thấy, hắn tức giận nói:

"Giang Phù Nhi, Chủ tử rất không hài lòng với biểu hiện gần đây của ngươi!"

Ta: "?"

Chủ tử?

Nghe thế này, chẳng lẽ ta là gián điệp?

"Ngươi đã hạ độc, khiến tên ngốc đó cả đời không khỏi bệnh, tại sao bây giờ lại đốt y phục có độc kia đi? Ngươi muốn cứu hắn sao?!"

Chẳng lẽ độc này, thật sự là do tỷ tỷ hạ?

Mấy người này lại là ai, khiến tỷ tỷ phải làm chuyện như vậy?

Ta phải tìm tỷ tỷ hỏi rõ ràng!

Bây giờ, ta chưa thể để lộ thân phận.

Vì vậy, ta cung kính trả lời:

"Bẩm đại nhân, bệnh tình của Thẩm Kinh Mặc đã rất nghiêm trọng, vì vậy nô tỳ mới dám tiêu hủy bằng chứng. Chết không có đối chứng mới khiến Chủ tử yên tâm!"

Tên kia tạm thời tin lời ta nói, trước khi rời đi lại cảnh cáo ta lần nữa:

"Ta tin ngươi cũng không dám đùa với tính mạng của hai tỷ muội các ngươi!

"Mau lấy bản đồ phòng thủ đi, Chủ tử đang cần gấp."

Bản đồ phòng thủ?!

Chẳng phải đó là bản đồ bí mật mà Tần Tiêu cất giữ sao?

Hình như ta đã hiểu ra chuyện gì rồi...

Danh Sách Chương

Nhận xét Box