Chết Rồi! Vương Gia Hắn Không Ngốc - Chapter 05

 


Thẩm Kinh Mặc càng lúc càng dính lấy ta.

Mấy ngày nay luôn bám theo ta như hình với bóng.

Ta hoàn toàn không tìm được cơ hội ra phủ tìm tỷ tỷ hỏi rõ sự thật.

Hôm nay, cơ hội cuối cùng cũng đến.

Hắn kéo ta ra phố, nói là muốn mua một món quà lớn cho Tam hoàng tử Tề vương.

Chuyện quà cáp nhỏ nhặt như vậy thì cần gì đến một vị vương gia như Thẩm Kinh Mặc phải bận tâm, nhưng hắn lại rất nghiêm túc nói:

"Tự tay mình chọn mới thể hiện tấm lòng chứ, Phù Nhi nói có phải không?"

Kim Ngọc lâu lộng lẫy sang trọng.

Trang sức vàng bạc, đá quý, đủ loại màu sắc, đủ kiểu dáng.

Chẳng bao lâu, Thẩm Kinh Mặc đã chọn được một đôi như ý bằng ngọc, gói lại.

Ta: "Cứ... chọn đơn giản như vậy thôi sao?"

Hắn đột nhiên háo hức kéo ta lại, cầm lấy một chiếc trâm cài tóc hình hoa trúc bằng ngọc trắng.

"Phù Nhi, đeo lên nhất định rất xinh! Mua!"

Hắn muốn tặng quà cho ta?

"Bổn vương chọn rất lâu đấy, thấy chiếc này hợp với Phù Nhi nhất!"

Hoa trúc, là một vị thuốc, hoa của nó không quá nổi bật, nhưng vẫn mang vẻ đẹp thanh tao.

Thẩm Kinh Mặc trả tiền xong, định giúp ta cài lên tóc.

Nhưng trong tiệm lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.

"Ồ, tên ngốc này cũng biết cưa gái rồi sao, thật khiến bổn vương mở mang tầm mắt."

Người đến là Lục hoàng tử - Thành vương.

Trước kia hắn ta luôn bị Thẩm Kinh Mặc đè đầu cưỡi cổ, bây giờ tìm được cơ hội để nhục mạ hắn, chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Hắn ta giật lấy chiếc trâm trên tay Thẩm Kinh Mặc.

Cầm trên tay chơi đùa.

Miệng còn nói năng khiếm nhã:

"Thẩm mỹ của tên ngốc này cũng không tồi, Vương Thắng, ngươi nói xem tặng chiếc trâm này cho Triệu di nương thì sao?"

Thẩm Kinh Mặc vội vàng giơ tay giật lại:

"Trả lại cho bổn vương, đây là của bổn vương, bổn vương muốn tặng cho Phù Nhi!"

Thành vương hơi né sang một chút, Thẩm Kinh Mặc vồ hụt, ngã dập mặt xuống đất.

"Hoàng huynh ngốc của ta ơi, đi đứng cho cẩn thận, đầu óc có vấn đề thì mắt cũng mù luôn sao?" Thành vương cười nghiêng ngả, vẻ mặt đắc ý.

Nghe hắn ta nhục mạ Thẩm Kinh Mặc như vậy, ta không hiểu sao lại tức giận đến thế!

Ta không thể chịu đựng nhìn người khác ức hiếp hắn.

Ta vội vàng giúp Thẩm Kinh Mặc đứng dậy.

"Vương gia, người có bị thương ở đâu không?" Ta kiểm tra cẩn thận cơ thể hắn.

Thẩm Kinh Mặc lắc đầu, nhưng ánh mắt đầy vẻ thất vọng.

Trông thật đáng thương.

Lúc này, ta chỉ có một suy nghĩ.

Giật lại đồ của Thẩm Kinh Mặc.

Vì vậy, nhân lúc Thành vương không chú ý, ta giật lấy chiếc trâm trên tay hắn ta, cắm lên tóc mình.

"Thiên tử phạm pháp tội như thứ dân, chẳng lẽ Thành vương muốn mang tiếng là kẻ cướp sao?"

Hắn ta không còn vẻ đắc ý như trước, thay vào đó là vẻ mặt giận dữ: "To gan! Bổn vương có là bao tiền, chẳng lẽ lại không mua nổi..."

"Ơ?" Ta ngắt lời hắn ta.

"Vương gia nhà ta đã trả tiền rồi, chiếc trâm này chính là của hắn đấy. Ngươi cướp đồ từ trong tay hắn, đây là tội cướp giật tài sản, ít nhất cũng phải ngồi tù ba năm đấy."

Thành vương chỉ tay vào ta: "Ngươi, ngươi!"

"Đừng có nói người khác là kẻ ngốc, Vương gia nhà ta tên là Thẩm Kinh Mặc, là hoàng huynh của ngươi đấy. Nô tỳ thấy Thành vương ngươi mất dạy với hoàng huynh như vậy, còn không bằng cả kẻ ngốc!"

Ta quay sang chủ tiệm cúi người:

"Phiền ông chủ Kim báo quan giúp chúng ta."

Thành vương thấy không lấy được lợi ích gì, liền hất tay áo rời đi:

"Bổn vương nhớ kĩ ngươi rồi, con tiện tỳ miệng lưỡi sắc nhọn!"

Sau khi bọn chúng đi rồi, ta kéo tay Thẩm Kinh Mặc an ủi:

"Vương gia người xem món quà người tự tay chọn, đẹp lắm!"

Không biết vì sao, Thẩm Kinh Mặc lại đi thẳng đến quầy hàng:

"Hàng này, hàng kia, tất cả đều gói lại, đưa về vương phủ."

Ta: "?"

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Thẩm Kinh Mặc hậm hực nói:

"Tất cả đều mua cho Phù Nhi, như vậy lão Lục sẽ không cướp được nữa!"

Lúc này, có một người trên xà nhà đau lòng không thôi.

"Bịch" một tiếng, rơi xuống chân chúng ta.

Thẩm Thất: "..."

Hình như Thẩm Thất càng lúc càng oán hận ta hơn.

Thôi được rồi, Thẩm Kinh Mặc vui là được rồi, hắn lại kéo ta đi xem nọ xem kia.

Ta bất đắc dĩ gãi đầu.

Hôm nay e rằng không có cơ hội lén đi tìm tỷ tỷ rồi.

Chỉ có thể chờ đến ngày Tề vương thành hôn vậy.

Hôn lễ của Tề vương, rất long trọng.

Khách khứa nườm nượp, quà cáp không ngớt.

Mẫu phi của hắn là Tiêu quý phi còn đích thân chủ trì.

Sau khi hoàn tất nghi lễ, mọi người ngồi xuống uống rượu ăn cơm.

Trong lúc trò chuyện, có người nhắc đến Thẩm Kinh Mặc.

Nói hắn cũng đã đến tuổi thành gia lập nghiệp, nên lấy vợ rồi.

Tiêu quý phi nghe vậy, liền gật gù.

Bà ta chỉ tay vào một vị tiểu thư ngồi bàn bên cạnh, là con gái của Lễ bộ thị lang, muốn ghép đôi cho hai người.

Nhưng vị tiểu thư kia lại cực kỳ chê bai Thẩm Kinh Mặc là kẻ ngốc, thà chết cũng không chịu.

"Quý phi nương nương, tiểu nữ không muốn, Túc vương ngốc nghếch như vậy, sao xứng với tiểu nữ!"

Thẩm Kinh Mặc rụt cổ lại.

"Bổn vương cũng không muốn, ngươi xấu lắm."

Lý tiểu thư lớn tiếng nói:

"Người được mệnh danh là Đệ nhất mỹ nhân kinh thành chính là ta đây - Lý Kiều, ngươi - một tên ngốc, dám nói ta xấu sao!"

Không biết vì sao, ta lại cảm thấy rất bất bình cho Thẩm Kinh Mặc.

Bình thường hắn bị người khác nói là kẻ ngốc cũng không thấy hắn phản ứng gì, sao hôm nay lại...

Vì vậy, ta lên tiếng nói giúp Thẩm Kinh Mặc:

"Tâm địa độc ác, mồm mép lại độc hơn, có xinh đẹp đến đâu thì cũng vô dụng, Vương gia nhà ta mới không thèm đấy."

Lý Kiều tức giận nâng bình rượu hắt về phía ta:

"Ngươi là cái thứ gì, cũng dám đánh giá ta."

Thẩm Kinh Mặc vội vàng đứng che trước mặt ta, rượu hắt hết lên người hắn.

"Vương gia!" Ta sững sờ.

Thẩm Kinh Mặc không chịu kém cạnh, cầm lấy hai bình rượu, giận dỗi hắt thẳng vào mặt Lý Kiều:

"Chọc giận bổn vương, ngươi đúng là chán sống rồi, hừ!"

Lớp trang điểm trên mặt Lý Kiều bị nhòe hết.

Những nốt ruồi, mụn trứng cá trên mặt nàng ta đều hiện ra hết cả.

Hóa ra nàng ta đã dùng lớp phấn dày cộp để che đi khuyết điểm trên mặt.

Lần này, đúng là làm cho nàng ta mất hết mặt mũi rồi.

Bị người khác nhìn thấy bộ dạng xấu xí, danh tiếng coi như tan tành.

Thẩm Kinh Mặc: "Xấu quá."

Lý Kiều che mặt chạy đi.

"Được rồi."

Cuối cùng, Tiêu quý phi cũng phải ra mặt giải vây.

Bảo Thẩm Kinh Mặc đến tây sương phòng thay y phục.

Ban đầu ta cũng định đi theo.

Nhưng quản gia trong phủ lại bảo ta đến đông sương phòng lấy quần áo, rồi đưa cho Thẩm Kinh Mặc.

Trên đường đi, ta bị người ta chặn lại.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box