Chết Rồi! Vương Gia Hắn Không Ngốc - Chapter 02

 


Hắn phát hiện rồi sao?!

Tim ta thắt lại, bàn tay cầm ngân châm luồn ra sau gáy hắn:

"Sao ta lại không phải..."

Thẩm Kinh Mặc như muốn khóc đến nơi, bĩu môi:

"Phù Nhi của ta sao có thể không muốn chơi trò chơi với ta!"

Lúc này, hắn giống hệt con nai con mà ta nuôi lúc nhỏ.

Trong lòng không khỏi dâng lên chút thương xót.

Ta cất ngân châm đi, vuốt vuốt đầu hắn, cố ý dọa hắn:

"Vương gia, trò chơi đó chơi rồi sẽ liên quan đến mạng người đấy, Vương gia không được nông nổi nhất thời!"

Cơ thể hắn rõ ràng cứng đờ.

Thấy mục đích đạt được, ta định đứng dậy xuống giường.

Thẩm Kinh Mặc nắm lấy tay ta:

"Bổn vương sợ!”

"Phù Nhi không được đi đâu hết, sau này đều phải ngủ cùng bổn vương, nếu không ta sẽ bảo ma ma đánh vào mông ngươi."

Ta: "..."

Thôi được rồi, giường này chẳng phải còn êm hơn cái giường rách nát ở phòng nha hoàn sao?

Ta tin Thẩm Kinh Mặc cũng không dám động tay động chân với ta.

Dỗ Thẩm Kinh Mặc ngủ xong, ta lén lút xuống giường.

Sau khi kiểm tra nhiều nơi, ta phát hiện hương hoa lan đuôi phượng được thấm vào trong y phục của hắn.

Thật độc ác!

Để chất độc thấm vào trong y phục mà hắn mặc hàng ngày, ngày qua ngày, e rằng Thẩm Kinh Mặc không bao lâu nữa sẽ từ một kẻ ngốc trở thành kẻ ngu ngốc.

Ai bảo hắn giống con nai nhỏ của ta chứ.

Ta nhẹ nhàng thở dài.

Lấy ra một bộ ngân châm, thi châm cho hắn, tạm thời ngăn chặn độc tố lan rộng.

Kim châm vừa đâm vào da thịt, lông mi Thẩm Kinh Mặc run nhẹ: "Đau quá!"

Ta nhẹ nhàng vuốt ve vầng trán nhíu lại của hắn: "Đau đau bay đi, một lát sẽ hết đau ngay thôi Vương gia."

Thẩm Kinh Mặc lại thật sự yên tĩnh lại.

Ta thi châm xong, mệt mỏi đến nỗi không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Trong giấc mộng, hình như có người bóp cổ ta.

Ta bột nhiên khó thở.

Bên tai hình như có người đang nói.

"Chính ả ta là người hạ độc ngài đấy, thuộc hạ giết ả ta ngay!"

"Dừng tay! Bổn vương muốn giết nàng ta lúc nào? Thẩm Thất, ngươi quá đáng rồi đấy, quay về lĩnh phạt cho ta!"

Lực đạo trên cổ giảm bớt.

Ta lật người.

Hai chân kẹp lấy một đống chăn dày.

"Vương phủ gì thế này, chăn cứng như đá..."

"Ư!"

Trước gương đồng, ta nhẹ nhàng vuốt ve làn da trên cổ.

Một vết bầm hình bàn tay mờ nhạt hiện ra.

Ta trầm ngâm suy nghĩ: Chẳng lẽ đêm qua không phải giấc mộng?

Phía sau hình như có một ánh nhìn nóng rực nhìn chằm chằm vào ta.

Ta cảnh giác quay người.

Trong phòng chỉ có Thẩm Kinh Mặc đang chơi cầu vải:

"Phù Nhi, bổn vương chờ nàng chơi cầu vải cả buổi rồi đấy!"

Ơ... cầu vải...

Ta bẩm sinh tay chân vụng về, không thích hợp luyện võ.

Tỷ tỷ thì cần mẫn chăm chỉ lại không thích dược liệu.

Vì vậy, tỷ tỷ từ nhỏ đã theo học võ nghệ, còn ta từ nhỏ đã học y.

Tỷ tỷ có năng lực, trở thành nha hoàn của Túc vương phủ.

Còn ta bị gia đinh cũ ức hiếp ngay trên đường, may mắn được Thiếu tướng quân hộ quốc Tần Tiêu đúng lúc đi qua cứu giúp.

Để ta không bị người khác ức hiếp nữa, hắn bảo ta học một chút võ công phòng thân.

Ngày nào ta cũng bị lôi dậy luyện tập, khổ không kể xiết.

Vì vậy môn đá cầu vải này, tỷ tỷ biết chơi, còn ta thì không!

Ta lén lút đánh giá Thẩm Kinh Mặc.

Hắn đang mong chờ nhìn ta.

Ta lẩm bẩm: "Ngốc như vậy, chắc sẽ không phát hiện ra ta là giả chứ?"

Trong viện, dưới tán cây.

Ta đá một cái quá mạnh, quả cầu vải như mũi tên, lao thẳng về phía Thẩm Kinh Mặc!

"A, Vương gia mau né đi."

Ngay khi quả cầu sắp đập trúng mắt hắn, Thẩm Kinh Mặc lại bất ngờ vấp ngã.

Ngay lúc hắn ngã xuống, quả cầu vải bay vút qua đầu hắn.

Thật là nguy hiểm!

Thẩm Kinh Mặc tức giận nói:

"Phù Nhi ngày hôm nay ngốc quá, không chơi nữa!"

Để dỗ hắn, ta bảo nhà bếp chuẩn bị đồ ăn ngon.

Ta bưng một đống đồ ăn ngon đặt trước mặt Thẩm Kinh Mặc.

"Đây đều là món Vương gia thích ăn, Vương gia ăn đi cho hết giận."

Nhưng sắc mặt Thẩm Kinh Mặc lại càng xấu hơn.

Hai nha hoàn bên cạnh che miệng cười trộm:

"Giang Phù Nhi làm sao vậy, lươn, vịt gỗ, đậu phụ đều là món Vương gia ghét nhất, nàng ta lại dâng lên hết."

Ta: "..."

Trí nhớ bị lộn xộn rồi, trong đầu chỉ nhớ được tên những món này.

Không ngờ thực ra tỷ tỷ muốn nhắc nhở ta chính là những món ăn mà Thẩm Kinh Mặc ghét nhất.

Thẩm Kinh Mặc hình như đang giận dỗi ta.

Bắt đầu không dính lấy ta nữa.

Đám nha hoàn thấy ta mất sủng, liền hùa nhau bắt nạt ta.

Bọn chúng ném tất cả đồ của tỷ tỷ ra ngoài, bảo ta cút đi ngủ ở nhà kho.

Một chiếc hộp gỗ tròn lăn đến chân ta.

Ta mở ra ngửi thử.

Bên trong ngoài trầm hương, còn pha lẫn hương hoa lan đuôi phượng.

Chính là mùi trên y phục của Thẩm Kinh Mặc!

Ta chưa kịp kinh ngạc, chiếc hộp gỗ đã bị cướp đi:

"Loại hương cao quý này mà ngươi cũng mua được sao, nhất định là lừa Vương gia cho ngươi phải không, hừ!"

"Một con thiện tỳ như ngươi thì xứng dùng loại đồ tốt này sao, coi như ngươi có hiếu kính cho chúng ta đi!"

Ta lạnh lùng nói: "Chỉ sợ các ngươi có mạng lấy, không có mạng dùng."

Sau khi bọn chúng đi rồi, ta lại kiểm tra mùi hương còn vương lại trên đầu ngón tay.

Quả nhiên là hương hoa lan đuôi phượng.

Tỷ tỷ, chẳng lẽ độc của Thẩm Kinh Mặc, là do tỷ hạ?

Nhưng với tính cách của tỷ tỷ, nàng ấy không thể nào là người xấu!

Nhất định là nàng ấy bị người ta gài bẫy.

Mà hiện tại ta chính là Giang Phù Nhi.

Nhỡ đâu bị người ta phát hiện ra ta hạ độc, ta có trăm miệng cũng không cãi được.

Ta phải tiêu hủy bằng chứng trước khi sự việc bại lộ!

Danh Sách Chương

Nhận xét Box