Chapter 62: Bữa sáng

Chapter 62: Bữa sáng


Anh đứng tại đầu bậc thang, nhìn bóng dáng cô vội biến mất tại góc rẽ, khóe môi bất giác cong lên, cả khuôn mặt đều nhuộm ý cười, anh đi ra xe, nhìn vết thương đỏ ửng trên mu bàn tay, anh ngậm lấy vết thương rồi ngồi vào vị trí lái.

Chân dài duỗi thẳng, cả người nhẹ nhõm như trút được ưu sầu.

Điện thoại ở ghế lái phụ bên cạnh tích tích hai tiếng.

Yến Hành: Hứa tổng, bộ khuyên tai anh tìm có tin tức rồi.

Hứa Điện cầm lên, nhìn lướt qua rồi trả lời.

Hứa Điện: Tốt.

Yến Hành: Còn đang ở dưới lầu Mạnh tiểu thư sao.

Yến Hành: Lâu như vậy cũng không có tiến triển. . .

Hứa Điện: Hả, không tiến triển?

Khinh thường khoe khoang.

Sau đó, Chu Dương cũng nhắn tin tới.

Chu Dương: Lạy chúa, mày muốn ngâm mình ở Geneva bao lâu nữa đây? Mạnh Oánh đi nửa năm mày cũng đi nửa năm?

Chu Dương: Không hổ là Hứa thiếu gia, đi đâu cũng chả phải lo.

Gần đây, tập đoàn nhà Chu Dương xảy ra nội chiến đến sứt đầu mẻ trán, Chu Dương đành tạm gác dự án khoa học kỹ thuật quân sự lại để lên kế sách, chuẩn bị đánh một trận ác liệt với mấy lão quỷ kia.

Trong ba người, chỉ có Giang gia được xem là ổn định nhất, lúc trước Giang Úc kéo cha Giang Lục xuống đài, chỉ vì cha con bất hòa, không cùng chiến tuyến, quan niệm kinh doanh khác biệt, sau khi kéo xuống, Giang gia vậy mà không có bất kỳ tổn thất gì, lại còn ổn định, vững chãi hơn rất nhiều, Giang Lục thân là tổng giám đốc, cũng không thể đi giết con trai của mình.

Thế là nói dễ nghe thì cũng chỉ có thể thoái vị.

Vận hạn của Hứa gia đến sớm nhất, lúc Hứa Điện đang học đại học đã đánh đến rất lợi hại, Hứa Diệc nhã nhặn nho nhã, bị chèn ép phải liên tục nhún nhường, Hứa Điện lúc ấy không thể không từ bỏ việc đi du học, ở lại "tiếp chiêu" với mấy kẻ không an phận, cũng may anh xuất chiêu sấm rền gió cuốn, thủ đoạn tàn nhẫn, chuyên đánh vào nhược điểm, mặc dù cuộc chiến này kéo dài hơn nửa năm, nhưng cũng coi như bật được cả gốc và rễ.

Chu gia mấy năm trước rất ổn, bởi vì vậy mà Chu Dương không quá quan tâm đến chuyện nhà mình lắm, thế là thông qua quan hệ đại viện làm khoa học kỹ thuật quân công, rồi cùng hợp tác với Chính phủ, không ngờ trong lúc dự án đang phát triển ổn định, tập đoàn lại xảy ra chuyện, Chu Dương không thể không ra tay bảo vệ những thứ vốn thuộc về mình, đành phải tự mình xuất chinh dẹp loạn, còn không có cả thời gian để tâm đến bạn gái.

Hứa Điện: Chưa biết.

Chu Dương: Không có tiến triển gì sao?

Hứa Điện: Có.

Chu Dương: Tiến triển thế nào?

Hứa Điện liếm khóe môi, đáp: Cơ hội theo đuổi cô ấy.

Chu Dương: . . . .

Chu Dương: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha, cám ơn, mày làm tao chết cười rồi này.

Hứa Điện: Cút.

Chu Dương: Có gì, ngày mai tâm tình tao lại không tốt, mày nói lại lời này cho tao nghe.

*

Trở lại chung cư, Mạnh Oánh đi gội đầu, nhìn thời gian cũng đã trễ, cô đi tới cửa sổ nhìn ra ngoài, lướt một vòng thì nhìn thấy chiếc xe màu đen vẫn đỗ dưới lầu, chỗ ghế lái có ánh đèn màu quýt nhàn nhạt, Mạnh Oánh lui lại, đóng cửa, kéo màn cửa lại, cầm điện thoại di động, đi vào phòng ngủ.

Bởi vì cửa sổ phòng ngủ rất nhỏ, vị trí cửa sổ cũng khá cao, thành ra ánh sáng trong phòng không được tốt, Mạnh Oánh mở đèn ngủ, nằm trên giường, điện thoại liền tích tích vang lên.

Cô mở ra xem.

Hứa Điện: Ngủ ngon.

Mạnh Oánh: Ngủ ngon.

Trả lời xong, cô cất điện thoại, kéo chăn chuẩn bị đi ngủ.

Không biết có phải vì hôm qua không ngủ trong phòng ngủ hay không, mà Mạnh Oánh ngủ đến hơn nửa đêm lại tỉnh, ra ngoài rót một chén nước, kéo màn cửa sổ ra lướt nhìn khung cảnh bên ngoài lan can một vòng, chiếc kia màu đen xe con vẫn còn ở đó, cô hơi ngạc nhiên, nhìn đồng hồ treo tường, đã quá nửa đêm, cũng gần bốn giờ trời còn sắp sáng.

Cô buông rèm cửa sổ xuống, uống nước, đi vào phòng, cầm lấy điện thoại ở đầu giường, ấn mở khung trò chuyện, soạn tin nhắn.

Mạnh Oánh: Anh vẫn còn dưới lầu? Đêm nay còn có còn một vụ bắn súng nữa sao?

Chờ một lúc, đầu kia trả lời.

Hứa Điện: Đêm nay em nói cho anh cơ hội mà, anh chỉ muốn xác nhận một chút.

Cô ngáp một cái, ngồi xếp bằng, trả lời.

Mạnh Oánh: Vậy sao.

Hứa Điện: Ừ.

Hứa Điện: Không có chuyện gì đâu, chỉ là anh chưa muốn đi mà thôi, bây giờ chuẩn bị đi.

Mạnh Oánh: Được, ngủ ngon.

Đầu kia, Hứa Điện cong môi, nhìn chằm chằm dòng tin cô gửi tới, lại nhìn đoạn hội thoại hắn nhắn cô đáp lại, khiến trái tim hắn như được lấp đầy, lúc này hắn mới nắm lấy tay lái, nổ máy xe rời đi.

*

Uống xong nước, Mạnh Oánh để cốc xuống, cất điện thoại, ngủ tiếp. Ngày hôm sau, ánh nắng rất tốt, Mạnh Oánh sửa sang lại cổ áo rồi xuống dưới lầu, hôm nay cô thức dậy rất sớm, đi qua đường cái, nhìn mọi người ở trong sân của biệt thự ăn sáng, Di Tuyết vẫy tay với cô: "Mau tới đây, bữa sáng Trung Quốc, có bánh cuốn, bánh bao xá xíu, có rất nhiều, trời ơi, đúng là hương vị quê nhà."

Mạnh Oánh đi qua, nhìn xem.

Quả nhiên.

Tất cả đều là đồ ăn sáng của Trung Quốc.

Hồ Nghiệp đẩy một cái bình giữ nhiệt bốn tầng cho cô, nói: "Đều là Hứa Điện phân phó cho đầu bếp của công ty hắn làm, vẫn còn nóng lắm, phần này là cố ý giữ lại cho em đó."

Mạnh Oánh ngồi vào ghế, cầm đũa, mở nắp.

Có bánh cuốn, cháo tôm tươi, còn có hai cái bánh tart trứng, chân gà cùng xương sườn. Chu Mẫn Nhi rướn người nhìn qua, "Cái gì đây, sao phần của cô lại nhiều như thế chứ?"

"Còn có xương sườn." Chu Mẫn Nhi nước bọt chảy ròng, "Cho tôi một miếng được không?"

Xương sườn được tẩm ướp gia vị, lên màu rất đẹp, khó có thể cưỡng được.

"Được." Mạnh Oánh mở ra, để cô gắp, Chu Mẫn Nhi gắp một miếng, nước bọt chảy ròng ròng, nói: "Hứa tổng đối tốt với cô thật đấy."

Kiều Khởi chậc một tiếng, bất đắc dĩ cúi đầu ăn.

Mặc dù không tình nguyện lắm nhưng vẫn muốn ăn, so bữa sáng bên này thì ngon hơn nhiều.

"Nhờ em mà chúng ta mới có lộc ăn." Di Tuyết ngậm một cái chân gà.

Mạnh Oánh cười cười, bắt đầu ăn.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi cô đến đây, cô mới được ăn bữa sáng ngon như vậy.

Ăn sáng xong, một đoàn người xuất phát, lần này không phải đến trung tâm thành phố, mà là đến nơi có những công trình kiến trúc từ thời La Mã cổ đại, có khu mua sắm, cũng có nhà hàng, khách sạn sang trọng và khu vui chơi, nhưng không quá nhiều, không khí ở đây đặc biệt tốt, rất nhiều kiến trúc đều mang văn hóa lịch sử.

Hồ Nghiệp cũng giống như trước, mặc kệ bọn họ tự biên tự diễn để phát huy năng lực của mình. Triệu Việt và Chu Mẫn Nhi sau khi xuống xe liền không yên lòng, Mạnh Oánh đi qua, hắn cũng không để ý, cho đến khi Mạnh Oánh đứng trước mặt hắn, Triệu Việt mới hoàn hồn, sau đó mới nhìn cô, Mạnh Oánh cảm thấy, Triệu Việt và Kiều Khởi đúng là hoàn toàn khác nhau, Triệu Việt cực kỳ không chủ động.

Mạnh Oánh tự an ủi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Cô chỉ vào bên kia ghế dài, nói: "Chúng ta qua bên kia ngồi một chút?"

Triệu Việt lúng túng, nhìn tới nhìn lui, chần chừ một lúc, gật gật đầu: "Được."

Trước khi đi còn nhìn Chu Mẫn Nhi thêm một lần nữa, nhìn người kia bị Kiều Khởi trêu đùa cười cợt rất thoải mái, Triệu Việt lúc này mới mím môi, đi qua ngồi xuống, Mạnh Oánh lấy một cái ghế nhỏ ở bên cạnh ra, Hồ Nghiệp ngồi đó thấy cô ngồi lên, thấp hơn so với Triệu Việt rất nhiều, hắn phải cúi đầu nhìn, Mạnh Oánh ngửa đầu, hai người đối mặt.

Có chút ánh nắng.

Triệu Việt nhìn gương mặt không một hạt phấn của cô, nhưng làn da lại trắng nõn, đang chuyên chú nhìn hắn, mặt hắn đột nhiên đỏ lên.

Cứ thế cảm giác lưu luyến Chu Mẫn Nhi cũng bay sạch, hắn sửng sốt một chút, cảm thấy mình thay đổi cảm xúc cũng quá nhanh đi, Mạnh Oánh nhìn hắn, cười nói: "Có phải anh cảm thấy em rất xinh đẹp không?"

"Phải. . ."

Mạnh Oánh nói: "Khuôn mặt anh cũng không tệ, Tần Tuyển cũng nhìn rất đẹp."

Triệu Việt hơi khó hiểu.

Nói đến Tần Tuyển làm gì.

"Cố Viêm cũng rất đẹp trai, Kiều Khởi thì trông rất hoạt bát và hài hước." Mạnh Oánh nói, Triệu Việt đột nhiên hiểu được, hắn nói: "Tôi biết."

Cô cũng nhìn rất đẹp, Chu Mẫn Nhi cũng đẹp mắt, cũng đẹp, nhưng .. . đó không phải tình yêu.

"Biết rồi thì chúng ta bắt đầu đi." Mạnh Oánh cười một tiếng, xác nhận hắn đã tỉnh ngộ, cô đứng lên.

"Còn anh?" Một giọng nói trầm thấp từ phía sau truyền đến, Mạnh Oánh vừa quay đầu lại, liền thấy Hứa Điện cầm theo một bình sữa bò, anh đeo kính mắt, nhíu mày nhìn cô.

Mạnh Oánh cười, lại không trả lời.

Hứa Điện đi đến bậc thang, nhét bình sữa vào trong tay cô, nói: "Anh cũng cảm thấy em rất đẹp, cũng không có ai đẹp bằng em."

Ánh nắng sớm nhàn nhạt dán lên gương mặt anh.

Đôi mắt đằng sau lớp kính tràn ngập sự cưng chiều.

Mạnh Oánh cắn ống hút trong bình sữa, nhìn anh.

Lúc trước.

Vì nụ cười này mà cô đã bị lấy mất trái tim.

"Đừng quấy rầy chúng tôi." Cô đi đến chỗ Triệu Việt, giọng điệu không khách khí. Hứa Điện xốc lại cổ áo sơ mi, nói: "Anh đi ngang qua mà thôi."

Mấy ngày nay rất bận, nói xong, hắn xuống bậc thang, chào hỏi Hồ Nghiệp xong liền đi đến chiếc xe đang dừng ven đường. Sau khi lên xe cũng chưa đi mà cúi đầu bấm điện thoại.

Mọi người đồng loạt nhín chằm chằm chai sữa trong tay Mạnh Oánh, hôm nay Di Tuyết cũng cùng đi theo, trầm mặc nhìn chằm chằm, trong ánh mắt tràn ngập sự hâm mộ.

Di Tuyết túm lấy Hồ Nghiệp: "Mua sữa cho em đi, anh xem người ta cất công chạy thật xa tới đây, chỉ vì đưa một bình sữa bò, anh có làm được không?"

Hồ Nghiệp: ". . . . Đừng lắc nữa, đang làm việc mà! !"

"Tan học rồi mua được không, nếu không, Mạnh Oánh, em cho bà ấy một ngụm?"

"Không muốn!" Di Tuyết đánh Hồ Nghiệp mấy cái, ông cười phá lên, né tránh.

Triệu Việt nhìn Mạnh Oánh nói, "Tôi cũng có thể mua sữa cho em."

Mạnh Oánh cười lên, nói: "Nhanh diễn đi."

Điện thoại cô tích tích vang lên, cô mở ra xem.

Hứa Điện: Em diễn thôi đừng ôm, hôn nữa.

Hứa Điện: Anh cũng vì em mà giữ mình không dính một hạt bụi đây này.

Mạnh Oánh: Không cần, cám ơn.

Hứa Điện: . . .

Hứa Điện: Anh thấy lần nào, anh phá lần đó.

Nói xong, chiếc xe màu đen bên kia đường, theo câu nói này, khởi động, nghênh ngang rời đi, cửa sổ xe nửa mở, có thể thấy gương mặt người đàn ông phương Đông điển trai ngồi bên trong đang cắn răng, lông mi nhuốm màu u ám.

Cùng Triệu Việt đóng giả làm người yêu, mang tới trải nghiệm rất khác, hắn không hoạt bát như Kiều Khởi, tương đối quy củ, nhã nhặn, Mạnh Oánh cũng rất thích người có quy tắc như vậy, cô bắt đầu luyện tập bộc lộ tâm tư tình cảm thông qua ánh mắt, như vậy có thể hạn chế tiếp xúc thân thể, diễn xuất lại có hồn hơn, và Triệu Việt cũng được cô dẫn theo để hòa vào nhân vật.

Hồ Nghiệp cảm thấy không cần phải tốn ba ngày.

Chỉ cần hai ngày là Triệu Việt có thể học được kỹ xảo.

Trái lại bên kia, Chu Mẫn Nhi bởi vì Kiều Khởi đùa giỡn, lại dồn hết tâm tư lên người Kiều Khởi, nhưng cô không ý thức được tình cảm này là thật hay là giả, cứ mơ hồ mà lún sâu vào.

Kiều Khởi cũng rất dụng tâm, chỉ là hắn đã từng cùng Mạnh Oánh ghép diễn, nên trong lòng cũng có sự so sánh giữa hai người, hắn khá thích tính cách Mạnh Oánh, còn Chu Mẫn Nhi thì có chút dính người và thích làm nũng.

Không vì cái gì khác.

Bởi vì hắn được rất nhiều cô gái ưa thích, mà những cô gái kia đều thích làm nũng với hắn. Có lẽ người ta chỉ thích những thứ không thuộc về mình.

Buổi tối trở lại biệt thự.

Triệu Việt đã thay đổi rất nhiều chỉ trong một ngày.

Hồ Nghiệp rất hài lòng, lúc mở đến đoạn Chu Mẫn Nhi và Kiều Khởi, nhìn những khi Chu Mẫn Nhi nhập tâm quá mức chỉ biết trầm mặc, mà cửa phía sau, cũng lặng yên bị đẩy ra, Hứa Điện mở cà vạt, ánh mắt rơi vào Mạnh Oánh đang nghiêm túc ngồi ghi chép lại, hắn ngồi xuống ở trên ghế sa lon, chân dài bắt tréo.

Lúc này.

Hồ Nghiệp bật cười bất lực nói: "Mẫn Nhi, em thật biết làm nũng."

Ông nhìn Kiều Khởi, "Mạnh Oánh biết không?"

Kiều Khởi nhún vai, nói: "Sẽ, nhưng ... có hơi gượng gạo."

Mạnh Oánh nhìn Kiều Khởi, hắn thấy được cố ý nhướn mày, làm bộ dạng khiêu khích. Dù sao cô cũng không biết làm nũng gì mà, Mạnh Oánh cười cười, thu tầm mắt lại, tiếp tục ghi chép.

Kiều Khởi thấy cô không phản ứng gì nhiều, nhụt chí, ánh mắt bất giác nhìn vào gương liền thấy Hứa Điện đang chống cằm, ánh mắt hình viên đạn bắn tới, Kiều Khởi lập tức cụp mắt, quay đầu lại.

Má ơi.

Người này đến đây lúc nào.

*

Hôm nay tan học sớm hơn hôm qua rất nhiều, Mạnh Oánh gập vở đứng dậy, vừa quay đầu lại, mới nhìn thấy Hứa Điện đang ở đây từ khi nào, anh đã mở cà vạt, để rũ xuống hai bên, cổ áo hơi mở, lại đeo kính mắt, nhìn rất có cảm giác như một kẻ tri thức nhưng bản chất bại hoại, Mạnh Oánh đi về phía thang lầu.

Kiều Khởi đi song song với Chu Mẫn Nhi, Triệu Việt đã đi xuống trước, đi ở phía trước, bầu không khí giữa ba người có hơi kỳ lạ, có cảm giác như là tình tay ba.

Mạnh Oánh nhìn Chu Mẫn Nhi đang rối rắm giữa hai người, thầm nghĩ cộng tình thật đáng sợ, đang nghĩ miên man thì sau lưng truyền đến tiếng bước chân của Hứa Điện.

Anh ở lại nói vài câu với Hồ Nghiệp, điện thoại liền vang lên, bắt máy, trả lời.

Hình như có chuyện cần phải đi xử lý.

Anh đi nhanh hai bước, rồi giữ chặt tay Mạnh Oánh, nói: "Anh đưa em về, bây giờ lên xe."

Mạnh Oánh bị làm cho giật mình, chưa kịp phản ứng liền bị anh kéo xuống cầu thang, khiến cô có chút lảo đảo, sau khi ra khỏi biệt thự, Hứa Điện mở cửa xe, nhét cô vào.

Hoàn toàn không chừa chỗ cho Mạnh Oánh phản kháng.

Sau đó, anh ngồi vào vị trí lái, vừa buộc lại cà vạt, vừa nổ máy xe, đánh tay lái, chạy ra đường, chạy thẳng đến cửa chung cư của Mạnh Oánh.

Mạnh Oánh đẩy cửa xe ra, nhưng anh đã nhanh chóng ra khỏi xe chặn lại, đẩy cửa xe đóng lại, sau đó anh khom lưng, tay chống lên cửa sổ xe, nhìn thẳng vào mắt cô.

Cà vạt trong lúc vội mà có thể thắt rất tốt.

Điểm nhấn là chiếc viền vàng.

Mạnh Oánh nhíu mày: "Chuyện gì?"

Anh hơi chần chừ, hỏi: "Khi nào anh mới có thể được thấy em làm nũng?"

Mạnh Oánh chậm rãi lùi ra sau, khoanh tay, mỉm cười nhìn anh, nói: "Yêu cầu này của anh có phải hơi quá phận rồi không?"

"Vừa cho anh cơ hội, anh liền bảo em làm nũng, vậy anh có làm nũng với em không?"

Hầu kết Hứa Điện nhấp nhô, cắn răng, xích lại gần, nhìn chằm chằm cô, gương mặt rạng rỡ như vầng trăng sáng, sợi tóc rũ xuống hai bên, làn da trắng muốt như tuyết, hắn đột nhiên thấy yết hầu có hơi ngứa ngáy, nói: "Trước hết cho dù anh không làm nũng, nhưng nếu em chịu làm nũng với anh dù chỉ là nói thôi cũng được, thì ngay cả mạng anh cũng cho em."

"Mạng ai người đó giữ, cảm ơn."

Hứa Điện nghiến răng: ". . ."

Lúc này, điện thoại anh ở trong xe vang lên, tiếng chuông đặc biệt chói tai trong không gian yên tĩnh, Mạnh Oánh nghiêng người, cầm điện thoại, đưa cho anh.

Hứa Điện nhận lấy, nhìn thoáng qua, ấn nút trả lời.

Cửa xe bởi vậy nới lỏng chút, Mạnh Oánh đẩy ra ngoài, anh nhường đường, Mạnh Oánh đi qua bên người anh, nói: "Ngủ ngon."

Đầu ngón tay lại không cẩn thận chạm đến ngón tay của anh.

Hứa Điện kịp phản ứng, nắm được ngón út của cô, Mạnh Oánh quay đầu, đầu ngón tay hai người chạm nhau, tay cô hơi lạnh, mà tay của anh thì rất ấm.

Cảm giác đó.

Hứa Điện cũng cúi đầu, nhìnđầu ngón tay hai người, ngón tay thon dài của anh vươn tới, muốn nắm chặt lòng bàn tay người kia. Mạnh Oánh lại thu tay về, nói: "Anh đi mau đi."

Thông qua thanh âm bên đầu dây kia.

Có thể biết người bên kia đang hối thúc anh, hình như có chuyện gấp gì đó.

"Anh nhìn em lên lầu." Hứa Điện thu tay lại, cắm ở trong túi, cảm xúc mát lạnh nơi đầu ngón tay, khiến anh suýt chút không kiểm soát được mình.

Mạnh Oánh đi đến lầu, đến chỗ ngoặt đèn lập tức liền sáng lên, cô không quay đầu lại, lên lầu, nhìn đầu ngón tay vẫn còn lưu lại hơi ấm, mới cầm chìa khoá mở cửa.

Vừa bước vào nhà.

Di động kêu lên.

Cô lấy ra nhìn.

Hứa Điện gửi tin nhắn âm thanh đến: "Ngày mai có thể anh sẽ không có thời gian đến đón em được, anh sẽ nói Hồ Nghiệp đưa em về, buổi tối đi ngủ nhớ đóng kỹ cửa ban công kéo kín rèm lại, với lại, ngày kia có chuyện cần em giúp."

Mạnh Oánh cũng ghi âm lại rồi gửi qua: "Chuyện gì?"

Hứa Điện: "Làm bạn gái của anh, đến một hội đấu giá."

Mạnh Oánh: "Nếu em không đồng ý. . ."

Hứa Điện: "Thì anh không thể làm gì hơn, chỉ có thể đi lẻ loi một mình."

Giọng nói của anh trầm lại rồi nhỏ dần, cảm giác rất đáng thương, Mạnh Oánh vặn mi, làm sao lại có cảm giác này nhỉ, hay chỉ là ảo giác của cô thôi, cô nói: "Đàn ông các anh đều thích dùng chiêu này?"

Hứa Điện: "Chiêu gì?"

Giọng điệu vô tội.

Mạnh Oánh không đáp lời.

Cô : Cần mặc trang phục gì?

Hứa Điện: Anh sẽ nói Yến Hành mang đến cho em.

Mạnh Oánh: Được.

Qua bên này cũng một thời gian, nhưng chưa từng có cơ hội thoải mái đi chơi, cất kỹ điện thoại, Mạnh Oánh đi rửa mặt, sau đó kiểm tra lại ban công và màn cửa, tắt đèn, trở về phòng đi ngủ. Những việc này không thể làm qua loa, chỉ là sau khi nằm xuống lại có chút khó mà chìm vào giấc ngủ, lật qua lật lại, sau đó đi ra uống ly nước rồi ngủ tiếp, rốt cục mới ngủ được.

Dưới lầu.

Một chiếc xe màu xanh chạy tới, đứng tại chung cư cửa, người trong xe đảo mắt thăm dò chung cư, gọi điện thoại hỏi: "Là nơi này sao? Hứa tổng?"

"À, đúng, đúng vậy, ai, nhưng mà sao không đưa bà chủ tương lai đến chỗ chúng ta luôn đi." Hắn nói nhảm nhiều hai câu, đầu bên kia điện thoại, Yến Hành chậc một tiếng: "Hứa tổng mấy người có theo đuổi được hay không còn chưa biết đâu, ba mươi chưa phải là Tết, được, đi rà soát tình hình xung quanh, rồi ở trong xe ngủ một giấc, bảo đảm Mạnh tiểu thư trền lầu an toàn là được rồi."

"Vẫn chưa theo đuổi được á? Người đẹp nào mà khó khăn quá vậy." Người nọ lại nói nhảm thêm hai câu, "Hứa tổng mà còn chưa theo đuổi được? Chuyện này mới à nha."

Yến Hành: "Chắc kiếp trước tạo quá nhiều nghiệt, cúp đây."

*

Ngày hôm sau, Mạnh Oánh thức dậy cùng với quầng mắt thâm nhàn nhạt, tối hôm qua uống một ly nước, uống nhiều quá, nửa đêm phải vào phòng vệ sinh đến hai lần, cô rửa mặt xong, cầm theo túi xách xuống lầu, liếc mắt liền thấy bên cạnh có một chiếc xe màu xanh cô chưa từng thấy bao giờ đỗ ở ven đường.

Cô không nhìn thêm, chuẩn bị băng qua đường.

Cửa xe bất ngờ bật mở, một người đàn ông râu ria lởm chởm ló đầu ra thăm dò, huýt sáo với cô một cái, Mạnh Oánh khó chịu nhíu mày quay đầu nhìn người kia, sau khi nhìn thấy rõ mặt cô, hắn sửng sốt, bước vội từ trong xe ra, nói: "Bà chủ. . A không, Mạnh tiểu thư, buổi sáng tốt lành."

"Xin chào, anh là?" Nhận ra là người Trung Quốc, tính cảnh giác Mạnh Oánh buông lỏng hơn.

"À, tôi là người của tập đoàn Hứa thị, tuân theo lệnh Hứa tổng, tới chỗ này gác đêm cho cô."

Mạnh Oánh: ". . .Phiền anh rồi, về sau không cần nữa đâu."

"Haha, không sao, không sao."

"Anh ăn sáng chưa? Tôi mời anh ăn sáng?" Mạnh Oánh suy nghĩ một chút, nhìn chiếc xe rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt, cô nghĩ phải ngủ như vậy cả đêm chắc hẳn rất mệt mỏi.

"Không cần không cần, cảm ơn cô, lát nữa về tôi ăn sau."

Ở đây không có quán ăn sáng, nếu muốn phải đi rất xa, siêu thị cũng xa, Mạnh Oánh chần chừ một lúc, lại nói câu cảm ơn, đi qua đường cái.

Chờ cô đi khỏi.

Người nọ mới phảng phất hoàn hồn, lập tức bấm gọi Yến Hành, rất nhanh điện thoại kết nối, hắn không đợi đối phương lên tiếng, liền cao hứng bừng bừng mà nói: "Yến tổng, không ngờ Mạnh tiểu thư xinh đẹp như vậy, chậc chậc quá đẹp, sau đó cô ấy còn mời tôi ăn sáng nữa, tôi không phản ứng kịp nên đã cự tuyệt mất rồi, đáng tiếc đáng tiếc."

"Cô ấy mời cậu ăn bữa sáng?" Một giọng nói thâm trầm u ám truyền đến, mang theo hơi lạnh của gió mùa đông bắc

Khương Huy sững sờ.

Định mở miệng nói đúng vậy, nhưng như được tổ tiên mách bảo mà thức thời ngậm miệng lại.

Hứa Điện hừ lạnh: "Chạy về đây! Đêm mai không cần đi!"

Khương Huy: ". . ."

Tôi đã làm sai cái gì vậy?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box