Vân Thủy là một nhà hàng rất tốt, sau khi đồ ăn lên, phòng bao được đóng cửa lại từ đó liền không nghe được bất kì một tạp âm nào, hai người dùng bữa xong là đã hơn chín giờ.
Ngoài cửa sổ đột nhiên nổ một tràng pháo hoa.
Lốp bốp, Mạnh Oánh lau khóe môi, quay đầu nhìn sang.
Trên trời rực rỡ sắc màu, xán lạn vô cùng.
Lại một tràng pháo hoa được bắn lên, nổ lốp bốp.
Ánh sáng của pháo hoa làm sáng bừng cả góc trời cũng hắt lên gương mặt Mạnh Oánh, ánh mắt chuyên chú, lông mi thật dài.
Trong mắt như chứa đựng cả dãy ngân hà.
Giờ này khắc này, cô có cảm giác như đang là một thiếu nữ học đại học.
Hứa Điện yên lặng nhìn cô, lần đầu tiên phát hiện tiếng tim đập nhanh, vô cùng rõ ràng.
Trong một khoảnh khắc trái tim bị hẫng một nhịp đập.
Có cảm giác như nó sẽ nhảy ra, không khống chế được, anh nhịn không được nới lỏng cổ áo, vừa lúc điện thoại ở bên cạnh vang lên, anh bắt máy.
Đầu kia.
Chu Dương cười nói: "Ăn xong cơm tất niên rồi? Muốn đến câu lạc bộ Tinh Không không?"
Hứa Điện gọi ấm trà, đôi mắt vẫn như cũ đặt lên mặt Mạnh Oánh, anh nói: "Để hỏi cô ấy."
"A? Được."
Chu Dương mỉm cười, cúp điện thoại.
Để điện thoại xuống, Hứa Điện tiến tới, nhẹ nhàng nhéo cằm Mạnh Oánh một cái, ôm mặt cô quay lại, đôi mắt tỏa sáng lung linh hơn thường ngày có lẽ cô đã thu hết ánh sáng vào trong mắt, ánh mắt hai người chạm nhau, đôi mắt Hứa Điện sâu mấy phần, nhịp tim lại tăng tốc nhảy lên mấy lần.
"Chút nữa có việc gì không?"
Mạnh Oánh nhất thời chưa hoàn hồn, lắc đầu.
Đầu ngón tay Hứa Điện mân mê làn da trơn mịn của cô, nói: "Đến câu lạc bộ Tinh Không chơi không?"
"Hửm. ." Mạnh Oánh chớp mắt, hoàn hồn, suy nghĩ một chút, nói: "Ừm."
"Đi." Hứa Điện cầm lấy tay của cô, sau đó cầm điện thoại, lại cầm túi cho cô, đỡ cô đứng dậy.
Anh thuận tay lại cầm áo khoác, vắt lên cánh tay, sau đó, mười ngón đan xen.
Trong khoảnh khắc này, ánh mắt Mạnh Oánh nhìn thoáng qua, tay áo sơ mi ôm lấy cánh tay rắn chắc hữu lực, hình ảnh này giống y như những cặp đôi ở trường đại học mà cô từng nhìn thấy, chỉ là người Hứa Điện cao lớn, khí thế lại mạnh, lập tức làm nổi bật lên dáng vẻ có hơi nhỏ nhắn xinh xắn của cô.
Đẩy cửa phòng khách ra.
Bên ngoài có một ngọn gió thổi tới, lạnh buốt, Mạnh Oánh theo phản xạ rút tay về, sau đó lấy áo khoác đang choàng trên người mặc vào.
Lòng bàn tay Hứa Điện đột nhiên trống trải, bước chân dừng lại, quay đầu nhìn cô.
Chờ mặc xong áo khoác, Mạnh Oánh đeo khẩu trang lên, lôi tóc từ trong cổ áo ra, xõa dập dờn trên bờ vai, Hứa Điện đứng đợi cô làm xong một loạt động tác.
Cho đến khi cô thả ta xuống, lại vươn tay nắm lấy.
Nhưng không ngờ đến Mạnh Oánh lại cuộn tay đút vào túi áo khoác, tay Hứa Điện vồ hụt, đôi mắt lạnh mấy phần, sau đó siết chặt nắm tay, trực tiếp ôm eo cô, kéo vào trong ngực.
Đi ra cửa.
Anh giống như không biết lạnh là gì, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen. Trán Mạnh Oánh đụng vào khuôn cằm cương nghị của anh, lại nghe được một mùi hương nhàn nhạt trên người anh.
Còn có lẫn một chút mùi rượu.
Bên ngoài là cảnh tượng xa hoa truỵ lạc.
Pháo hoa còn đang nổ, xe Hứa Điện dừng ở cách đó không xa, hai người vừa tới, cửa xe liền mở, hóa ra thật sự có lái xe.
Người tài xế trung niên bước ra khỏi xe, nhìn lại hỏi, "Thiếu gia?"
Một tiếng này, làm cho Mạnh Oánh nhìn lướt qua Hứa Điện, lại chỉ thấy một bên cằm của anh, cửa xe ở chỗ ngồi phía sau mở ra, Hứa Điện đỡ Mạnh Oánh ngồi vào.
Mạnh Oánh ngồi vững vàng, Hứa Điện lên xe, anh nói: "Chú Lâm, đến câu lạc bộ Tinh Không."
"Vâng."
Xem ra là tài xế của Hứa gia.
Chú Lâm quay đầu xe, chạy ra đường lớn, chỉ chuyên tâm lái xe, không nhìn nhiều, cũng không hỏi. Đương nhiên, lúc Mạnh Oánh ngồi trên xe.
Chú Lâm có nhìn thoáng qua.
Làm tài xế cho Hứa gia gần ba mươi năm nay, cho tới bây giờ chưa thấy một người phụ nữ nào xuất hiện cùng Hứa Điện trừ tiểu thư Dương gia ra, ông hiếu kỳ cũng là bình thường.
Rất nhanh.
Xe đến câu lạc bộ Tinh Không.
Đêm nay không có nhiều người lắm, chỗ đậu xe chỉ có ba chiếc xe sang trọng. Mạnh Oánh nhận ra một trong những chiếc đó là của nhà Hứa Khuynh, cô chậc một tiếng, lấy điện thoại ra xem.
Quả nhiên.
Hứa Khuynh nhắn tới: Bọn chị từ nhà lớn đến câu lạc bộ Tinh Không đánh bi-a, em ăn cơm tất niên cùng Hứa Điện à? Chị nghe được, ăn xong thì tới chơi nha.
Tin nhắn được gửi mười phút trước.
Mạnh Oánh trả lời, "Đến rồi."
Lên lầu ba, đi vào gian phòng chơi bi-a lần trước, Hứa Điện nắm tay cô, đẩy cửa ra, bên trong có tiếng nói cười, âm nhạc du dương truyền đến, có mùi thuốc lá, cũng có thoang thoảng mùi nước hoa, hai người bọn họ vừa xuất hiện tại cửa ra vào, trên ghế sa lon, hay những người đứng bên cạnh bàn bóng đang đánh bi-a đều đồng loạt nhìn qua.
Hứa Khuynh đang dựa trong lòng chồng mình, cười tủm tỉm.
Chu Dương cầm cốc sâm panh, đang muốn uống, quay đầu nhìn qua.
Có một cô gái gọi là thiên kim tiểu thư Liễu Yên ngồi ở trên ghế sa lon, đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc.
Ở một góc khác.
Lý Dịch cầm điện thoại, nhìn thoáng qua, liền thu hồi ánh mắt, tiếp tục lướt.
Lý Nghiêu cũng thấy.
Lý Nghiêu vừa nhìn thấy Mạnh Oánh, đôi mắt liền sáng lên.
Sau đó lại thấy một cánh tay đang yên vị trên eo cô, lại ỉu xìu.
Ngoài ra còn có một đôi nam nữ, đứng bên cạnh bàn bóng, là Giang Úc ôm một cô gái đang dạy bida cho cô.
"Chậc, ăn cơm tất niên lâu thế?" Chu Dương lên tiếng trêu chọc, Hứa Điện dẫn Mạnh Oánh đi đến ghế sô pha dành cho hai người, cầm một cốc nước trái cây ở bên cạnh đặt lên bàn trà trước mặt Mạnh Oánh, sau đó anh ngồi trên bàn trà, ngước mắt, hơi nhếch miệng: "Mấy người rất nhanh à?"
Một câu hai ý nghĩa.
Chu Dương chửi thề một tiếng.
Chỉ anh.
"Anh em với nhau mà nói thế đấy."
Anh cười, tư thái lười biếng, cầm hộp thuốc lá, rút một cây, ngậm điếu thuốc rồi đốt lên.
Một làn khói lập tức tỏa ra.
Lượn lờ.
Hai đầu lông mày cũng giãn ra một chút so với ngày thường.
Mạnh Oánh cũng bắt chéo chân dài, ánh mắt lướt qua anh.
Người này khi ở chung với bạn bè liền bày ra dáng vẻ cà lơ phất phơ.
"Tối nay ăn gì vậy?" Hứa Khuynh đi tới, ngồi xuống bên cạnh Mạnh Oánh, cười nhìn cô, Mạnh Oánh nghiêng đầu, quét tầm mắt trên người Hứa Khuynh rồi nói, "Chị mập ra đúng không?"
"Gì. . ." Hứa Khuynh trừng mắt, "Rõ ràng như vậy sao?"
"Hơi hơi."
Mạnh Oánh gật đầu.
"Hai da ăn ngon miệng quá mà, em không biết. . . ." Hứa Khuynh lại gần liền đọc hết cái menu những món mình đã ăn cho cô nghe. Hứa Điện đứng dậy, đi đến cửa, chỉ chốc lát sau, bưng một phần egg tart tới, đặt trước mặt Mạnh Oánh, Hứa Khuynh thấy thế, tắt tiếng, nhìn Hứa Điện: "Cho chúng tôi?"
Hứa Điện ngậm nghiêng nghiêng điếu thuốc, nhìn Mạnh Oánh, "Cho em."
Hứa Khuynh chậc một tiếng.
Cô cầm một cái, nói: "Mạnh Oánh cho tôi."
Hứa Điện nhíu mày.
Sau đó Chu Dương gọi hắn một tiếng, gọi đến đánh bi-a, trước khi đi Hứa Điện, hờ hững nhìn lướt qua Lý Nghiêu, Lý Nghiêu hất cằm, nói: "Nhìn cái gì? Chẳng lẽ còn không cho người ta xã giao à?"
Hứa Điện nhếch miệng, nhún vai.
Cứ tự nhiên.
Bộ dạng này càng khiến Lý Nghiêu khó chịu hơn.
Cũng may, Hứa Điện đã đi qua, hắn cầm lấy cây cơ, chống lên bàn bi-a, mỉm cười chào hỏi: "Đã lâu không gặp bạn Vân."
Vân Lục liếc hắn một cái, "Đã lâu không gặp."
Sau đó, cô đưa mắt nhìn Mạnh Oánh cách đó không xa.
Nghĩ thầm.
Thật xinh đẹp.
Xứng với Hứa Điện, ừm.
Ghế sô pha cách bàn bóng không xa, Mạnh Oánh cùng Hứa Khuynh trò chuyện, nói về những chuyện xảy ra gần đây, còn Chu Dương ở bên kia bày trò, người thắng có thể làm những gì mình muốn, miễn là vui.
Lập tức Lý Dịch lên tiếng, cười nói: "Tôi cũng tham gia."
Chu Dương quay đầu liếc hắn, "Cậu là dân FA, còn chưa đủ vui hả?"
"Không đủ."
Nói, Lý Dịch đứng dậy đi qua, cầm lấy cây cơ, nhìn Hứa Điện. Hứa Điện chậm rãi vuốt vuốt cây cơ, ngẩng đầu nhìn lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Chu Dương cười nói: "Vậy được, hai người các cậu đánh trước."
"Năm ngoái cũng đã đấu một trận, Lý Dịch lúc đó cậu cũng thua đậm ha?"
Lý Dịch ước lượng đặt bi màu trắng xuống, nói: "Hứa Điện quá không phải người."
"Thua thì nhận." Chu Dương cố ý nói.
Lý Dịch chậc một tiếng.
Mở cầu.
Những viên bi bị tác động, tản ra tứ phía, có hai viên trực tiếp vào lỗ. Sau đó hắn tiếp tục, Hứa Điện dựa vào tủ rượu, hút thuốc, không chút hoang mang mà quan sát, cho dù có vào lỗ bao nhiêu quả cũng không buồn động đậy cả mí mắt, để ý Mạnh Oánh trong tầm mắt, khuôn mặt của anh trầm lại, môi mỏng hé mở, nhả khói, làm hắn tăng thêm phần gợi cảm.
"Thật đúng là không thể không nói, Hứa Điện này rất rất đẹp trai." Liễu Yên cầm điếu thuốc, đột nhiên nói câu này, nhìn về phía Mạnh Oánh.
Mạnh Oánh ăn egg tart, bưng nước trái cây, sửng sốt một chút, cùng Liễu Yên đối mặt, sau đó cười cười: "Xem như thế đi."
"Ôi?" Liễu Yên nhíu mày.
"Chỉ là đôi uyên ương này cũng lạnh nhạt quá." Liễu Yên nói, nhìn ra phía sau Mạnh Oánh.
Mạnh Oánh quay đầu, nhìn thoáng qua.
Liền nhìn thấy Giang Úc ôm vợ, ở trong góc nói chuyện với nhau, cực kỳ thân mật.
"Vừa mới nãy Hứa Khuynh còn bị Cố Tùy ôm không thả đâu." Liễu Yên lại bồi thêm một câu lời nói, Hứa Khuynh chậc một tiếng, đá Liễu Yên một cái, "Cô muốn nói cái gì?"
Liễu Yên nở nụ cười, "Không có gì."
Mạnh Oánh quay đầu, tựa lưng vào ghế ngồi, cũng cười cười.
Không tiếp chuyện với Liễu Yên.
Mà Lý Nghiêu ở đối diện, cứ nhìn Mạnh Oánh không rời mắt, lúc nghe được lời này của Liễu Yên, mang theo một tia đau lòng.
Mạnh Oánh không có chút nào cảm thấy đau lòng chính mình, cô thậm chí còn thích như bây giờ, cô vừa ăn đồ vật, một bên nhìn về phía bàn bóng.
Lý Dịch đánh xong một vòng.
Đến lượt Hứa Điện, anh chậm rãi, ánh mắt lướt qua bố cục trên bàn, sau đó chọn một góc độ rất xảo trá, cây cơ đặt ở trên mặt bàn, cúi người, cây cơ khẽ động, bang. . .
Một tiếng.
Hai quả bi vào lỗ, còn bi trắng vẫn yên vị trên mặt bàn, Hứa Điện cầm điếu thuốc, gảy tàn thuốc, lại đưa lên miệng hút, tiếp tục vòng tiếp theo.
Cố Tùy đứng tại cách đó không xa xem, nói: "Hai quả này đánh thật hay, góc độ đủ xảo trá."
Hứa Điện thần sắc nhàn nhạt, anh cầm điếu thuốc, đi tới, dụi vào gạt tàn thuốc, ngước mắt nhìn Mạnh Oánh, đôi mắt bên trong chứa một sự vui vẻ.
Mạnh Oánh bám lấy cái cằm, chạm vào ánh mắt của anh.
Hai người đối mặt trong khoảnh khắc.
Chung quanh giống như ngừng lại.
Không có mùi nước hoa, không có mùi rượu lẫn mùi thuốc lá, không có nhiều người như vậy.
Hầu kết Hứa Điện nhấp nhô.
Mạnh Oánh dời mắt, bưng nước trái cây, uống một ngụm.
Nước trái cây mát lạnh, cô giống như thấy được cửa đại học Lê thành, nhìn thấy một khung cảnh từ xa.
Điện thoại tích tích vang lên mấy lần.
Là Mạnh Tiêu muốn call video.
Mạnh Oánh nhìn thấy, dập máy, rồi gửi tin nhắn cho em trai mình, nói đang ở ngoài không tiện call video. Vừa gửi xong, liền nghe được một trận reo hò, Hứa Điện thắng.
Chu Dương cười hỏi: "Cậu muốn làm gì để vui đây?"
Một đám người lại cười lên, biểu cảm như đã biết rõ nhưng không tiện nói ra, Mạnh Oánh để điện thoại di động xuống, ngẩng đầu một cái, liền thấy Hứa Điện đi tới chỗ này, một giây sau, anh cúi người khom lưng chặn môi của cô.
"Vãi thật!"
"Ha ha ha ha cái này cũng được."
Tiếng cười truyền đến, Mạnh Oánh hơi giãy dụa, nhưng không thoát được, đằng sau gáy cô dán lên thành ghế, đầu lưỡi bị mút đến run lên. Tay cũng bị Hứa Điện giữ chặt lấy.
"Cmn."
Từ nơi không xa nhìn lại, chỉ thấy Hứa Điện nắm tay Mạnh Oánh, đồng thời nhiều lần tới gần, mặt hơi nghiêng, đường cong khuôn cằm gợi cảm, đầu lưỡi quấn giao, hôn kịch liệt. Hôn đến điên cuồng, long trời lở đất.
Đầu ngón tay Mạnh Oánh bấu thật chặt lấy tay vịn của thành ghế. Một cánh tay khác của anh thuận thế ôm lấy eo cô, hôn thêm một lần nữa.
Liễu Yên đang ngậm điếu thuốc trong miệng cũng rơi xuống đất.
"Này mẹ hắn. . . . Không có chút nào là lạnh nhạt nha."
Anh giống như là muốn ăn hết Mạnh Oánh.
Quả thực kinh khủng.
"Ghê ghê ghê. . . ."
Chu Dương chấn kinh.
Hình tượng quá kích thích.
Lý Dịch xoay người, chậc một tiếng.
Đêm đó, Mạnh Oánh nắm thật chặt chăn, cúi thấp đầu, mặt mũi đỏ ửng, da thịt cũng nhiễm màu hồng phớt, tay cô xụi lơ, để xuôi bên người, nhịn không được lấy răng cắn gối, chặn lại âm thanh ái muội. Hứa Điện ôm eo của cô từ phía sau, rải từng nụ hôn dọc theo lưng của cô.
Lúc đầu lưỡi chạm đến đóa hoa hồng.
Khiến toàn thân cô run lên.
Sau đó, đầu gối cô vô lực, quỳ trên giường.
Đêm đã khuya, cách đó không xa còn có pháo hoa lẻ tẻ, nổ lốp bốp. Đủ mọi màu sắc hắt vào trong phòng, Hứa Điện ôm cô lên, cúi đầu hôn cô.
Pháo hoa xán lạn. Chúc mừng năm mới. Hạnh phúc an khang.
Mùng một đầu năm ở Hứa gia.
Một chiếc Hummer màu đen dừng ở cửa, anh cất bước xuống xe, áo sơ mi xắn lên khuỷu tay trên tay còn vắt một chiếc áo khoác, cầm kính mắt xuống, đi lên bậc thang, gió lạnh lạnh thấu xương, cổ áo sơ mi hơi mở, anh vào cửa đã nở một nụ cười.
Trên ghế salon Hứa Diệc và Triệu Kiều liếc nhau, Triệu Kiều đưa di động lên trước mặt, đứng lên, nói: "Con trai, tối hôm qua đi đâu? Điện thoại gọi mấy cuộc cũng không nghe."
Nói, bà đi tới, muốn giúp sửa cổ áo Hứa Điện, đột nhiên, nhìn thấy vết cào hồng hồng trên cổ, không phải một cái, là rất nhiều cái.
Ngón tay Triệu Kiều hơi run lên rồi hạ xuống.
Sau đó bụm mặt, quay người, nhìn Hứa Diệc chỉ chỉ về phía sau lưng mình.
Hứa Diệc một mặt ngơ ngác.
Triệu Kiều chỉ vào cổ.
Hứa Diệc tập trung nhìn vào, trong giây lát đã hiểu.
Bừng tỉnh đại ngộ.
Hai vợ chồng nhìn nhau một hồi lâu, Hứa Điện rót ly nước đá uống, nhìn quyển tạp chí trên mặt bàn, tạp chí lật đến bài phỏng vấn của Mạnh Oánh.
Anh nhíu mày, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Triệu Kiều ho một tiếng, vươn tay đóng tạp chí lại, nói: "Ừm, mẹ đã đưa Văn Dao ra sân bay, mẹ cũng đã nói chuyện với Văn gia bên kia theo ý con."
"Tốt, cám ơn mẹ." Hứa Điện cười cười.
Triệu Kiều còn nhìn chằm chằm cổ anh.
Nghĩ thầm.
Ai nha.
Tiểu thư Văn gia đi là tốt.
*
Qua hết kỳ nghỉ Tết sẽ bắt đầu quay « hưu nhàn thời gian », địa điểm quay là khách sạn ở một thị trấn nhỏ có lá phong đỏ, thời tiết rét lạnh, nhưng trấn nhỏ này ở vị thế đặc biệt, cũng bởi vì khí hậu mà lá phong đỏ ở đây thường sẽ duy trì đến ba tháng, lần này trong dàn khách mời, còn có Lý Nguyên Nhi nên hai người hẹn nhau cùng đi.
Trước khi lên máy bay, Mạnh Oánh nhận được tin nhắn của Cố Viêm.
Cố Viêm: Chúc mừng năm mới, biết em đang đi quay « hưu nhàn thời gian », cho nên anh nói ngắn gọn thôi, anh có một người thầy, ông ấy lên kế hoạch sẽ đi vòng quanh thế giới trong vòng tám năm, nhưng trước khi đi, thầy anh muốn mở một khóa học nửa năm dành cho các diễn viên, bởi vì lịch trình của anh đều kín hết rồi, muốn nhường lại một suất, em muốn không?
Tiếp viên hàng không nhắc nhở tắt điện thoại di động.
Mạnh Oánh không có chút gì do dự, trả lời lại.
Mạnh Oánh: Em muốn.
Sau đó, cô tắt máy.
Bởi vì cách không xa nên chừng hai giờ bay là đã đến nơi, Mạnh Oánh cùng Lý Nguyên Nhi tắt máy, lần này không được mang theo bất kỳ trợ lý hay người đại diện, bởi vì các cô tham gia chương trình thực tế trải nghiệm cuộc sống. Lý Nguyên Nhi cảm thán, nói: "Ông trời ơi, không khí ở đây thật tốt."
Mạnh Oánh nhìn cô một cái, cười nói: "Cô cảm thấy tốt chỗ nào?"
Lý Nguyên Nhi cười một tiếng, tiến lên khoác tay cô, nói: "So với Lê thành tốt hơn, ở đó cái gì cũng toát ra mùi tiền."
Mạnh Oánh chậc một tiếng.
Hai người lên xe của chương trình tới đón, hết thảy có bốn người tham gia, hai vị khác đã đến, là một MC tên Đàm Hoan, còn có một diễn viên hài trẻ tên Lương Kiều, hai người bọn họ là khách mời cố định, kỳ trước cũng có bọn họ, một người phụ trách dẫn dắt, một người phụ trách giải trí.
Chiếc xe bon bon lái tới thị trấn.
Điện thoại ở trong túi xách Mạnh Oánh rung lên, cô lấy ra xem.
Là Hứa Điện.
Từ hôm ba mươi tết đến giờ, hai người chưa gặp lại nhau, anh rất bận rộn, nhưng cũng gửi tới hai mẩu tin nhắn, gọi một cú điện thoại.
Rất chủ động.
Mạnh Oánh đưa mắt nhìn du khách ở ngoài cửa sổ, khách du lịch vào thời điểm này đều tranh thủ thời gian còn sót lại của kì nghỉ nên không có ít cặp đôi ở đây.
Nắm tay, vai sóng vai, dính nhau như sam vô cùng thân mật, chàng trai còn vén tóc trên trán cô gái, cúi đầu hôn lên trán của cô một cái.
Mạnh Oánh nhìn một chút, chống cằm.
Cho đến khi điện thoại lại vang lên, cô mới phản ứng được, bắt máy, vẻ mặt thản nhiên.
Giọng anh trầm thấp truyền đến: "Đến rồi?"
"Ừm, vừa xuống máy bay." Giọng Mạnh Oánh dịu dàng dường như tâm trạng rất tốt, Hứa Điện cũng cười, "Vậy được."
Mạnh Oánh ừ một tiếng.
"Thêm bạn Wechat với anh đi? Được không?" Giọng Hứa Điện có một sự cầu khẩn nhưng nói hơi nhỏ, Mạnh Oánh bị xốc lên một chút, chiếc xe vừa đi qua một cái ổ gà.
Cô hửm một tiếng, cười nói: "Anh nói gì?"
Hứa Điện cắn răng nói: "Kết bạn Wechat với anh!"
Bá đạo của anh đâu rồi.
Mạnh Oánh lại cười, "Được, để tôi suy nghĩ một chút."
Rất nhanh, đã tới khách sạn, Đàm Hoan cùng Lương Kiều đứng chờ ở cửa, nhìn thấy xe tới, Lương Kiều phất tay, xe dừng lại, cửa xe mở ra, Mạnh Oánh và Lý Nguyên Nhi lần lượt xuống xe, hai người mỗi người xách theo hai cái vali, rất lớn, cũng khá nặng.
Mạnh Oánh mỗi tay một cái, Lương Kiều cùng Đàm Hoan đi nhanh tới cầm giúp, Lương Kiều cầm giùm Mạnh Oánh, rồi nhìn cô một cái, đỏ mặt, nói: "Vất vả vất vả."
"Tôi không sao, cũng gần." Mạnh Oánh mỉm cười trả lời, tóc cô đã được uốn một chút vào buổi sáng, xoã tung khoác lên trên bờ vai, mặt mày sáng bừng, trong bốn người, cô là người có dáng dấp tốt nhất, bắt mắt nhất.
Đàm Hoan toát ra khí chất của người tài trí, một người phụ nữ thành thục tài trí, chưa kể tài năng dẫn dắt của cô cũng rất sắc bén, là loại người khôn khéo, có thể hạ bạn chỉ bằng lời nói.
"Mạnh Oánh rất cao nha." Đàm Hoan cười đi tới, ôm lấy Mạnh Oánh, nói.
Mạnh Oánh cười thối lui, nói: "Chị Hoan thật thích nói giỡn, chị còn cao hơn em."
"Ai, chị thích em rồi đó." Đàm Hoan bật cười.
Lý Nguyên Nhi than một tiếng, "Chị, sao chị không khen em?"
"Em à, ừm, chân rất dài." Đàm Hoan nhìn lướt qua.
Bả vai Lý Nguyên Nhi lập tức thòng xuống, nói: "Ông trời ơi, chị đây là cố ý, lúc trước phỏng vấn em bị người ta nói chân thô. . . ."
"Ha ha ha ha ha. . . ." Lương Kiều lập tức bật cười.
Mạnh Oánh cũng cười theo, bốn người cười cười nói nói, đến khách sạn, bởi vì lúc này trời sắp tối rồi, cửa khách sạn đã thắp đèn lồng, quay chụp cũng bắt đầu từ buổi tối.
Đối diện là hồ tình nhân, nước hồ lấp loáng ánh sáng.
Có bóng dương liễu rủ xuống, cảnh đẹp hết sức thơ mộng.
Trong khách sạn, có tất cả sáu phòng, Mạnh Oánh ở cùng Lý Nguyên Nhi phòng, Đàm Hoan một mực độc chiếm một phòng, Lương Kiều thì thỉnh thoảng lại đổi phòng.
Lý Nguyên Nhi thu xếp hành lý xong rồi ngã xuống giường bất động.
Mạnh Oánh ngồi bên giường, gấp quần áo, điện thoại tích tích vang.
Cô cầm lên nhìn.
Cố Viêm trả lời: Được, để anh nói với thầy một tiếng.
Mạnh Oánh: Cám ơn anh.
Cố Viêm: Khách sáo rồi, có rảnh thì mời anh ăn cơm là được.
Mạnh Oánh: Được.
Sau đó lại gọi cho Lưu Cần báo bình an, Lưu Cần ở đầu kia nói: "Gần đây chị có được không ít kịch bản, đang giúp em chọn, cứ an tâm quay nha."
"Vâng."
Hai người trò chuyện đôi câu liền kết thúc. Mạnh Oánh mới ngẩng đầu, hỏi Lý Nguyên Nhi: "Cô có đặc biệt kiêng kỵ cái gì không?"
Bởi vì ở cùng một chỗ, mặc dù là hai cái giường, ở giữa còn có một cái tủ đầu giường rất lớn, nhưng mà phòng rửa tay cùng ghế sô pha còn có bàn máy tính đều là dùng chung.
Lý Nguyên Nhi xoay người, quay đầu nhìn cô nói: "Không có, còn chị?"
Mạnh Oánh lắc đầu: "Không có."
"Quá tốt rồi, em sợ chị có, chị không biết đâu lúc em học đại học, suốt ngày đánh nhau với bạn cùng phòng, cô ta bị dị ứng đặc biệt nhiều."
Mạnh Oánh khẽ cười: "Trùng hợp, chị cũng vậy, chị nhịn một đoạn thời gian, nhịn không nổi nữa liền cãi nhau, nếu cãi không thắng thì chị đánh."
Đó là lần thứ nhất cô đánh nhau.
Lúc đánh nhau.
Hứa Điện trùng hợp đi ngang qua dưới lầu, cô quay người lại nhìn thấy anh, lại chạy về trong ký túc xá, che mặt.
Haizz.
"Thật sao? Ai, em nói chị nghe. . ." Lý Nguyên Nhi giống như bắt trúng đài, bỗng nhiên ngồi bật dậy, bắt đầu huyên thuyên kể chuyện hồi đi học với Mạnh Oánh.
Cô nói rất nhiều, mặt mày hớn hở.
Ống kính đối diện cô, ghi lại hết cuộc trò chuyện, Mạnh Oánh sau khi nghe xong, đứng dậy cất quần áo, nhìn thấy camera mới phát hiện, đây là đang ghi hình.
Lý Nguyên Nhi kể về thờ đại học huy hoàng của mình đến nhập thần.
Mấy giây sau.
Cộ lại hiểu được, cười mắt nhìn Lý Nguyên Nhi.
Quả nhiên là cô nương có tham vọng.
Vừa đến đã thể hiện kỹ năng đi show rất tốt.
Chỉ chốc lát sau, hai người ra ngoài phòng giúp đỡ, đi vào, liền thấy Đàm Hoan mặc tạp dề cười nói: "Bọn tôi ở đây cũng nghe hết rồi, Lý Nguyên Nhi thời đại học của em đặc sắc như vậy sao?"
"Đúng vậy, trong ký túc xá là đặc sắc nhất." Lý Nguyên Nhi đi qua, hỗ trợ khuấy bột mì, tối nay mọi người muốn làm một cái bánh gato.
Mạnh Oánh đi tới giúp Lương Kiều, Lương Kiều đang làm thịt xiên, nhìn thấy ngón tay mảnh khảnh của Mạnh Oánh cầm lên, vội vàng nói: "Để tôi, bên cạnh có trứng gà chưa đánh, cô làm cái đó được không?"
"Được." Mạnh Oánh cầm lấy trứng gà, bắt đầu đập vỏ, đổ vào trong chén.
Lương Kiều vốn nghĩ nên nhường cho Mạnh Oánh những công việc đơn giản để cô từ từ làm, kết quả cô lại làm rất thuần thục làm với tốc độ nhanh như đầu bếp thực thụ, mà đánh ra một hỗn hợp đều màu còn không có rơi một giọt nào rơi ra ngoài.
Lương Kiều: ". . ."
Nữ khách mời kỳ này chất lượng tốt nha.
Nhan sắc xinh đẹp còn lợi hại như thế.
Hắn len lén liếc mắt nhìn Mạnh Oánh, nhìn sườn mặt của cô, chỉ cảm thấy thời gian dường như trôi chậm lại.
Bốn người giúp đỡ nhau làm xong bữa tối, sau đó vừa ăn vừa nói chuyện trong sự hòa hợp, cả buổi Lý Nguyên Nhi sôi nổi, cười đùa, ngược lại Đàm Hoan và Mạnh Oánh rất ít khi lên tiếng, Lương Kiều thì rất biết cách tiếp chuyện làm bầu không khí cũng không mấy gượng gạo.
Sau khi ăn cơm tối xong.
Bốn người dựa theo lịch quay, đi ra phòng khách.
Cửa thủy tinh mở rộng ra, đối diện là hồ tình nhân, ngắm mặt hồ phẳng lặng khiến tâm tình cũng thả lỏng hơn, cộng với hoàn cảnh cho phép, sẽ sinh ra một bầu không khí thích hợp để thổ lộ cũng để lắng nghe.
Đàm Hoan ngồi ở phía đối diện tatami bên trên, dựa vào, rút một tờ giấy màu đỏ ở trong hộp bên cạnh, sau đó cười nhìn Mạnh Oánh và Lý Nguyên Nhi, nói: "Chúng ta xem xem, đại mạo hiểm năm nay sẽ là cái gì. . ."
Bọn họ biến tấu buổi trò chuyện thân mật thành trò chơi đại mạo hiểm.
Tại « hưu nhàn thời gian » đây là phân đoạn được khán giả hoan nghênh nhất.
Sau khi mở ra, Đàm Hoan để tờ giấy lên bàn.
【 Lấy điện thoại của bạn, chọn một số ngẫu nhiên, gọi đi, do Đàm Hoan chọn và đặt câu hỏi. 】
Đàm Hoan mỉm cười, nhìn Mạnh Oánh và Lý Nguyên Nhi: "Ai muốn thử thách trước?"
Lý Nguyên Nhi hai da một tiếng, đẩy điện thoại ra trước.
Mạnh Oánh cúi đầu xem: ". . ."
Màu đỏ điện thoại, là của mình.
Cô buồn cười nhìn Lý Nguyên Nhi, Lý Nguyên Nhi mỉm cười chớp mắt, Mạnh Oánh bất đắc dĩ, thoải mái đưa di động cho Đàm Hoan, Đàm Hoan cười nói: "Mạnh Oánh khá là bình tĩnh nha."
Nói, cô mở nhật ký cuộc gọi, nhìn thấy cuộc gọi gần đây nhất có số đuôi 8888, số rất đẹp, còn thuộc vùng Lê thành.
Cái số này nhìn một cái liền biết rất đáng tiền.
Mà trong nhật ký cuộc gọi, cái số này xuất hiện cũng không ít.
Đàm Hoan mỉm cười, nhấn số này, gọi đi.
Tiếng chuông truyền đến.
Là một bài nhạc nhẹ.
Rất nhanh, đầu kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp mang theo một chút lười biếng: "Mạnh Oánh?"
Thanh âm này.
Khiến Đàm Hoan cùng Lương Kiều đều sửng sốt.
Ánh mắt Lý Nguyên Nhi thì sáng lên.
Mạnh Oánh nhíu mày.
Sau đó, cô cười cười, nhún vai, biểu lộ cứ tự nhiên.
Đàm Hoan tỉnh táo lại, ấn mở loa ngoài, nói: "Xin chào, đây là chương trình hưu nhàn thời gian, chúng tôi có một vấn đề muốn hỏi hai người."
Hai người.
Là chỉ Mạnh Oánh cùng chủ nhân số điện thoại này.
Đầu kia.
Hứa Điện trầm mặc một giây, sau nói: "Được."
"Cảm ơn đã phối hợp." Đàm Hoan ôn nhu mà hỏi thăm, "Hai người yêu nhau sao?"
Vừa hỏi xong.
Mạnh Oánh hơi sững sờ trong chốc lát.
Bên kia cũng trầm mặc.
Nhưng cũng chỉ trong tích tắc.
"Yêu."
"Không yêu."
Giọng nam cùng giọng nữ đồng thời lên tiếng.
Thế giới tĩnh lặng.
Nhận xét Box