Qua ngày mười lăm, Mai Tương chuẩn bị đến chỗ dượng.
Vết thương của hắn đã gần khỏi, nhưng khi đứng lâu thì lưng sẽ hơi đau.
Hai ngày nay Kiều thị lại vụng trộm lau nước mắt. Mai Tương là con trai duy nhất của bà và Mai Dần, bà nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy chẳng nỡ. Nhưng lời đã nói giống tát nước ra ngoài, sao có thể thu hồi? Lúc nhìn thấy con gái út quanh quẩn bên mình, Kiều thị nhịn không được mà oán trách, “Đều do nhóc oan gia là con đề xuất ý kiến ngu ngốc này, khiến ca ca con phải đến chỗ kia chịu khổ!”
“Không phải mẹ đã đồng ý sao?” Mai Như trả lời.
Thấy Kiều thị trừng mắt, nàng rụt cổ rồi vội vàng chui vào lòng mẹ để dỗ dành bà, “Mẫu thân đừng lo, dượng nhất định sẽ trông coi ca ca. Hơn nữa ca ca đâu phải một đi không trở lại, nếu ca ca bận rộn thì chúng ta có thể ghé thăm mà.” Nàng thoáng ngừng lại, giả vờ vô tình nói, “Mẫu thân, sắp đến ngày mừng thọ của lão tổ tông nhỉ. Năm ngoái người chuẩn bị từ sớm, sao năm nay chưa thấy người nhắc gì…”
Kiều thị nghe vậy liền không khỏi hoảng sợ. Bà bệnh từ năm trước đến giờ, lại lo nghĩ cho Tương ca nhi, thành thử quên béng chuyện lớn này!
Bà chậm chạp ngồi dậy trên giường, nhẹ nhàng gõ đầu Mai Như rồi sẵng giọng, “Con đúng là đồ quỷ nhỏ!”
Đuôi mắt Mai Như cong lên, nàng tiện thể khuyên nhủ, “Vì vậy mẫu thân càng phải chăm sóc bản thân thật tốt.”
Ngoài đại ca và đại tẩu thì nàng lo nhất cho mẫu thân, đời này Mai Như muốn bà có thể sống lâu hơn.
Mười chín tháng giêng, Mai Tương rời kinh.
Kiều thị đã khóc rất nhiều mà vẫn không cầm được nước mắt, Mai Dần cũng nước mắt giàn giụa. Mai Tương quỳ gối bên mép giường, hiếm khi hắn trịnh trọng dập đầu lạy ba cái như vậy. Kiều thị thấy thế càng khó kiềm chế nước mắt hơn, cuối cùng vẫn là Mai Dần hạ quyết tâm phất tay áo đuổi Mai Tương đi.
Khi tấm mành rơi xuống thì làm gì còn bóng dáng của thằng con mà bà luôn thương yêu?
Kiều thị không đành lòng nhìn, chỉ ngồi khóc tại chỗ. Mai Dần xót vợ, ông đỡ Kiều thị rồi an ủi bà vài câu song vẫn giữ nguyên quyết tâm. Ông quay đầu sang Mai Như, “Thay cha mẹ tiễn đưa ca ca con đi.”
Mai Như gạt nước mắt, đôi mắt sưng vù như quả đào mùa thu. Nàng gật đầu rồi vội vã đuổi theo anh mình.
Mấy di nương thị thiếp trong viện của Mai Tương cũng đang khóc sướt mướt bên ngoài. Bụng Triệu di nương đã bắt đầu nhô lên, cô ta muốn nói vài lời với Mai Tương nhưng thấy Mai Như chạy ra lại sợ hãi thối lui. Mai Tương đang sờ bụng cô ta bèn quay đầu lại nhìn em gái, đôi mắt đẹp hơi đỏ.
Mai Như hiểu ý hắn nên cam đoan, “Ca ca, muội biết mà.”
Đây là cốt nhục của đại ca. Dù nàng không thích những người này thì cũng sẽ tận lực chăm sóc chứ chẳng gây khó dễ cho huyết mạch của đại ca.
Mai Tương than một tiếng, hắn vẫy vẫy tay áo rồi cất bước ra bên ngoài.
Các di nương thị thiếp khóc thê lương gấp bội.
Xe ngựa Mai phủ sắp đến ngoài Thập Lý Đình, Mai Như đang ngồi bên trong lau nước mắt thì chợt có người tới truyền lời, “Tam cô nương, đại gia muốn ghé chỗ này.”
“Chỗ nào?” Mai Như hỏi.
Người nọ nhìn một lượt bốn phía mới thì thào, “Đổng phủ ạ.”
Mai Như hiểu ngay trong chớp mắt, chắc đại ca muốn thấy mặt Dao tỷ tỷ trước khi xuất phát. Đi chuyến này khiến núi xa sông dài ngăn cách giữa hai người, nếu không gặp mặt sợ sẽ mãi hối tiếc.
Nàng thầm than rồi nói, “Chúng ta đi cùng đi.”
Đổng gia nghe báo đại gia Mai phủ lại đến thì dĩ nhiên không bày tỏ chút thiện ý nào, đại gia Đổng gia còn chả muốn lộ diện. Tiền thị lo việc quản gia, cô ta phải giữ mặt mũi cho tam cô nương Mai phủ mới miễn cưỡng mời hai người vào ngồi.
Mai Tương trình bày mục đích đến, bảo là mình sắp rời kinh nên muốn gặp lại Đổng thị.
“Mai đại gia ăn nói thú vị thật.” Tiền thị lạnh nhạt cười ha hả, “Lúc muội muội ta như hoa như ngọc ở trong phủ mấy người thì sao không gặp? Hiện giờ đã bỏ muội ấy mà còn muốn gặp? Mai phủ bỏ vợ là xong một việc, nhưng phủ chúng ta lại thêm một người!”
Mai Tương thật sự thẹn vô cùng. Hắn biết Tiền thị đanh đá nhưng hiện giờ bị nói như vậy cũng chẳng đáp trả được câu nào.
Tiền thị lạnh lùng nói tiếp, “Nếu Mai đại gia đã bỏ muội muội số khổ của ta thì hôn sự hai bên không còn liên quan đến nhau, Mai đại gia tới làm gì nữa? Ta đã nhiều ngày suy xét thay muội muội tìm gia đình tốt, hy vọng Mai đại gia đừng đến nữa. Lỡ người khác thấy thì biết làm sao?”
Nghe tới đây, Mai Tương ngẩng phắt đầu.
“Tìm gia đình khác?” hắn ngơ ngác chất vấn.
Tiền thị khịt mũi, “Không tìm gia đình khác thì chẳng lẽ muội muội của ta cả đời không tái giá? Bắt phủ chúng ta nuôi mãi à?”
Nghe ra hàm ý trong lời cô ta, Mai Tương trầm mặc nói, “Nếu tẩu tẩu không chê, hãy để ta chi trả tiền thuốc, tiền hằng tháng, than mùa đông, băng mùa hè, ăn uống lẫn trang sức của Dao nhi. Mỗi đầu tháng ta sẽ gửi tiền tới, cho đến ngày…” hắn thoáng dừng lại, giọng run run, “Dao nhi tái giá.”
“Không dám nhận, ai là tẩu tẩu của Mai đại gia chứ?” Tiền thị bác bỏ câu này nhưng không từ chối câu sau, tức nghĩa đã đồng ý.
Mai Tương nhìn Mai Như, nàng lặng lẽ gật đầu; việc này do nàng phụ trách.
Hòa Tuệ nghe nói đại gia và tam cô nương Mai phủ đến, nàng ấy trốn bên ngoài phòng khách nghe trộm rồi vội vàng chạy về phòng nhỏ.
Được Mai Như cung cấp bạc nên Hòa Tuệ lén thêm kha khá than, căn phòng chẳng còn lạnh nữa mà rất ấm áp.
Đổng thị chưa khỏi bệnh, cô mặc thêm áo khoác cũ khi ngồi trên giường. Cô không hỏi chuyện tiền bạc nhưng tự hiểu rõ, vì vậy càng cảm kích và thích Mai Như hơn. Đổng thị định thêu cái túi thơm nhỏ rồi bỏ vào đấy chút ngải cứu, hoa lan để tặng Tuần Tuần. Nữ công của nhóc Tuần Tuần hơi kém nên thường ghen tỵ với dải lụa, túi thơm, và khăn tay của người khác.
Hiện giờ cô vừa dựa vào gối mềm vừa cầm khung thêu, Hòa Tuệ tiến vào báo, “Cô nương! Cô nương! Đại gia và tam cô nương đến, đang ở bên kia.” Lúc không có người, Hòa Tuệ luôn gọi Tiền thị là “bên kia”.
Tay cầm kim thoáng ngừng lại, Đổng thị cụp mắt xuống, “Họ đến làm gì?”
Hòa Tuệ trả lời, “Nghe nói hôm nay đại gia rời kinh nên muốn tới gặp cô nương.”
Lần này động tác của Đổng thị ngừng lâu hơn, cô trầm mặc mãi mới hỏi, “Còn nói gì nữa?”
Hòa Tuệ đáp, “Bên kia nói phải thay cô nương tìm mối hôn sự khác.”
Đổng thị nghe xong liền ngơ ngẩn. Cuối cùng cô lười nhác buông khung thêu rồi lại nằm xuống.
Cô là thê tử bị trượng phu ruồng bỏ, đại ca với đại tẩu phải nuôi cô nên chắc đại tẩu rất oán hận. Tóm lại bọn họ muốn tìm cách gả cô cho người khác.
Nghĩ tới đây, nước mắt cô bất giác rơi xuống. Cô quay lưng lại, lẳng lặng lau nước mắt rồi dặn Hòa Tuệ, “Ngươi ra ngoài nói với đại gia rằng đao thương không có mắt, hắn hãy bảo trọng. Ngoài ra, ta với hắn đã thanh toán xong, mong hắn về sau đừng đến nữa không lại nhớ thương.”
Hắn có đến cũng chỉ gây thương tâm thôi…
Hòa Tuệ truyền lời đến Mai Tương, hắn chôn chân tại chỗ trong chốc lát rồi quay khuôn mặt cứng đờ nhìn sang chỗ khác.
Siết chặt tay, hắn không nói một lời đã nhảy lên ngựa, hai chân kẹp bụng ngựa và phóng về phía trước.
Oo———oOo———oΟ
Mạnh An đã có mặt bên ngoài Thập Lý Đình. Hắn với Mai Tương là biểu huynh đệ, lần này Mai Tương đi nhờ cậy phụ thân hắn nên Mạnh An nhất định phải tới đưa tiễn. Thấy Như biểu muội cũng đến, hắn bất chợt sửng sốt.
Hai anh em hàn huyên vài câu rồi Mai Tương dặn dò Mai Như phải vâng lời tổ phụ, lão thái thái, và cha mẹ. Mai Như ngoan ngoãn gật đầu, vành mắt đỏ ửng. Cuối cùng, Mai Tương vẫn không yên tâm mà dặn thêm, “Nhớ trông coi Dao tỷ tỷ của muội, nếu…nàng thật lòng muốn tái giá, muội hãy nhờ mẫu thân hỏi thăm kỹ càng.”
Mai Như lại gật đầu. Thấy đại ca cầm dây cương chuẩn bị xuất phát, nàng vội vàng gọi “ca ca” rồi nhào vào lòng Mai Tương.
Hai anh em cực kỳ thân thiết, nếu không phải muốn vạch đường ra cho đại ca thì nàng sao nỡ để hắn rời nhà?
“Ca ca nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt, muội và cha mẹ có cơ hội sẽ đi thăm ca ca.”
Mai Tương xoa xoa đầu nàng, cưng chiều cười, “Bé ngốc.”
Hắn chắp tay chào Mạnh An rồi leo lên lưng ngựa. Thân hình hắn hơi cứng lại, không biết đang nghĩ gì, nhưng rồi hắn bỗng giơ tay quất một roi thật dứt khoát.
Oo———oOo———oΟ
Cho đến hồi không còn thấy bóng hình đại ca, Mai Như mới vừa dụi mắt vừa xoay người lại.
Nàng vừa quay lại đã thấy Mạnh An đứng cạnh như muốn an ủi nhưng lại không biết phải nói gì nên mặt mũi trông bứt rứt ghê gớm. Mai Như bị hắn chọc cười, nàng cười thầm trước lúc gọi, “An biểu ca.”
“Như biểu muội.”
Hai người im lặng.
Mai Như không nói gì, Mạnh An càng bối rối. Mãi hắn mới căng thẳng mở miệng, “Mấy ngày nay biểu muội có rảnh không? Sách vở của mẫu thân còn chờ biểu muội biên soạn.” Hắn dừng một chút rồi ngượng nghịu nói tiếp, “Ta thật sự dốt đặc cán mai về xiêm y, trang sức, thức ăn, nhìn là thấy đau đầu.”
Mai Như phì cười, “Biểu ca, để ta về hỏi mẹ đã, nếu được chấp thuận thì ta sẽ ghé qua ngay.”
Mạnh An “ừ” một tiếng, “Biểu muội mau về phủ đi, nhớ hỏi thăm dượng và dì giùm ta.”
“Ừm, ta biết rồi!” Mai Như giòn giã đáp. Nàng giẫm lên cái đôn mềm để lên xe, lúc đang khom lưng bước vào trong thì nàng chợt dừng lại. Mai Như nghiêng người, nghiêm trang nói, “Biểu ca cũng nhớ hỏi thăm dì giùm ta.”
Mạnh An xấu hổ, mặt lại đỏ bừng.
Nhận xét Box