Sau ngày Đổng thị trở về nhà, mẫu thân đổ bệnh làm Mai Như chẳng hề có thời gian đi thăm Đổng thị. Lúc này hình như nàng vừa phát hiện một bí mật động trời nên khóe miệng hơi cong lên.
Mai Tương bực bội ngước mắt nhìn rồi gõ đầu em gái, hắn khẽ quát, “Không được cười.”
“Ca ca muốn gặp tẩu tẩu thì sao không tự mình đi?” Mai Như thấy tếu bèn nhịn không được mà trêu ghẹo ông anh “ngu ngốc” của mình.
Nàng vừa dứt lời, Mai Tương càng bực, hắn lập tức trừng mắt, “Nếu nàng ấy muốn gặp ta thì còn cần phiền đến muội à, Tuần Tuần?” Hôm qua Mai Tương đi Đổng gia, đứng bên ngoài giữa gió lạnh mấy canh giờ liền, rốt cuộc chân còn chưa bước qua cổng Đổng gia!
Mai Như muốn cười tiếp nhưng mặt mũi Mai Tương đã hoàn toàn sa sầm, “Tuần Tuần, muội có đi không?”
“Đi, đi chứ!” Mai Như gật đầu như gà mổ thóc.
Mai Tương nghĩ ngợi hồi lâu, không khỏi nhắn nhủ, “Tuần Tuần, tẩu tẩu của muội thích trang sức nhưng vẫn cố tiết kiệm, giờ về nhà chỉ sợ phải nhìn sắc mặt các tẩu tử nhà nàng ấy mà sống. Hôm nay muội dẫn nàng ấy đi dạo, nếu nàng ấy thích gì thì mua tặng, khi về ca ca sẽ trả bạc cho muội.” Hắn ngừng một chút rồi ngượng ngùng nói tiếp, “Thành thân mấy năm nhưng ta chưa từng tặng tẩu tẩu của muội cái gì. Hiện tại nghĩ đến ta chỉ thấy hối hận, muốn xin lỗi nàng ấy.”
Khi hắn nói xong, Mai Như không cười nổi nữa.
Nàng ngỡ ngàng nhìn đại ca đang hối tiếc. Mất một lúc nàng mới cất tiếng, “Sao ca ca không sớm nói với tẩu tẩu những lời này? Hiện giờ tẩu tẩu rời đi mà không biết tâm tư ca ca chẳng phải quá đáng tiếc?”
Mai Tương cụp mắt, thật lâu sau, hắn khẽ khàng thốt ra tiếng thở dài.
Mai Như báo với Kiều thị rồi ngồi xe đến Đổng gia.
Hiện giờ trưởng tẩu của Đổng thị quản lý nhà cửa Đổng gia. Cô ta nghe tam cô nương Mai phủ tới thì dù không trực tiếp đuổi khách nhưng lại trưng lên vẻ mặt khó chịu.
“Tam cô nương, đại cô nương nhà ta khi đến phủ mấy người khỏe mạnh như vậy mà lúc về lại gầy rộc! Bây giờ nhà ta tốn không ít công hầu hạ, còn thuốc uống mỗi ngày nữa chứ!”
Mai Như nghe ra ẩn ý trong mấy lời này.
Chả trách Mai Tương lo Đổng thị về nhà sẽ phải nhìn mặt các chị dâu mà sống; những người này đúng là khó đối phó. Tính Đổng thị mềm yếu, chỉ sợ bị bắt nạt cũng không biết nói với ai.
Mai Như đáp qua loa vài câu rồi đến phòng Đổng thị.
Phủ Đổng gia không rộng, khuê phòng hồi xưa của Đổng thị chẳng còn nữa nên hiện nay cô ở trong căn phòng nhỏ nơi hẻo lánh. Lúc Mai Như tới, cô đang nằm trên giường. Sắc mặt tái nhợt, cơ thể gầy gò, nhìn lướt qua đúng là không được chăm sóc tốt; Mai Như thấy thật xót xa. Phòng này bày biện đơn sơ, cả chậu than sưởi ấm cũng chẳng có khiến Mai Như phải nhíu mày.
Nhìn thấy Mai Như, nét mặt Đổng thị giãn ra, cô vội kéo tay nàng, “Tuần Tuần, sao muội lại tới đây?” Nói xong cô lập tức ho khan.
Mai Như “à” một tiếng, nàng ngồi ở mép giường, hiếu kỳ hỏi, “Tẩu…” Mai Như vội nuốt trở về xưng hô vừa buột miệng thốt ra, nàng sửa lời, “Dao tỷ tỷ sao lại đổ bệnh thế này?”
Khuê danh của Đổng thị là Tĩnh Dao.
Đổng thị cười chua chát, “Không phải bị bệnh, chỉ là tỷ muốn nằm nghỉ thôi.” Nói vậy nhưng cô vẫn ho khù khụ hai tiếng. Cô hỏi Mai Như, “Hôm nay muội đến có chuyện gì?”
Nàng không thể nói thật là do đại ca nhờ. Mắt nàng đảo một vòng rồi nàng lấp liếm, “Hôm nay muội tới rủ tỷ tỷ ra ngoài dạo chơi.”
“Dạo chơi?” Đổng thị thấy khó hiểu.
“Phải.” Mai Như đáp, “Muội chưa mua sắm trang sức mới để ăn tết nên định cùng tỷ tỷ đi lựa mua.”
Đổng thị nghe thôi đã thấy kỳ quặc. Trước giờ Kiều thị thương Tuần Tuần nhất, sao có thể không mua trang sức mừng năm mới cho nàng? Cô nêu thắc mắc ngay, Mai Như thở dài, “Ca ca chọc giận mẫu thân khiến người bị bệnh nên không rảnh lo chuyện khác.”
“Bị bệnh?” Đổng thị hơi kinh ngạc.
Mai Như gật đầu, “Ca ca bị cha đập một trận, lại nhiễm gió lạnh cả đêm, mất hai ngày mới tỉnh táo chút ít. Sang năm chúng ta còn chuẩn bị đưa ca ca tới chỗ dượng nữa.”
Đổng thị nghe xong thì giật mình.
Dượng của Mai Như – Mạnh Chính – giữ chức tổng binh ở Thiểm Cam. Cô biết chỗ đó: là nơi nguy hiểm, có người Hồ giết người không chớp mắt… Tâm tư dao động, cô muốn nói gì song cuối cùng lại giữ trong lòng, chỉ bảo, “Hiện giờ tỷ mệt nên không thể đi cùng muội.”
“Không sao, chúng ta trò chuyện thôi cũng được.”
Mai Như ở Đổng gia tới giờ dùng cơm trưa mới đứng dậy cáo từ. Đổng thị ho khù khụ miết, cơ thể không được dính gió nên đành để Hòa Tuệ tiễn nàng. Khi đã ngồi trên xe, Mai Như tận dụng cơ hội hỏi Hòa Tuệ, “Người trong phủ đối xử với Dao tỷ tỷ thế nào?”
Nhắc tới việc này, Hòa Tuệ bắt đầu gạt nước mắt, “Tam cô nương chắc cũng đoán được từ ngày trở về cô nương nhà em đều phải nhìn sắc mặt người khác. Than đốt thiếu thốn, cô nương vốn ốm đau nên bị cảm lạnh ngay. Bị bệnh thì phải mời đại phu rồi sắc thuốc… Cứ như vậy làm cô nương cũng không dám mở miệng xin gì nữa, chỉ biết cố gắng chịu đựng.”
Mai Như lạnh lùng cau mày, lửa giận bốc lên. Song đây là chuyện của Đổng phủ, sao tới lượt nàng quản? Nàng bảo Tĩnh Cầm đưa thật nhiều bạc cho Hòa Tuệ rồi dặn dò, “Thiếu gì thì ngươi tới phủ báo ta, nhưng đừng để cô nương nhà ngươi biết.”
Hòa Tuệ cảm kích vô vàn. Xe ngựa Mai phủ khuất dạng, nàng ấy mới lau sạch nước mắt để quay về.
Mai Tương vẫn đang chờ trong phòng. Lưng hắn chảy máu nên lại phải bôi thuốc, hiện giờ buộc phải nằm lỳ trên giường mà liên tục hỏi nha hoàn Tuần Tuần đã về chưa. Sau vô số lần hỏi như thế, Mai Như rốt cuộc trở về.
Mai Như thuật lại tình hình của Đổng thị. Sắc mặt Mai Tương biến đổi mấy lần, cuối cùng hắn nói với đôi mắt đỏ hoe, “Ta không còn mặt mũi gặp nàng ấy nữa…”
Oo———oOo———oΟ
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã tới lúc ăn tết.
Tết này Mai Như chẳng cao hứng nổi. Mẫu thân bệnh, đại ca bệnh, cuộc sống của Đổng thị cũng khó khăn. Hơn nữa sang năm phải tiễn đại ca đi Thiểm Tây, không biết khi nào hắn mới về. Như vậy sao nàng có thể vui vẻ? Việc nào cũng đè nặng trong lòng, Mai Như chỉ thấy phiền muộn.
Mười lăm tháng giêng là tết Nguyên Tiêu. Mai Như vốn yêu thích ra ngoài xem náo nhiệt nhưng giờ lại lười biếng ru rú trong phòng không muốn rời nhà. Mạnh Uẩn Lan phải ghé qua nài nỉ, “Tuần Tuần, đi chơi với ta đi.” Mai phủ và Mạnh phủ là bà con, mỗi năm đều cùng nhau đi ngắm hoa đăng. Mạnh Uẩn Lan còn chơi thân với Mai Như, nếu Mai Như không đi thì mất vui.
Mai Như bị Mạnh Uẩn Lan lắc đến đau đầu, nàng hết cách mới miễn cưỡng đồng ý.
Hôm nay Mạnh An cũng tới.
Mai Như muốn bật cười lúc thấy vị biểu ca chất phác này.
Quả nhiên Mạnh An thấy Mai Như lại bắt đầu hỏi thăm, “Như biểu muội, dì khỏe hơn chưa?”
Mai Như gật đầu, “Khá hơn nhiều, đa tạ An biểu ca quan tâm.”
Mạnh An nghĩ ngợi rồi hỏi tiếp, “Lão thái thái có khỏe không?”
Mai Như đột nhiên không muốn trả lời nữa, chỉ muốn ghẹo hắn. Nàng vờ vĩnh nhìn Mạnh An, “An biểu ca, không phải hôm nay biểu ca đã đi thỉnh an lão tổ tông sao? Còn hỏi làm gì?”
Cả người Mạnh An cứng đờ, da mặt trắng nõn bỗng ửng hồng. Hắn nhất thời không biết nên nói gì, chỉ đành ngắc ngứ hỏi, “Thiến biểu muội khỏe hơn chưa?”
Mai Như nhịn hết nổi bèn phì cười, nàng vẫy vẫy tay, “Lát nữa nhị tỷ tỷ tới thì biểu ca tự hỏi đi.”
Mạnh An im lặng. Hắn ngượng ngùng nhìn Mai Như một cái đã thấy nàng quay mặt đi nhưng vẫn đang cười vui vẻ.
Nàng đứng dưới ánh đèn ấm áp, nụ cười của nàng rạng rỡ, ánh mắt lúng liếng càng tô đậm nét đẹp quyến rũ.
Nhận xét Box