Mai Như đứng ngoài phòng khách, nàng vẫn đang ngỡ ngàng thì từ trong truyền ra tiếng gào thảm thiết của đại ca; chắc cha đang đánh hắn. Còn có tiếng trách móc tức giận của Kiều thị, bà mắng xong lại khuyên Đổng thị, “Vợ Tương ca nhi à, thằng quỷ trời đánh này ban ngày uống nhiều quá, nhất thời hồ đồ…”
Đổng thị khẽ khàng đáp lời giữa tiếng kêu thê thảm của đại ca, lại thêm rèm cửa dày nên Mai Như không nghe rõ. Bây giờ vào trong hay bỏ đi đều không ổn, nàng đang do dự thì nháy mắt đã thấy Đổng thị vén rèm bước ra.
Chị dâu em chồng vừa chạm mặt, mắt Đổng thị liền đỏ hoe. Người cô luyến tiếc nhất nơi đây là cô em chồng này.
“Tuần Tuần.”
“Tẩu tẩu…” Mai Như còn đang hoang mang. Nàng nghiêng đầu nhìn thoáng qua thì chỉ thấy bóng đại ca, lưng áo rách nát của hắn chảy ra máu đỏ tươi đến chói mắt.
Đổng thị lau nước mắt, dịu dàng bảo, “Tuần Tuần, từ nay tỷ không còn là tẩu tẩu của muội nữa. Nếu muội nhớ tỷ thì cứ ghé thăm.”
Khi cô thốt ra lời này, vành mắt của Mai Như cũng đỏ.
Thấy cô muốn đi, Mai Như ngăn lại theo bản năng, “Tẩu tẩu không muốn nói gì với ca ca à?”
Đổng thị vừa khẽ lắc đầu vừa bình tĩnh trả lời, “Tỷ và hắn chán ghét nhau từ lâu, còn có thể nói gì chứ?”
Ngọn gió lượn lờ đưa câu nói này vượt qua tấm rèm, khiến Mai Tương giật mình. Khi gậy lại hạ xuống, tâm trí hắn đờ đẫn, miệng cũng chẳng hề kêu đau.
Đổng thị vốn đã hạ quyết tâm, hiện giờ nhận được thư bỏ vợ nên chả còn vướng bận; cô rời phủ Định Quốc Công để quay về nhà ngay trong ngày. Việc này tất nhiên kinh động lão tổ tông. Trước mặt mọi người, lão thái thái luôn miệng mắng Mai Tương làm sắc mặt Kiều thị rất khó coi.
“Vợ chồng trẻ đang yên đang lành mà thành ra như vậy, con làm mẹ cũng quá nuông chiều Tương ca nhi rồi! Mau đến Đổng gia tạ tội đi!”
Lão thái thái đang nổi nóng, thấy Mai Như liền cau mày dữ hơn, “Cả Tuần Tuần nữa, suốt ngày vô phép tắc, con phải quản thúc hai đứa chặt chẽ hơn!”
Mai Như vô duyên vô cớ bị răn dạy.
Nàng thì không sao nhưng Kiều thị là người đầy kiêu hãnh, sao chịu nổi mất mặt trước mọi người thế này? Hôm đó bà về còn vô tình nghe thấy các bà tử từng bị mình trách phạt khua môi múa mép những lời chế giễu, Kiều thị tức giận bèn dạy dỗ vài câu. Nóng giận làm bà đổ bệnh.
Sức khỏe Kiều thị xưa nay rất tốt, cơn bệnh này khiến Mai Dần luống cuống. Đại phu đến bắt mạch chỉ nói trong người Kiều thị tích tụ sầu não, cần phải thả lỏng tinh thần. Song cả cuộc đời nỗ lực của Kiều thị có khi nào mất mặt như thế, làm sao mà thư giãn được?
Từ đây khối tâm bệnh này cứ quấn lấy bà.
Mai Như quan sát hết thảy, không khỏi kinh hãi. Kiếp trước mẫu thân vì chuyện đại ca với đại tẩu mà buồn bực liên miên, chưa đến hai năm đã buông tay nhân gian. Kiếp này sao vẫn như vậy? Chẳng lẽ…nhân quả báo ứng trên đời là bất di bất dịch?
Nàng thầm nhíu mày. Hiện giờ nàng không đến Mạnh phủ, toàn ngồi cạnh giường Kiều thị suốt ngày và chả dám buông lỏng dù chỉ một khắc.
Tiểu Kiều thị lẫn Mạnh Uẩn Lan có tới thăm vài lần. Loại gièm pha này không thể chia sẻ với người khác, chỉ có thể tâm sự cùng chị em trong nhà. Thấy hai mẹ con đến, Kiều thị vốn thường ngày nói chưa được vài câu liền rơi nước mắt rồi than ngắn thở dài. Bà thậm chí còn nặng lời bảo mình kiếp trước đã tạo nghiệp gì để sinh ra một đứa nghiệp chướng như vậy!
Tiểu Kiều thị vội khuyên nhủ, “Tỷ tỷ, con cháu có phúc của con cháu, sao tỷ phải khổ sở gánh hết tội lỗi?”
Kiều thị sao nghe lọt tai những lời trên, nhưng bà vẫn lau nước mắt. Trong một ngày mà bà gầy đi trông thấy.
Mai Như thấy vậy thì nội tâm nóng như lửa đốt, dù muốn nói lại chẳng thể mở lời. Nàng ngày đêm suy tính, nghĩ đi nghĩ lại vẫn nghĩ tới đề nghị từng nói cho Kiều thị. Song nàng biết chỉ mình nàng thì không thể thuyết phục mẫu thân.
Nhân dịp cha cũng đang ở trong phòng, Mai Như lặp lại đề xuất trước kia, “Phụ thân, mẫu thân, hay để ca ca đến chỗ dượng rèn luyện?”
Kiều thị vừa nghe là phản đối ngay, “Sao làm vậy được? Ca ca con vốn ốm yếu, chưa kể bị cha con đánh đập nên giờ có còn lành lặn đâu?”
Mai Tương đúng là bị đánh rất thảm; Mai Dần cột hắn trên ghế dài rồi đánh lưng hắn đến mức da thịt bong tróc. Thế vẫn chưa đủ, sau đó lão thái gia phạt hắn quỳ ở từ đường một đêm. Ban đêm gió lạnh, Mai Tương quỳ giữa không gian lạnh buốt suốt đêm; ngày hôm sau, hắn được mấy gã sai vặt nâng trở về viện.
Hắn bị sốt, miệng cứ lảm nhảm mê sảng, máu từ vết thương trên lưng khi khô lại trông thật hãi hùng.
Kiều thị nhìn thoáng qua thôi đã muốn chết ngất. Bà thương tâm lắm, bệnh lại nặng thêm. Bây giờ nghe Mai Như đề nghị như vậy, Kiều thị dĩ nhiên xót con. Dù Mai Tương có là đứa khốn nạn thì vẫn là miếng thịt rơi ra từ người bà, sao bà để hắn chịu khổ được?
“Không được! Không được!” Kiều thị nghĩ thôi cũng thấy sợ. Bà liên tục phản đối, còn quở trách, “Tuần Tuần, đừng nhắc việc này nữa.”
Mai Như chỉ chăm chú nhìn Mai Dần đang im lặng ngồi một bên, nàng cố chấp hỏi, “Cha nghĩ thế nào?”
Kiều thị biết tâm tư của con gái nên mặt tức khắc tối sầm, bà hung hăng cảnh cáo Mai Dần, “Lão gia đừng làm bậy! Đó là nơi Tương ca nhi có thể đi sao? Mỗi năm người Hồ đến xâm lược gần chục lần! Tuần Tuần không hiểu chuyện nhưng chẳng lẽ ông cũng thế?”
Nỗi lo của Kiều thị chả phải vô lý. Biên cảnh nước Ngụy không thái bình; nam có man di, bắc có dân tộc Hồi Hột, tây có Thổ Phiên, trên biển đôi lúc cũng gặp giặc Oa quấy phá. Mấy năm nay người Hồ ở phương Bắc ỷ vào có ngựa to lớn nên hoành hành miết. Nhất là vào vụ thu đông, chúng sẽ cưỡi ngựa xuống phía nam đốt giết đánh cướp, không chuyện ác nào không làm; người chết dưới tay bọn chúng nhiều vô số kể.
Mai Dần sợ nhất Kiều thị, ngày thường ông luôn nghe lời vị phu nhân này song hiện giờ lại bất ngờ trầm mặc.
Cân nhắc thật lâu ông mới than một tiếng, “Ý kiến của Tuần Tuần không tồi.”
Kiều thị tức giận, bà đấm ngực, “Ông muốn bức tử ta sao?!”
Mai Dần sợ đến mức vội tới ngồi ở mép giường vỗ lưng bà, “Đừng nóng, đừng nóng, để ta hỏi ý Tương ca nhi. Nếu nó muốn, chúng ta sẽ mặt dày đi cầu xin muội phu; nếu nó không muốn thì cũng không ép nó. Tất cả đều tùy thuộc vào nó. Dù cả đời này nó thối rữa trong đống bùn thì vẫn là con của bà và ta.”
Kiều thị nghe vậy thì cứng người lại. Mất một hồi bà mới quay mặt đi, tay lặng lẽ gạt nước mắt.
“Đã là con của ông và ta thì sao nỡ để nó thối rữa? Lão gia, đưa Tương ca nhi đi đi, mắt không thấy tâm không phiền…”
Mai Như không ngờ cha làm việc nhanh chóng như vậy; chỉ ba, bốn ngày sau đã nghe tin hết năm nay sẽ đưa đại ca đi. Nàng tính ngày thấy cũng chẳng còn bao lâu, tình cảm hai anh em vốn cực kỳ thân thiết nên Mai Như bỗng thấy chẳng nỡ, thầm nghĩ phải ghé chỗ đại ca nhiều hơn.
Hôm nay Mai Như vừa đến viện của Mai Tương đã thấy hắn lảo đảo đi ra ngoài!
Mai Như giật mình, nóng vội chạy tới đỡ, “Ca ca muốn đi đâu?”
Da thịt trên lưng Mai Tương bong tróc nghiêm trọng, hắn còn sốt miết, hai hôm nay mới dần hồi tỉnh. Vừa đỡ hơn đã đòi ra phủ thì sao Mai Như không kinh ngạc chứ?
Sắc mặt Mai Tương u ám, hắn im lặng rồi đơn giản đáp, “Một cô nương thì đừng hỏi nhiều.”
Vừa nghe đại ca trả lời, Mai Như còn có thể nghĩ đến nơi nào khác?
Hắn muốn đi mấy nơi trêu hoa ghẹo liễu!
Kiều thị biết việc này thì hận đến ngứa răng, bà mắng, “Vô liêm sỉ! Đã bị như thế mà còn không bỏ được cái tật này?” Bà căn dặn nha hoàn, “Đại gia trở về nhớ bảo đến chỗ ta ngay.”
Kết quả là hôm ấy tới tận khuya Mai Tương mới về, người hắn nồng nặc mùi rượu đến nỗi làm người ta nhíu mày. Kiều thị muốn mắng cũng chả thể mắng, mặt bà sa sầm rồi bà xua tay ra hiệu đưa hắn vào viện. Chẳng mấy chốc nha hoàn hầu hạ Mai Tương đến bẩm báo rằng vết thương trên lưng đại gia nứt toác nên lại chảy máu.
Cả nhà đều loạn…
Mai Như thở dài.
Sáng sớm hôm sau, nàng đang muốn đi thỉnh an Kiều thị thì nha hoàn hầu hạ Mai Tương đến mời nàng, “Tam cô nương, nô tỳ thật sự không dám kinh động lão gia cùng thái thái. Làm phiền tam cô nương mau đi khuyên can đại gia, ngài ấy lại muốn ra ngoài!”
“Lại muốn ra ngoài?” Mai Như nhíu mày, rốt cuộc bên ngoài có cái gì!
Nha hoàn gật đầu, “Lưng đại gia chưa lành, tối qua còn sốt cả đêm. Phiền cô nương đi khuyên một câu.”
Lúc Mai Như vào phòng Mai Tương, các nha hoàn thay phiên xông vô ngăn cản hắn. Mai Tương đã mặc xong áo ngoài, nhưng sắc mặt trắng bệch hệt tờ giấy, thân thể gầy gò, tay cài nút áo còn đang run. Nào có dáng vẻ tuấn tú nhã nhặn của ngày xưa?
Mai Như chán nản đến ngăn hắn, “Ca ca, cơ thể quan trọng hay uống rượu quan trọng?”
Thấy nàng tới, Mai Tương trầm mặc, gương mặt vô cảm. Hắn lặp lại câu nói kia, “Một cô nương thì đừng hỏi nhiều.”
Mai Như phát cáu, hỏi nha hoàn đứng cạnh, “Hôm qua ai đi cùng đại gia ra ngoài?” Nha hoàn nói tên một gã sai vặt, Mai Như lập tức ra lệnh, “Gọi hắn vào!”
Người trong phòng ngẩn ra, vội vàng can, “Cô nương, làm vậy không ổn.”
“Ổn với không ổn cái gì? Mau đi gọi hắn!” Mai Như lạnh lùng nói.
Mai Tương vừa nghe liền nổi nóng, “Muội quản lý chuyện của ta làm gì? Muội còn coi ta là ca ca không?” Hắn nói hơi nặng lời, nói xong là hắn chóng mặt hoa mắt, cơ thể đột ngột không gắng gượng được nữa mà bắt đầu lảo đảo. Lập tức có người đỡ hắn ngồi xuống mép giường.
“Ca ca, chính vì coi là ca ca mới xót, mới không muốn ca ca bị thương. Nếu ca ca muốn uống rượu thì lúc nào uống chẳng được? Tại sao phải nhất quyết uống bây giờ khi mạng còn khó giữ?” Mai Như bối rối hỏi.
Mai Tương im lặng. Một lúc lâu sau, hắn mới yếu ớt than thở, “Con nhóc như muội sao hiểu nổi?”
“Ca ca không nói thì sao biết muội không hiểu?” Mai Như phản bác.
Đúng lúc này gã sai vặt kia tới, hắn quỳ gối trong viện, lo sợ thỉnh an, “Đại gia, tam cô nương.”
Mai Như chưa kịp hỏi chuyện, Mai Tương đã cất tiếng, “Tuần Tuần, đừng quậy phá.” Hắn ngừng giây lát rồi cúi đầu chậm rãi nói tiếp, “Tuần Tuần, ca ca muốn cầu xin muội một việc.”
“Ca ca nói đi,” Mai Như đáp. Đừng nói một việc; dù là mấy trăm, mấy ngàn việc nàng cũng sẽ đồng ý, chỉ mong đại ca khỏe mạnh là được.
Có lẽ vì lúng túng nên Mai Tương cứ cụp mắt. Do dự mãi tới hồi lỗ tai ửng đỏ, hắn mới mở miệng, “Ca ca muốn nhờ muội đi gặp tẩu tẩu của muội.”
Nhận xét Box