Chapter 04: Hôm nay trông Mai Như thật khác

Chapter 04: Hôm nay trông Mai Như thật khác


Mai Dần đi uống rượu, mới về phủ đã bị nha hoàn bên Tôn di nương mời qua.

Trong phòng, Tôn di nương vừa dùng khăn nóng lau mặt cho Mai Dần vừa nhẹ nhàng kể, “Lão gia, hôm nay lão thái thái Mạnh phủ đến, hình như để làm mai cho Vân tỷ nhi.” Mai Dần nhắm mắt “ừ” một tiếng, Tôn di nương tiếp tục, “Nghe nói là phủ Tây Bình Bá. Đây là gia đình đàng hoàng, liệu thái thái có…”

Bà chưa dứt lời, Mai Dần đã mở mắt ra rồi nhíu mày bảo, “Bà ấy không phải người như vậy.”

Khuôn mặt Tôn di nương đầy sầu lo. Bà còn muốn nói nữa nhưng thấy Mai Dần giận tím mặt bèn nuốt xuống những lời định nói.

Hôm nay nghe Mạnh lão thái thái tới làm mai cho Vân tỷ nhi, Tôn di nương mừng rỡ khôn xiết. Song cứ nghĩ đến không ít chủ mẫu cố ý chơi xấu hôn sự của thứ nữ thì bà lại lo lắng. Vậy nên giờ bà mới nói vài lời với Mai Dần, ai ngờ lại bị mất mặt!

Tôn di nương đang hối hận thì bên ngoài có người tới truyền lời rằng thái thái có việc quan trọng muốn thương lượng cùng lão gia.

Mai Dần sợ tới mức giật mình thon thót, vội vàng sửa soạn chỉnh tề đi đến phòng Kiều thị.

Kiều thị ngồi ngay ngắn trong phòng, lạnh lùng lườm ông một cái. Mai Dần tức khắc nhận lỗi.

Kiều thị hết giận liền bàn chuyện Mai Vân, “Ta thấy hôn sự của Vân tỷ nhi ổn đấy, lão gia nghĩ thế nào?”

Mai Dần gật gù, “Phủ Tây Bình Bá mời Mạnh lão thái thái làm mai cũng coi như có tâm. Tuy là con vợ lẽ của nhị phòng nhưng lại hợp với Vân tỷ nhi, cứ đồng ý đi.”

Nói xong chuyện thứ nhất, Kiều thị chậm rãi uống trà, cố ý làm mặt lạnh.

Mai Dần vội dỗ dành, nhún nhường hỏi, “Phu nhân, chuyện thứ hai là gì?”

Nghĩ đến đây, Kiều thị than một tiếng, “Hôm nay, vợ Tương ca nhi nói với ta nó muốn hòa ly.”

“Hòa ly? Như vậy sao được?” Nghe xong, Mai Dần lắc đầu nguầy nguậy. “Tuyệt đối không thể đồng ý chuyện này. Con thứ của Đổng gia mới đỗ tiến sĩ, sau này chúng ta còn phải qua lại với họ, hòa ly sẽ gây hiềm khích.”

“Vậy lão gia lo quản thúc Tương ca nhi đi, nó vô liêm sỉ quá rồi!”

Mai Dần rượu vào lời ra, la hét đòi đánh đứa con này.

“Đánh nó làm gì?” Kiều thị ngăn cản, “Ông sợ còn chưa đủ loạn sao?”

Mai Dần sững sờ, ông thở dài, “Vậy biết quản thúc thế nào? Thật là mẹ chiều hư con!”

Oo———oOo———oΟ

Sáng sớm hôm sau, lúc Mai Như tới thỉnh an Kiều thị, Mai Dần cũng ở trong phòng.

Mai Dần tuổi ngoài ba mươi, mặc áo dài trắng thêu hình trúc, tóc cài trâm ngọc, cả người toát lên vẻ phong nhã. Nói đến đây, Mai Dần lẫn Kiều thị đều là người đẹp hạng nhất, Mai Tương cũng sở hữu vẻ ngoài tuấn tú. Cả nhà chỉ có Mai Như trông bình thường, nhưng lại được thừa kế từ Mai Dần đôi mắt hoa đào[1].

Đời trước Mai Dần sống đến ngày nhà bị tra xét, nhưng từ khi Kiều thị qua đời, ông trở nên bất ổn. Đầu tiên là lúc hạ táng Kiều thị, ông khóc mà nước mắt nước mũi tèm lem, khiến vài người chịu không nổi. Sau đấy ông cũng chẳng hề đặt chân vào phòng các di nương, chỉ ngày ngày uống rượu. Tới hồi Mai Như lấy Phó Tranh thì thỉnh thoảng nàng mới trở về, Mai Dần còn chỉ vào đồ vật trong phòng mà nói, Mẹ con từng dùng món này, kia là đồ mẹ con thích…

Hiện giờ nhớ tới những chuyện đó, lại nhìn cha mẹ vẫn đang ở trước mặt, Mai Như rất thỏa mãn.

Thấy Mai Như, đôi mắt hoa đào của Mai Dần cong thành hình vòng cung. Ông vẫy tay, “Tuần Tuần lại đây, cha cho con món này hay lắm.”

“Cái gì hay ạ?” Mai Như chạy một mạch đến.

“Này, chạy chậm thôi!” Kiều thị quở trách, “Tuần Tuần, chú ý quy củ!”

Mai Như vừa lè lưỡi vừa cười với Mai Dần.

Mai Dần lấy ra từ trong tay áo một khối ngọc, ông đưa đến trước mặt con gái cứ như đang dâng hiến báu vật. Mặt chính diện của khối ngọc khắc một vườn hoa với trăm hoa khoe sắc, mặt trái chỉ khắc một con bươm bướm. Nếu nhìn từ trên xuống sẽ thấy con bướm đậu trên một cành hoa. Mai Như nâng niu món quà, thích đến chẳng nỡ buông tay.

Kiều thị chợt hỏi, “Tốn không ít bạc nhỉ?”

“Không đáng nhắc tới, nghĩ Tuần Tuần thích nên mới mua.” Mai Dần ngượng ngùng giải thích, rồi lại nhìn gương mặt tươi cười của con gái. Bỗng nhiên, ông “ô” một tiếng và nói với Kiều thị, “Sao ta cảm thấy…hôm nay Tuần Tuần trông khang khác?”

“Cha, con khang khác điểm nào?” Mai Như tỏ vẻ không phục.

Kiều thị cười nhìn nàng, “Khác nhiều chứ, trâm cài ít, cả người…” Bà cũng không biết nên diễn tả thế nào, chỉ cảm thấy trông con gái rất khác.

Hôm nay Mai Như để Tĩnh Cầm chải búi tóc hình ốc đơn giản, trên đầu chỉ cài một cây trâm có khảm trân châu óng ánh ở đỉnh trâm; đúng thật nhìn cứ thiếu thiếu. Mai Như sượng sùng sờ tóc, ngượng nghịu hỏi, “Cha, trông con khó coi lắm sao?”

“Đẹp!” Mai Dần dứt khoát đáp, ông nhìn trái nhìn phải rồi nhận xét, “Chỉ là vẻ ngoài này quá đơn giản, không giống Tuần Tuần mọi khi.”

“Tuần Tuần thích là được, ông quản nhiều làm gì!” Kiều thị oán trách.

Mai Dần cười ha ha, vừa phủi phủi tay áo vừa đứng dậy. Lúc chuẩn bị đi nha môn, ông dặn Kiều thị, “Mau chóng định ra hôn sự của Vân tỷ nhi. Còn nữa, cố gắng khuyên nhủ vợ Tương ca nhi, đừng để con bé lại nảy sinh ý định kia.”

“Ta biết.” Kiều thị gật đầu.

Mai Như nghe mà đầu óc mờ mịt. Nàng tò mò quá nên quấn lấy Kiều thị, “Đại tẩu có ý định gì vậy ạ?”

Lần này nàng giở thủ đoạn làm nũng nhưng Kiều thị chẳng hề hé răng, chỉ nhéo mặt nàng.

Mai Như nhụt chí, phồng má lên, vẻ mặt rầu rĩ.

Hai mẹ con náo loạn một lát thì Mai Vân tới thỉnh an.

Năm nay Mai Vân mười sáu. Nàng ấy mặc áo dài tím nhạt thêu lá trúc hoa mai, váy dài phía dưới cũng nhạt màu, khiến toàn thân trông cứ nhàn nhạt. Đôi mắt hạnh cụp xuống, khuyên tai đinh hương khẽ đu đưa, tạo nên dáng vẻ cực kỳ trầm lặng.

Đổng thị vẫn thấy khó chịu nên Kiều thị không để cô đi cùng, chỉ đưa hai cô bé đến Xuân Hi Đường thỉnh an lão tổ tông.

Lúc họ đến nơi, người nhị phòng đang vui vẻ vây quanh Đỗ thị.

Thấy bọn họ tới, mặt Đỗ thị lạnh tanh. Bà nhìn chòng chọc Mai Như, còn nhíu mày nữa, “Nghe nói…hôm qua Tuần Tuần lại không tuân theo quy củ?”

Mai Như biết bà nói vụ dạy dỗ Triệu di nương, nàng tiến lên vài bước rồi ngoan ngoãn nhận tội, “Lão tổ tông, Tuần Tuần biết sai rồi.”

“Hừ, biết sai thì có ích gì?” Đỗ thị chọc chọc đầu nàng, buồn bực trách, “Tính cháu căn bản chẳng nhớ được gì lâu!”

Mai Như cúi đầu, Đỗ thị quét mắt nhìn nàng một lượt. Ánh mắt bà dừng ở tóc nàng, bà nghi hoặc nói, “Hôm nay trông Tuần Tuần khác mọi khi.”

Lại thêm một người nữa?

Mặt Mai Như đỏ bừng. Nàng thầm nghĩ mình chẳng qua chỉ bỏ bớt vài ba cây trâm mà sao cứ như đã làm gì to tát lắm?

Kiều thị mở miệng giải vây vì biết con gái không muốn bị giáo huấn, “Lão tổ tông, hai ngày nữa con muốn đưa vợ Tương ca nhi đi chùa Liên Hương.”

Chùa Liên Hương?

Mai Như vừa nghe mấy chữ này liền lập tức phấn chấn. Nàng nhìn Kiều thị bằng đôi mắt trông mong, chỉ hận không thể viết lên trán bốn chữ “con cũng phải đi”.

Lão tổ tông không tính phản đối, nhưng thấy bộ dạng Mai Như thế kia thì mất hứng. “Tuần Tuần cũng muốn đi?” bà hỏi.

Bị bắt quả tang tại trận, Mai Như rụt cổ và yếu ớt đáp, “Thưa lão tổ tông, cháu gái muốn đi ạ.”

Đỗ thị không vui, “Một cô nương mà suốt ngày đòi ra ngoài, chỉ muốn vui chơi! Hãy học theo nhị tỷ của cháu, ở nhà an phận đi.”

Mai Như mếu máo, đang suy tính phải nói thế nào thì Mai Thiến đã nhẹ nhàng cất tiếng, “Lão tổ tông, mấy ngày nay phu tử không ở trong phủ khiến cháu rất buồn chán. Cháu cũng muốn được ra ngoài một chút.”

Nàng ấy vừa dứt lời, Đỗ thị tức khắc thay đổi sắc mặt, “Được, mấy tỷ muội cùng đi cho vui.”

Đây là phân biệt đối xử đó!

Mai Như không khỏi bực bội, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp Mai Thiến cười với nàng. Trong mắt đối phương chứa đầy sự ấm áp dịu dàng, khéo hiểu lòng người, khiến nàng như đang vô cớ gây rối.

Đáy lòng Mai Như chua chát, nàng gượng gạo tránh né ý cười từ người nọ.

Đỗ thị dặn dò thêm đôi chút rồi cho phép bốn cô nương rời đi, hẳn là bà muốn bàn bạc hôn sự của Vân tỷ nhi.

Bên ngoài Xuân Hi Đường, Mai Vân và Mai Thiến đi đằng trước, hai người còn lại đi phía sau. Mai Như với Mai Bình mà ở cùng một chỗ thì chắc chắn sẽ đấu võ mồm. Hiện tại trận chiến đã bắt đầu.

Mai Bình khai chiến, “Tam tỷ tỷ, ta thấy tỷ hôm nay quả thực khác lạ.”

Mai Như tiếp chiến, “Tứ muội muội, ta thấy muội ngày nào cũng như ngày nào.” Nói rồi ánh mắt nàng chuyển xuống dưới, dừng lại trên đỉnh đầu nàng ta.

Bình tỷ nhi sợ nhất người ta nói mình lùn nên tức tối giậm chân đi trước. Mai Vân bước chậm lại, chờ Mai Như đi cùng.

Bởi vì bận tâm Kiều thị, thường ngày Mai Như không thân cận với đại tỷ lắm. Tính tình Vân tỷ nhi cũng trầm tĩnh, không tranh không đoạt, ai ngờ lại là người sống thoải mái nhất trong bốn cô nương Mai phủ. Hiện giờ nhìn đại tỷ tỷ, Mai Như thật lòng vô cùng hâm mộ.

“Đại tỷ,” nàng hạ giọng thì thầm với Mai Vân, “buổi sáng ta có nghe cha mẹ nói chuyện của tỷ, hình như đã quyết rồi đó.”

Mặt Mai Vân ửng hồng, lỗ tai nàng ấy hệt như bị lửa đốt. Nàng ấy lí nhí đáp, “Còn chưa định ra mà.”

Mai Như cũng không nói nhiều vì biết nàng ấy thẹn thùng. Nàng chỉ lặng lẽ cười rồi đi qua nơi ở của Đổng thị.

Bây giờ nàng một lòng một dạ lo lắng chuyện của đại ca và đại tẩu, dù biết vô ích cũng muốn đi xem, chỉ sợ một lần không chú ý liền…

Lúc Mai Như bước vào phòng, Đổng thị còn đang nằm trên giường; đầu tóc cô tán loạn, đôi mắt đục ngầu, bộ dạng hết sức tiều tụy. Hòa Tuệ bưng thuốc hầu hạ bên cạnh. Trong bát là thứ thuốc đen như mực, từng muỗng uống vào đều khiến Đổng thị cau mày.

Tâm bệnh thì cần thuốc chữa tâm, loại thuốc kia có tác dụng gì chứ?

Mai Như ngồi xuống cười nói, “Tẩu tẩu, mẹ nói mấy ngày nữa sẽ dẫn chúng ta đi chùa Liên Hương đấy!”

Sắc mặt Đổng thị trào phúng, khóe miệng khẽ cong lên, cô thất thần hỏi, “Đi chùa làm gì?”

“Tẩu tẩu không biết à?” Mai Như dẫn dụ cuộc nói chuyện, “Chùa Liên Hương có bánh bao chay ngon nhất kinh thành. Món này dùng nấm hương, đậu đinh trộn với rau dại lẫn lá sen trồng trong chùa, thơm ngon khôn tả.”

Nghe nàng nói vậy, Đổng thị rốt cuộc nở nụ cười, “Món bánh bao chay ấy à? Tẩu nếm thấy cũng bình thường, chỉ Tuần Tuần thấy ngon thôi!”

Cô nghiêng đầu, đôi mắt trầm tĩnh ngắm nhìn Mai Như. Đổng thị nói, “Tuần Tuần, hôm nay trông muội khác lắm.”

“Khác chỗ nào ạ?” Mai Như cố ý gợi chuyện.

Đổng thị vừa nhẹ nhàng xoa tóc nàng, vừa trả lời, “Trông hơi nhạt nhòa. Theo tẩu thì như trước kia mới thật sự là Tuần Tuần của chúng ta.” Cô dừng một chút rồi nói tiếp, “Muội thế này trông lại na ná Thiến tỷ nhi. Vóc dáng Thiến tỷ nhi mảnh mai, đeo trang sức nhiều sẽ bị áp đảo; nhưng tính Tuần Tuần hoạt bát, muội luôn khiến người khác nhìn muội mà vui mừng tận đáy lòng. Kiểu trang điểm hiện tại làm cõi lòng người nhìn lạnh lẽo, vì trông muội như đang khổ sở vậy.”

Không ngờ Đổng thị có thể nói thấu đáo đến thế. Mai Như ngẩn ngơ, trái tim đau xót.

Nàng dựa vào Đổng thị, “Tẩu tẩu mau khỏe lại. Chờ tẩu khỏe rồi thì chỉ Tuần Tuần cách trang điểm nhé.”

Oo———oOo———oΟ

Chớp mắt đã tới ngày đi chùa Liên Hương. Vì đại thái thái, nhị thái thái, đại nãi nãi cùng ba cô nương đều đi, trong phủ tất nhiên ra sức chuẩn bị.

Do là thứ nữ nên Mai Vân hiếm khi rời phủ, hiện giờ còn thêm việc hôn nhân làm nàng ấy càng không thể đi.

Có thể ra phủ khiến Mai Như kích động không thôi. Song nàng cũng chẳng biểu lộ nhiều, chỉ khi đến chỗ dân cư thưa thớt mới trộm vén một góc màn xe để nhìn ra bên ngoài.

Đúng lúc ấy, vài con ngựa phóng tới từ xa. Tốc độ thật sự quá nhanh, nàng chỉ bắt kịp một bóng người nhòe nhòe mặc y phục đen với vạt áo tung bay theo gió.

Nàng nghiêng đầu muốn nhìn rõ hơn thì nghe Kiều thị “e hèm” rõ to. Mai Như ngượng ngùng buông màn xe, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn lại. Nhưng tâm trí nàng đã sớm bay tới bên món bánh bao chay kia!

Danh Sách Chương

Nhận xét Box