Đang là giữa hè, trời nắng chói chang.
Ve sầu không ngừng kêu suốt ngày đêm, đã bảy ngày kể từ lần Dung Hằng cứu ta ra khỏi cung, trong khoảng thời gian này, ngoại trừ tin hoàng hậu băng hà, thời gian qua đều yên tĩnh như vũng nước đọng.
Vào buổi tối, trời mưa to và nhiệt độ giảm đi đôi chút.
Ta mặc một bộ trang phục cưỡi ngựa sảng khoái, buộc tóc cao và nhờ Hà Diệp trang điểm cho ta. Sau đó, dưới sự sắp xếp của Trần Thuận, ta bước vào cung điện.
Trần Thuận là cẩm y vệ, y nhận lệnh trực tiếp từ Dung Hằng. Huynh ấy là người đã ở bên cạnh cha ta vào đêm ta đến gặp ông ấy.
Khi ta gặp lại lão hoàng đế già, ông ta đã ngồi trên xe lăn.
Lão ta nhìn ta với vẻ mê hoặc, và giọng điệu đầy mê muội: "Thanh Thanh, là nàng phải không? Thanh Thanh..."
Ôn Thanh là tên đại tỷ của ta.
Đại tỷ của ta khi còn trẻ rất thích cưỡi ngựa, trông tỷ rất khí khái ngút trời trong bộ trang phục cưỡi ngựa.
"Bệ hạ, đã lâu không gặp." Ta mỉm cười đi về phía lão ta, uống rượu với lão ta, trò chuyện lão ta.
Ta kể cho lão nghe về tuổi thơ của ta.
Ta cùng huynh trưởng lớn lên trong doanh trại, sống một cuộc sống tự do bên ngoài Vạn Lý Trường Thành, ta kể cho lão nghe về khung cảnh nơi biên giới, về những con ngựa phi nước đại và nữ nhân nơi biên giới…
Lão hoàng đế nghe rất chăm chú, ánh mắt dần dần mơ hồ.
Lão ta hoàn toàn đem ta trở thành đại tỷ.
Chúng ta uống rượu và trò chuyện. Khi lão hoàng đế già bắt đầu say rượu, ông ta bắt đầu chạm vào ta, ta mỉm cười và hùa theo lão ta. Sau đó, khi ông ta ở trạng thái buông lỏng nhất, ta lấy con dao găm mà nhị ca đưa cho ta và chém đầu lão hoàng đế.
Đầu của lão hoàng đế già lăn xuống đất, máu nóng bắn khắp mặt ta. Đôi mắt đục ngầu mở to, đầy vẻ khó tin.
Con dao găm của nhị ca ta có thể chém sắt như chém bùn, cái đầu của lão ta chém chẳng khác gì chém giấy.
Đột nhiên trong đại điện bốc cháy, Trần Thuận ôm lấy ta chạy ra ngoài, Dung Hằng đã mang quân đi tới.
Hắn nhìn ta, giọng nói run run không tự chủ được: “Nương tử, nàng không sao chứ?”
Hắn ôm ta chặt đến mức ta không thể thở được.
Hắn ta nói:
"Sao nàng ngốc thế? Ta có thể làm được những chuyện này."
Ta vỗ lưng hắn tỏ vẻ an ủi: “Ngươi là bệ hạ tương lai, những thứ này không thích hợp với ngươi.”
Trần Thuận từ trong túi lấy ra chiếu chỉ, trên đó có đóng dấu của tiền triều, nói rằng tiền triều giao cho Dung Hằng, một đứa trẻ mồ côi.
Khi đó đứa trẻ bị ném xuống biển không phải là thái tử.
Thái tử thực sự được một gia đình bình thường nhận nuôi.
Và gia đình bình thường đó là do phụ thân ta sắp đặt.
Ba ngày trước.
Ta đến nhà giam để gặp phụ thân ta.
“Tiểu nha đầu, phụ thân đã đợi con lâu rồi.” Cha ta nhìn ta mà rơi nước mắt. Lúc này, ông đã bị trúng độc rồi.
Ba đời đại thần trung thành của Ôn gia đều chắn giữ biên cương đất nước. Đến đời cha ta, người không bao giờ ngờ rằng cung điện lại đột nhiên đổi chủ.
Vào thời điểm phụ thân ta vội vã trở về kinh, mọi thứ đã đến mức không thể quay lại.
Dù đã cố gắng hết sức nhưng ông cũng chỉ có thể cứu được một người, đó là Dung Hằng.
Phụ thân ta đặt Dung Hằng vào một ngôi nhà của một gia đình bình thường và thỉnh thoảng đến thăm hắn, trong khi ông chịu đựng sự sỉ nhục và tiếp tục ở lại triều đình.
Khi Dung Hằng lớn lên, hắn muốn vào cung để khôi phục đất nước. Phụ thân ta đã chăm sóc hắn và giúp hắn tránh khỏi các cuộc kiểm tra, và hắn trở thành một thái giám của hoàng gia.
Đây là điều mà cha ta gọi là một ân huệ.
Cách đây không lâu, tin tức về tai nạn của đại ca và nhị ca lần lượt truyền đến. Dung Hằng cảm thấy có gì đó không ổn nên đích thân đi đến biên giới.
Hai ca ca ta bảo vệ đất nước và bị thương nặng trên chiến trường, không những không nhận được phần thưởng xứng đáng mà còn bị lão hoàng đế già buộc tội bừa bãi là chết trong trận chiến và đầu hàng kẻ thù.
Dung Hằng tìm thấy hai người, chữa lành vết thương cho họ, kể cho họ nghe thân thế của mình và ban cho họ một đội quân.
Sau một hồi thảo luận, họ quyết định Dung Hằng sẽ về kinh trước, hai người họ sẽ dẫn theo đại quân đuổi theo.
Họ không ngờ rằng sẽ có chuyện bất ngờ xảy ra với ta.
Ta bị cưỡng ép vào cung, bị đánh thuốc mê và suýt mất đi sự trong trắng. Sự việc này đã khiến Dung Hằng hoàn toàn tức giận. Hắn giết tiểu hoàng hậu và phế hai chân hoàng đế.
Lão hoàng đế lấy cớ này để vây hắn ở nội cung.
Đại ca và nhị ca đóng quân ở ngoài thành, nhưng đã lâu không nhận được lệnh của Dung Hằng, tung tích sắp bị bại lộ.
Dây cung đã căng, tên phải được bắn đi.
Hơn nữa, lão hoàng đế cũng nghi ngờ mối quan hệ của Dung Hằng với Ôn gia. Đêm đầu tiên khi ta đến ngục giam thăm cha, lão hoàng đế cũng đến.
Hắn ép cha khai ra mối quan hệ giữa Dung Hằng và Ôn gia, nhưng phụ thân ta vẫn im lặng không nói gì.
Lão hoàng đế già rất tức giận và ép phụ thân uống thuốc độc.
"Tiểu nha đầu, hiện tại con là người duy nhất của Ôn gia, đại ca và nhị ca của con bị mắc kẹt ở ngoài thành, không thể vào được. Dung Hằng lại bị nhốt trong cung, nếu hai bên không thể liên lạc được nữa... Tiểu nha đầu, con biết phải làm sao đây?"
Phụ thân ta nói xong liền nhắm mắt lại.
Ta đau lòng cực độ. Ta ôm xac phụ thân, khóc nhiều lần đến mức ngất đi.
Sự bất công mà phụ thân, đại tỷ và hai ca ca ta phải chịu đựng... đều do cùng một người gây ra——
Là hoàng đế hiện tại.
"Ta muốn tiến cung." Khóc xong, ta lau nước mắt, nhìn Trần Thuận.
Ý định ban đầu của Trần Thuận là để ta vào cung ngăn cản lão hoàng đế, còn y sắp xếp người đi tìm Dung Hằng, sau đó phối hợp với đại ca và nhị ca nội ứng ngoại hợp, một mẻ hốt gọn.
Nhưng y không ngờ ta lại tự tay giết chết lão hoàng đế nên đành phải phóng hỏa tiêu hủy hết chứng cứ.
Tất nhiên ta muốn giết, không chỉ vì Dung Hằng, mà còn vì phụ thân và đại tỷ của ta đã chết oan uổng.
Nếu một người phải trở thành tội nhân thiên cổ, hãy để ta là người đó.
Ngay khi chỉ dụ của Trần Thuận được đọc ra, đại ca và nhị ca ở ngoài cung điện cũng đến. Họ được hàng ngàn quân theo sau, lập tức dẫn đầu quỳ xuống và hô to vạn tuế.
Những người khác nhìn thấy cảnh này cũng quỳ xuống.
Dung Hằng trở thành vị vua mới.
Ta cũng không cần phải làm một tội nhân.
Hắn ta yêu cầu ta chọn một cung điện để ở, nhưng ta không muốn, ta lẻn về phủ tướng quân khi hắn ta đang ở triều đình, trên đường đi, ta bị hoàng hậu đột nhiên xuất hiện bắt cóc.
Hoàng hậu chưa chết, nàng ta túm lấy ta, trên mặt tràn đầy niềm vui của người chiến thắng.
"Ôn Uyển, ngươi không nghĩ rằng ta còn sống đúng không, ta sống với mục đích duy nhất chính là chờ ngươi, chờ ngươi lộ diện, sau đó giết chết ngươi. Chẳng phải Dung Hằng là người tính toán nhất sao? Ta muốn thấy cảnh hắn ta cố gắng đến cuối cùng, có được thiên hạ nhưng lại mất đi ngươi, ta muốn hắn nếm trải cảm giác mất đi người yêu.”
Hoàng hậu muốn giết ta, từ miệng nàng, ta biết được sự thật về việc nàng vào cung.
Khi đó, Dung Hằng tìm thấy nàng và yêu cầu nàng đóng giả làm người yêu thời thơ ấu của hắn, hắn đưa nàng vào cung.
Hắn nói sau khi vào cung, nàng ta mỗi ngày sẽ đều được đeo vàng bạc, hưởng thụ vinh hoa phú quý vô tận.
Tất nhiên nàng ta bằng lòng và vui vẻ bước vào cung điện.
Nhưng không có ai nói cho nàng ta biết, hoàng đế là người gần đất xa trời, nàng ta thích vị trúc mã giả đẹp như tiên kia hơn là người già sắp giết.
Nhưng Dung Hằng không thích nàng ta.
Dung Hằng gửi nàng vào cung chỉ để bảo vệ một nữ nhân khác. Nữ nhân đó là con gái út của gia đình tướng quân, tên là Ôn Uyển.
Nàng ta không chịu tin vào sự thật này, nàng đặc biệt gọi ta vào cung điện chỉ để xem ta trông như thế nào.
Xác nhận xong, sự đố kỵ trong lòng nàng ta càng ngày càng mạnh mẽ.
Sau đó nàng nảy ra ý định thay thế ta, lập kế hoạch lừa ta vào cung hết lần này đến lần khác, lừa ta đến gặp lão hoàng đế, cuối cùng nàng ta cũng khiến Dung Hằng hoàn toàn bị chọc giận, khiến hắn đối với nàng nổi lên sát tâm.
Nàng ta uống thuốc giả chết trước mặt Dung Hằng, sau tang lễ bò ra khỏi mộ, mấy ngày nay trốn chỗ này chỗ kia chỉ chờ ta xuất hiện.
Ta nói: “Có thể ngươi nhầm, Dung Hằng không thích ta, hắn ta chỉ bảo vệ ta vì hắn ta nợ cha ta một ân tình mà thôi.”
Hoàng hậu cười khẩy, hiển nhiên là không tin.
Ta giải thích lại.
"Dung Hằng là thái tử của triều đại trước, điều này ngươi đã biết trước ta, nhưng ngươi có bao giờ nghĩ xem là ai đã giúp hắn che giấu thân phận này và thành công tiến vào cung không? Đó là cha ta, cha ta lấy cớ này muốn hắn chiếu cố ta nhiều hơn."
Đây là điều cha ta đã nói với ta trước khi ông qua đời.
"Có ngàn vạn cách để chăm sóc ngươi, nhưng hắn ta lại chọn cưới ngươi. Ôn Uyển, ngươi đây là đang khoe khoang với ta rằng ngươi có thể có được thứ mà ta đã cố gắng rất nhiều mà không có được, trong khi ngươi không cần tốn chút sức lực nào lại có được đúng không?"
Ta cảm thấy như nàng ta không hề nghe lọt vào tai một chút nào. Con dao găm dí sát vào cổ ta lạnh ngắt.
Ta phải dịu giọng lại:
"Đừng xúc động, để ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện, trước đây ta từng đọc một cuốn sách. Nhân vật chính trong sách giống như ngươi và Dung Hằng. Họ là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên ..."
Ta kể cho nàng ta nghe nội dung cuốn sách ta đã đọc, kể cả phần kết của ta trong cuốn sách.
Hoàng hậu nghe vậy sửng sốt một lát.
"Ngươi nói thật đấy à? Thứ như vậy có thực sự tồn tại không? Cuốn sách đó ở đâu?"
"Đương nhiên là sự thật. Cho nên, chúng ta đều không có đoán được Dung Hằng thích ai, hắn đang bảo vệ ai..."
“Dung Hằng.” Hoàng hậu đột nhiên ngẩng đầu lên.
Ta nhìn theo ánh mắt của nàng ta, nhìn thấy Dung Hằng đứng ở góc đường cách đó không xa, dáng người cao lớn, đứng ngược sáng, khuôn mặt khuất trong bóng tối, không nhìn rõ nét mặt.
"Dung Hằng, chàng đến rồi, chàng đã nghe thấy hết chưa? Chúng ta là nam nữ chính, trời sinh duyên phận. Ôn Uyển là một nữ phụ độc ác, chúng ta nên ở bên nhau." Nàng nhìn Dung Hằng tỏ ra hưng phấn.
Dung Hằng từng bước một bước ra khỏi bóng tối, đến gần chúng ta. Vẻ mặt hắn vẫn chưa rõ ràng, ánh mắt sâu thẳm.
Mắt hắn dán chặt vào người ta.
Hắn ta nói:
"Nương tử, ta đến muộn."
Vừa dứt lời, sắc mặt của hoàng hậu đột nhiên thay đổi, nàng ta bắt ta làm con tin, lùi lại vài bước, gầm lên:
"Đừng tới đây, Dung Hằng. Dừng lại, đao kiếm không có mắt."
Dung Hằng dừng lại, đôi lông mày xinh đẹp khẽ nhíu lại:
"Để nàng ấy đi."
Hoàng hậu lắc đầu.
"Dung Hằng, nhìn ta xem, ta là người yêu chàng nhất. Chúng ta cùng nhau lớn lên, chàng cũng vì ta vào cung. Nhưng tại sao từ khi nàng ta xuất hiện, chàng liền không thấy ta tồn tại nữa, Dung Hằng, nhìn ta, sao chàng không thấy ta…”
"Nói nhảm." Dung Hằng ngắt lời nàng ta, "Đừng tưởng rằng ta không biết. Những tin đồn kia là chính ngươi truyền bá, người khác có tin hay không còn chưa nói, hiện tại ngay cả chính ngươi cũng bị mắc kẹt trong đó không thể thoát ra được. Ngươi đã ở trong cung, hưởng được mười năm vinh hoa phú quý, ngươi nên hài lòng đi, nhưng ngươi lại đang đẩy mình đi quá xa, lại muốn nghĩ đến chuyện lấy thứ không phải của mình, sao ta có thể cho phép ngươi?" Sau khi nói xong, hắn ta búng ngón tay, một ám khí bay tới.
Với một tiếng "keng", con dao găm trong tay hoàng hậu rơi xuống đất.
Nàng ta quỳ xuống nhặt nó lên, ta giơ chân đá con dao đi, vai ta chợt cứng lại, toàn thân rơi vào một vòng tay ấm áp.
“Nàng ổn chứ?” Dung Hằng hỏi, ánh mắt cẩn thận quan sát toàn bộ cơ thể ta.
Ta nhìn hắn lắc đầu:
"Không...không sao đâu."
Cùng lúc đó, lính canh đã bắt được hoàng hậu.
"Hoàng thượng, chuyện này nên xử lý như thế nào?"
“Ngũ mã phanh thây.” Dung Hằng nhẹ giọng nói ra bốn chữ.
"Không, Dung Hằng, chàng không thể làm như vậy với ta, Ôn Uyển, đều là tại ngươi con tiện nhân, đây vốn là điều ngươi phải gánh chịu..." Hoàng hậu hét lên một tiếng, bị kéo đi.
Chúng ta chậm rãi đi về. Trên đường đi, Dung Hằng đột nhiên hỏi ta:
“Trên đời này thật sự có cuốn sách như vậy sao?”
Ta vẫn đang trong trạng thái thất thần vì kết cục hoàng hậu, chưa phục hồi lại cảm xúc của mình, ta bối rối ngẩng đầu lên sau khi nghe điều này và thấy Dung Hằng đang nhìn ta một cách nghiêm túc.
Sách?
Cuốn sách đó!
"Không có cuốn sách nào như vậy cả. Ta bịa ra. Ta bịa ra." Ta lắc đầu phủ nhận.
Trên thực tế, việc có cuốn sách như vậy không còn quan trọng nữa.
Không ai biết Trang Chu mơ thấy bướm hay bướm mơ thấy Trang Chu.
"Bịa là tốt rồi. Nếu trên đời thật sự có cuốn sách như vậy, ta sẽ lập tức tìm ra và đốt đi. Đốt bao nhiêu cũng được."
"Ah……"
Chỉ là một cuốn sách thôi, có cần phải phân cao thấp như thế này không?
"Nương tử, cùng ta trở về cung đi, vị trí hoàng hậu còn trống." Trở lại phủ Tướng quân, Dung Hằng lại nhắc đến lời cũ.
Hắn ta đã giết tiểu hoàng hậu và muốn ta làm hoàng hậu của hắn ta, tất nhiên là ta không vui.
Đừng đùa chứ.
Thế giới bên ngoài rộng lớn như vậy, ta còn chưa đi nhìn xem xem, cho nên ta cũng không nguyện ý ở lại cung điện làm chim hoàng yến của hắn.
Nhưng điều ta không bao giờ ngờ tới là ta đã mang thai một sự sống nhỏ.
Chính đại phu chẩn đoán mạch cho đại tẩu đã chẩn đoán mạch cho ta.
"Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng hoàng hậu." Lời này vừa nói ra, ngay cả đại ca và nhị ca của ta cũng quỳ xuống đất, đồng thanh nói "chúc mừng" với ta.
"Không thể nào!"
Ta thẳng thừng phủ nhận điều đó.
“Tại sao không thể?” Dung Hằng hỏi.
"Chúng ta...chúng ta..." Ta nhìn hắn rồi quay lại, thì thầm vào tai hắn giải thích: "Chúng ta vẫn chưa viên phòng."
Dung Hằng nghe xong cười lớn.
“Quả là tiểu nha đầu.”
Sau khi cùng Dung Hằng trở về cung, ta đã nhờ rất nhiều ngự y bắt mạch cho ta, bọn họ đều kết luận là mạch hỷ.
Ta rất khó hiểu, nhưng Hà Diệp nhắc nhở ta rằng sau khi Dung Hằng đưa ta trở lại Phủ Cửu thiên tuế ngày hôm đó, hắn ta đã nghỉ trong phòng ta cho đến sáng mới rời đi.
Hóa ra giấc mơ kia là thật.
Dung Hằng nói rằng khi thái tử ra đời, hắn sẽ dạy dỗ nó thật tốt để y có thể kế thừa ngai vàng càng sớm càng tốt. Sau đó, hắn ta sẽ cùng ta trở lại biên giới để ngắm nhìn núi sông, ngắm nhìn giang sơn đất nước...
"Làm sao chàng có thể chắc chắn người trong bụng ta là thái tử? Nhỡ đâu đó là công chúa thì sao?"
“Vậy tiếp theo sẽ là thái tử.”
Ta nổi giận.
"Chàng nằm mơ đi!"
Nhận xét Box