Lão hoàng đế già mỉm cười với những nếp nhăn trên khuôn mặt.
“Trẫm đã đợi ngươi mười năm, cuối cùng cũng đợi ngươi trưởng thành, nhưng Dung Hằng đã đi trước một bước. Bất quá, hắn là thái giám, nhất định không có khả năng cho ngươi cái gì, Uyển Uyển, ngươi tiến cung đi, trẫm phong ngươi làm hoàng hậu."
Ta cứ lùi lại, khóe mắt ta thoáng thấy chân dung của đại tỷ trên mặt đất.
Đại tỷcủa ta, nữ nhân xinh đẹp nhất Đại Chiêu, chỉ sống được hai mươi lăm tuổi, đã bị người nam nhân trước mặt ép chết... Nghĩ đến lời nói của phụ thân, ta trong nháy mắt hiểu ra mọi chuyện.
"Bệ hạ, thần nữ đã kết hôn..."
Lời nói chưa dứt, lão hoàng đế đã sốt ruột lao tới.
Nữ tử của Ôn gia lớn lên trong doanh ta trại quân đội, thân thủ của ta thậm chí nam nhân bình thường cũng không thể sánh bằng, huống chi là vị hoàng đế già như ngọn nến trước gió này.
Lão ta lao tới, ta trở tay liền đem lão ta chế ngự trên mặt đất.
“Bệ hạ, đại tỷ của thần nữ đã chết.”
"Ngươi thật quá tự phụ, người đâu!"
Các cánh cửa cung điện phía sau ta đồng loạt mở ra, và một số lính canh xông vào. Họ bắt ta và trói ta bằng dây thừng.
Lão hoàng đế ở một bên cười vui vẻ.
“Trói chặt nàng ta lại, trẫm đã đợi nàng ta mười năm, mười năm, cuối cùng nàng ta cũng trưởng thành rồi, hahaha…”
Lão già này thật sự phi thường, lão ta chờ tận mười năm để tiểu nữ Ôn gia trưởng thành.
Thị vệ đem hai tay của ta trói chặt, lại rất có ăn ý lui ra ngoài.
Lão hoàng đế già đi đến trước mặt ta:
"Cha ngươi còn đang ở trong ngục, nếu ngươi bằng lòng ở lại cung, trẫm có thể tìm lý do thả hắn đi, khôi phục lại Ôn gia."
Đây là lời mà đương kim thiên tử có thể nói ra sao? Một gia tộc tướng sĩ đã cống hiến cả cuộc đời cho đất nước, vậy mà muốn nói bắt là bắt, nói thả là thả sao?
"Bệ hạ, hiện tại ta đã là nữ nhân của Cửu thiên tuế, người đụng vào ta, không sợ hắn sẽ quay lại tính sổ với người sao?"
Khi ta nhắc đến Dung Hằng, vẻ mặt lão hoàng đế quả nhiên thay đổi, nhưng sau đó lại mỉm cười: "Tiểu Uyển Uyển, ngươi sai rồi. Dung Hằng có hoàng hậu, ngươi chỉ là tấm chắn để hắn cưới vào phủ mà thôi."
Vua một nước quá thờ ơ với việc bị cắm sừng.
Sớm hay muộn thiên hạ này cũng sẽ kết thúc.
Lão hoàng đế đưa tay nâng cằm ta lên, vẻ mặt gần như bị ám ảnh: “Xét về ngoại hình, ngươi còn hơn cả đại tỷ của ngươi.”
Ta thoáng nhìn thấy những cây cột ở bên cạnh và nghĩ đến việc tự sát bằng cách đập đầu vào đấy. Dù sao thì ta cũng sẽ không bao giờ làm theo ý muốn của lão hoàng đế.
Ta đã quyết định.
Cửa cung điện đột nhiên mở ra.
Dung Hằng xuất hiện ở cửa cung điện với vẻ phong trần, liếc nhìn qua thì nhận ra bộ dạng bị trói của ta, mắt hắn đỏ bừng, liền đá lão hoàng đế già yếu đuối xuống đất.
“Ngươi không nên chạm vào nàng!” Giọng Dung Hằng lạnh lùng hơn bao giờ hết.
"Dung... Dung Hằng... nàng... tự mình tới cửa. Nàng muốn dụ dỗ... dụ dỗ trẫm." Lão hoàng đế sợ hãi đến run rẩy, còn không quên đổ lỗi lên người ta.
Dung Hằng rút thanh kiếm từ bên hông ra, đi về phía lão hoàng đế, chỉ thẳng mũi kiếm vào giữa lông mày của lão:
"Ngươi không nên động đến điểm mấu chốt của ta!"
Ta nhìn thanh kiếm của hắn ta giơ lên, và ngay khi hắn chuẩn bị đâm vào giữa lông mày của vị hoàng đế già, hoàng hậu không biết từ góc nào chạy tới.
Nàng bảo vệ lão hoàng đế: "Cửu thiên tuế đây là muốn hành thích vua?"
Một câu hành thích vua đã đánh thức Dung Hằng. Tất cả vệ binh tinh nhuệ đang chờ ở ngoài cửa.
"Đêm nay chỉ cần ngươi ra tay, bệ hạ chết cũng không sao, ngươi hay ta chết cũng không sao, nhưng nàng thì sao?" Hoàng hậu nhìn ta, "Ôn gia sẽ mang tiếng hành thích vua, sẽ bị ghi vào sử sách, sẽ bị ô nhục hàng nghìn năm. Ngươi có bao giờ nghĩ đến chuyện nàng là nữ tử nhà Ôn gia sẽ xảy ra chuyện gì không? Còn có, ngươi nghiệp lớn cũng không có khả năng hoàn thành."
Bàn tay cầm kiếm của Dung Hằng siết chặt, cuối cùng cũng chậm rãi thu lại. Hắn bế ta bước ra khỏi cung điện dưới sự theo dõi của hàng trăm vệ binh tinh nhuệ.
Đối với hắn, thời điểm vẫn chưa chín muồi.
Trở về nhà, Dung Hằng ném ta vào nhà tắm, sai người hầu chăm sóc ta, sau đó hắn tìm đến Ôn Lân, một kiếm đoạt mạng.
Là Ôn Lân đưa ta vào cung. Nàng là nội gián trong cung.
Nhưng ta không có cách nào biết được muội ấy là người của lão hoàng đế hay hoàng hậu.
Ta không dám hỏi.
Bởi vì Dung Hằng rất tức giận.
Sắc mặt hắn chưa bao giờ âm trầm như thế này: “Sau này đừng tùy tiện tiến cung, bất kể là ai triệu kiến nàng, đều phải được sự đồng ý của ta.”
Ta cúi đầu, hồi tưởng lại trước mắt cảnh tượng hắn lao tới Trung cung, đá lão hoàng đế ngã xuống đất, sau đó quấn ta trong bộ quần áo màu đỏ, bế ta ra khỏi cung...
Ta khịt mũi và ngước lên nhìn hắn ta.
“Nếu bệ hạ làm phiền ngươi thì sao?”
“Lão ta không có gan làm vậy.”
"Ngươi ôm ta ra khỏi cung điện như thế, nhỡ đâu hoàng hậu ghen thì sao?”
“Nàng ấy không đủ tư cách.”
“Tại sao ngươi lại cưới ta?” Thực ra đây chính là điều ta luôn muốn hỏi.
"Là Hoàng thượng ban hôn cho ta," hắn trả lời.
“Là ngươi hướng bệ hạ cầu hôn ta.” Ta tiến lại gần hắn ta, cố ý áp sát người hắn.
Khi chiếu chỉ của triều đình được ban hành, ta đã nghĩ đến việc đào hôn. Phụ thân ta đã thuyết phục ta chỉ cần chịu đựng qua một khoảng thời gian, ông sẽ đưa ta về nhà.
Không ngờ sau này lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Hắn ta bình tĩnh lùi lại một bước.
Ta lại gần thêm một bước, nhón chân ghé sát vào tai hắn ta: “Dung Hằng, ngươi có thích ta không?”
Hắn ta lùi lại vài bước như bị điện giật, tai đỏ bừng.
“Mười năm trước, Bệ hạ yêu đại tỷ của ta, nhưng nàng không chịu nghe lời nên hắn đã để mắt đến ta khi ta mới năm tuổi. Tuy nhiên, vì sự xuất hiện của Hoàng hậu nên bệ hạ đã chuyển hướng chú ý của mình. Mười năm sau, khi ta lớn lên, bệ hạ lại để ý đến ta, trong trường hợp đó, ngươi đi trước một bước, cưới ta vào phủ." Ta bày tỏ suy đoán của mình.
Dung Hằng nghe được lời này, sửng sốt một lát, sau đó bật cười.
"Phu nhân, tài năng bịa chuyện của nàng thực sự rất tốt. Ta chỉ giúp nàng vì ta nợ gia đình nàng một ân huệ mà thôi." Nói xong, hắn ta phất tay bỏ đi.
Ai nha, rốt cuộc thì ta đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Lão hoàng đế bị Dung Hằng đá mạnh đến phát bệnh, nhưng lão lại không dám nói một lời, lão còn cần Dung Hằng thay hắn tìm thuốc trường sinh bất lão.
Dung Hằng từ biên giới trở về đều rất bận rộn, ta đã mấy lần hỏi hắn về hai vị huynh trưởng của ta, nhưng hắn chỉ có một lời.
"Đợi."
Ta không biết hắn muốn ta chờ đợi điều gì nên ta vừa phải vừa chăm sóc phụ thân ta trong ngục vừa âm thầm hỏi thăm tung tích của hai ca ca ta.
Không có tin tức gì từ hai huynh trưởng, nhưng lại chờ được tin từ đại tẩu.
Đó là một buổi chiều mưa, ta đang nhìn cầu vồng vừa mọc trên bầu trời, Hà Diệp từ ngoài sân chạy vào, trên mặt vẻ hưng phấn: “Thiếu phu nhân đến rồi.”
Thiếu phu nhân, chính là đại tẩu của ta. Sau khi huynh trưởng chết trong trận chiến, lão Hoàng Đế không có truy phong người nhà của đại huynh, ngược lại còn cách chức làm thứ dân, đại tẩu mang theo hài tử của đại tỷ ta, khó khăn sống qua ngày.
"Uyển Uyển, đại ca ngươi khi xuất chinh, đã đem Nguyệt Nhi giao cho ta, là ta vô dụng, không có chiếu cố tốt nàng. Uyển Uyển, cho Nguyệt Nhi theo ngươi đi, ít nhất có thể cho nàng một nơi ở tốt."
Nguyệt Nhi là hài tử của đại tỷ ta, đại tẩu ta đem nàng cho ta và chuẩn bị ra biên giới một mình. Tẩu ấy thậm chí còn không tin tin huynh trưởng ta đã chết trong trận chiến.
Ta gói ghém rất nhiều vàng bạc cho tẩu ấy, đồng thời yêu cầu đại tẩu đừng quên viết thư cho ta khi tìm thấy huynh trưởng.
Trước khi rời đi, đại tẩu nắm tay ta dặn dò: “Uyển Uyển, hãy ở yên tại phủ Cửu thiên tuế. Lần này phủ tướng quân bị đột kích, nếu không có Dung Hằng, ngươi cũng sẽ bị liên lụy. Ta sợ hôm nay mọi chuyện đã thay đổi rồi."
Đại tẩu ta đã rời đi, còn ta và Hà Diệp cũng bắt đầu hồi phủ, ta suy nghĩ về ý nghĩa của từ “thay đổi” của đại tẩu.
Đang suy nghĩ, ta liền bị một thái giám chặn lại.
"Phu nhân, Cửu thiên tuế đại nhân đang cố gắng cứu Hoàng hậu điện hạ bị thương nặng. Người mau theo nô tài tiến cung đi."
Điềm báo lúc này là mưa gió ập đến, khắp nơi không ngừng nổi dậy, cung điện canh phòng lỏng lẻo, gió lùa tứ phía, cứ hai ngày sẽ có thích khách tới.
Ta cất bước muốn đuổi kịp, nhưng không khỏi nghĩ tới cảnh tượng lần trước trong cung xảy ra, cùng với lời nhắc nhở của Dung Hằng.
"Ta hồi phủ thay xiêm y, công công, ngươi về cung trước đi."
Thái giám không nói gì, nhưng ngay sau khi ta và Hà Diệp quay người lại, hắn bất ngờ tấn công vào gáy ta.
Ta ngất đi và khi ta tỉnh dậy lần nữa, ta đang ở trong cung điện.
Tiểu hoàng hậu ngồi ở mép giường, đưa tay chống cằm, ngây thơ nhìn ta: “Uyển Uyển, đừng sợ, bổn cung chỉ là thấy nhàm chán, muốn ngươi vào cung nói chuyện. Bọn họ quá thô lỗ, ta đã trừng phạt họ rồi."
Hoàng hậu muốn nói chuyện với ta và mời ta uống trà nên ta phải vâng lời.
Nàng nói, nàng cùng Dung Hằng cùng nhau lớn lên, sau khi nàng vào cung, Dung Hằng cũng đuổi theo nàng mà vào. Những năm này ở trong cung, nhờ có Dung Hằng che chở nên nàng luôn bình an vô sự...
Nhắc đến tình yêu sâu đậm, ta không khỏi rơi nước mắt.
Ta bối rối, mơ màng ngủ quên lúc nào không hay.
Khi tỉnh dậy lần nữa, ta đã nằm trên long sàng.
Lão hoàng đế nheo mắt nhìn ta:
"Uyển Uyển, không ai biết ngươi đã vào cung, lần này Dung Hằng cũng không cứu được ngươi, hắn bị ta đuổi ra khỏi thành rồi, trẫm vừa ý ngươi rồi. Ngươi nói xem, nếu một mỹ nữ như ngươi bị ném vào lò có thể luyện ra cái gì, ha ha ha. . . "
Có lẽ vì hoàn toàn tự tin nên lần này lão hoàng đế không vội vàng mà từ từ kể cho ta nghe câu chuyện về lão và đại tỷ.
Lão ta và đại tỷ của ta là người quen cũ.
Khi còn trẻ, lão ta đến Bắc Kinh thi và trượt, bị con cái gia đình quý tộc tùy tiện bắt nạt. Chính tấm lòng hào hiệp của đại tỷ ta đã nhiều lần cứu hắn ta khỏi tình huống nước sôi lửa bỏng.
Chàng thiếu nhiên đem lòng yêu cô nương đã cứu mình và đến dinh thự của tướng quân để ngỏ lời cầu hôn. Tuy nhiên, hắn ta lại bị quản gia dùng gậy đánh vì quá nghèo khó.
Sau này, chàng thiếu niên vào quân doanh, lập công và được phong làm trấn quốc đại tướng quân.
Sau này, chàng trai cưới công chúa, nổi loạn, trở thành hoàng đế, sống sa đọa và xa hoa vài năm, nhìn lại vẫn muốn tìm lại cô nương năm ấy.
Nhưng cô nương đã có phu quân, để có được nàng, hắn ta đã không ngần ngại ép chết phu quân của cô nương.
Nhưng cô nương cũng là người chung thủy và đã đi theo phu quân.
"Sau khi đại tỷ của ngươi qua đời, trẫm đã đau buồn rất lâu. Trẫm tưởng rằng đời này sẽ không bao giờ gặp được ai xinh đẹp như nàng ấy, nhưng không ngờ sau này lại gặp được ngươi. Dù lúc đó ngươi chỉ mới năm tuổi nhưng ngươi đã xinh đẹp đến kinh ngạc rồi. Trẫm muốn mang ngươi vào cung, nuôi ngươi cho đến khi ngươi trưởng thành. Thật không ngờ, hoàng hậu đột nhiên xuất hiện. Nàng ấy cưỡi ngựa trông giống hệt đại tỷ của ngươi hồi đó...”
"Lúc trước, hoàng hậu đột nhiên nhắc tới ngươi, trẫm cũng nghĩ ngươi đã trưởng thành, trẫm phái người đi tìm hiểu ngươi, nhưng Dung Hằng lại đánh phủ đầu, hắn nói muốn cưới ngươi. Hắn ta luôn nhanh hơn trẫm.”
"Đáng tiếc hắn là thái giám, hắn thích thiên hạ này, lại không thể có được, hắn cũng thích ngươi, nhưng hắn lại không thể làm gì ngươi, chỉ vì hắn là thái giám, ha ha ha... "
Khi nghe hắn ta nói, ta cảm thấy sức nóng trong cơ thể mình ngày càng rõ rệt.
Là do trà của hoàng hậu.
Bây giờ ta không còn sức lực nữa, thậm chí còn không có cơ hội chạm vào cây cột.
"Uyển Uyển, trẫm biết ngươi có một chất nữ mười tuổi tên là Nguyệt Nhi phải không? Đứa bé ấy giống đại tỷ của ngươi hơn là ngươi, nếu ngươi thông minh thì ngươi nên nghe lời trẫm. Nếu không, trẫm sẽ lập tức phái người đến mời nàng vào cung điện.”
Lão ta đã nói những lời kinh tởm như vậy mà không tự nhận thức được, ta nhổ vào mặt lão ta.
"Cứ giết ta đi."
"Làm sao trẫm có thể từ bỏ được? Nào, để tối nay trẫm cho ngươi biết thế nào là nam nhân đích thực..." Lão ta nói xong, liền lao tới ta.
Ta lăn một vòng, né được trong gang tấc, giơ chân lên và dùng hết sức đá vào hắn.
Cho dù nữ tử Ôn gia bị đánh thuốc mê, kỹ năng của ta cũng mạnh hơn những nữ nhân bình thường.
Lão hoàng đế bị ta đá ngã xuống đất, mở miệng kêu cứu, ta lăn ra khỏi giường, tiện tay kéo chăn trên giường, bưng kín đầu hắn.
Lão ta vùng vẫy một cách tuyệt vọng, ta đã cố gắng hết sức, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, giết lão ta, giết lão ta.
Lực giãy giụa của lão càng ngày càng yếu, đồng thời thân thể của ta cũng càng ngày càng yếu đi, không biết bao lâu trôi qua, người ở dưới chăn cuối cùng cũng không động đậy nữa, ta buông tay ra, trèo lên cửa sổ và nhảy xuống.
Gần như ngay khi ta vừa nhảy xuống, có tiếng cửa mở ở Nội sảnh.
Thân nhiệt trong cơ thể ta càng lúc càng cao, ta không còn cách nào khác đành phải bò về phía trước bằng đôi chân mềm nhũn của mình, hình ảnh Dung Hằng bế ta ra khỏi cung điện đêm đó hiện lên trong đầu ta ..
Giá như hắn ta ở đây.
Phía sau có tiếng bước chân vội vã, khắp bầu trời có những ngọn đuốc, ta bò đến một con sông phía sau đại sảnh, nhìn dòng sông chảy róc rách, khuôn mặt của Dung Hằng hiện lên trước mắt ta...
Sau đó, không chút do dự, ta nhảy xuống nước.
Nhiều người chạy ra sông, cầm đuốc, đèn lồng và la hét lo lắng.
Ta vốn sợ nước từ khi còn nhỏ. Ngay khi rơi xuống nước, ta đã bất tỉnh và sau đó ta có một giấc mơ dài.
Trong giấc mơ, ta nhìn thấy Dung Hằng với vẻ mặt lo lắng, hắn ta vớt ta lên khỏi mặt nước, lên bờ rồi quay trở lại phủ Cửu thiên tuế.
Ngay cả trong giấc mơ, sức nóng trong người ta vẫn không hề giảm, ta liên tục cọ sát vào hắn ta.
Trong giấc mơ, ta bắt hắn ngủ cùng ta.
…
Ngày hôm sau, ta thức dậy và nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh, trong lòng có những cảm xúc lẫn lộn.
Rốt cuộc, đó là một giấc mơ viển vông.
Dung Hằng là thái giám, cảnh tượng trong mộng của ta sẽ không bao giờ xuất hiện.
"Làm thế nào để loại bỏ thuốc trong cơ thể ta?" Ta hỏi Hà Diệp đang bận rộn ở một bên.
"Tiểu thư, người uống thuốc ạ? Người uống thuốc gì vậy?" Hà Diệp còn bối rối hơn ta.
Ta không nói nên lời, hỏi một câu khác.
“Tối qua ta hồi phủ bằng cách nào?”
"Tiểu thư, ngươi được Cửu thiên tuế đại nhân mang về."
"Cửu thiên tuế đâu?"
Dung Hằng lại tiến vào cung điện, trước khi vào cung, hắn bố trí rất nhiều vệ binh tinh nhuệ trong ngoài cung, tuần tra tới lui, không cho ta rời khỏi phủ dù chỉ nửa bước.
Ta luôn có cảm giác như có điều gì đó sắp xảy ra.
Quả nhiên, ba ngày sau, trong cung truyền đến tin tức hoàng hậu băng hà.
Ta cảm thấy mơ hồ.
Lão hoàng đế không bị ta ép chết, mà tiểu hoàng hậu lại chết?
Nữ chính đã chết? !
Tại sao sự phát triển của cốt truyện này lại khác với sự phát triển trong cuốn sách?
Nữ chính đã chết, câu chuyện làm sao có thể tiếp tục?
Còn nhân vật nam chính thì sao?
Dung Hằng vẫn mất tích.
Ta nóng lòng chờ đợi trong phủ, không nhịn được nên ban đêm ta cải trang, lặng lẽ lẻn ra khỏi phủ và đi đến phòng giam nơi phụ thân bị giam.
“Tiểu nha đầu, cuối cùng con cũng tới rồi.” Cha ta nằm hấp hối trên giường, như thể ông đã chờ đợi rất lâu rồi.
Nhận xét Box