Ta Cưới Một Thái Giám - Chapter 02

Ta Cưới Một Thái Giám - Chapter 02

 Ta bước vào cung điện, cuối cùng cũng gặp được nữ chính trong truyền thuyết, tiểu hoàng hậu.

Hoàng hậu thực sự rất xinh đẹp, với đôi mắt to long lanh, nét mặt vẫn có chút trẻ con, nhưng trong mắt lại có nét tang thương không thuộc về tuổi tác.

"Ngươi là Uyển Uyển đúng không, thật xinh đẹp." Nàng bước xuống bậc thang, trìu mến nắm lấy cánh tay ta, "Dung Hằng ở phòng bên cạnh, Thái y cho hắn uống thuốc xong liền ngủ thiếp đi. Chờ hắn tỉnh lại ngươi hãy qua thăm hắn."

Dung Hằng là tên của thái giám chết dẫm.

"Thần đi xem ngài ấy một chút." Ta quay người và muốn rời đi.

Hoàng hậu giữ ta lại.

"Ngươi hãy ở lại ăn trưa. Dung Hằng bị thương khi bảo vệ ta. Bệ hạ ban thưởng cho hắn rất nhiều dược liệu quý giá, sau này ngươi hãy nhận lấy."

Hoàng hậu lên tiếng nên ta không còn cách nào khác ngoài việc cảm ơn nàng ấy và ở lại.

Trong bữa ăn, Hoàng hậu cứ nhìn ta và hỏi rất nhiều về Dung Hằng. Nhưng ta mới gả vào Phủ Cửu thiên tuế và ta không biết nhiều về hắn như nàng ấy, nàng ấy là thanh mai của hắn ta, vậy tại sao ta cứ hỏi ta tất cả những điều này?

Kết thúc bữa ăn, ta chưa ăn được bao nhiêu, nàng vừa đặt đũa xuống, ta liền làm theo.

Hoàng hậu không còn cách nào khác đành phái một cung nữ nhỏ đưa ta đến gặp Dung Hằng.

Trên đường đi, thị nữ Hà Diệp đi theo ta thở dài cảm khái: “Tiểu thư, Hoàng hậu trông có chút giống người.”

Ta choáng váng.

Sau đó, ta lắc đầu.

Hoàng hậu vào cung năm mười lăm tuổi, đã ở trong cung hơn mười năm nay. Nàng mang phong thái hoàng gia quý phái ngút trời. Ta lớn lên trong doanh trại quân đội cùng với các huynh của mình, làm bạn với kiếm và thương, như một nam nhi chính hiệu.

Đó là sự khác biệt giữa mây và bùn.

"Sau này đừng nói những lời vô nghĩa này nữa." Ta cảnh cáo Hà Diệp.

Hà Diệp cúi đầu không nói gì.

Tiểu cung nữ phía trước dẫn chúng ta đi qua rất nhiều cung điện, nhưng Dung Hằng mãi không thấy, cuối cùng cũng chúng ta cũng đi lạc.

"Hà Diệp, ngươi có biết đây là đâu không?" Ta hỏi.

Hà Diệp nhìn quanh: “Nơi này hình như là một hoa viên.”

Được rồi, ta quên mất, Hạ Diệp cũng là lần đầu tiên vào cung.

Đang định đi tìm cung nữ để hỏi đường thì nhìn thấy một đoàn người từ xa đi tới, cầm hai chiếc tán màu vàng tươi ở giữa, không cần nghĩ tới cũng biết đó là xe của lão hoàng đế.

Nghe nói lão hoàng đế đã ngoài sáu mươi tuổi, cả đời chỉ có hai sở thích là sưu tập mỹ nữ và luyện chế thuốc trường sinh.

Để tránh những rắc rối không đáng có, ta kéo Hà Diệp trốn vào hòn non bộ gần đó.

Bên kia hòn non bộ có hai người thiếp, giống như ta, đang trốn tránh, không muốn đối mặt với thánh nhân, khi thấy người của lão hoàng đế đi xa, họ bắt đầu trò chuyện như thể không có ai xung quanh.

Ta không còn cách nào khác ngoài việc lắng nghe một số bí mật trong cung điện.

Họ kể về vị hoàng đế già đã hơn sáu mươi tuổi nhưng lại bị ám ảnh bởi việc theo đuổi sự bất tử. Ông ta lấy cớ là luyện chế thuốc, hàng năm, ông ta sẽ tổ chức tuyển tú thu thập rất nhiều mỹ nhân tiến cung.

Trong số những mỹ nhân đó, người trẻ nhất chỉ mới mười ba tuổi.

Điều kỳ lạ là những mỹ nhân vào cung cứ một, hai năm lại biến mất một cách bí ẩn.

Có tin đồn rằng tất cả các thiếu nữ được đưa vào cung đều bị đưa vào lò luyện thuốc.

Mặc dù lời đồn không đáng tin, nhưng việc tuyển chọn vẫn được tổ chức năm này qua năm khác mà không hề gián đoạn. Những người thiếu nữ thuộc danh gia vọng tộc có chút nhan sắc, hoặc là giấu mình trước mặt người khác, hoặc sẽ sớm đính hôn.

Hai tiểu phi tần kia may mắn lớn lên không quá xuất sắc, nhờ trốn tránh lão hoàng đế nên tránh việc bị đưa vào lò thuốc.

Hai người bắt đầu nói về việc hoàng đế chọn phi tần làm thuốc trường sinh, sau đó cuộc trò chuyện thay đổi, họ bắt đầu nói về triều đại nhà Tiêu trước đây.

Chuyện kể rằng, lão hoàng đế khi còn trẻ đã là một vị tướng quân ở triều đại trước. Sau này, nhân danh gả cho công chúa, ông ta đã khởi binh tạo phản, lật đổ triều đại trước, nhà Tiêu đã bị thảm sát chỉ trong một đêm.

Phò mã trở mình thành chủ nhân, công chúa bị hàng ngàn người làm ô uế cho đến chết, Thái tử khi đó chỉ là một đứa trẻ ba tuổi cũng bị ném xuống biển.

Ở triều đại trước, quốc vương là thánh nhân, mọi nhà ban đêm đều không cần đóng cửa. Nhưng kể từ khi tân hoàng lên ngôi, mọi thứ đã thay đổi.

Trong mười lăm năm đầu tiên của tân hoàng đế, ông say mê theo đuổi sắc đẹp, và trong mười lăm năm tiếp theo, ông bị ám ảnh bởi việc theo đuổi sự bất tử.

Từ một thởi đại tốt đẹp, nhưng dưới quyền cai trị của tân hoàng đế, dân chúng lầm than, những tên hoạn quan nắm quyền, người dân oán than và các cuộc nổi dậy tiếp diễn khắp nơi.

Sau khi hai người nói về tiền triều, lại nói về hoàng hậu hiện tại và Cửu thiên tuế.

Hoàng hậu Trung cung có quan hệ tình cảm với Cửu thiên tuế, chuyện này từ lâu đã là bí mật được công khai trong cung, nhưng vì quyền lực của Cửu thiên tuế nên không ai dám dị nghị.

Những tin đồn không ngừng được phơi bày.

Họ nói rằng Cửu thiên tuế tiến cung chỉ vì hoàng hậu.

Các nàng nói rằng đôi mắt của hoàng hậu sáng lên ngay khi nàng nhìn thấy Cửu thiên tuế.

Họ còn nói, chỉ cần Cửu thiên tuế còn ở trong cung, nửa đêm trong cung sẽ nghe thấy tiếng kêu của phụ nữ...

Ta đang hào hứng lắng nghe thì cổ áo ta đột nhiên bị thắt lại.

"Nàng đã nghe đủ chưa?"

Ta quay lại thì thấy chính là phu quân thái giám của ta, người được cho là bị thương nặng bất tỉnh, cần ta chăm sóc - Dung Hằng.

Ta bị bắt quả tang đang nghe lén, còn bị người trong cuộc bắt được, càng cảm thấy tội lỗi hơn.

"Ngươi... sao ngươi lại ở đây?"

"Ta đến đây để nghe tin đồn." Dung Hằng đáp.

"Thật sao? Ta cũng cảm thấy những câu chuyện phiếm này rất thú vị. Chúng ta cùng nghe nhé."

"Phu nhân thích nghe như vậy, không bằng sau khi hồi phủ vi phu từ từ nói cho nàng biết."

Sau khi hồi phủ, Dung Hằng giam lỏng ta tại gia, không cho ta tùy ý xuất phủ.

Ta mắng hắn thiếu tư cách và lợi dụng số đông để bắt nạt ta, một nữ nhân yếu đuối nhưng có bản lĩnh.

Hắn ta cẩn thận hỏi ta về những gì ta thấy và nghe trong cung điện, những người ta gặp và thậm chí cả những gì hoàng hậu hỏi ta.

Sau đó không nói lý do, hắn lại lần nữa tiến cung.

Hắn bị thương ở thắt lưng, nhưng lại không quên mình đang trực trong cung.

Hừ!

Là không thể quên thanh mai trong cung điện mới đúng!

Ngày hôm sau, hắn trở về rất muộn, vết thương trên thắt lưng dường như lại mở ra. Ta cẩn thận bôi thuốc cho hắn ta, ngập ngừng hỏi: “Ngươi có thể cho ta một lá thư hòa ly được không? Đưa ta về phủ tướng quân, ta hứa sẽ giữ bí mật mọi chuyện giữa ngươi và hoàng hậu."

Hắn ta mỉm cười.

"Ta Dung Hằng chỉ có tang vợ, chứ không có hòa ly."

Ta biết Cửu thiên tuế sẽ không để ta đi dễ dàng như vậy.

Đếm từng ngày, còn có một tháng rưỡi trước khi hắn nổi dậy, để tránh bị ngũ mã phanh thây, ta phải tìm cách rời đi trong vòng một tháng rưỡi này.

Sau lần trốn thoát thất bại cuối cùng của ta, tên thái giám chết dẫm đã tịch thu toàn bộ tài sản của ta, ta không thể rời đi nếu không có tiền nên ta phải bắt đầu bán tài sản của hắn.

May mắn thay, trong Phủ Cửu thiên tuế có rất nhiều thứ có giá trị, ta đã nhờ Hà Diệp trộm vài thứ và bán chúng mỗi ngày, nhờ đó ta có thể kiếm được rất nhiều ngân lượng.

Cho đến một ngày, Dung Hằng đang trực trở về, nhìn căn phòng trống rỗng, thở dài: “Phòng này trống quá, ngày mai ta sẽ mang một ít đồ đạc về.”

Ta mừng quá nên lập ngay một danh sách lớn những món đồ có giá trị đang được ưa chuộng hiện nay. Hắn ta nhờ người ta mua, ta nhờ người ta mang ra ngoài bán.

Thấy số ngân lượng đổi được ngày càng nhiều, ta tưởng nửa đời sau sẽ sống không lo nghĩ thì bất ngờ tin dữ từ biên cương ập đến.

Đại ca của ta chết trong trận chiến, nhị ca của ta đầu hàng kẻ thù, vị hoàng đế già giận dữ đến mức bắt giữ phụ thân đã hơn sáu mươi tuổi của ta nhốt vào lao ngục.

Đại ca của ta chết trên chiến trường, người anh thứ hai của ta đầu hàng giặc. Lão hoàng đế tin lời vu khống và bỏ tù phụ thân ta.

Ta quỳ bên ngoài thư phòng của Dung Hằng đến nửa đêm, hắn vội vã từ bên ngoài trở về, người đầy bụi bặm.

"Đừng làm khổ bản thân như vậy, phu nhân xin hãy về sớm nghỉ ngơi. Ta là thái giám, cũng không thể làm gì cho phu nhân được."

"Ta muốn gặp phụ thân."

"Sao ta phải giúp nàng?"

Tin tức về biến cố của đại ca và nhị ca không có trong cuốn sách ta xuyên vào, đây là điều ta không ngờ tới, nhưng ta biết thứ mà Dung Hằng mong muốn nhất.

Hắn ta muốn thế giới này hỗn loạn.

Sau đó, hắn ta mang theo hoàng hậu nhỏ của mình cùng nhau tạo phản, danh chính ngôn thuận mà ở bên nhau.

Ta nhìn hắn, trịnh trọng nói: “Ta có thể giúp ngươi giết bệ hạ.”

Dung Hằng sửng sốt một lát, hắn liếc nhìn ta, trong mắt tựa hồ có một tia sáng, nhưng nó chỉ thoáng qua rồi biến mất vào hư không.

Ta thấy đôi mắt đỏ ngầu nhìn ta.

“Đừng bao giờ nói điều này nữa.” Hắn cảnh cáo ta.

Nhưng đến ngày thứ hai, hắn đưa ta đến gặp phụ thân.

Ta biết việc nhị ca đầu hàng giặc là điều không thể, và cái chết của đại ca cũng có điều gì đó kỳ lạ, nhưng không ngờ lại được nghe một chuyện cũ từ mười năm trước từ cha ta.

Cách đây mười năm.

Đại tỷ của ta, trưởng nữ của Ôn gia, hai mươi lăm tuổi đã kết hôn và có một nữ nhi, nhưng lại bị lão hoàng đế để ý, nhất quyết muốn đưa nàng vào cung. Đại tỷ liều chết không theo, hoàng đế già đã giết hết gia đình tỷ, bức tỷ phải tự sát.

Lúc đó cha ta đã từ giã triều đình.

Ông ấy đã chiến đấu cả đời, nhưng ông ấy thậm chí không thể bảo vệ chính gia đình mình.

Đại tỷ oan khuất, ông nuốt xuống.

Nhưng ông không tin bất cứ điều gì ta nói về đại ca và nhị ca.

Hài tử của ông, ông biết rõ nhất.

Cuối cùng ông cũng hết hi vọng với triều đình.

Ra khỏi ngục giam, ta bắt đầu thu dọn hành lý, định đi biên giới tìm huynh trưởng. Phụ thân tạm thời không có nguy hiểm, chỉ có đại ca, nhị ca trở về, mới có thể thay Ôn gia rửa sạch oan khuất.

Dung Hằng cho gọi ta, theo sau là một đại phu già tóc bạc, muốn ta đưa ông ấy vào đại lao để cho đại phu xem qua phụ thân.

Cha ta quanh năm bị đau thắt lưng, là căn bệnh ông mắc phải trong thời gian đi chinh chiến, nhưng không ngờ hắn ta nhận ra.

Ta đưa đại phu đến ngục giam và thấy cha ta đã được chuyển sang một phòng riêng. Đại phu đã châm cứu cho ông và kê đơn thuốc trước khi rời đi.

Trước khi rời đi, cha ta đã nắm tay ta và nói: “Tiểu nha đầu, cha muốn đưa con về phủ sau khoảng thời gian này, nhưng bây giờ xem ra có thể ta sẽ phải thất hứa. Con hãy sống tốt ở phủ Cửu thiên tuế. Tên đó nợ ta một ân huệ, con không cần phải sợ hắn ta.”

Ta muốn hỏi ân huệ đó là gì, nhưng cánh cửa đã đóng sầm lại.

Khi ta trở lại Phủ Cửu thiên tuế và chuẩn bị rời đi, quản gia nói với ta: "Cửu thiên tuế đã đến biên giới rồi. Phu nhân không cần lo lắng về chuyện của hai vị tướng quân. Cửu thiên tuế sẽ lo liệu."

Ta không thể diễn tả được cảm giác đó như thế nào.

Ngày hôm sau, Ôn Lân đến gặp ta. Nàng ấy là đường muội của ta.

Nàng ấy cũng trạc tuổi ta, nhờ nói chuyện với nàng ta khiến ta tạm quên đi tình cảnh bị bao vây tứ phía hiện tại.

Vì vậy, khi Ôn Lân nói với ta rằng hoàng hậu muốn ta tiến cung, ta không chút nghi ngờ gì theo nàng vào cung.

Đi tới Trung cung cũng không thấy hoàng hậu, chỉ thấy lão hoàng đế tóc bạc đang ngồi trong cung xem tranh.

Sự việc đã đến nước này, trốn tránh nữa cũng chẳng ích gì.

Ta khom người hành lễ.

Lão hoàng đế đứng dậy nhìn ta, bức chân dung trong tay rơi xuống đất.

Trên đó là bức họa của đại tỷ ta, người rất giống ta.

"Ngươi là tiểu nữ của Ôn gia, đã lớn như vậy?" Lão hoàng đế bước xuống bậc thang, từng bước một đi về phía ta.

"Thần nữ ra mắt bệ hạ, là hoàng hậu cho gọi thần nữ vào cung. Không ngờ lại tới đây quấy rầy bệ hạ, thần nữ xin phép cáo lui."

Ta quay người định rời đi.

Cánh cửa cung điện phía sau ta đột nhiên đóng lại.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box