Ta Cưới Một Thái Giám - Chapter 01

Ta Cưới Một Thái Giám - Chapter 01

 


Ta gả cho một tên thái giám, ngày ta rời khỏi cửa, phụ thân tiễn ta với đôi mắt nhòe đẫm lệ.

"Tiểu nha đầu, ấm ức cho con rồi, đợi qua một khoảng thời gian nữa, phụ thân nhất định sẽ đến đón con về".

Đại ca ta tay không bẻ gãy một cây hoa hòe bên trong sân nhà.

"Tiểu muội, muội đừng sợ tên thái giám đó. Tạm thời hắn chẳng dám động vào muội đâu, đợi đại ca chiến thắng quay về, sẽ chạy đến tàn sát cửa nhà của hắn đón muội về nhà".

Nhị ca thì lại nhét vào tay ta một con dao găm.

"Tiểu muội, nếu hắn ta dám ức hiếp muội hãy lấy con dao này đâm thẳng vào, cắt đứt từng thớ thịt của hắn".

Ta nhận lấy con dao găm rồi bước chân lên kiệu hoa.

Vừa mới bước đến phủ Cửu thiên tuế, mới biết được rằng gã đã sớm phụng chỉ rời kinh không còn ở trong phủ. Đó là điều ta cầu còn không được ấy chứ, thế nhưng ta lại vô tình biết được một bí mật lớn vang dậy trời xanh.

Cửu thiên tuế cùng với hoàng hậu có quan hệ tình cảm, chẳng những thế cả hai còn đang âm mưu lật đổ triều đình.

Ta nghe mọi người bảo rằng, cửu thiên tuế và hoàng hậu cùng nhau trưởng thành, hai người họ vốn dĩ là một cặp thanh mai trúc mã. Nhưng chỉ bởi vì thanh mai càng trưởng thành lại vô cùng xinh đẹp, đã bị lão hoàng đế nhìn trúng, và cướp đi nàng ấy đưa vào trong cung.

Thanh mai đã chẳng còn, trúc mã đành đuổi theo vào cung rồi trở thành thái giám.

Mười năm sau, chàng thiếu niên nhẹ nhàng năm nào lại trở thành một cửu thiên tuế đầy quyền lực. Và thanh mai của hắn cũng chễm chệ ngồi lên được vị trí hoàng hậu, hai người ở trong cung một tay che cả bầu trời dự báo cuộc nổi dậy sắp sửa xảy ra.

Về phần ta lại cảm thấy có chút u sầu cho đoạn tình ái đầy nỗi buồn kéo dài triền miên này. Sau một hơi thở dài, ta lại chợt phát hiện ra, có cái gì đó không đúng cho lắm.

Vấn đề mấu chốt ở đây chính là, ta bị tên trúc mã kia cũng chính là đương kim Cửu thiên tuế ép bức để gả về đây.

Một khi cuộc nổi dậy của gã thành công, hắn sẽ cùng tiểu hoàng hậu đôi túc song phi. Còn ta há chẳng phải trở thành cái đinh ở trong mắt, cái gai ở trong thịt sao?

Và lỡ như cuộc nổi dậy thất bại, dựa theo việc ta là người nhà của cửu thiên tuế, đương nhiên chẳng thể nào tránh khỏi kết cục bị diệt toàn bộ gia tộc.

Đường nào ta cũng ch.ết, ta vẫn còn chưa muốn phải ch.ết đâu.

Thừa dịp cửu thiên tuế không có ở trong phủ, ta lén quay về phủ tướng quân.

Đại ca, nhị ca vừa đưa tiễn ta xuất giá đã ngay lập tức đi ra chiến trường, trong phủ giờ này chỉ còn riêng một mình cha ta.

Ta nhìn thấy phụ thân ngồi đấy với hai hàng tóc bạc phủ đầy thái dương, thực sự chẳng thể nào đủ can đảm để nói ra bí mật kinh thiên động địa này.

Ta chỉ nói rằng, chỉ là do nhớ phụ thân nên muốn quay về thăm người.

Phụ thân lại cười nhạo ta vừa mới xuất giá đã vội quay về nhà, không sợ trở thành câu chuyện cười cho người đời sao. Quay đầu ta dặn dò nhà bếp làm cho ta chút điểm tâm mà ta yêu thích, lúc rời khỏi cửa ta vẫn không quên mang theo một chiếc túi lớn.

Trên đường quay về phủ Cửu thiên tuế, trời bỗng đổ cơn mưa nặng hạt không có dấu hiệu dừng lại. Người khiêng kiệu không cẩn thận bị ngã, khiến ta rơi người ra khỏi kiệu ngã xuống đầu đập mạnh vào tảng đá xanh phủ đầy lớp nước mưa.

Cú đập mạnh khiến cho ta hoàn toàn bị thức tỉnh

Hóa ra là ta xuyên sách đến thế giới này.

Kinh khủng thật!

Trong sách nam nữ chính đương nhiên là Cửu thiên tuế cùng tiểu hoàng hậu, còn ta chính là nữ phụ ác độc trong truyền thuyết.

Trong sách có mô tả mối quan hệ giữa Cửu thiên tuế và hoàng hậu. Nửa đầu giống hệt những gì ta đã nghe, nhưng nửa sau là phần tệ nhất.

Sau khi Cửu thiên tuế cưới ta, ta bắt đầu có hứng thú với hắn, thậm chí ta còn không nghĩ hắn ta là thái giám, muốn cùng hắn ta sống một cuộc sống tốt đẹp.

Nhưng Cửu thiên tuế có bạch nguyệt quang của riêng mình, hắn chỉ muốn nổi loạn để có thể quang minh chính đại ở bên bạch nguyệt quang.

Lòng ta bất mãn, suốt ngày khiến nam nữ chính gặp rắc rối, đóng vai nữ phụ hung ác đến cực điểm.

Hoàng hậu hết lần này đến lần khác thoát khỏi cái chết với hào quang nhân vật chính. Cửu thiên tuế đối với ta không thể chịu đựng thêm được nữa, vào ngày nổi dậy thành công, hắn ta đem ta ngũ mã phanh thây.

Ngũ mã phanh thây! ! !

Đó là đại kết cục của ta trong cuốn sách!

Ta vô thức chạm vào tay chân và đầu của mình. May mắn thay, chúng vẫn chưa tách rời.

Tính toán thời gian, còn có hai tháng nữa Cửu thiên tuế sẽ bắt đầu tạo phản.

Sau khi trở về phủ Cửu thiên tuế, ta bắt đầu thu dọn đồ đạc, mang theo hết và lặng lẽ rời đi vào ban đêm, trước khi rời đi, ta không quên lấy đi hai chiếc chân nến bằng vàng trong phòng.

Ta trốn khỏi kinh thành và đi về phía nam, đến thị trấn Giang Nam xinh đẹp và tìm được một quán trọ để ở.

Ta đến tiệm cầm đồ cầm hai chiếc chân nến bằng vàng. Đồ đạc ở phủ Cửu thiên tuế rất có giá trị. Ta nhìn đống bạc và tiếc nuối vì đã không lấy thêm.

Có ai xui xẻo hơn ta không?

Khi người ta xuyên không đều là gặp mỹ nam, trả thù vả mặt, hay gặp khó khăn về sự nghiệp và tình duyên. Nhưng ta đây lại cưới một thái giám, hắn còn chưa thích ta, lại còn có bạch nguyệt quang và âm mưu nổi loạn, ép ta phải rời bỏ quê hương…

Ta biến sự đau buồn và tức giận của mình thành cơn đói, ta đã ăn rất nhiều vào tối đó.

Kết quả là ta ăn nhiều đến nỗi đầy bụng, nửa đêm ta thức dậy vài lần để vào nhà xí, tình cờ gặp Cửu thiên tuế, người đang chuẩn bị trở về kinh.

Phu quân thái giám quyền lực của ta đang đứng ở cuối hành lang, nhìn ta với vẻ mặt khó tả.

Hắn ta mặc đồ màu đỏ, khuôn mặt như một viên ngọc quý, đuôi mắt phiến hồng.

Chưa có ai nói với ta rằng một người đàn ông dù trở thành thái giám cũng có thể đẹp đến nghẹt thở như vậy.

Và ta đang ở đầu hành lang.

Ta bị tiêu chảy giày vò đến không còn hình người, trên mặt còn có nước bùn.

"Nha đầu này là của ai? Giống như một đứa trẻ ăn xin vậy." Hắn ta tặc lưỡi và lắc đầu với giọng điệu rõ ràng là chán ghét.

Ta giả vờ như không nghe thấy và chuẩn bị trốn về phòng.

Khi ta đi ngang qua hắn ta, hắn ta vươn tay túm lấy ta như túm lấy một con mèo nhỏ, gã nắm lấy góc áo ở gáy ta nhấc lên:

"Nhìn thấy vi phu còn không biết chào hỏi."

Hắn ta có vẻ cười mà không cười, ta cứng đờ người, cắn răng mở miệng.

"Phu quân khỏe không..."

Xong đời.

Tưởng rằng hắn không nhận ra ta, nghe giọng điệu của hắn có vẻ tức giận. Người ta nói Cửu thiên tuế tâm tình khó đoán, giết người không chớp mắt...

Ngay khi ta đang nghĩ về điều đó, hắn ta đã ném ta vào phòng tắm sau lưng gã.

Cuối cùng, hắn không quên gọi mấy người hầu nữ vào, nhờ họ tắm rửa cho ta rồi đưa ta lên phòng hắn ta.

Hàm ý trong lời nói của mấy người hầu đó là Cửu thiên tuế đã biết việc ta bỏ trốn. Để xua tan ý nghĩ này, tối nay hắn sẽ cùng ta viên phòng.

Viên phòng?

Ta có thể từ chối một người đàn ông đẹp trai như vậy để cùng ta viên phòng không?

Dĩ nhiên là không.

Nhưng hắn không phải nam nhân, hắn là thái giám.

Một hoạn quan viên phòng như thế nào?

Ta không khỏi nghĩ tới những bí mật cung đình mà ta đã tìm kiếm trên Internet ở kiếp trước...

Thái giám không phải đàn ông nên rất giỏi tra tấn phụ nữ trên giường, hơn nữa còn có đủ loại dụng cụ tra tấn kỳ lạ...

Không được, ta phải trốn thoát.

Vừa chạy tới cửa, cửa đã bị đẩy ra, Cửu thiên tuế mang theo một bình rượu bước vào.

Hắn ta nhìn đôi chân trần của ta, cau mày nói: “Nha đầu, đi chân trần dễ bị nhiễm lạnh, quay lại giường đi.”

Nửa câu đầu có bao nhiêu sủng, nửa câu sau có bấy nhiêu hãi.

Ta sợ đến mức lập tức lăn trở lại giường và lấy chăn che chân lại.

Cửu thiên tuế rót đầy ly rượu rồi đưa cho.

Ta rụt tay lại không dám nhận lấy.

Hắn tự giễu cười nhạo: “Nàng không chịu nổi việc ta là thái giám, không muốn đụng chung đồ với ta?” Nói xong, hắn đem rượu trong chén uống một hơi cạn sạch.

Ta nhìn hắn ta.

Ta muốn nói không phải, ta không bận tâm việc hắn ta là thái giám, hơn nữa hắn ta còn là một thái giám đẹp trai như vậy.

Ta chủ yếu sợ hắn ta sẽ ngũ mã phanh thây ta cơ mà.

Ta chưa kịp trả lời thì hắn ta đã đưa tay nắm chặt hai cổ tay ta, rút ra vài dải lụa dưới người ta rồi nhanh chóng trói chân tay ta vào bốn góc giường.

Giọng điệu của hắn đột nhiên thay đổi: “Vậy hãy xem tối nay một thái giám sẽ thỏa mãn nàng như thế nào.”

Ta bị một tên thái giám trói vào giường thành hình chữ “đại”, giống như miếng thịt trên thớt, sẵn sàng để làm thịt.

Sau khi trói ta lại, hắn ta cũng không vội bước tới bước tiếp theo, ngồi khoanh chân trên giường đem ta nhìn, đuôi mắt phiếm hồng đó nhìn chằm chằm ta như một con yêu tinh.

Bụng ta quặn lên.

"Ngươi có thể thả ta ra một chút được không? Ta muốn đi nhà xí."

Hắn ta bất động.

Ta hơi tức giận.

"Nếu chúng ta định vào cuộc, thì ngươi định làm thế nào nếu trói ta như thế này?"

Hắn nhìn ta và cười.

“Ta là thái giám, ta đã sớm không thể làm việc đó từ lâu rồi.”

Sau đó chỉ còn lại lời ta mắng hắn ngu ngốc.

Quả nhiên, trong giây tiếp theo, hắn ta duỗi ngón tay hoa lan móc vào dây ngực ta rồi kéo mạnh khiến chiếc áo bung ra, lộ ra phần bụng màu hồng bên dưới.

"A..." Ta hét lên, "Thả ta ra, ngươi không thể làm như vậy với ta. Ngươi quên hoàng hậu ở trung cung rồi sao? Nàng còn đang đợi ngươi đến đón cơ mà..."

Khi ta nhắc đến hoàng hậu, cử động của tay hắn ta dừng lại.

Hắn ta ngẩng đầu lên và nhìn ta bằng đôi mắt thần tiên:

"Nàng tốt nhất nên im lặng. Nàng càng la hét thì ta càng hưng phấn." Hắn ta vừa nói vừa từ từ trượt qua eo ta, khiến ta run lên vì sợ hãi, nước mắt giàn giụa.

"Thả ta ra...huhu, ta cần đi vệ sinh..."

"Nàng sợ à?" Hắn ta nhìn phản ứng của ta với vẻ thích thú, "Sợ hãi thì đừng chạy lung tung. Bên ngoài không an toàn như nàng nghĩ đâu!"

“Không, ta muốn đi vệ sinh, thật đấy…” Ta khóc lóc van xin, lời nói không rõ ràng, cảm giác khó chịu trong bụng càng ngày càng nghiêm trọng, khiến ta sợ hãi, mặt tái nhợt.

"Thả ta ra, nhanh lên, nhanh lên, không còn kịp rồi..."

Lời vừa đến đây, ta cảm thấy dưới người đột nhiên dâng lên, có thứ gì đó tuôn ra như lũ lụt.

Ta muốn đi chết!

Ta bị tiêu chảy.

Còn là trước mặt tên thái giám chết dẫm này.

Ta cảm thấy nhẹ nhõm.

Vẻ mặt tên thái giám chết dẫm thay đổi, bị ta dọa chạy.

Thị nữ đi vào nhìn thấy cái bình, trên mặt lộ ra vẻ tiếc nuối: "Đây là thuốc Cửu thiên tuế nhờ đại phu kê để trị tiêu chảy. Phu nhân, sao người không uống?"

Ta không uống đấy.

Ai đời lại đựng thuốc trong bình rượu cơ chứ?

Hơn nữa, nếu không phải tên thái giám chết dẫm trói ta bằng dải lụa, liệu ta có thể không kiềm chế được bản thân và xấu hổ đến thế không?

Thù này không báo không phải quân tử!

Trên đường về kinh, tên thái giám chết dẫm cứ một mực cưỡi ngựa phía trước, không chịu chung xe với ta, có lẽ hắn đã có bóng tâm lý đối với ta.

Ta hạnh phúc khi được thoải mái.

Lại quay về.

Ta ở trong phủ nghĩ cách trả thù đêm đó và nghĩ cách tránh bị ngũ mã phanh thây…

Chỉ là chưa kịp nghĩ biện pháp, tin tức đột nhiên từ trong cung truyền đến.

Cửu thiên tuế bị thương nặng trong khi bảo vệ hoàng hậu nên nhờ ta mang một ít y phục vào cung để hầu hạ.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box