Tôi bình tĩnh rút tay về: "Mẹ, là mẹ bán con trước, vì sao cậu đưa cho mẹ mấy trăm ngàn tệ, mẹ quên rồi sao?"
Lời nói của tôi làm cho bà ta hoảng sợ: "Con, con nói cái gì? Đó là tiền mẹ mượn!”
“Lúc các người nghĩ muốn thay thế tôi, bà biết đúng không? Còn nhận mấy trăn ngàn của ông ta, vì Tiền Trân, vì Lâm Tường, bà không tiếc tất cả bán đi tiền đồ của tôi!"
"Bà có bao giờ nghĩ khi bà nhận tiền cũng là lúc vĩnh viễn mất đi đứa con gái này không?"
Tôi nhìn bà ta, nghĩ đến sự thật ngày đó đứng ở ngoài cửa nghe thấy, đã cảm thấy cả người phát lạnh.
May mắn tôi sống lại một kiếp, còn có cơ hội cứu vãn.
Nhưng kiếp trước, tôi thật sự đã phí cả đời, buồn bực thất bại.
Cho đến cuối đời, cũng không biết, thì ra tôi cách tháp Ngà gần như thế.
Người thân ruột thịt của tôi, đã tự tay giết chết ước mơ của tôi.
Nghe vậy, môi mẹ tôi mấp máy, mới nói: "Không phải như vậy, con cũng là đứa con mẹ mang thai mười tháng, sao mẹ có thể không thương?"
“Chỉ là một đứa con gái muốn học nhiều như thế để làm gì? Mẹ chỉ muốn con ở bên chăm sóc mà thôi, mẹ là vì muốn tốt cho con.”
Tôi cười nhạo, lại là cái kiểu thoại đường hoàng này, vì tốt cho tôi?
"Đã yêu thương vậy thì thả tự do cho tôi đi, để cho tôi phát triển ở đây, các người lại tới tìm tôi để làm gì?"
Mẹ tôi thấy tôi không bị lay động chút nào, nói thẳng ý đồ đến đây: "Nhóc con con có tiền, cậu mày lúc ấy cho con rất nhiều tiền đúng không? Nhà của Tiểu Tường coi như thế bỏ đi rồi, mẹ già cả đã không làm được gì, hay là con …”
"Hay là giúp nó có cuộc sống ổn định ở thủ đô, hay là tôi tìm một người đàn ông có tiền rồi gả cho người đó, mua nhà cho nó, có đúng không?"
Thấy tôi nói ra tiếng lòng của bọn họ, mẹ tôi cũng xấu hổ gật đầu, chỉ ngập ngừng: "Dù sao cũng là người một nhà.”
Tôi bật cười: "Tôi với các người không phải người một nhà, tôi chỉ là tôi, tôi sẽ không sống vì Lâm Tường, chuyện của các người tôi cũng không muốn quan tâm nữa.”
“Nếu như có thể, sau này tôi vẫn sẽ nuôi hai người, nhưng muốn tôi trở về làm vú em cho Lâm Tường, thì khỏi tôi không muốn.”
Mẹ tôi lúc này chỉ muốn đánh tôi, mà ba tôi ở bên cạnh đã không kiềm chế được từ lâu rồi, tôi đã sớm không còn là tôi của trước kia nữa, ngẩng cao đầu: "Ông dám đánh tôi à? Ở đây có camera, chút nữa tôi chắc chắn sẽ không cho qua dễ dàng đâu.”
Mẹ tôi hâm hoẹ, ba tôi tức giận đến đỏ bừng mặt. Lúc này Tần Vũ xuất hiện ôm eo tôi.
“Các người muốn làm gì!” --Truyện Nhà Bơ ---- truyennhabo.com
Nhìn thấy ánh mắt sắc bén cùng khuôn mặt âm trầm của cậu ấy, ba mẹ tôi lúc này thấp thỏm lo sợ: "Làm, làm gì? Ở đây đánh người sao?”
Có lẽ là khí thế trên người Tần Vũ quá sắc bén, có lẽ là mẹ tôi sợ rồi mà đột nhiên bỏ cuộc.
Nhìn bóng lưng chạy trối chết của bọn họ, tôi thở đai.
Tần Vũ gãi mũi tôi một cái: "Tính xem đây là lần thứ mấy rồi?”
Ngày tôi lên đại học đã xác nhận quan hệ với Tần Vũ.
Anh ấy của bây giờ trông giống một bạn trai tốt, làm tôi nhịn cười không được.
“Cảm ơn bạn học Tần, mình mời bạn ăn cơm, đến căn tin ăn đi!”
Chuyện sau đó vẫn là Trần Dự nói cho tôi biết.
Cậu ấy thi đậu một trường đại học địa phương, thuật lại cho tôi nghe vụ án thay thế thi đại học kinh thiên động địa này.
Người cậu của tôi bị kết án 3 năm tù vì tội hối lộ và công ty bị phá sản vì đầu tư thất bại.
Biệt thự bán rồi, Lý Tuyết Mai dẫn theo Tiền Trân đến nhà Hạ Liên đòi giải thích, Tiền Trân đã mang thai!
Kết quả bị đuổi ra ngoài, hai quý bà đứng ở cổng cãi nhau ầm ĩ giống như mấy bà chanh chua, Tiền Trân mất hết mặt mũi.
Thành tích tốt của Hạ Liên cũng là sao chép mà ra.
Cậu ta mua chuộc giáo viên in bài thi, thậm chí trong cuộc thi tuyển còn muốn giở lại trò cũ, kết quả sau đó giáo viên Trần đích thân in bài thi.
Cậu ta lao xuống dốc không phanh, Hạ Liên bị kết án một năm do bày mưu tính kế trong vụ án thay thế.
Tiền Trân vì mang thai được bảo lãnh, chỉ là đứa nhỏ cuối cùng cũng không giữ được, cũng không đi học được. Chuyện chụp lén bịa đặt về tôi trước đó cũng bị phanh phui, Tam Trung xóa tên cô ta.
Lần tiếp theo tôi gặp cô ta là ba năm sau. Cô ta đang đứng trên đường phát tờ rơi.
Nghe nói cô ta và Hạ Liên vẫn ở bên nhau, nhưng hai người đã trở thành một cặp oán hận, phàn nàn, thậm chí đánh nhau, cuộc sống của họ rất tồi tệ.
Thầy Lưu bị phán năm năm, kiếp trước, hồ sơ của tôi chính là trải qua tay ông ta sửa đổi.
Các nhân vật lớn liên quan với cậu tôi cũng bị kết án.
Đám người thay thế người khác đi học kia cũng đã tìm được, chuyện còn lại được giải quyết rành mạch, ngay cả người trên tuyến kia đều xử lý toàn bộ.
Ba mẹ tôi lại tới vài lần, còn đến trường học gây náo loạn, sau khi Lâm Tường tốt nghiệp ăn chơi đàng điếm còn nhiễm thói cờ bạc, nhà ở quê cũng bị bán rồi, kết quả bán xong thì giải toả quy hoạch, bọn họ hối hận không thôi.
Lại đến tìm tôi, bị luật sư của Tần Vũ dọa chạy, mỗi tháng chỉ gửi tiền sinh hoạt phí, những chi phí còn lại, tôi sẽ không quan tâm.
Còn con đường tương lai của tôi rất suôn sẻ và thịnh vượng.
(Hoàn)
Nhận xét Box