Cậu ấy đi điều tra, tôi có thể thoải mái hơn rất nhiều, tôi biết đây cũng không phải chuyện của một mình Tần Vũ, dù sao cậu ấy cũng chỉ là học sinh mà thôi, nhưng có Tần Vũ thì khác.
Cuộc sống cấp ba vừa căng thẳng vừa kích thích, bốn tháng đầu gần tới kỳ thi tuyển sinh đại học, tôi đại diện trường học cùng đi tham gia trận chung kết.
Hạ Liên bị loại lúc năm lấy ba, tôi có chút bất ngờ, nhưng tôi cũng không quan tâm, thầy Trần còn đặc biệt cổ vũ tôi, lần này có ba người được cử đi, chỉ có thể lấy được thứ hạng thì có thể hoàn toàn thoát khỏi bọn họ!
Trong khoảng thời gian này tôi dồn hết tâm sức vào học tập, đề thi Olympic tuy khó, nhưng phần nhiều là tính toán căn bản, thay đổi ở trên nền tảng, dù thay đổi đến muôn lần thì bản chất vẫn không thay đổi.
Thầy Trần thường xuyên nói với tôi một câu là nắm được cốt lõi, chỉ có nắm được cốt lõi mới có cơ hội.
Tư duy giải đề bỗng trở nên rõ ràng hơn, toàn bộ quá trình thi căng thẳng mà lại kích thích, đợi sau khi hoàn toàn kết thúc, tôi như trút được gánh nặng.
Mặc kệ thành tích thế nào, tôi cũng đã cố hết sức, sau khi ra ngoài, vẻ mặt Tần Vũ thoải mái: "Chúc mừng cậu trước."
Tôi nở nụ cười: "Nghĩ kỹ chưa? Đến trường nào?”
“Không biết, còn cậu?”
“Ừ, nói không chừng cậu sẽ du học!”
Tần Vũ cắt ngang, kéo tôi lên xe.
Trên đường trở về tôi cũng nói với thầy Trần, lần này mặc kệ thành tích như thế nào, xin thầy giữ bí mật giúp tôi.
Những chuyện trong nhà tôi, thầy Trần cũng có nghe thấy, lúc trước sở dĩ không tham gia cũng là vì chuyện nhà.
Cho nên thầy Trần đồng ý với tôi, mặc kệ kết quả lần này như thế nào cũng sẽ giữ bí mật giúp tôi, hơn nữa còn thuyết phục hiệu trưởng Trần.
Sau khi trở về, tôi cố ý biểu hiện ủ rũ, giống như bị đả kích rất nhiều, Tiền Trân thấy thế thì khịt mũi coi thường, soi gương tô son.
"Em nói nè Lâm Chân, chị cũng cũng đừng nghĩ nữa, tuyển thẳng cũng không phải là chuyện chị có thể làm được, sau này vẫn phải tham gia thi đại học thôi!" --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Tôi gật đầu: "Đúng, em nói đúng, chị cũng chỉ muốn thử chút, tuổi trẻ cần nhiều kinh nghiệm.”
“Nói rất đúng.”
Nhìn cậu tôi thấy ông ta rất hưng phấn, phá lệ lại cho tôi và Tiền Trân năm ngàn tệ.
“Ba, sao ba vui vậy?”
"Đây là vì đã giải quyết được một rắc rối lớn, ba và đám người bên bác Hạ của con đã đàm phán xong rồi, đầu tư mảnh đất kia, lợi nhuận gấp mười lần !"
Trong lòng tôi run lên: "Là mảnh đất phía tây thành phố kia sao?”
“Đúng, nói không sai!”
Tôi cảm thấy vui vẻ, vì người coi tiền như rác này sau này có thể có kết cục xứng đáng!
Tôi vội vàng đứng lên mời ông ta một ly: "Cậu, chúc cậu mã đáo thành công!”
“Rất tốt! Nhìn kìa, Tiền Trân, con học hỏi chút đi!”
“Nhìn người ta hiểu chuyện kìa!”
Tiền Trân bĩu môi: "Đồ nịnh hót!”
Tôi mỉm cười, ở trong mắt bọn họ tôi chẳng qua chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi biết lấy lòng mà thôi.
Hiện tại sở dĩ lấy lòng, cũng vì tôi nhờ cậy bọn họ, bởi vậy Tiền Trân không thèm để tôi vào mắt, nhưng có vẻ rất hữu ích.
Cậu tôi uống nhiều đã bắt đầu khoác lác, tôi cũng nghe ra đại khái.
Ông ta cùng Hạ Liên còn có một nhân vật lớn sau lưng cùng nhau khai thác dự án này, chỉ cần có thể thành công, sau này có thể chen chân làm phú hào số một ở địa phương.
Tôi tặc lưỡi, xem ra Tiền Đức Kim đúng là gan dạ, lần này gần như dồn hết của cải của mình ném vào, ông ta chắc chắn xong đời không nghi ngờ gì nữa.
Nhận xét Box