Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 16 Mọt sách

Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 16 Mọt sách

Tôi biết thủ đoạn của Tần Vũ, tôi thở phào nhẹ nhõm, kế tiếp cứ dốc toàn lực chuẩn bị ứng phó.

Vở kịch này vẫn phải diễn.

Tin tức này thầy Trần cũng tuyên bố trong lớp, sau khi nhìn thấy ánh mắt Tiền Trân, trong lòng tôi không khỏi đập thình thịch, không tốt vẫn bị cô ta phát hiện.

Buổi tối hôm đó sau khi trở về, Tiền Trân đã chặn tôi ở trong phòng, lập tức ném một cái bút ghi âm ra, sau đó tát cho tôi một bạt tai!

“Sao, chị lấy lòng ba tôi như vậy, còn đề phòng chúng tôi đúng không? Tôi nói cho chị biết Lâm Chân, chị nằm mơ!”

Tôi cố ý làm bộ hết sức sợ hãi nhìn cô ta: "Trân Trân, em thật sự đang nói cái gì vậy?"

“Cây bút ghi âm này là chị dùng để học, không tin cậu nghe đi.”

Tôi lấy bút ghi âm ấn xuống, bên trong truyền đến giọng tôi nói tiếng Anh.

Tôi giải thích: "Đôi khi lên lớp sẽ ghi âm lại bài giảng của giáo viên, chị sợ mình sẽ quên, trở về ôn tập, chỉ là không nghĩ tới sẽ ở chỗ em, em đã lấy lúc nào vậy?"

Tôi nhìn cô ta đầy vẻ vô hại, Tiền Trân nhìn tôi chằm chằm, một lúc sau mới nói: "Thật sao?"

"Đương nhiên là thật rồi, chị có khi nào lừa gạt em đâu, cậu đã cho chị một hoàn cảnh học tập tốt như này, chị cảm ơn ông ấy cũng không kịp!"

“Em cũng biết gia đình chị, mẹ chị đối xử với chị không tốt, chị có thể có cơ hội như này sẽ hoàn toàn dựa dẫm vào cậu.”

Nói xong tôi kéo tay Tiền Trân: "Trân Trân, có lúc chị thật hâm mộ em, hai chúng ta trao đổi, thế nào?”

“Chị điên à!”

Tiền Trân lập tức đẩy tôi ra, nhưng ánh mắt hiện rõ vẻ kích động.

Tôi cố ý nói: "Đùa thôi, chị đã suy nghĩ hậu hoạn vô cùng, nhưng là có người hết lần này tới lần khác không tự trọng, em nói xem loại người này có phải nên xuống địa ngục hay không?"

Có lẽ là ánh mắt của tôi quá mức đáng sợ, Tiền Trân hoảng sợ, chửi tôi một câu rồi xoay người vào phòng, đóng sập cửa lại.

Tôi cười, nếu đã vào hang cọp, sao tôi lại không chuẩn bị chứ?

Tôi cố ý để cô ta phát hiện ra chiếc bút ghi âm này. Để cô ta biết tôi cũng chỉ là một con mọt sách một lòng học tập.

Sau khi xua tan nghi ngờ của cô ta thì tôi càng dễ tới phòng làm việc, phòng làm việc của cậu từ trước đến nay không cho phép người ngoài bước vào.

Tối nay ông ta có tiệc xã giao không về, Tiền Trân tạm thời sẽ không ra ngoài, Lý Tuyết Mai đã hẹn người chơi mạt chược.

Hiện tại chính là thời cơ tốt, tôi lén lút đẩy cửa phòng làm việc ra, muốn tìm được thóp của cậu thật đúng là không dễ dàng.

Mới lật chưa được hai tờ đã nhìn thấy trên một tờ giấy viết một dãy con số, mà tờ giấy này bị kẹp ở trong sách, đặt ở dưới cùng của bàn.

Dưới tấm kính trên bàn còn có mấy tấm danh thiếp, sau khi ghi nhớ, tôi vừa muốn đi ra cửa thì đã truyền đến tiếng bước chân.

Không kịp rồi! --Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Tim tôi đập thình thịch, trực tiếp rút một quyển sách, ngồi ở đó tiện tay cầm tờ giấy nháp mang tới đây bắt đầu ghi chép lại.

Cậu tôi đẩy cửa, nhìn thấy tôi ngồi bên trong sắc mặt đột nhiên thay đổi!

“Chân Chân, con đang xem gì vậy?”

"Cậu đến rồi, có thể cho con mượn quyển sách này không?"

Tôi quơ quơ quyển sách trong tay, ông ta rõ ràng thở phào nhẹ nhõm: "Con muốn xem thì cứ cầm lấy, ngồi trong đó làm gì? Doạ cậu sợ đó.”

“Con không dám tùy tiện lấy, chỉ là cảm thấy hứng thú, muốn ở đây đọc mà thôi.”

Ông ta gật đầu, nhanh chóng nhìn thoáng qua ngăn kéo, lại nhìn danh thiếp trên mặt bàn, lúc này mới thở phào.

“Con còn chuyện gì sao?”

“Không ạ, con chỉ mượn quyển này để xem thôi.”

“Được rồi, con ra ngoài đi.”

Tôi gật đầu ôm quyển sách rời khỏi, trong lòng cười lạnh, trở về phòng ghi lại những con số này, rồi gửi cho Tần Vũ.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box