Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 15 Tách hộ khẩu

Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 15 Tách hộ khẩu


Tôi siết chặt lòng bàn tay, mãi đến khi đau đớn bao phủ cả người, mới phát hiện lòng bàn tay đã chảy máu.

Tôi cũng không biết làm sao đi ra khỏi tòa nhà chung cư, cho đến khi trong lúc hoảng hốt bị một lực mạnh mẽ túm lấy, một chiếc xe lướt qua người.

“Lâm Chân, cậu không muốn sống nữa à!”

Lúc nhìn thấy Tần VũTần Vũ, nước mắt tôi không nhịn được rơi như mưa.

Tần Vũ sợ rồi: "Đừng, cậu đừng khóc, tôi … tôi không phải cố ý hung dữ với cậu!”

Cậu ta luống cuống không thôi, không biết làm sao mới được, tay ôm tôi vào trong lòng, ấn đầu tôi ở ngực của cậu ta.

Tôi cũng mặc kệ, khóc lên ở trong lồng ngực cậu ta.

Một lúc sau, lúc này mới dừng lại, nhìn thấy quần áo ướt đẫm của cậu ta, tôi cảm thấy xấu hổ.

Còn Tần Vũ kéo tôi đến quán hoành thánh ven đường ngồi xuống, đưa cho tôi một ly nước.

“Đã xảy ra chuyện gì, mà mất hồn mất vía vậy.”

“Tần Vũ, ba mẹ tôi, bọn họ đều biết chuyện này, từ đầu tới cuối bọn họ đều biết.”

Tôi thật sự không thể chấp nhận, rõ ràng tôi cũng là con của bọn họ, vì sao lại không thể suy nghĩ cho tôi?

Tần Vũ mở to hai mắt, lập tức nổi giận nói: "Lâm Chân, nếu cậu thật sự muốn thoát khỏi, tôi giúp cậu!"

Tôi hít hít mũi, ông chủ bưng lên hai bát hoành thánh: "Cô bé ăn chút gì đi. Ăn no rồi sẽ không nghĩ đến chuyện tồi tệ nữa.”

Tôi mỉm cười, gật đầu, nhìn, người xa lạ cho tôi thiện ý còn lớn hơn so với người trong nhà.

--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com

Tôi húp một ngụm canh nóng, lúc này mới mở miệng: "Tần Vũ, tôi muốn tách hộ khẩu.”

“Ừ, tôi giúp cậu.”

Có lời này của Tần Vũ là đủ rồi.

Gió lạnh buổi tối thổi qua, hơi nóng hoành thánh xua đi sự lạnh lẽo trong lòng, Tần Vũ đưa tôi về.

Lúc sắp tới cổng, cậu tôi nhìn thấy Tần Vũ, ngay lập tức đánh giá cậu ta.

“Cậu.”

“Lâm Chân, đây là?”

"Đây là bạn học của con, cậu ấy đưa con về, cậu, chúng ta vào thôi, Tần Vũ, tạm biệt!"

Tần Vũ gật đầu, quay đầu rời đi, cậu tôi nhìn bóng lưng của Tần Vũ, kéo tay tôi: "Lâm Chân, trong nhà người bạn học kia làm gì?"

“Con không biết làm ăn gì, dù sao cũng có tiền. Cậu, hôm nay con nghe mẹ nói chỗ bà ấy không đủ tiền, còn muốn mượn thêm.”

Lý Tuyết Mai vừa hay xuống lầu, vẻ mặt không vui: "Mượn cái gì! Coi nhà chúng tôi là máy in tiền thật à!”

"Đúng vậy, con cũng nghĩ như vậy, chỉ là hộ khẩu của con ở đó, mẹ con nói cái gì mấy trăm ngàn, cậu, bọn họ sẽ không mượn cơ hội này đè ép con không buông chứ?"

“Bọn họ dám!”

Ánh mắt ông ta sắc bén. “Chân Chân, cậu giúp cậu tách hộ khẩu ra được không!”

“Thật ạ? Con ơn cậu, vậy ngày mai cháu sẽ đi lấy.”

Lần này cậu tôi trái lại không phản đối, chỉ gật đầu.

Trong lòng tôi lo lắng, sáng sớm ngày mai phải đi lấy hộ khẩu, chỉ có thời gian một ngày, tôi chuyển đi đâu đây?

Suy nghĩ cả đêm, tôi vẫn hết đường xoay sở, sáng sớm hôm sau cậu tôi đã gọi điện thoại cho mẹ tôi, nhìn thấy tôi bà ta đã ném sổ hộ khẩu cho tôi, không nói một câu nào.

Tôi cầm rồi đi, mẹ tôi ở phía sau chửi, tôi chả nghe thấy gì, đợi đến trường học, Tần Vũ lại thần bí nhìn tôi: "Tin tức tốt đến rồi, có muốn nghe không?"

“Nói mau!”

Tần Vũ tới gần tôi, hơi nóng trong miệng phà ở vành tai tôi, chọc cho tôi đỏ mặt.

“Trận chung kết đã có kết quả rồi, ba người!”

“Thật sao?!”

“Ừ, nếu giả bao đổi, thầy Trần nói.”

Cậu ấy nói vậy lại làm lòng tôi nặng trĩu, Tần Vũ động viên tôi: “Yên tâm, tôi nhờ thầy giáo đăng ký tên cậu rồi, ngay cả lão Lưu cũng không biết đâu.“

Danh Sách Chương

Nhận xét Box