Tôi phớt lờ cô ấy. Bây giờ tôi tràn đầy năng lượng và dành toàn bộ thời gian cho việc học. Với sự giúp đỡ của tôi, Tiền Trân có thể đạt được những tiến bộ nhỏ trong mỗi kỳ thi.
Thậm chí còn lọt vào top 10, làm cho cô ta vui muốn chết, cậu tôi cũng vui, trực tiếp thưởng cho cô ta ba mươi ngàn tệ khối.
Hạ Liên cũng công khai với cô ta, hai người cả ngày ngọt ngào, thầy Lưu cũng mặc kệ.
Bọn họ là số ít, công khai yêu đương mà không có ảnh hưởng đến thành tích, thậm chí còn tạo nên một đoạn giai thoại ở Tam Trung.
Mỗi người đều nói Hạ Liên và Tiền Trân trời sinh là một đôi, tôi nhìn Tiền Trân mỗi ngày soi gương trang điểm, bỗng cảm thấy buồn cười.
Sao chép nhiều, cô ta thậm chí quên mất những thành tích này từ đâu ra, òn điểm của tôi cũng thẳng tắp tăng lên, ép thẳng Hạ Liên, điều này làm cho cậu ta vô cùng sốt ruột.
Mỗi lần nhìn thấy tôi đều châm chọc khiêu khích, tôi lại bình tĩnh không thôi, chuyện tôi nhờ Tần Vũ cũng đã tra được rồi.
Thứ bảy, Tần Vũ hẹn tôi gặp mặt, lúc tôi đến, trong quán cà phê ngoại trừ Tần Vũ còn có một người sắc mặt tang thương.
Xem dạng vẻ này cũng chỉ mới hai mươi tuổi, nhưng cả người uể oải, trên người mặc quần áo người giao hàng.
Tần Vũ chủ động giới thiệu: "Đây là đàn anh cao hơn tôi ba khóa, lúc trước cũng là nhân vật xuất chúng, nhưng gia cảnh khó khăn, lúc có thành tích, cả người anh Ays lờ mờ, không có trường nào nhận vào.”
Đàn anh lấy ra tất cả ghi chép thành tích của anh ấy, tôi nhìn một chút, thành tích này cho dù là hiện tại thi đậu cũng thoả đáng!
Trong lòng tôi không khỏi trầm xuống: "Lẽ nào?”
Tần Vũ gật đầu: "Cậu đoán đúng rồi, đàn anh đi tra hồ sơ, anh ấy đã bị thay thế.”
“Người thay thế anh ấy, là một phú nhị đại!”
Trong lòng tôi không khỏi phát lạnh: "Bọn họ thật to gan! Chuyện này, còn có ai biết nữa!”
Trong nháy mắt tôi căng thẳng, Tần Vũ lắc đầu: "Tạm thời vẫn chưa có người thứ tư biết.”
"Lâm Chân, thứ chỗ tôi có thể tra được có hạn, nhưng là đám người cậu của cậu chắc chắn biết rõ quy trình, điều chỉnh, sửa đổi thông tin, những thứ này, đều phải có người quen, mạng lưới quan hệ này phải dựa vào cậu tìm hiểu rồi."
Tôi hiểu rồi, không vào hang hổ làm sao bắt được hổ con.
Tôi trong khoảng thời gian này để cho bọn họ buông lỏng cảnh giác, có lẽ tôi có thể chạy thoát, nhưng là trong bóng tối, không biết có bao nhiêu học sinh nghèo khổ gặp nạn giống nhue đàn anh.
Lúc từ quán cà phê bước ra, cả người tôi lạnh lẽo, vô thức đi tới tòa nhà chung cư trước kia, dù sao cũng đến nơi này rồi, vì thế muốn đi lên xem thử.
Kết quả vừa mới bước lên, cửa đang khép hờ, đã nghe thấy giọng mẹ tôi: "Con nhóc kia bây giờ thành tích thật sự rất tốt, xớt cho Tiểu Tường một chút thì tốt rồi.”
"Thôi đi, con trai ở trường thể thao rất tốt, về phần Lâm Chân, nó không có cái mệnh kia, cho dù học tốt cũng là làm áo cưới cho người khác!"
“Ông nhỏ tiếng chút, để người khác nghe thấy phiền phức lắm. Nếu thi vào trường tốt, cũng không uổng công nó có thể bán được mấy trăm ngàn tệ.”
Nghe thấy lời này, chân ta mềm nhũn, trước mắt tối sầm suýt chút nữa ngất đi!
Thì ra bọn họ đều biết cả, kiếp trước, bọn họ trơ mắt nhìn tôi phát điên tìm chứng cứ, còn khuyên tôi đừng cố chấp, chuyện đều đã qua rồi.
Nhưng tôi làm sao có thể không cố chấp?
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Đó là kết quả của mười mấy năm học hành gian khổ, tôi đã muốn chấp nhận, nhưng hết lần này tới lần khác lại để cho tôi phát hiện ra chuyện đó lúc về hưu.
Tôi giống nhue một con ngốc, bận bù đầu bù cổ dưới mí mắt bọn họ, sao bọn họ có thể nhẫn tâm khoanh tay đứng nhìn?
Tôi cứ luôn cho rằng bản thân vô dụng, nhưng không ngờ tới bọn họ vì mấy trăm ngàn tệ mà bán cuộc đời của tôi!
Dựa vào cái gì!
Bọn họ dựa vào cái gì hả!
Nhận xét Box