Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 13 Ghi chép của học sinh xuất sắc

Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 13 Ghi chép của học sinh xuất sắc

 Mà lúc này Hạ Liên đi qua nhìn tôi ung dung nói: "Lâm Chân, cậu đừng tham gia nữa.”

“Sao nào? Cậu là sợ tôi hơn cậu?”

Lúc đó Hạ Liên nhíu chặt mày: "Cậu sao có thể qua tôi được?”

"Nếu đã như vậy, chúng ta cứ thử xem, một ngày nào đó tôi sẽ vượt qua cậu!"

Tôi nhìn thoáng qua Hạ Liên, giọng điệu nghiêm túc, khí thế này ngược lại làm cậu ta hoảng sợ.

Nhìn thấy dáng vẻ đó của cậu ta, tôi không khỏi cười lạnh, chỉ chút can đảm này còn nghĩ ra loại chuyện thay thế đó, cũng không biết ai cho cậu dũng khí!

Tôi hừ lạnh một tiếng quay đầu bước đi, Hạ Liên ở phía sau nhăn mặt, sau khi tôi trở lại chỗ ngồi lại bất ngờ phát hiện Tần Vũ đang ngồi bên cạnh tôi: "Sắp vào học rồi, cậu không đi?"

“Không đi, tôi muốn ngồi cùng cậu. Nghe nói cậu muốn tham gia thi, tôi cũng tham gia cùng cậu.”

Tôi kinh ngạc, không nghĩ tới cậu ta vậy mà cũng có hứng thú.

Tần Vũ lấy từ trong cặp sách ra một xấp tài liệu đưa cho tôi: "Cho cậu, cái này là tài liệu chị tôi đưa cho tôi, đừng để đến lúc đó bị xóa sổ.”

Tôi nhìn thoáng qua mắt không khỏi sáng lên: "Tần Vũ cảm ơn cậu! Đây là ghi chép của học sinh xuất sắc Thanh Hoa nha!”

Không ngờ tới cậu ta ngay cả cái này cũng có: "Chả trách cậu ngày ngày lông bông không học tập, hoá ra cậu có tài liệu hack!"

Tần Vũ đắc ý lắc lắc đầu: "Được rồi, cảm ơn tôi thế nào?”

"Vì cảm tạ cậu, trưa nay mời cậu ăn cơm!"

Tần Vũ vui vẻ không thôi.

Thấy hai chúng tôi ngồi cùng một chỗ, Tiền Trân lúc này trợn tròn mắt: "Tần Vũ, sao cậu lại ngồi đây?”

“Sao có ý kiến à? Cậu dọn phía sau đi!”

Tiền Trân nhất thời tức giận, nhưng đối mặt với Tần Vũ lại không nói được gì, chỉ có thể dọn xuống bàn phía sau ngồi.

Tôi cười cười, xem như bỏ Tiền Trân sang một bên.

Những ngày tiếp theo mỗi ngày tôi đều bề bộn nhiều việc, thầy Trần vẫn luôn luyện thêm cho tôi, bởi vì tôi đột ngột tham gia vào, cho nên mỗi ngày đều phải xoát rất nhiều đề.

Cậu tôi thấy dáng vẻ vùi đầu học tập của tôi vô cùng vui mừng, còn nói với Lý Tuyết Mai muốn thêm đồ ăn cho tôi.

Biết được tôi muốn dự thi, có thể cộng thêm điểm cho kỳ thi tuyển sinh đại học, ông ta không hiểu, nhưng vẫn ủng hộ như cũ.

--Truyện Nhà Bơ ---- truyennhabo.com

Tham gia cuộc thi Olympic có mười người, Hạ Liên cũng ở trong đó, lần đầu tiên tham gia cuộc thi, Tần Vũ ngồi bên cạnh tôi, Hạ Liên ngồi ở phía trước, trong mắt cậu ta tràn đầy vẻ trào phúng.

Giống như đang nói tôi hoàn toàn không xứng ngồi cùng một phòng học với cậu ta, nhưng sau khi có thành tích đã làm cho cậu ta thất vọng.

Tôi không chỉ có thể giữ lại, hơn nữa còn đuổi kịp, Hạ Liên xếp hạng thứ nhất, tôi xếp thứ tư, thành tích như vậy làm cho thầy Trần vô cùng phấn khích.

Điều tôi bất ngờ là Tần Vũ xếp thứ ba, tên này giấu tài ghê thật.

Nhưng nghĩ đến điểm cộng có chị là sinh viên xuất sắc của Thanh Hoa, tôi cũng thoải mái hơn.

Tôi đã xem ghi chép của chị đó rất nhiều lần, trong nháy mắt cảm thấy được khai sáng, suy nghĩ về cách giải đề đã cực kỳ rõ ràng.

Nghỉ hè tôi cũng không về nhà, có tiền tiêu vặt của cậu, hơn nữa ông ta cực kỳ coi trọng tôi, sợ tôi về nhà ảnh hưởng đến việc học.

Tôi cũng vui vẻ không về.

Mẹ tôi gọi điện thoại tới hai lần, nói cho tôi biết đã mua nhà ở phía tây thành phố, bọn họ đã sửa sang lại, biết cậu cho tôi tiền tiêu vặt, trong lời nói đều bảo tôi đừng quên em trai.

Tôi cười nhạo, Lâm Tường? Em trai?

Nó có coi tôi là chị không?

Tôi hỏi thêm một câu về chuyện thi vào trung học phổ thông, mẹ tôi nói nó thi được hơn ba trăm điểm, không có hy vọng đi học, chỉ là muốn đến trường thể thao, phải nhờ cậu lót quan hệ đưa vào.

Tôi lắc đầu, kiểu như nó bùn không giữ nổi tường.

Dù sao sau khi tôi đỗ đại học, nó cũng sẽ không có bất kỳ quan hệ gì với tôi, cúp điện thoại mẹ tôi còn nói tôi tham vọng. 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box