Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 12 Tham gia nhiều cuộc thi

Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 12 Tham gia nhiều cuộc thi

Bây giờ ngẫm lại tôi cũng có thể cùng các bạn học trao đổi nhiều hơn, đến lúc đó có bất cứ vấn đề gì còn có thể thu thập được tin tức nho nhỏ.

Cậu ấy kéo tôi vào trong nhóm sau đó đổi tên, quả nhiên bên trong có thông báo.

"Tôi biết cậu không phải loại người đó!"

“Cậu tin tôi sao?”

Trần Dự gật đầu: "Đương nhiên rồi, một người cả ngày chỉ biết vùi đầu vào học hành, làm sao có thể làm ra loại chuyện đó? Hơn nữa, nếu Tần Vũ thật sự làm chuyển đó thì năm trăm tệ là sự sỉ nhục của cậu ta.”

Tôi:...

Tần Vũ giơ ngón tay cái lên: "Lợi hại.”

Đi vào lớp học một lúc, còn có rất nhiều bạn học liếc mắt nhìn tôi, tôi không hiểu vì cái gì bạn cùng lứa tuổi lại có ý thù địch lớn như vậy?

Tiết đầu tiên thầy Lưu đã đi vào, lúc nhìn thấy tôi, vẻ mặt ông ta có chút mất tự nhiên, ấp úng ở trong lớp nói xin lỗi.

Nói tóm lại là có người cố ý chơi khăm, bịa đặt, tôi im lặng không lên tiếng, lấy điện thoại di động ra bình tĩnh ghi âm, nếu ông ta thừa nhận là bịa đặt, vậy thì dễ giải quyết rồi.

Người này sớm muộn gì cũng sẽ chạm mặt, tôi chờ.

Không đợi tôi nói, Tần Vũ ở phía sau đã lên tiếng: "Thầy Lưu, theo như lời thầy nói, người này chính là bịa đặt rồi, bây giờ bịa đặt cũng là việc làm phạm pháp."

Thầy Lưu toát mồ hôi: "Đúng vậy, nhưng xét thấy đối phương cũng là học sinh, cho nên chúng ta chuyện lớn hóa nhỏ đi.”

"Tôi thì không sao cả, dù sao da mặt dày, nhưng là Lâm Chân thì khác, người ta là con gái bị người khác đặt điều làm loại chuyện đó, nếu đổi lại là con gái của thầy thì thầy nghĩ như thế nào?"

“Vậy em muốn thế nào?”

"Tôi không muốn thế nào cả, chỉ là nhắc nhở một số người, tuy chưa tới mười tám tuổi, nhưng mười bốn tuổi cũng đã có thể chịu trách nhiệm hình sự rồi!"

Tần Vũ vừa nói lời này, Trần Dự là người đầu tiên hưởng ứng: "Đúng vậy, nói không sai, nếu như mỗi người đều làm như vậy, cái giá của việc đặt điều quá thấp, nếu lỡ Lâm Chân nghĩ không thông rồi tự sát thì làm sao bây giờ?"

Tôi thật sự biết ơn, cậu không thể trông mong tôi tốt một chút sao?

--Truyện Nhà Bơ == truyennhabo.com

Lão Lưu vừa nghe thấy tự sát lập tức hoảng sợ, sắc mặt ông ta cực kỳ khó coi, tôi cũng gật đầu: "Đúng vậy thầy Lưu. Chuyện này cần hẹn trước với trường ra mặt.”

“Được, tôi sẽ phản ánh.”

Thầy Lưu tiếp tục dạy học, vừa đến giờ tan học tôi đã đến phòng làm việc của thầy.

“Thầy Lưu.”

“Sao vậy Lâm Chân, em có lẽ không phải…”

“Thầy Lưu, em muốn tham gia cuộc thi Olympic lần này.”

“Thi đấu Olympic không phải không được, nhưng thành tích hiện tại của em …”

“Em tham gia trước rồi nói sau!”

Thầy Lưu hết cách, cầm một tờ giấy đăng ký đưa cho tôi, ông ta dạy ngữ văn, thầy Trần dạy toán nghe thấy tôi muốn đăng ký, đột nhiên trở nên hưng phấn.

"Lâm Chân thầy đã khuyên em từ lâu, tham gia nhiều cuộc thi, sau này thi đại học có ích đấy!"

“Dạ, thầy Trần, sau này làm phiền thầy rồi.”

Thầy Lưu ở một bên mặt mày tái mét.

Rất nhanh, chuyện tôi muốn tham gia cuộc thi đã bị Tiền Trân biết, tan học, cô ta nổi giận đùng đùng tóm lấy tôi.

“Lâm Chân, chị có ý gì? Tại sao muốn tham gia thi?”

Tôi cố ý giả ngu: “Tham gia thi đấu không tốt sao, có thể cộng điểm mà, đến lúc đó nếu như được hạng nhất trong kỳ thi tuyển sinh đại học thì không phải điểm số càng đẹp hơn sao!"

“Trân Trân, tại sao, hình như em rất không hài lòng?

Tiền Trân nhất thời sững sờ, vội vàng lắc đầu: “Không, em chỉ cảm thấy chị tiến bộ quá nhanh, nếu lỡ em không theo kịp thì phải làm sao?”

“Đừng vội, chị học xong rồi có thể dạy kèm cho em.”

Tôi vỗ về cô ta nở nụ cười thâm thúy, không vội, đợi tao bao lên trời, mày làm sao cũng không đuổi kịp. 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box