Đúng là ông trời cũng giúp tôi, tôi nhanh chóng xem qua một lần, quả nhiên trong danh sách trò chuyện phát hiện tin nhắn của cô ta và Hạ Liên, không nói một lời lưu lại toàn bộ.
Vừa đăng xuất, Tiền Trân lập tức đẩy cửa đi vào, sắc mặt hoảng hốt.
“Lâm Chân, chị, cậu dùng điện thoại rồi sao? Đã đăng nhập QQ chưa?”
“Đăng nhập tồi, làm sao vậy?”
Tôi mở màn hình ra, khi cô ta nhìn thấy ảnh đại diện của tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không có gì, em sợ chị không biết thao tác.”
Nói xong xoay người rời đi.
Thấy vẻ mặt thả lỏng của cô ta, tôi không khỏi cười lạnh.
Lập tức nhập dãy số vừa ghi lại vào, thêm Tần Vũ.
Rất nhanh bên kia đã chấp nhận.
“Lâm Chân?”
“Là tôi, cậu biết nhà Hạ Liên kinh doanh gì không?”
Tôi vừa gửi qua, Tần Vũ đã gọi điện thoại thoại tới.
“Cậu hỏi cậu làm gì?”
Truyền đến giọng nói lười biếng, tôi hạ giọng nói: "Tôi đang ở nhà cậu, không tiện nói chuyện.”
Tần Vũ đột nhiên hét lớn: "ĐM, cậu đây là đã thâm nhập vào hang hổ rồi!”
“Xem là vậy đi!”
“Tôi chỉ biết dự án bất động sản nhà họ Hạ làm,chính là bất động sản phía Tây thành phố.”
“Bất động sản Lục Hoà là của nhà họ Hạ?”
"Ừ, cái này của nhà bọn họ khai thác triển vọng cũng không tệ lắm, nhà tôi còn định mua miếng đất đối diện nhà bọn họ!"
“Cậu tuyệt đối đừng mua, trực giác nói cho tôi biết mảnh đất kia có vấn đề, nếu như nhất định phải mua thì điểu tra kỹ trước đã!"
Tần Vũ sửng sốt: "Được, tôi biết rồi, nhưng mà Lâm Chân, cậu ở đó, thật sự không sao chưa?"
“Yên tâm đi, đúng rồi, tôi muốn hỏi một chút về quy tắc tuyển thẳng.”
Tần Vũ gửi tài liệu cho tôi, tôi cũng tò mò, sao cậu ta biết rõ như vậy.
Tần Vũ nở nụ cười, "Xem thường tôi rồi, mạng tình báo biết không? Không có gì mà tôi không biết!”
“Con khỉ móc, cúp máy đây!”
Sau khi cúp điện thoại, tôi nhìn kỹ quy tắc một chút, đại khái trong lòng đã hiểu rõ, nếu như muốn thuận lợi đạt được tư cách tuyển thẳng, vậy phải tham gia thi đấu.
--Truyện Nhà Bơ -- truyennhabo.com
Lần này tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua, để cho bọn họ ngay cả cái bóng của tôi cũng sờ không được, muốn thay thế, vậy cũng phải nhìn xem bản thân rốt cuộc có thực lực này hay không.
Tôi thuộc lòng tất cả quy tắc, rồi xoá toàn bộ những thứ này đi, lúc này mới thu dọn một chút rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau, cậu đưa tôi và Tiền Trân đi học.
Lúc sắp tới cổng trường tôi nói: "Cậu… cậu cho con xuống ở đây thôi, con không muốn bạn học nhìn thấy, đến lúc đó lại nói ra nói vào.”
Ông ta vội gật đầu.
Hiện tại đối với lời nói của tôi, ông ta đều nói gì nghe nấy, sau khi thả tôi xuống lại đuổi Tiền Trân xuống luôn, Tiền Trân không vui, cách cổng trường còn hơn hai trăm mét, cô ta một bước cũng không muốn đi.
Tôi đóng cửa xe lại, cậu nhìn tôi một cái, tôi hiểu chuyện vẩy tay: "Bái bai cậu!”
Chúng tôi đi dọc theo con đường nhỏ cùng bạn học, tôi biết cậu ta nhất định đang oán trách Tiền Trân tại sao không nhìn chằm chằm tôi.
“Đại tiểu thư hôm nay xe đón xe đưa rồi”
Đột nhiên bên cạnh truyền đến một giọng nói, quay đầu lại nhìn thấy Tần Vũ đạp xe đạp tới: "Thiếu gia hôm nay sao đạp xe vậy? Không phù hợp với thân phận của cậu nha.”
Bạn học bên cạnh cười nói: "Chiếc xe này của Tần Vũ hơn hai trăm nghìn tệ đó!”
Tôi không khỏi líu lưỡi: "Quả nhiên là thiếu gia có tiền!”
Bạn học ở một bên thần bí nói: "Lâm Chân, chuyện ngày hôm qua của cậu ồn ào truyền đi khắp trường rồi, lão Lưu nói hôm nay họp lớp sẽ xin lỗi cậu đó."
“Sao cậu biết?”
“Nhóm lớp. Đúng rồi, tôi quên mất, cậu không ở trong đó, để tôi kéo cậu vào.”
Người nói là lớp phó lao động Trần Dự, là một người nhiệt tình, tôi mơ hồ nhớ tới kiếp trước sau khi tốt nghiệp, cậu ấy đã tổ chức vài buổi họp lớp cũng gọi điện cho tôi nhưng tôi đều không tham gia.
Nhận xét Box