Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 09 Người nhà đâm sau lưng tôi một dao

Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 09 Người nhà đâm sau lưng tôi một dao

Mẹ tôi cũng quát: "Đó là nhà của Tiểu Tường thì liên quan gì đến mày?”

Trong lòng tôi thả lỏng, tuy rằng đã biết kết quả, nhưng tôi vẫn cảm thấy đau lòng.

“Con có thể không cần, nhưng sau này con muốn lên đại học, hộ khẩu cũng phải chuyển đến trường, em cũng không muốn tới làm phiền hai người.”

“Dù sao con cũng là con gái, sau này vẫn phải lấy chồng. Nghe nói nhà ở quê sắp bị phá bỏ, chi bằng chuyển lại cho con?”

Nhà cũ ở quê là bà nội để lại, lâu năm không tu sửa, sắp đổ rồi.

Ba mẹ vừa nghe, trong mắt bỗng dưng sáng lên: "Không được, mày còn nhỏ, chuyện này để sau hẳn nói!”

"Mày dọn qua đó trước đi, bên chỗ cậu mày sẽ chuẩn bị cong hết cho mày rồi."

Thấy vậy, tôi dứt khoát ngồi xuống không chịu đi: "Vậy cũng được, nhưng mà con đi đi, không thể ăn không ở không, ba mẹ cho tôi sinh hoạt phí.”

Mẹ tôi rất không tình nguyện: "Cậu ruột của mình cần tiền gì nữa?”

“Vậy con không đi nữa.”

“Bà cứ đưa cho nó đi!”

Ba tôi nổi giận với mẹ tôi, đây còn là lần đầu tiên, mẹ tôi cực kỳ không tình nguyện móc ra ba trăm đồng cho tôi.

“Được rồi, đừng yêu cầu quá đáng!”

Nhìn ba trăm đồng này, tôi đột nhiên có một loại suy nghĩ, dựa theo cái tính keo kiệt của cậu tôi, khối bất động sản phía tây thành phố kia ít nhất phải bốn trăm ngìn trẹ, sao ông ta lại không rên một tiếng đã cho mẹ tôi mượn tiền?

Trong chuyện mạo danh thay thế này, rốt cuộc ba mẹ đã tham gia bao nhiêu?

Tôi đột nhiên không dám nghĩ nữa, người nhà ruột thịt của tôi đâm sau lưng tôi một dao, là như vậy sao?

Nghĩ đến kiếp trước tôi vặn đinh vít trong nhà máy, còn gia đình em trai ăn mừng trong ngôi nhà mới.

Thậm chí sau khi tôi phát hiện bị thay thế, ánh mắt hoảng hốt của ba mẹ, tôi đột nhiên được khai sáng.

Nghĩ tới tất cả, trong lòng chợt lạnh lẽo vô cùng.

Một giờ sau cậu lái chiếc Mercedes Benz tới, vừa vào cửa đã thấy mặt tôi đầy máu, bỗng hoảng sợ: "Sao vậy?"

"Em nói anh chị nè không thể đánh trẻ con như vậy, em đã nghe Trân Trân nói rồi, đều là hiểu lầm, hai người sao có thể đối xử với trẻ con như vậy!"

Cậu nhìn tôi với vẻ lo lắng, trước đây ông ta thường nhìn tôi cười híp mắt, cho tới bây giờ tôi cũng không có nghi ngờ ông ta sẽ là tên đầu sỏ gây nên chuyện thay thế người.

Nhưng bây giờ nhìn thấy khuôn mặt tươi cười này của ông ta, tôi đột nhiên phát hiện mình có chút rụt rè, tôi hận không thể xé nát ông ta!

Là ông ta khiến nửa đời tôi khổ cực, nhưng hiện tại lại giả bộ thân thiết, làm cho tôi nhịn không được nhéo đùi mình rồi khóc lớn lên.

"Cậu, mẹ con tin lời đồn bậy bạ, không tin con, còn đánh cháu, con không muốn ở nhà này nữa, con có thể tách hộ khẩu ra được không!"

Tôi khóc rất đau lòng, nghĩ đến cảnh ngộ của mình, tôi đã nhịn không được, càng khóc càng đau thương.

Mẹ tôi nóng nảy: "Cái con nhóc chết tiệt này, mày còn uất ức gì nữa!”

Cậu thấy thế giả vờ giận dữ, mắng mẹ tôi vài câu, mẹ tôi vừa hung hăng trừng mắt nhìn tôi, vừa khúm núm, cuối cùng tôi vẫn đi theo cậu.

Ông ta dẫn tôi đi xử lý sơ vết thương một chút, rồi đưa tôi về biệt thự lớn.

Vào cửa lúc, mợ Tuyết Mai đang ăn tổ yến, nhìn thấy trên người tôi dính chút vết máu, chán ghét không thôi.

“Em nói anh nè Tiền Đức Kim, đã xảy ra chuyện gì? Nhìn người nó kìa, giống như ăn mày vậy.”

"Bị chị anh chửi vài câu, đừng nói nữa, sau khi thu dọn xong sẽ mua cho chị ấy hai bộ quần áo mới, nếu Chân Chân đã đến ở nhà chúng ta rồi, vậy coi như là con ruột của chúng ta, sau này ăn mặc không khác gì Tiền Trân.”

Tôi sững sờ, rồi bỗng trở nên sợ hãi: “Cậu ơi thật sao? Tiền Trân nói mỗi tháng em ấy đều có mấy ngàn tệ tiền tiêu vặt, con không cần nhiều như thế đâu, mỗi tháng chỉ cần cho con năm trăm tệ là được rồi.” 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box