Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 07 Cảm Ơn

Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 07 Cảm Ơn

Luật sư bên cạnh cũng gật đầu: "Đúng vậy, dựa theo quy định của pháp luật, chủ nhiệm lớp không có tư cách đình chỉ học học sinh, không biết quý nhà trường lúc đưa ra quyết định này có thông qua phê duyệt của các cấp không, hay là chúng ta đến bộ giáo dục hỏi thử xem?"

Quả nhiên hiệu trưởng Trần đã luống cuống: "Không đến mức không đến mức đó!”

“Thầy Lưu, xảy ra chuyện gì!”

Đầu thầy Lưu mồ hôi lạnh, vừa rồi tôi bị ông ta nói đến ngơ người, bây giờ mới phản ứng.

“Hiệu trưởng Trần, em nghĩ bắt buộc phải tìm ra người chụp tấm ảnh này, trả lại sự trong sạch cho em.”

“Thầy Lưu chắc cũng là bị người kia dắt mũi!”

Thầy Lưu lúc ấy mặt đã tái nhợt: "Đúng, có người nặc danh tố cáo, tôi cũng là lo quy tắc bị rối loạn. Hiệu trưởng Trần, chuyện này là do tôi võ đoán, là lỗi của tôi!"

“Lâm Chân, Tần Vũ, thầy xin lỗi, thầy không nên tùy tiện nghi ngờ các em.”

"Các em có thể tha thứ cho thầy không?"

Tần Vũ nhìn tôi: "Chuyện này cậu quyết định đi.”

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: "Em có thể tha thứ, nhưng mà thầy Lưu phải xin lỗi em trong buổi họp lớp.”

Tôi sẽ không tùy tiện để cho người khác chửi bới, nếu hôm nay không phải Tần Vũ mang luật sư đến thì lão Lưu này có thể dễ dàng nhận sai không?

Hiệu trưởng Trần đập bàn: "Thầy Lưu, sau này không được phạm lại sai làm như vậy nữa!"

“Quay về hãy xin lỗi hai bạn học một cách trang trọng.”

Thầy Lưu vội vàng đồng ý, chỉ là trong mắt loé lên nỗi oán hận làm cho tôi kinh ngạc!

Một lát sau tôi mới phản ứng lại, Tiền Trân ở trong nhà vệ sinh cảnh cáo tôi, sau đó Tần Vũ tìm tới thì bị chụp lại.

Điều này nói rõ mọi hành động của tôi đều bị người khác nhìn chằm chằm, ai nhiều chuyện lo bao đồng ở sau lưng nhìn chằm chằm tôi chứ?

Lão Lưu chẳng phân tốt xấu đã đội tất cả sai lầm lên đầu tôi, bảo tôi nghỉ học về nhà, nhưng không hề nhắc tới Tần Vũ.

Cũng không nói gọi Tiền Trân bước ra làm chứng.

Xem ra, bọn họ chỉ là muốn đối phó tôi, muốn dẫm nát tôi trong bùn lầy.

Hình như tôi đã phát hiện gì đó.

Lúc trở về Tần Vũ nói: "Xin lỗi, không ngờ trả tiền lại mang đến rắc rối cho cậu.”

Tôi nhún nhún vai: "Không sao, còn phải cảm ơn cậu, nhưng mà tin tức của cậu nhanh thật!"

Vừa xảy ra chuyện, Tần Vũ đã dẫn luật sư tới.

Tần Vũ cắt ngang: "Cậu không biết mạng lưới tình báo sao? Thôi bỏ đi, nói với cậu cậu cũng không biết.”

“Tần Vũ, giúp tôi một việc đi!”

Tôi đột nhiên nghĩ đến, đối nghịch với bọn họ thì một mình tôi cũng không phải là đối thủ, nhưng Tần Vũ thì khác.

“Coi như cậu nợ tôi một lần ơn nghĩa, bây giờ trả nợ!”

Tần Vũ nhất thời bật cười: "Được, cậu nói đi.”

Nghe xong kế hoạch của tôi, Tần Vũ lúc ấy đã ngây người: "Cậu xem nhiều tin tức rồi phải không?"

“Tôi nghiêm túc. Tóm lại cậu giúp tôi, tôi nhất định phải làm rõ ràng!”

Tần Vũ hít sâu một hơi, thuận miệng đồng ý: "Được rồi, tôi giúp cậu, nhưng có thể thành công hay không tôi cũng không biết.”

Tôi ngay lập tức cảm thấy vui: "Cám ơn cậu!”

Tôi đắc ý vênh váo, nắm lấy cánh tay cậu ta, bên tai Tần Vũ ửng đỏ, ho nhẹ một tiếng: "Được rồi, tôi về trước đây!"

Trở lại lớp, phòng học vừa rồi còn ồn ào, sau khi nhìn thấy tôi đi vào, trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.

Tiền Trân lập tức vọt lên: "Chân Chân chị không sao chứ? em nói mà bọn họ đều không hiểu chị, chị làm sao có thể vì tiền mà làm ra loại chuyện này? Không đến mức bán mình.”

Tiền Trân nhìn như giúp tôi, nhưng trên thực tế đã chứng thực tôi bán mình

Bạn học trong lớp nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ khinh thường.

“Tiền Trân, vẫn là em hiểu chị, Tần Vũ dẫn luật sư tới, hiệu trưởng cũng đã đồng ý điều tra rõ chuyện này rồi.” 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box