Mẹ tôi bị hai đứa tôi kẻ nói qua người nói lại làm cho lay động rồi, lại nhớ tới nhiều năm quả thật đã vì nhà cậu mà bỏ ra rất nhiều, bà hít sâu một hơi rồi nói: "Để mẹ suy nghĩ.”
Mục đích đạt được, tôi kịp thời thoát thân, ném đôi giày chơi bóng rổ xuống, rồi đi học bài.
Không có gì là không thể phá, nếu có … vậy thì đi mượn tiền.
Có thể mượn một lần thì có thể mượn lần thứ hai.
Tôi không tin, cậu chịu cho, chắc gì mợ có thể đồng ý!
Mua nhà không phải là con số nhỏ.
Ngồi ở trước bàn học, mở sách vở ra, những đề kiến thức ở kiếp trước, toàn bộ đều ùa vào trong đầu tôi.
Chỉ là lướt qua một bộ bài thi, cũng dần dần nắm giữ tiết tấu.
Tiền Trân, lần này đây tao khẳng định sẽ thi thật tốt, nhất định sẽ để cho mày đứng đầu trong dánh sách!
Đợi đến khi làm xong toàn bộ đề, đã mười một giờ, tôi sờ sờ bụng cảm thấy đói rã rời.
Buổi tối trong bếp không có gì cả, còn đồ ăn khuya trong tủ lạnh là chừa lại cho Lâm Tường.
Suy nghĩ một chút, tôi mang giày đi ra ngoài.
Xuyên qua con ngõ nhỏ trong hẻm, có một quán hoành thánh, vỏ mỏng nhân to, giá cả hợp lý.
Ăn xong trở về đi ngang qua đầu hẻm, nghe thấy bên trong truyền đến tiếng sột soạt, còn có tiếng rên rỉ, tôi vốn không muốn xen vào chuyện của người khác, chỉ là nhìn thấy người dưới đèn đường lờ mờ kia, tôi vẫn không thể kìm lòng mà đi tới, lấy hết dũng khí hét to: "Công an đến rồi!”
”ĐM!” Tên côn đồ bỏ chạy, để lại người kia đang ôm bụng đi về hướng tôi.
Tôi theo bản năng muốn chạy thì truyền đến giọng nói lạnh lùng của Tần Vũ: "Lâm Chân, cậu dám chạy, tôi sẽ nói cho bọn họ biết cậu giả báo công an!"
Tôi quay đầu nhìn cậu ta, liếc nhìn cậu một cái: "Cậu lấy oán trả ơn!”
Tần Vũ nhún nhún vai, lau khóe môi: "Được rồi được rồi, chỉ đùa chút thôi, có tiền không?"
Tôi mở to hai mắt: "Cậu chủ nhà giàu như cậu mà đi mượn tiền tôi hả, có lầm không đó?"
Nhà Tần Vũ giàu sụ, cậu ta làm cái gì cũng sẽ không ai dám tìm cậu ta gây rắc rối, bởi vì tiền có thể giải quyết tất cả.
Bây giờ cậu ta lại đòi tiền tôi?
Tần Vũ chỉ chỉ khóe miệng và trán, vẻ mặt uất ức: "Đều bị bọn họ cướp đi rồi!”
Tôi thở dài một hơi, cuối cùng nể tình bạn học, lôi kéo cậu ta đến tiệm thuốc 24 giờ gần đó.
Xử lý xong vết thương, sau đó lại nhìn Tần Vũ, lấy một trăm đồng trong túi ra đưa cho cậu ta: "Thế này nhiều rồi."
“Được rồi, cảm ơn, lát nữa trở về trả lại cho cậu!”
Tôi không sợ cậu ta không trả tiền, chỉ tò mò: "Tần Vũ, sao cậu lại tới đây?"
"Lên mạng!"
Tôi sững sờ, tới đây lên mạng?
Tiệm net rách nát này, có cái gì có thể lên mạng?
Tần Vũ lại nhàn nhã rời đi.
Sáng sớm hôm sau bắt đầu kỳ thi tháng, tôi và Tiền Trân được chia ngồi bàn trước bàn sau.
Cũng không biết cô ta làm như thế nào, mà mỗi lần thi đều ngồi gần tôi.
Kiếp trước tôi cũng không nghĩ nhiều như vậy, hiện tại ngẫm lại, sao lại trùng hợp thế được, mỗi lần thi tôi đều ở gần cô ta.
Ngoại trừ thi tuyển sinh đại học không có nào nào có thể nhúng tay vào trường thi, nhưng cũng không có trở ngại gì sẽ bị cô ta thay thế sau kì thi.
Bây giờ nghĩ lại, trong trường học khẳng định có nội ứng!
Tôi ngạc nhiên không thôi, rốt cuộc có bao nhiêu người tham gia trên cái tuyến àny?
Cậu chỉ là có tiền, nhưng theo con đường này, hồ sơ, thành tích, thậm chí chứng minh thư hộ khẩu của tôi, tất cả đều có người phối hợp.
Với tình hình này xem ra bên cạnh tôi dường như có một mạng lưới các mối quan hệ khổng lồ, vây chặt tôi.
“Lâm Chân, ngây người gì đấy, truyền bài đi.”
Sau đó Tiền Trân nhắc nhở tôi, lúc ấy tôi mới phản ứng lại đưa bài thi cho cô ta, cô ta nháy mắt với tôi: “Lâm Chân, nhờ cả vào chị đấy.”
Tôi cười, yên tâm đi, lần này tao nhất định sẽ để cho mày thăng hạng như tên lửa.
Nhận xét Box