Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 02 Xa thơm gần thúi

Nếu Như Có Thế Làm Lại Cuộc Đời - Chapter 02 Xa thơm gần thúi

 Chương 2: Xa thơm gần thúi

Tôi quay đầu lại, là Tần Vũ là bạn học ngỗ nghịch trong lớp

"Cậu đã nghe thấy hết rồi sao?"

"Đúng vậy, tôi đã nghe thấy hết rồi, nghĩ làm sao để tôi im miệng chưa?" Tần Vũ dựa lưng vào ghế, nhìn tôi cười xấu xa.

Tôi mỉm cười với cậu ta: "Cậu đi tố cáo đi!"

"Hả?"

"Đi tố cáo đi!"

Sắc mặt Tần Vũ trở nên khó coi: “Ai thèm lo chuyện vớ vẩn của cậu!"

Cậu ta đứng dậy rồi rời đi, tôi nhún vai mặc kệ, tố cáo thì vừa hay.

Tần Vũ đi tới cửa, đá mạnh cửa phòng học một cái, quay đầu nhìn tôi: "Lâm Chân, cậu đừng hối hận."

Cậu ta nhìn tôi chằm chằm, tôi cảm thấy có chút kỳ quái, cái tên ngỗ nghịch này từ khi nào trở nên tràn đầy tinh thần chính nghĩa vậy?

Tôi lắc đầu, người cuối cùng bước ra khỏi lớp học, đi thẳng đến trung tâm thương mại.

Chi một số tiền lớn để mua một cây bút ghi âm, còn lại ba trăm năm mươi tệ, để dành thôi!

Đúng lúc này, tôi liếc nhìn về phía trước, đó là … Hạ Liên?

Nhìn thấy cậu ta và Tiền Trân tay trong tay, mặt mày thân mật, tôi không thể không siết chặt nắm đấm, hiện tại bọn họ đã ở bên nhau rồi sao?!

Tôi vội đeo khẩu trang lên rồi đi theo.

"Hạ Liên, nếu lần này em có thể ở lại, anh đừng quên những gì nói với em."

"Trân Trân em yên tâm, anh sẽ công khai, nhưng em phải đề cập với ba em về dự án kia, nhà chúng ta đang đợi đấy!"

"Em biết mà!" Tiền Trân dựa vào vai cậu ta, hai người bọn họ thật sến sẩm.

Tôi ở sau lắng nghe, kinh ngạc đến toát mồ hôi.

Nhà Hạ Liên cũng kinh doanh, nhưng quy mô không lớn bằng nhà cậu mình.

Kiếp trước tôi chỉ quan tâm đến việc đi làm, hầu như không chú ý đến bọn họ.

Tôi chỉ từng nghe mẹ tôi nói cậu tôi đã tìm được một nhà tốt, con trai con gái hai nhà đều là người xuất sắc, còn bảo tôi qua lại thân thiết với bọn họ nhiều hơn.

Bây giờ nghĩ lại, Hạ Liên và Tiền Trân ở bên nhau, chẳng qua chỉ vì lợi ích.

Thiếu niên thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi chứa đầy tâm sự đều không thể giấu được

Tôi nhìn họ đi càng lúc càng xa, nên quay đầu đi về nhà.

Vừa về tới đã nhìn thấy mẹ tôi cúp điện thoại, mặt mày hớn hở nói với tôi: "Lâm Chân, con về thật đúng lúc, cậu con nói muốn con chuyển đến nhà cậu sống.”

"Mẹ đã nói chuyện xong với cậu con rồi, tuần tới con sẽ qua, đến lúc đó con và Trân Trân ở cùng nhau cũng có thể chăm lo cho nhau."

Tôi sửng sốt khi nghe thấy vậy, kiếp trước mẹ cũng nói y như thế, từ sau khi tôi chuyển đến nhà cậu thì đã trở thành lao động miễn phí cho gia đình bọn họ.

Không chỉ phải làm việc nhà, mà còn phải chăm chỉ học tập, tình cảm hỏi han ân cần của cậu mợ dành cho tôi chứa đựng bao nhiêu ý đồ riêng?

Nghĩ đến đây tôi lắc đầu: "Con không đi."

Mẹ tôi trợn tròn mắt chống nạnh nói: "Cái con nhóc này sao con không biết tốt xấu gì thế, cậu con quan tâm con, muốn cho con có một môi trường học tập tốt, con mở to mắt ra mà nhìn đi, còn không biết tốt xấu!"

"Em trai con sắp thi tuyển sinh trung học rồi, mà ngay cả phòng học riêng cũng không có!"

Tôi nhịn không được hít sâu một hơi, Lâm Tường là em trai tôi, nó chiếm một phòng ngủ lớn hướng phía nam, còn phòng tôi chỉ rộng bốn, năm mét vuông.

Bây giờ còn muốn lấy căn phòng nhỏ của tôi cho Lâm Tường làm phòng học, thật nực cười, nó đội sổ mà cần gì phòng học!

Lúc này mẹ tôi vẫn đang nói luyên thuyên, tôi ngay lập tức tiến lên nắm lấy tay mẹ: "Mẹ, không phải do con thương mẹ sao? Nếu con chuyển đi rồi thì ai sẽ làm việc nhà cho mẹ?"

"Nếu không có ai phụ giúp mẹ thì một mình mẹ có thể làm được sao, sức khoẻ mẹ cũng không tốt.”

Mẹ tôi sững sờ khi nghe điều này, trong mắt rơm rớm nước mắt hiếm nhìn khi thấy: "Vẫn là con hiểu chuyện!"

"Mẹ à, bây giờ con mới chỉ là học sinh cấp 3, cho dù con chuyển đến đó, cũng sẽ sống ở đó hơn một năm thì làm phiền cậu mợ quá.”

"Người ta nói họ hàng nên chăm sóc lẫn nhau, nhưng mà xa thơm gần thúi!"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box