Chương 1: Chị giúp em, chỉ lần này thôi
Cả đời làm gia công ốc vít, gần đến lúc nghỉ hưu thì tôi mới được biết có người mạo danh tôi đi học đại học.
Nhìn đôi bàn tay chằng chịt vết nứt nẻ của mình, mắt tôi đỏ hoe.
Tôi muón tìm thủ phạm, nhưng lại bị cô ta chế giễu: "Lâm Chân, cho dù cô thi đậu thì sao? Nhà cô có tiền nuôi cô đi học không?”
Chồng cô ta lấy phong bì ra ném cho tôi:
"Ở đây có 20.000 tệ, coi như bồi thường đi!"
Tôi bần thần cầm lấy tiền, nước mắt tuôn như mưa, rồi ngất xĩu.
Khi tỉnh dậy một lần nữa, tôi đang ngồi trong lớp học cấp ba.
…
"Lâm Chân, chị họ, cầu xin chị, chị giúp em đi mà!"
Trong lớp học ngột ngạt, chiếc quạt kêu cót két đang xoay vòng.
Trong lớp tự học, em họ Tiền Trân lay lay tay tôi: "Chị họ, chị cứ giúp em lần này đi, nếu không về bố em sẽ đánh chết em mất!"
Tôi nhìn Tiền Trân chợt phản ứng, bây giờ có lẽ đang lớp 11 mà chuyện Tiền Trân nhờ tôi là giúp cô ta gian lận trong các kỳ thi hàng tháng.
Kiếp trước, tôi không thể khuyên được cô ta nên chỉ có thể giúp, Tiền Trân đã tăng lên năm mươi bậc trong kỳ thi hàng tháng, vì thế mà được cậu tôi thưởng 5.000 tệ.
Sau này càng ngày khó cứu vãn, mỗi lần đi thi cô ta đều dùng tiền để dàn xếp, thậm chí còn cho người lén in đề thi, tiến bộ một cách thần tốc.
Từ học sinh ở một lớp bình thường thành học sinh trong lớp trọng điểm, thậm chí còn được học sinh xuất sắc Hạ Liên chú ý.
Sau này kết thúc kỳ thi tuyển sinh đại học, Hạ Liên đến Bắc Kinh, Tiền Trân cũng theo bước chân của anh ta, hai người họ yêu nhau sâu đậm, giẫm lên máu và nước mắt của tôi để trở thành người thành đạt.
Nghĩ tới điều này khiến tôi không thể kiềm chế siết chặt nắm đấm.
"Được, chị giúp em, nhưng mà chỉ lần này thôi!"
"Cảm ơn chị họ!"
Tiền Trân cười vô hại, nhưng tôi biết đây chỉ là bắt đầu, tôi muốn giúp cô ta để cho cô ta trở thành một học sinh xuất sắc ở trường, để cho cô ta tận hưởng niềm vui trở nên nổi tiếng!
Tôi trong mắt cô ta chỉ là một con mọt sách chỉ biết đọc sách đến chết, công dụng duy nhất là đạt được thành tích tốt trong kỳ thi tuyển sinh đại học, để cô ta có thể thuận lợi thay thế.
Bây giờ có cơ hội làm lại lần nữa, tôi không ngu ngốc như thế đâu, muốn thay thế tôi à? Thì tao tặng cho mày!
"Nhưng mà … chị không thể liều lĩnh, em biết mà.”
Tôi nhìn Tiền Trân, cô ta có tiền, cậu tôi là sinh viên đại học duy nhất trong nhà, cậu đã giẫm lên bốn chị gái của mình để lên thành phố, làm giàu một cách suôn sẻ.
Mẹ tôi từ nhỏ đã tin tưởng cậu tôi, cái gì cũng nghe ông ta, học kỳ hai của lớp 12 ở kiếp trước, cậu tôi đã dỗ dành mẹ tôi cho ông ta mượn sổ hộ khẩu và chứng minh thư của tôi, nói là giúp tôi mua bảo hiểm.
Năm đó tôi cũng không suy nghĩ quá nhiều, bây giờ nghĩ lại thì ra lúc đó ông ta đã bắt đầu thực hiện kế hoạch rồi.
Tôi tên là Lâm Chân, còn cô ta là Tiền Trân, tên mụ đồng âm khác ký tự, đã gọi nhiều năm nên tất nhiên không ai nghi ngờ gì.
Tiền Trân lấy ra năm trăm tệ từ trong túi đưa cho tôi: "Chị, đây là tiền tiêu vặt của em trong một tháng đấy!"
“Chị biết rồi, yên tâm đi.”
Trong lòng tôi tặc lưỡi, vừa lấy ra đã là năm trăm tệ, Tiền Trân quả nhiên chịu chi.
Trong kỳ thi tháng này, top 40 đầu mới có thể giữ lại, còn mười người xếp sau sẽ bị loại đến lớp kém.
Tiền Trân tất nhiên không muốn, nếu không sẽ không có cơ hội ở bên cạnh Hạ Liên.
Trong lòng tôi cười khẩy, lần này tôi nhất định sẽ giúp cô ta.
Kiếp trước, tôi luôn nghĩ mình đã trượt kỳ thi tuyển sinh đại học, mất hồn mất vía, lật đi lật lại các bài kiểm tra cấp 3, dù thế nào cũng không tin mình lại có thể thi rớt.
Những đề đó, tôi đã thuộc lòng như cháo rồi.
Hiện tại quay trở về lần nữa thì chỉ cần ôn tập sơ sơ, đã dần dần có thể bước vào trạng thái.
Tiền Trân nhận được sự đồng ý của tôi, lấy gương trang điểm ra cẩn thận tô son, sau đó ngay lập tức nằm úp xuống bàn ngủ.
Vẫn còn hai ngày nữa là đến kỳ thi tháng, cũng là cuối tháng, đã có 500 tệ này thì phí sinh hoạt tháng tới tiết kiệm chút sẽ không có vấn đề gì.
Năm đó mẹ tôi vì nuôi cậu đi học, thậm chí còn lấy tiền lương của bố tôi ra thêm vào, bản thân bà sống khó khăn không nói tới mà còn hủy hoại cuộc đời tôi.
Lần này, tôi nhất định phải lấy lại cả vốn lẫn lãi!
Đầu tiên, tôi phải nghĩ cách chuyển hộ khẩu của mình ra ngoài, còn có chứng minh thư của tôi cũng không thể để cho mẹ tôi giữ nữa.
Tiếng chuông tan học làm gián đoạn suy nghĩ của tôi, tôi cầm cặp lên chuẩn bị rời đi thì Tiền Trân kéo tôi: "Lâm Chân, chị đừng quên đấy!"
”Yên tâm, chị về sẽ đọc thật nhiều sách, đến lúc đó chị sẽ giúp em thi được một xếp hạng tốt!"
“Suỵt!! Nhỏ tiếng chút!!” Tiền Trân nhìn trái nhìn phải: “Đừng nói bậy bạ á.”
"Biết rồi.”
Tôi mỉm cười với cô ta, Tiền Trân mang cặp sách bước ra khỏi lớp, tôi không thể không cười nhạo: “Tao nhất định sẽ giúp mày lọt vào top 100!"
Lớp 11 ở trường tổng cộng có bốn trăm người, Tiền Trân đứng chót, nếu tôi thử xem cho cô ta tiến bộ lên hơn 200 người thì cô ta chắc chắn sẽ nổi tiếng.
"Ồ, học sinh xuất sắc mà cũng vì tiền làm mấy loại chuyện này sao?“
Đằng sau truyền đến một giọng nói cà lơ phất phơ, làm cho tôi giật mình.
Nhận xét Box