Hướng Noãn - Chapter 02


Ngón tay Ôn Noãn dừng trên màn hình điện thoại khoảng chừng một phút, cuối cùng nhấp vào “chấp nhận”.

Rất nhanh sau đó, một tin nhắn được gửi đến: Mọi chuyện vẫn ổn chứ?

Cái tốc độ này……

Ôn Noãn có chút bị dọa, cảm giác Hướng Đồ Nam như canh giữ điện thoại trong tay vậy. Nhưng cũng có khả năng chỉ là trùng hợp.

Cô do dự, cân nhắc, gõ ngón tay lên màn hình, cuối cùng dùng một loại giọng điệu hết sức thoải mái cho cuộc nói chuyện đầu tiên sau năm năm này: Vẫn vậy thôi, ngày ngày bị bố bên A hành. Tôi thật sự muốn quỳ xuống gọi bọn họ là bố.

Anh trả lời lại bằng một mặt cười.

Điều này khiến người ta không có cách nào trở tay kịp, thế là hiện trường đông cứng.

Cô đang cân nhắc xem có nên nhân cơ hội chen ngang không, trong lúc đó cầm điện thoại đi vào phòng bếp, lấy ấm điện đun nước.

Nước nóng lên rất nhanh, Ôn Noãn dựa vào tường, nghe tiếng xì xèo phát ra từ ấm nước, nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người.

Xe là cô tự mình mua, hồi đó lúc đăng ký xe cũng nhờ bạn đại học giúp đỡ, nhưng nhà là đi thuê.

Thứ nhất là giá nhà ở đây cũng giống như Bắc Kinh, cao đến dọa người, thật sự mua không nổi; thứ hai là, ở Thượng Hải năm năm, Ôn Noãn vẫn không có một chút cảm giác thân thuộc với nơi này. Cô nghĩ rằng một ngày nào đó vẫn nên trở về Bắc Kinh, lá rụng về cội. Hoặc ngày nào đấy cưới ai đó, đơn giản dứt khoát “lấy gà theo gà, lấy chó theo chó”  , vậy là không cần phải hao tâm tốn sức nữa.

Nước sôi ùng ục ùng ục, Ôn Noãn lấy cốc, rót lấy nửa cốc nước nóng. Khi đang chuẩn bị ra khỏi phòng bếp, bỗng nhiên nghĩ đến cơm tối vẫn chưa ăn.

Bị cảm, mất vị giác, ăn sơn hào hải vị cũng cứ như nhai sáp.

Ôn Noãn vo sạch một ít gạo, cho vào nồi cơm điện, chuẩn bị nấu cháo trắng.

Lúc vừa làm xong mới phát hiện Hướng Đồ Nam đã nhắn tin trả lời lại: Hôm nay tôi trở về.

Ôn Noãn bưng cốc nước rời phòng bếp, vừa nghiền ngẫm ý tứ trong câu nói của anh, vừa nghĩ xem nên trả lời như nào mới giống bạn gái cũ một cách bình thản nhất.

Nghĩ một mạch vào đến phòng ngủ, đặt cốc nước lên bàn làm việc nhỏ cạnh cửa sổ, cô mới cầm lấy điện thoại.

Nhị nha đầu: Không mang cô gái nước ngoài nào về sao?

Hướng Nhị: Không có gái ngoại, có rượu ngoại, khi nào cùng nhau uống hai ly?

Nhị nha đầu: Người hẹn tôi có thể xếp hàng dài từ Tháp Minh Châu Phương Đông đến phố Trường An đấy. Ra sau xếp hàng đi.

Hướng Nhị: Chen hàng được không? Nể tình mình trước kia.

Ôn Noãn chậm rãi ngồi xuống ghế, nghĩ ngợi tìm cách làm sao nhẹ nhàng trêu chọc anh một chút, nhưng nghĩ một hồi, cũng chỉ hiện ra ba cái biểu cảm nhếch môi cười trong quá khứ.

Dừng lại một chút, vẫn cảm thấy như vậy không đủ thể hiện phong độ, thế là cô thêm một câu như đối với một người bạn cũ lâu năm: Chào mừng trở về!

Hướng Nhị: Cảm ơn! Tôi vào trong đây, lần sau nói chuyện.

Nhị nha đầu: Ừ. Tạm biệt!

Mọi thứ cứ trôi qua êm đềm như vậy, rốt cuộc chuyện cũ cũng theo gió bay đi.

Ôn Noãn buông điện thoại xuống, cầm cốc nước lên uống.

Cô luôn không thích nước sôi để nguội, vì cổ họng sẽ đau. Hiện tại do bị cảm, cổ họng vốn đã khó chịu, lúc uống nước càng cảm thấy như có viên bi thép ma sát bên trong, còn thấy cả máu.

Chịu đau uống xong nước, cô vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo, thắp hương, trải giấy trên bàn, lấy bút bi, chuẩn bị chép kinh.

Ngày nay chẳng mấy ai dùng bút lông nữa rồi, dùng bút bi cũng không có nhiều. Nhưng quan trọng là bày tỏ chút lòng thành, Phật tổ từ bi, nên sẽ không bận tâm đến việc cô dùng bút nào để chép.

Ôn Noãn ngồi nghiêm chỉnh, từng bút từng nét, viết từng chữ một.

Cô có thể khéo léo viết trâm hoa tiểu khải   cực kì đẹp. Bởi vì khi còn nhỏ cô quá gầy, ba Ôn để rèn khí chất cho cô mới đặc biệt bắt cô luyện chữ. Lúc đó Ôn Noãn thật sự là kêu khổ thấu trời, một lòng một dạ lén lút chuồn ra ngoài chơi, kết quả không ngờ bây giờ thế mà lại có ích, thường xuyên được người khác khen ngợi.

Hương cháy hết, Ôn Noãn dừng bút. Cô dập tắt ý định chép tiếp một trang “Chú Vãng Sanh”  , đứng dậy đi vào bếp xem cháo đã được chưa.

Miệng cô vốn đã vô vị, cháo trắng lại cực kỳ nhạt nhẽo, vô tri vô giác mà ăn một bát rồi buông đũa, lại trở về phòng ngủ, tiện tay châm một điếu thuốc.

Có câu “Rượu thịt qua dạ, Phật Tổ giữ trong lòng”  , sau khi chép hết kinh sách, Đức Phật sẽ không để bụng cô hút một điếu thuốc đâu phải không?

Ôn Noãn ngồi xếp bằng dựa vào đầu giường, tay phải kẹp điếu thuốc, tay trái cầm điện thoại, mở khóa, bấm vào WeChat, tiện thể gạt tàn thuốc vào chiếc gạt tàn trên tủ đầu giường.

Thoạt nhìn, lại thấy Hướng Đồ Nam đã gửi một tin nhắn khác đến. Một tay không lưu loát lắm, bấm mở vài lần mới được.

Vậy mà là tin nhắn thoại.

Tim Ôn Noãn đập thịch một cái, nhất thời có chút lúng túng.

Năm năm qua, Ôn Noãn dường như chưa từng nghe thấy giọng nói của anh. Cả hai chưa từng nói chuyện riêng với nhau, đôi khi họ gửi tin nhắn thoại trong nhóm, Ôn Noãn thấy là do Hướng Đồ Nam gửi, sẽ không bao giờ bật nghe, nếu thấy đoạn video ngắn có anh, cô đều sẽ không mở ra.

Cô thực sự hoàn hoàn tách Hướng Đồ Nam ra khỏi cuộc sống của mình.

Có điều, đã liên lạc lại rồi, nếu thậm chí tin nhắn thoại cũng không nghe, có vẻ như kiêu căng quá rồi.

Tay phải Ôn Noãn kẹp điếu thuốc, ngón trỏ nhè nhẹ ấn trên màn hình điện thoại.

Tiếng Hướng Đồ Nam phát ra, năm chữ rất đơn giản: Vẫn ở Thượng Hải?

Ôn Noãn đã từng nghe rất nhiều kiểu giọng nói của Hướng Đồ Nam. Tùy tiện lúc lần đầu gặp gỡ, sau khi bên nhau thì thanh thoát, thâm tình, bất lực, bực dọc, mất kiểm soát, trầm thấp khàn đục lúc thân mật nhất, nhưng còn năm chữ này, cô không nghe ra một chút cảm xúc nào cả.

Đó thực sự chỉ là một câu hỏi xã giao của một người bạn cũ đã nhiều năm không gặp.

Cô đặt điếu thuốc vào giữa môi, dùng răng cắn chặt đầu lọc thuốc lá, thả lỏng hai tay để gõ chữ.

Vốn muốn trêu đùa một chút, rằng “Anh rất không có tình nghĩa nhé, trước kia lừa tôi đến Thượng Hải, còn mình thì vỗ mông chạy lấy người”, thế nhưng từng chữ từng chữ gõ lên màn hình xong, rồi lại từng chữ từng chữ xóa đi.

Cuối cùng chỉ gửi đi có một từ đơn giản nhất: Ừ .

Hướng Đồ Nam rất nhanh trả lời lại, tin nhắn văn bản.

Hướng Nhị: Chị em vẫn ở Bắc Kinh?

Nhị nha đầu: Ừ.

Hướng Nhị: Hôm nay tôi không gặp cô ấy.

Nhị nha đầu: Chị ấy vốn không đi cùng đường với chúng ta.

Hướng Nhị: Lúc trước cũng nhờ chị em, tôi mới có thể quen biết em.

Ôn Noãn nhất thời có chút hoảng hốt.

Hồi đó sau khi chia tay với Hướng Đồ Nam, chị cô Ôn Uyển cũng từng nói điều tương tự: “Nếu không phải vì chị, em cũng sẽ không quen biết cậu ấy.” Trong lời nói ấy có phần tự trách.

Ôn Noãn lại không thấy như vậy.

Học trong cùng một trường, cùng một khóa, cho dù không có Ôn Uyển, cô vẫn sẽ gặp được Hướng Đồ Nam như thường. Suy cho cùng, bọn họ đều là người nghịch ngợm như vậy, oan gia ngõ hẹp khó mà tránh được.

Nhưng nếu không nhờ Ôn Uyển, thời điểm họ gặp nhau chắc chắn sẽ không phải ngay lúc ấy.

Ôn Noãn còn nhớ lúc Hướng Đồ Nam chuyển đến trường cấp ba của bọn cô đã ở học kỳ tiếp theo của lớp mười, cách thi cuối kỳ cũng gần một tháng.

Ôn Noãn từ nhỏ đã là một cô nàng tomboy, hồi ấy để tóc ngắn, đồng phục thường không kéo khóa, cả ngày có một nhóm người vây quanh, không khác gì một chị đại xã hội đen. Lúc ấy nghe nói có một đại soái ca chuyển tới lớp ba, Ôn Noãn cũng không bận tâm. Cô lúc ấy vẫn chưa biết đến chuyện yêu đương, cảm thấy soái ca gì đó không thú vị bằng chơi với đám anh em.

Tận cho đến lúc Ôn Uyển bị bắt nạt, tên vừa chuyển đến kia không biết làm như thế nào chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà lên đỉnh núi khác, lôi kéo được một bang phái nhỏ, sau đó lúc Ôn Uyển đi qua cửa lớp họ, tên kia cầm đầu trêu ghẹo cô ấy.

Ôn Noãn và Ôn Uyển là chị em sinh đôi, Ôn Uyển người cũng như tên, dịu dàng nhã nhặn, ngoan hiền học giỏi, trong mắt người khác luôn là một cô gái ngoan ngoãn, ngoại trừ ngoại hình giống nhau thì hoàn toàn khác nhau một trời một vực với Ôn Noãn từ nhỏ đã thích gây chuyện.

Ôn Noãn tính tình nóng nảy, vừa nghe thấy Ôn Uyển bị bắt nạt thì không nhịn được. Hết tiết thứ hai, cô một mình một ngựa tìm giết đến cửa lớp ba.

Ôn Noãn không biết Hướng Đồ Nam, nhưng cô vừa đứng ở cửa sổ lớp ba, ngó qua một chút, đã nhận ra anh ngay.

Bởi vì anh thật sự quá bắt mắt.

Anh nghiêng người dựa vào lưng ghế, một tay chống cằm, hai chân bắt chéo, miệng cười gian xảo, vừa nhìn đã thấy giả dối.

Huống hồ Ôn Noãn không dám nói biết hết tất cả con trai lớp ba, ít ra cũng quen mắt, chỉ có người này mặt mũi mới mẻ.

Ôn Noãn gõ kính cửa, đợi cửa sổ mở ra, nói với cậu bạn mập mạp ngồi cạnh cửa sổ: “Này, gọi hộ tôi tên nhóc Thượng Hải kia cái.”

Cậu bạn mập mạp dáng vẻ khó xử, rõ ràng không dám đắc tội Ôn Noãn, cũng không muốn đắc tội Hướng Đồ Nam.

Ngay lúc hai người bọn cô nói chuyện, Hướng Đồ Nam từ trong đám người liếc nhìn sang.

Ôn Noãn chớp thời cơ, chỉ một ngón tay về phía anh, hét lớn: “Họ Hướng, cậu ra đây!”

Giọng nói này hét lên làm cho mọi người trong lớp đều nhìn về phía cô.

Ai đấy bên cạnh Hướng Đồ Nam ghé vào tai anh thì thầm điều gì đó, sau đó anh cong khóe miệng, cười như không cười liếc nhìn Ôn Noãn một cái, rồi mới thong thả ung dung buông chân bắt chéo, chậm rì rì đứng lên, cà lơ phất phơ đi đến cạnh cửa.

“Tìm tôi?” Một tay anh nhét túi quần, tựa trên khung cửa như bị rút xương , khắp người là chữ “Không hề bận tâm” viết hoa.

Ôn Noãn chỉ nhớ ngày đó mặt trời rất lớn, thời tiết cực kì nóng, đến nỗi cái gì mà “ánh nắng”, “gió”, hay là “đồng phục xanh trắng” thường dùng trong tiểu thuyết ngôn tình, trong mắt cô tất cả đều là cứt chó.

Cô tức giận trừng mắt với Hướng Đồ Nam, hai mắt mang đao, hận không thể chọc hai lỗ thủng trên người anh, đòi lại công bằng cho Ôn Uyển.

Chết tiệt, sao tên nhóc Thượng Hải, cao như vậy?

Cô nâng cầm, hai tay đút túi quần, lạnh giọng hỏi: “Cậu chính là Hướng Đồ Nam?”

“Đúng vậy. Sao người đẹp, có gì chỉ dạy?”

Cả nhà Ôn Noãn đều là mắt hai mí kiểu Âu, trong tưởng tượng của cô trước đây, người mắt một mí mắt đều nhỏ, cho tới lúc này nhìn thấy Hướng Đồ Nam.

Cô lần đầu tiên mới thấy một người có mắt một mí mà có thể đẹp đến như vậy, hơn nữa hai mắt anh cũng không nhỏ, con ngươi rất đen, bởi vì đang cười, hai mắt anh trông rất sáng ngời và tràn đầy sức sống.

Sau khi hai người chia tay, Ôn Noãn lúc nhìn những người con trai khác, điều đầu tiên chính là xem anh ta mắt một mí hay hai mí. Cứ như vậy mấy năm qua, cô không gặp được nhiều người mắt một mí, thỉnh thoảng mới bắt gặp một người, nhưng đều không có được cảm giác giống như anh.

Đương nhiên, Ôn Noãn lúc đó chỉ cảm thấy anh cười rất nhờn, vừa nhìn đã thấy là tên lưu manh không đứng đắn.

Cô khịt mũi, hỏi: “Có phải cậu bắt nạt chị tôi không?”

Hướng Đồ Nam nhướng mày: “Chị cậu là ai?” Đột nhiên, dường anh như nghĩ đến gì đó, “À” một tiếng thật dài, “Cậu đang nói đến người đẹp suýt bị tôi đụng ngã ấy hả?”

Anh còn mặt mũi để nhắc tới sao?

Ôn Noãn giận sôi máu, nghiến răng nói: “Cậu mẹ nó một thằng con trai to lớn ức hiếp một cô gái nhỏ mà còn rất đắc ý đấy hả?”

Hướng Đồ Nam từ mũi phát ra tiếng cười nhạo, đánh giá cô từ trên xuống dưới, cuối cùng cười nói: “Hôm đấy nếu cậu ở đó, tôi sẽ không trêu trọc chị cậu đâu. Em gái, cậu học lớp nào?”

Tên khốn kiếp!

Ôn Noãn rút một tay trong túi ra, hung hãn chỉ vào anh: “Họ Hướng, đừng trách tôi không cảnh cáo cậu, cậu mà ức hiếp chị tôi nữa, tôi móc mắt cậu, đánh gãy chân cậu, khâu chặt miệng cậu.”

Quăng xong mấy câu tàn độc rồi quay người, Hướng Đồ Nam đằng sau còn không sợ chết mà gọi kháo: “Em gái, đừng đi chứ, cậu còn chưa nói cho tôi biết học lớp nào mà?”

Mọi người trong lớp phá lên cười to.

Ôn Noãn trong lòng nghẹn một ngọn lửa nhỏ rồi bùng lên trên trán, cô đột nhiên xoay người, bước lớn quay lại.

Hướng Đồ Nam nhếch khóe miệng cười.

Ôn Noãn khinh bỉ cười một tiếng, một quyền hung hăng đánh về phía bụng dưới của anh.

Đó là lần gặp mặt đầu tiên của cô và Hướng Đồ Nam.

Lúc ấy Hướng Đồ Nam cũng không biết là tức giận hay là đau, tóm chặt lấy cổ áo đồng phục của cô, vẻ mặt hung dữ, như sắp đánh cô tới nơi.

Nói hoàn toàn không sợ là giả, chẳng qua là Ôn Noãn cảm thấy mình đang ở thế thượng phong không thể thua được, vì thế hếch lên một khuôn mặt hung hãn trừng anh, một chút cũng không chịu yếu thế.

Có điều không biết ở trong mắt Hướng Đồ Nam thì trông như thế nào?

Ôn Noãn chỉ thấy anh cau mày, rõ ràng như muốn bốc cháy, thế nhưng cuối cùng chỉ đẩy mạnh cô ra.

“Nếu không chắc đánh đối thủ nằm bò được, thì đừng tùy tiện ra tay, nếu không lúc đấy chỉ có cậu chịu thiệt.”

Anh quay người về lớp, vẫn một tay đút túi quần, bước chân nhàn tản tùy ý, không giống như tức giận, cũng không giống như vừa đánh nhau, chỉ để lại Ôn Noãn đứng tại chỗ thất thần, tận đến khi chuông vào lớp vang lên.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box