Con Gái Tôi Là Một Kẻ Nói Dối - Chapter 05

 


Chồng tôi liền thuê một công ty dọn nhà, mang tất cả đồ đạc chuyển đến nhà mới ngay trong đêm. Cũng may mà trước đó tôi đã thuê người quét dọn một lượt nhà mới, hôm nay chỉ cần dọn dẹp lại một ít là đã có thể vào ở được rồi.

Hiện tại những bà hàng xóm đều tự động trở thành tay trong của tôi. Qua ngày hôm sau, có rất nhiều cuộc gọi tới để báo cáo tình hình.

Sáng sớm hôm nọ, Tống Vũ lại tiếp tục dẫn theo tên bạn trai đó cùng với anh em xã hội của gã cầm gậy mà đến la hét đập phá đủ kiểu.

Thấy không có ai mở cửa, chúng lại sang quấy phá hàng xóm thì mới biết chúng tôi đã chuyển đi.

Nhưng không ai cho chúng biết địa chỉ cụ thể nơi chúng tôi đang sống.

Nếu không có sự hiện diện của đám thanh niên xã hội đó, hàng xóm chắc chắn đã mắng cho Tống Vũ một trận rồi.

Cuối cùng, đám ngỗ nghịch đó vô cùng bất mãn nên đã trút giận lên Tống Vũ đòi tiền nó.

Bạn trai của Tống Vũ không những không lên tiếng thay nó mà còn giúp người khác đẩy nó, thậm chí còn tát thêm.

Tôi nghe điều này mà không có chút thông cảm nào.

Tất cả đều là lỗi của Tống Vũ.

Mắt tôi nhìn xuống mặt bàn, bản sao kết quả điều tra do cảnh sát gửi đến.

Tất cả các bác sĩ và y tá của bệnh viện có liên quan đều đã được tìm thấy.

Họ đã khai rằng năm đó tôi bị xuất huyết nặng và con tôi đã chết ngay sau khi sinh.

Chính Lý Uyển đã hối lộ họ để thay thế đứa con của cô ta vào.

Tôi đã nhắm chặt mắt lại khi biết rõ chân tướng sự việc.

Đã đến lúc kết thúc trò hề này.

Tôi liên hệ với các phóng viên truyền thông nổi tiếng nhất hiện tại và gọi điện cho Tống Vũ để gửi cho nó địa chỉ chỗ ở hiện tại của mình.

“Tống Vũ,” tôi lạnh lùng nói, “Đã lâu không gặp.”

Quả nhiên, tôi đoán không sai, Tống Vũ xuất hiện cùng Lý Uyển.

Cả hai đều giơ cao điện thoại di động của mình để phát sóng trực tiếp.

Tiêu đề của buổi phát sóng trực tiếp tên là:

[Đến gặp bà mẹ độc ác để được giải thích].

Tôi bật cười.

Bây giờ tôi và chồng đều có thu nhập rất tốt từ công việc của mình. Tổng lương của chúng tôi là 100.000 nhân dân tệ một tháng.

Tôi đã rất rộng lượng bỏ thêm tiền ra chạy quảng cáo giúp họ tăng độ hot.

Nhìn thấy số lượng người trong phòng phát sóng trực tiếp tăng vọt, Tống Vũ và Lý Uyển hưng phấn đến đỏ cả mắt, tưởng rằng lần này sẽ phát tài.

Tống Vũ hét lên:

"Các bạn, bà mẹ ác độc của tôi nói với tôi rằng bà ta đang sống ở đây, có hài hước không? Tôi không biết bà ta có tiền thật hay không? Tôi sợ bà ta chỉ bịa ra một địa chỉ để lừa tôi thôi!"

"Họ nghĩ rằng vẫn chưa biết lương của bà ta và ba tôi sao? Tổng lương của họ là hơn 10.000. Không có năng lực thế này!"

"Nhìn xem, người phụ nữ này đang ở đây."

Với một cú nhấp chuột, tôi quẹt thẻ và đi ra ngoài.

***

Rất nhanh đã có người xem nhận thấy có điều gì đó không ổn.

“Tiểu khu này tôi biết, những người sống trong khu này đều có một tấm thẻ, chỉ có họ mới có thể sử dụng thẻ này để ra vào tiểu khu. Chủ tus có chắc rằng mẹ của cô không phải là người giàu có giấu mặt không vậy?”

“Khu hộ cao cấp như vậy không phải một người bình thường có thể mua nổi. Hiện tại tiền thuê một căn hộ ở đó thôi đã có giá lên đến 5-6 vạn một tháng. Người có thể sống ở đây sao có thể là người bình thường được chứ.”

“Không phải tôi nhìn lầm chứ, chiếc vòng cổ mà mẹ chủ tus đang đeo đó tôi đã từng nhìn thấy trên trang web chính thức của cửa hàng, giá niêm yết của nó hơn 30 vạn. Làm sao bà ấy có thể nghèo được?”

Tống Vũ nhìn thấy những bình luận này thì có chút không thể tin:

“Chết tiệt! Chỉ ngắn ngủi mấy tháng không gặp mà bà ta thật sự phát tài rồi sao? Không lẽ bà ta trúng số?”

Nó nhìn Lý Uyển cầu cứu, Lý Uyển cho nó một ánh mắt kiên định:

“Không sao, giờ bà ta có giàu rồi thì càng tốt, hãy để cho bà ta nuôi con và đứa bé. Con là con gái của bà ta, tài sản của bà ta sau này đều sẽ thuộc về con.”

Sau khi Tống Vũ nghe được lời này thì lộ ra vẻ đắc ý:

“Đúng vậy, tài sản của bà ta còn không phải đều cho con thừa kế hay sao, sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về con. Chậc, tiểu khu này đúng là rất tốt.”

Nó ngước mắt nhìn về tiểu khu, trong đầu đã bắt đầu hình dung ra cuộc sống sau này khi ở đây.

Nhưng tôi lại mỉm cười mà đi lướt qua bọn họ, theo sau là các phóng viên đang chạy tới.

“Hôm nay, tôi có một tin tức quan trọng muốn tuyên bố đến mọi người.”

Tôi mỉm cười giơ điện thoại lên, cùng lúc đó là tiếng thông báo nhận được tin nhắn đồng loạt vang lên.

“Tôi vừa gửi báo cáo kết quả giám định ADN tới di động của mọi người. Tôi xin trân trọng thông báo, Tống Vũ – người luôn lên mạng khóc lóc nói rằng tôi bỏ rơi nó, hoàn toàn không phải là con gái ruột của tôi.”

Tôi chỉ vào Lý Uyển với giọng điệu nghiêm túc mà nói tiếp: “Mà là con của cô ta!”

Nhưng tôi không ngờ rằng, Tống Vũ đối với kết quả này lại hoàn toàn không có chút bất ngờ, chớp mắt liên tục, rõ ràng nó đã sớm biết được thân phận thật sự của mình.

Nhưng ngược lại Lý Uyển, sắc mặt cô ta trở nên tái nhợt. Cô ta lập tức chạy tới muốn tắt buổi phát sóng trực tiếp của Tống Vũ nhưng lại bị nó tránh được.

Tôi vỗ tay một tiếng, bên cạnh liền có một người đàn ông tóc ngắn, mặt chiếc áo sơ mi trắng đã được giặc sạch sẽ bước tới.

“Lý Uyển! Cô có còn nhận ra tôi không?”

Khi nhìn thấy tên bạn trai cũ xuất hiện tại chỗ này, một khắc đó toàn thân Lý Uyển theo bản năng run rẩy. Cô ta liên tục lùi lại và hét lên “Tôi không biết anh.”, “Anh đừng lại gần tôi.”

“Đồ khốn nạn, hóa ra không phải cô phá thai mà là lén đánh tráo con của người khác sau lưng tôi, cô đúng là đồ tiện nhân!”

“Thế nào, bây giờ cô còn muốn giả vờ không quen biết tôi? Được thôi tôi đây sẽ giúp cô nhớ lại!”

Người đàn ông bước tới, nắm tóc Lý Uyển và tát vào mặt cô ta liên tục. Lý Uyển vô cùng đau đớn, không ngừng gọi tên Tống Vũ. Nhưng Tống Vũ lúc này thậm chí còn không có ý định tiến đến giúp cô ta, nó chỉ đang một mực suy nghĩ nên nói như thế nào để mình được hưởng lợi nhiều nhất mà thôi.

“Trời ạ, tôi cũng chỉ mới biết chuyện này, không ngờ tới bản thân mình lại trải qua loại chuyện như vậy, tôi thật sự cũng quá thảm rồi, vừa mới sinh ra liền bị mẹ ruột bỏ rơi, mẹ nuôi lại đối xử với tôi như thế…..”

Nhưng làm sao tôi có thể để cho nó có cơ hội để dắt mũi mọi người một lần nữa được chứ?

“Tống Vũ, đừng giả vờ nữa, đã đến lúc để cho tất cả mọi người nhìn thấy bộ mặt thật của cô rồi.”

Giây tiếp theo, trước mặt tất cả mọi người, tôi tung ra video giám sát ghi lại toàn bộ quá trình những gì Tống Vũ đã làm ở nhà. Hình ảnh, âm thanh được ghi lại rất rõ nét, rõ ràng. Trong video, sắc mặt Tổng Vũ hung dữ, méo mó, điên cuồng đập phá hết đồ đạc trong nhà.

“Nếu hôm nay bà không đồng ý, tôi sẽ chết trước mặt bà, để bà dọn xác cho tôi!”

“Bà già chết tiệt! Hôm nay bà có gọi cho ba cũng vô ích!”

“Nếu không có tiền thì làm sao mà sinh con chứ, bà còn không biết ra ngoài kiếm việc làm thêm sao? Nếu không có tiền thì bà chết chắc!”

“Bà già mặt vàng này, suốt ngày chỉ biết rửa bát, nấu nướng, làm con gái của bà thật mất mặt.”

“Này cưng, hôm nay con mụ già đó uống nhầm thuốc hay sao mà lại không cho em một đồng.”

“Em thật sự muốn giết chết bà ta. Có cách nào có thể làm cho bà ta biến mất mà không ai hay biết hay không?”

Giờ khắc này, không chỉ quần chúng đang xem trực tiếp mà những người xem đang vây xung quanh đây cũng vô cùng tức giận.

“Cầm thú! Súc sinh!”

“Loại người này mà còn sống trên đời thì trời đất khó tha!”

“Không được, tôi sắp bị tức chết rồi, không thể chịu đựng được nữa, tôi thật muốn tát chết cô ta, thay trời hành đạo!”

“Nếu không nhịn được thì không cần nhịn, chúng ta cùng nhau xông lên đi!”

….

“Bà...bà…bà thì ra…thì ra bấy lâu nay bà luôn giả vờ, bà đã chuẩn bị sẵn tất cả mọi thứ để gài bẫy tôi thôi….”

Đối diện với đôi mắt tràn đầy sự tức giận của nó, tôi chỉ lặng lẽ mỉm cười.

Khi có cơ hội một lần nữa sống lại, tất nhiên tôi càng phải cẩn thận hơn vì vậy nên đã lắp camera giám sát ở khắp nơi trong nhà. Điều này không phải rất bình thường sao?

Mắt thấy có người xem sắp nhịn không được mà xông lên muốn đánh, Tống Vũ đột nhiên ho to một tiếng:

“Mẹ, con nhất thời bị quỷ ám nên mới bị bà ta mê hoặc! Xin mẹ đừng đuổi con đi mà!!!”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box