Con gái tôi sau khi ngậm kẹo lại lấy tay che miệng muốn nôn, lúc này tôi vô cùng đau lòng mà bước tới hỏi nó:
“Con gái, con nói cho mẹ nghe, hai đứa có phải đã sớm làm chuyện đó, con thậm chí đã mang thai con của cậu ta…”
Tròng mắt nó láo liêng, theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng Triệu Xuyên lại cố tình muốn chọc tức tôi, cậu ta cười lạnh nói:
“Đúng vậy, hai chúng tôi đã ngủ với nhau, cô ấy cũng đã mang thai, làm sao?”
“Cô ấy nói là dù có chết cũng muốn bên cạnh tôi, bà có thể làm gì?”
“Tôi để bà ngăn cản chuyện của chúng tôi là muốn làm cho bà tức điên lên!”
Sau khi cậu ta nói ra những câu này, tôi chợt cảm thấy nhẹ nhõm.
“Đồ khốn nạn!” Tôi giả vờ suy sụp, lùi lại vài bước rồi ngã vào lòng chồng tôi mà khóc.
Mà trong đại sảnh lập tức bùng nổ.
Trong lúc nhất thời, “chưa đủ tuổi nếm trái cấm”, “không biết liêm sỉ”, “kẻ nói dối”, “không bằng động vật” đều dành cho bọn họ.
Những từ ngữ ô uế, tệ hại từng được dùng để nói về tôi bây giờ trả hết lại cho bọn họ. Thậm chí, có vài người hàng xóm còn bắt đầu hoài nghi về những gì con gái tôi từng nói, bọn họ nghĩ rằng:
“Có thể làm ra loại chuyện này để vu khống cho mẹ của mình thì những lời từ miệng nó nói ra không có một từ là thật, những năm qua e là chúng ta đều đã trách oan Lâm Phi.”
Chồng tôi kinh ngạc đứng đó chứng kiến hết thảy, sửng sốt một hồi lâu, sau khi kịp phản ứng lại muốn xông lên tẩn cho Triệu Xuyên một trận liền bị tôi gắt gao giữ chặt lại.
Mà Lý Uyển, đột nhiên nhào về phía con gái tôi, cưỡng ép lôi kéo nó chạy ra bên ngoài. Triệu Xuyên muốn cản lại, nhưng mà cô ta giống như bị ma nhập gào thét điên cuồng, khiến cho tất cả mọi người đều bị dọa sợ. Con gái tôi đối với sức mạnh đột ngột của cô ta cũng không có sức để phản kháng, chỉ có thể cắn lấy tay của cô ta, nhưng Lý Uyển dường như không cảm giác được đau đớn.
Nhìn bóng lưng của hai người họ, tôi như có điều suy nghĩ. Bỗng nhiên cảm thấy, hai người họ ngoài ý muốn nhưng lại có chút giống nhau.
Cẩn thận nhớ lại thì quả thật rất giống, hai người đều có đôi mắt phượng dài hẹp và đôi môi dày. Không giống tôi và chồng.
….
Lễ trưởng thành này phải hủy bỏ vì sự việc đột ngột phát sinh của con gái tôi.
Tôi nghe nói Lý Uyển đã đưa con gái tôi đến bệnh viện để kiểm tra. Khi có kết quả nó thật sự mang thai cô ta đã suy sụp mà khóc nấc ngay tại chỗ.
Tôi chợt nhớ tới lúc tôi mang thai, Lý Uyển cũng đã biến mất vài tháng không rõ lý do. Và khi tôi sắp sinh, tôi nghe y tá nói rằng có một người nào đó nói là bạn của tôi nhiều lần lén đến nhìn tôi khi không có ai ở bên cạnh.
…
Chiều hôm đó, tôi lấy tóc của hai người họ đến bệnh viện để làm giám định ADN.
Lần này, chồng tôi đã thật sự vô cùng tức giận mà đoạn tuyệt quan hệ với con gái.
Anh ấy thất vọng nhất chính là con gái lại vì giúp đỡ người ngoài mà không ngần ngại bôi nhọ tôi, đến ranh giới làm người cơ bản cũng không có.
Mà bình thường đối với tôi con bé luôn diễu võ dương oai, nhưng đối với chồng tôi vẫn rất sợ hãi, sau hai lần náo loạn thấy chồng tôi vẫn nhất quyết không lung lay cũng dứt khoát nói lời cay nghiệt:
“Cái nhà này tôi không cần nữa, tôi sẽ cùng bạn trai vui vẻ sống cùng nhau.”
Nhưng nó đã sai.
Sau khi rời khỏi vợ chồng tôi, cuộc sống của nó như rơi từ thiên đường xuống địa ngục. Nghe người ta nói rằng, từ lúc nó mang thai và ở chung với Triệu Xuyên, cậu ta như biến thành một người khác. Không chỉ không còn cử chỉ dịu dàng như ngày xưa, mà mỗi ngày đều về nhà trong bộ dạng say khướt, đối với người vợ này thì vừa đánh vừa mắng vừa đòi tiền. Cậu ta còn dẫn gái về nhà trước mặt con gái tôi, còn đuổi nó ra ghế sofa mà ngủ. Nếu nó dám nói nhiều một câu liền động tay động chân, còn nói muốn giết chết nó.
Có lần Triệu Xuyên say rượu về đánh đập con bé, hàng xóm nhịn không được qua khuyên can, thuyết phục nó hãy bỏ đi. Nhưng nó lại nói:
“Tuổi trẻ luôn đau khổ, nhưng tình yêu có thể xoa dịu nỗi đau.”
“Tôi biết anh ấy yêu tôi, anh ấy chỉ là nhất thời không kiểm soát được bản năng, chưa nhìn ra tình cảm của mình.”
“Đều không phải do đám yêu tinh đó câu dẫn anh ấy, trong lòng anh ấy chỉ có duy nhất một mình tôi.’
Yêu đương mù quáng đến mức này, lâu dần cũng không còn ai khuyên can nó nữa.
Nghe nói có một lần nghiêm trọng nhất, Triệu Xuyên tìm con bé đòi tiền nhưng nó thật sự không có tiền, cậu ta liền đánh đập nó đến suýt chút nữa thì sinh non, giữa đêm phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. Đứa con trong bụng giữ lại được, Triệu Xuyên cũng khóc lóc quỳ xuống cầu xin tha thứ, con bé lại một lần nữa tha thứ cho cậu ta.
Mà tôi một lần nữa nhìn thấy con bé là trong một video hơi nổi trên mạng. Trong video, con bé với cái bụng đã lớn xuất hiện trước ống kính, khóc lóc than thở lên án tôi. Mà Lý Uyển cũng giúp nó xuất hiện trong video, bọn họ giống như hát kép, kẻ xướng người họa.
Con gái lau nước mắt mà nói:
“Từ nhỏ mẹ tôi đã luôn khắt khe với tôi, tiền học phí, tiền sinh hoạt đều là tôi tự mình đi làm để trang trải, từ hồi còn học tiểu học tôi đã đi rửa chén để kiếm tiền.”
Lý Uyển cũng mang bộ mặt đau khổ:
“Tôi có thể làm chứng, tôi cùng với Lâm Phi là chị em tốt, tôi thường xuyên nhìn thấy con bé tay bị sưng đỏ vì ngâm lâu trong nước, không nhịn được mà rơi nước mắt.”
Nó lại bắt đầu khóc lóc sướt mướt:
“Tôi biết có rất nhiều người xem thường tôi, rằng tôi tuổi còn nhỏ chưa kết hôn mà đã có con, nhưng mọi người thử đặt mình vào hoàn cảnh của tôi mà suy nghĩ xem, nếu như là mọi người, vẫn luôn sống trong một gia đình thờ ơ, vô cảm, đột nhiên có người xuất hiện đối xử tốt với bạn, bạn có thể không đắm chìm hay không?”
“Tôi chính là vì khát khao có một mái ấm gia đình, tôi theo đuổi tình yêu thì có gì sai? Yêu người đối xử tốt với mình không được sao?”
“Nhưng bây giờ tôi cùng bạn trai không có đủ kinh tế, ba mẹ tôi lại triệt để cùng tôi đoạn tuyệt quan hệ, không gửi tiền sinh hoạt phí, tôi cũng không còn cách nào. Tôi hỏi mọi người, thân làm mẹ có thể trơ mắt nhìn con mình đói chết sao?”
Cư dân mạng chia làm hai phe, một bên thì cảm thấy nó như vậy là đáng đời, không yêu bản thân, tự mình sa đọa.
Một bên lại cảm thấy mọi bất hạnh của nó đều bắt nguồn từ người mẹ hèn hạ vô sỉ là tôi đây. Nó vừa là đáng buồn vừa đáng thương.
Con gái mỗi ngày đều lên livestream để nói xấu, bôi nhọ và buộc tội tôi, dựa vào việc nhận quà và ủng hộ của vài bộ phận ủng hộ mà kiếm được không ít tiền. Tuy nhiên số tiền này đều bị Triệu Xuyên cầm đi uống rượu, bài bạc, vậy nên cuộc sống cũng không khá hơn là bao.
Như ở kiếp trước, con gái tôi dựa vào vợ chồng tôi, bòn rút từng đồng tiền mồ hôi nước mắt của vợ chồng tôi để thỏa mãn tham vọng vô độ của nó. Nhưng đây không phải là điều làm tôi ngạc nhiên nhất, điều làm tôi ngạc nhiên nhất là chỉ sau vài tháng không gặp, con gái tôi dường như đã già đi rất nhiều. Dù có qua nhiều lớp filter làm đẹp cũng không che được những nếp nhăn và bọng mắt của nó, thậm chí tuy tuổi còn trẻ như vậy nhưng tóc đã rụng một mảng lớn. Trên mặt là từng mảng xanh tím.
Chồng tôi vô cùng tức giận: “Đây đúng là loại con gái bất hiếu, lại cùng với người ngoài tụ một chỗ để mắng chửi mẹ ruột của mình, anh phải làm sáng tỏ chuyện này, để cho mọi người nhìn rõ bộ mặt thật của nó!”
Tôi cười ngăn cản anh ấy lại: “Hiện tại không phải là thời điểm thích hợp, con bé đang vui vẻ sống ở nhà của thằng nhóc Triệu Xuyên đó thì cứ để nó hưởng thụ thêm một khoảng thời gian ngắn nữa đi. Đợi đến khi nó hưởng thụ đủ, em còn có một món quà bất ngờ muốn tặng cho nó và Lý Uyển.”
Kết quả giám định ADN đã có. Con gái tôi và Lý Uyển có quan hệ huyết thống 99.99%. Không đúng, tôi không nên gọi nó là con gái mà nên gọi là Tống Vũ – tên thật của nó.
Khoảng thời gian này, tôi đã vận dụng hết những mối quan hệ xung quanh để tìm ra vị bác sĩ đã phụ trách đỡ đẻ cho tôi tại bệnh viện ngày hôm đó và tên bạn trai khốn kiếp trước đây của Lý Uyển.
Sự thật bị phủ bụi suốt 18 năm nay rất nhanh sẽ được phơi bày hoàn toàn.
Chồng tôi đau lòng mà vuốt tóc tôi: “Đều tại anh, những năm này cứ một mực lao đầu vào công việc, không quan tâm đến mọi thứ, để em phải một mình đối diện với những chuyện rắc rối này.”
Nhưng tôi rất rõ ràng đây không phải là lỗi của anh ấy. Trước đây tôi đã quá chiều chuộng Tống Vũ nên đáp ứng tất cả mọi yêu cầu của nó, bất cứ thứ gì nó muốn tôi đều cho nó. Chồng tôi vì không muốn nhìn thấy tôi cực khổ làm thêm việc rồi tăng ca nên anh ấy đã liều mạng làm việc để cho chúng tôi có cuộc sống tốt hơn. Suy cho cùng, mọi chuyện phát triển đến mức như hiện tại cũng có một phần là lỗi của tôi, không thể chối bỏ.
Trên TV đang chiếu chương trình thời sự, MC đang đưa tin về dự án khai thác ở những khu đất gần bờ sông, giá đất ở đó tăng cao, những tòa nhà cao tầng mọc lên như nấm, vốn thương mại tăng trưởng với tốc độ kinh người.
Chồng tôi không khỏi thở dài: “Trước đây giá nhà ở đó chỉ bằng một nửa hiện tại thì không ai muốn mua, bây giờ thì dù anh có làm việc cả đời cũng không mua nổi. Nếu lúc đó anh nhìn xa một chút, cứ mua một miếng đất để ở đó thì hiện tại em cũng không cần chịu khổ cùng anh như vậy. Là do anh vô dụng.”
“Ai nói?”
Tôi thần thần bí bí lôi kéo anh ấy đến phòng ngủ, lấy ra một cuốn sổ hồng rồi đưa cho anh ấy nhìn:
“Sắp đến sinh nhật của anh rồi. Tiền thưởng em nhận được từ những dự án trước đó đã được dùng để mua một căn nhà ở khu này, đứng tên của hai chúng ta. Anh mau mở ra nhìn thử xem.”
Trong nháy mắt khi mở sổ hồng ra xem, anh ấy bất ngờ đến nỗi miệng chữ O mắt chữ A, đại khái có thể nhét vừa cái trứng gà.
Hôm đó khi tôi tan làm về đi mua đồ thì bị một cô hàng xóm ngăn lại:
“Trước đây là chúng tôi hiểu lầm cô, giờ nghĩ lại thì thấy chúng tôi đã sai, đều là lỗi của chúng tôi. Cô là một người rất lễ phép và tốt bụng.”
Cô ta nói với vẻ ngượng ngùng, sau đó lại lập tức trở nên nghiêm túc:
“À mà chiều nay khi vợ chồng cô không có nhà, con gái cô đã dẫn bạn trai nó cùng với chiếc bụng bầu đến đây. Tôi nghe nó lẩm bẩm, chúng nó tính dẫn thêm người tới đây để ép cô giao ra giấy tờ đất để bán lấy tiền.”
Nhận xét Box