Con Gái Tôi Là Một Kẻ Nói Dối - Chapter 03

Con Gái Tôi Là Một Kẻ Nói Dối - Chapter 03

 Những ngày sau đó, cuộc sống của tôi trải qua vô cùng yên bình, không còn gánh nặng về chuyện con cái nữa tôi dồn hết tâm huyết cho công việc. Vận may cũng không ngừng tìm đến, tôi lần lượt hoàn thành hết các dự án lớn nhỏ khác nhau, đến ngay cả sếp cũng hết lời khen ngợi.

Nhớ năm đó, tôi cùng chồng đều là học bá đứng đầu, không biết tại sao lại sinh ra một đứa con gái không có năng khiếu học tập như vậy. Tôi từng bị những chuyện vụn vặt trong gia đình làm phiền muộn nên đã lơ đãng trong công việc. Bây giờ tôi đã có thể hoàn toàn chú tâm vào công việc, một lần nữa trở về với trạng thái hăng hái như lúc trước. Lãnh đạo cùng các đồng nghiệp cũng khen tôi trẻ ra rất nhiều.

Giá trị của người phụ nữ không bao giờ chỉ giới hạn ở gia đình.

Hôm nay, chồng tôi vừa nhận được thư báo thăng chức, anh ấy vui vẻ gọi điện cho tôi để chia sẻ, nói sau này anh ấy sẽ không cần phải thường xuyên đi công tác nữa nên sẽ ở nhà chăm sóc tôi thật tốt. Tôi cũng nhận được thông báo từ sếp, tiền thưởng cho những dự án tôi làm trước đó đã được phê duyệt và con số lên đến bảy chữ số.

Tôi nhìn số tiền khổng lồ đột nhiên xuất hiện trong tài khoản của mình thì tim đập thình thịch. Chuyện này tôi không nói với ai, việc đầu tiên khi làm giàu là phải giữ bí mật.

Sau một lúc bình tĩnh lại, tôi liền dùng số tiền đó để mua một căn nhà ở khu phát triển ven sông. Hiện tại giá nhà đất ở khu đó vô cùng rẻ, hơn 100 vạn là có thể mua được căn nhà rộng gần 200m vuông, hầu hết mọi người đều không mấy coi trọng. Nhưng không ai biết rằng tương lai không xa sẽ có một khu trung tâm thương mại sầm uất được xây dựng lên, mỗi tấc đất ở đây đều trở nên vô cùng có giá trị. Đến lúc đó, một mét vuông sẽ có giá 8 vạn.

Tối hôm đó, con gái tôi không trở về nhà, tôi tắm rửa xong tính lướt điện thoại một lúc rồi đi ngủ, không ngờ tôi lại nhìn thấy được một hotsearch trên mạng xã hội.

#00 Cô gái trẻ bị mẹ ép kết hôn với một tên xã hội đen#

Nó được đăng tải bởi một người dùng ẩn danh, mô tả việc Lâm đã bạo hành con gái mình từ khi cô bé mới chập chững tập đi, không cho con bé đi học, không muốn con bé khỏe mạnh và khiến nó rơi vào trầm cảm. Hiện tại, vì muốn đòi tiền thách cưới mà gả con gái mình cho một tên xã hội đen suốt ngày ăn chơi cờ bạc và mại dâm, hội tụ đủ mọi tật xấu.

Cư dân mạng bất bình, nhao nhao để lại bình luận:

“Đã là thế kỷ 21 rồi mà vẫn còn tục ép cưới từ tàn dư phong kiến ư, bà có phải là đang ghen ghét với con gái mình không?”

“Loại người mẹ này không đáng sống, không nuôi được con thì đừng sinh, đừng đổ lỗi sự kém cỏi của mình cho đứa trẻ.”

“Ai đó làm ơn hãy đập chết con tiện nhân này, tức chết tôi rồi, cô bé kia thật đáng thương!”

“Mẹ tôi vẫn luôn rất yêu thương tôi, thật không ngờ tới trên thế giới này lại vẫn còn loại người như thế tồn tại, cô ta là súc sinh ư!”

“Up up up, không được để vụ này chìm, chúng ta cần làm cho việc này thật hot. Không phải người phụ nữ nào cũng xứng đáng làm mẹ!”

“Cô Lâm này thiếu tiền sao? Tới tìm tôi đi, cần bao nhiêu, nhiều hay ít, để tôi đốt cho cô.”

Còn về phần chủ của video cô ta đang ngồi cười thầm, nụ cười mười phần sảo trá,và tôi không thể nào phản bác những cái video mà cô ta đăng.

Nói một câu dân gian thì sự im lặng của tôi lúc này thật chói tai.

Những điều này đều là những lời dối trá mà từ khi còn nhỏ con gái tôi đã luôn nói, vậy nên phản ứng của tôi là con gái tôi đã đăng đoạn video này lên. Nhưng tôi không hiểu được lý do gì để khiến nó phải tốn công sức làm nên những loại chuyện này.

Ngay lúc tôi đang ngồi suy tư thì một tiếng chuông điện thoại vang lên, là con gái tôi. Gọi tới để xin tiền:

“Tôi và Triệu Xuyên không còn tiền sinh hoạt phí, trước hết bà chuyển cho tôi 5 vạn. Nhanh lên!”

“…..”

Tôi chậm rãi nói:

“Xin lỗi con gái, lễ trưởng thành của con sắp tới, mẹ chuẩn bị cho con một buổi lễ thật hoành tráng, tất cả tiền trong tay đều đổ hết vào đó rồi.”

“…”

“Đúng là xui tám kiếp mới phải làm con gái bà. Nếu bà không có tiền, bà phải ra ngoài tìm việc làm thêm để kiếm tiền chứ. Sao tôi có thể có người mẹ vô dụng như bà chứ?”

Nó tức giận dập máy.

Mặc dù trên mạng có rất nhiều lời đồn, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Tôi đặt điện thoại xuống và đi ra ngoài mua thức ăn. Khi đi ngang qua dưới lầu, tôi bắt gặp phải một nhóm những người hàng xóm đang tụ tập xung quanh và bàn luận về chuyện gì đó. Khi nhìn thấy tôi, không ngạc nhiên khi họ đều tỏ ra khinh thường, dè bỉu tôi.

Có người không nặng không nhẹ lên tiếng: “Thật là xui xẻo, lại cùng loại người như vậy sống chung một khu.”

“Sớm biết cô ta là người không ra gì, nhưng thật không ngờ cô ta lại bệnh hoạn đến thế.”

Tôi giả vờ không nghe thấy, nhanh chân rời khỏi chỗ đó.

Không cần nôn nóng, đợi đến ngày lễ trưởng thành của con gái tôi, mọi chuyện sẽ nhanh chóng được sáng tỏ.

Chủ đề hot trên mạng những ngày qua cuối cùng cũng kết thúc khi chồng tôi nhờ một người bạn trong lĩnh vực này để giải quyết.

Vài ngày sau, lễ trưởng thành của con gái tôi cuối cùng cũng đã đến. Nó mặc một chiếc váy công chúa thật lộng lẫy, trên đầu còn đội một chiếc vương miện, trông như một cô công chúa đầy kiêu hãnh.

Không chỉ có vợ chồng tôi mà tất cả họ hàng, bạn bè, hàng xóm đều có mặt, vì hiện tại chồng tôi đã thăng chức nên đồng nghiệp của anh xuất hiện tại bữa tiệc cũng khá nhiều. Mọi người đều đến chào hỏi và chúc mừng tôi rất lịch sự, nhưng có lẽ vì những sự việc vừa qua trên mạng nên họ đều nhìn tôi với cặp mắt đầy ý tứ.

Tôi đang tính đi thay quần áo thì bỗng nghe được ngoài cửa có ai đó đang gọi con gái tôi:

“Nam Nam, mẹ của con có thật sự giống như những gì kể trong video không?”

Con gái tôi rõ ràng đã xem qua video đó, nó thở dài, giả vờ hiểu chuyện nói:

“Chú, chú đừng nói nữa, dù sao thì bà ấy cũng là người sinh ra con, bà ấy thích như thế nào thì như thế ấy đi.”

“Trời ạ! Trên đời này thật sự có người mẹ như vậy ư? Nhưng hiện tại con đã lớn rồi, tại sao vẫn còn ở bên cạnh người phụ nữ độc ác đó chứ? Hôn nhân là chuyện lớn cả đời!”

Con gái tôi nói láo đã đạt tới trình độ thật giả khó phân:

“Không sao, con không để tâm, chỉ cần mẹ con bà ấy cảm thấy vui vẻ là được rồi.”

Nó còn muốn nói thêm vài lời nữa, đúng lúc này chồng tôi vừa vặn đi tới, mắng nó vài câu, lúc này nó mới chịu im lặng, lạnh lùng rời khỏi.

Mặc dù trái tim tôi sớm đã bị con gái làm tổn thương vô số lần, và lẽ ra nên vô cảm khi nghe những lời này mới phải. Thế nhưng khi chính tai nghe được nó đang vừa tận hưởng mọi thứ từ nỗ lực của tôi mang tới một bên lại bôi nhọ tôi với người ngoài, lòng tôi không tránh khỏi vẫn nhói lên.

Tôi hít một hơi sâu, ổn định lại tâm trạng rồi nở một nụ cười tươi bước ra tiếp đón khách mời.

Vừa khéo, Lý Uyển cũng đến. Khiến cho tôi vô cùng kinh ngạc đó chính là cô ta lại tặng cho con gái tôi một chiếc vòng tay ngọc vô cùng quý báu.

Tôi không nhịn được hỏi: “Đây không phải là chiếc vòng mà cô đã mang từ hồi đại học ư? Hình như cô từng nói đây là bảo vật gia truyền mà bà ngoại đã đưa cho cô.”

Lý Uyển mỉm cười nói: “Những năm này tôi cũng không có kết hôn, cũng không có con cái, tôi đã coi Nam Nam như con gái ruột của mình. Lâm Phi, chẳng phải chị đã đồng ý cho Nam Nam nhận tôi làm mẹ nuôi rồi sao. Đúng lúc hôm nay chúng ta cùng thực hiện nghi thức nhận nuôi, đây xem như là quà ra mắt của tôi cho con gái nuôi đi.”

Lúc cô ta nói những lời này, có rất nhiều khách khứa vây quanh cô ta. Nhất thời, lời nói của cô ta đã khơi dậy sự bất mãn trong lòng mọi người, có người nhịn không được mà căm phẫn lên tiếng:

“Nhìn xem, vậy mà trên thế giới này thực sự có mẹ ruột không sánh bằng mẹ nuôi.”

“Đừng để cho sự tương phản thể hiện rõ ràng như vậy chứ.”

“Quả nhiên, nhân tính không phải là ai cũng có.”

“Có người là người, nhưng có người là động vật. Cũng không đúng, người ta nói hổ dữ còn không ăn thịt con, nhưng cô ta thì…”

“Lương tâm thật sự là bị chó ăn rồi, sao lại để con gái mình nhảy vào hố lửa như vậy được chứ?”

Lý Uyển nghe được câu nói cuối cùng kia, lập tức nhân cơ hội gây áp lực với tôi:

“Lâm Phi, tôi cảm thấy chị không phải là người như vậy, không bằng nhân ngày hôm nay, chị hãy giải thích rõ ràng cho mọi người nghe, thật ra chị không muốn để cho Nam Nam cùng với tên lưu manh kia ở cùng một chỗ, đúng không?”

Lời còn chưa dứt, phía xa, Triệu Xuyên cùng một đám anh em xã hội của cậu ta cùng nhau đi tới. Một đám đầu vàng đầu trắng, mặc áo khoác denim cùng quần rách, cà lơ phất phơ, vừa đi vừa phì phèo hút thuốc, thỉnh thoảng còn phun nước bọt bên cạnh. Loại hành vi này vô cùng không phù hợp với hoàn cảnh nơi đây, ngay từ khi xuất hiện đã làm cho toàn thể mọi người nơi đây cảm thấy ghê tởm.

Triệu Xuyên hoàn toàn không quan tâm, sai người phục vụ mang đồ uống tới cho bọn họ như sai khiến người hầu.

Khi Lý Uyển nhìn thấy Triệu Xuyên ở khoảng cách gần, mặt mày tối sầm lại, xém chút ngất đi. Cô ta không khống chế được tâm tình, chỉ vào cậu ta rồi hét to:

“Lâm Phi, CMN cô mở to mắt của cô ra mà nhìn xem, loại người này có thể mang lại hạnh phúc cho Nam Nam ư?”

“Cô mắng Phi Phi cái gì?”

Chồng tôi xuất hiện, đứng chắn trước mặt tôi, một người từ trước đến nay luôn trầm ổn, kiềm chế vậy mà lại tức giận chỉ vào mũi Lý Uyển mà mắng:

“Cô lập tức cút khỏi nơi này cho tôi, nơi này không chào đón cô!”

“Học trưởng, em…” Lý Uyển vô cùng đau lòng, trong mắt nổi lên một tầng hơi nước.

Nhưng chồng tôi chỉ nói với vẻ mặt lạnh nhạt: “Ra ngoài ngay.”

Lúc này, toàn bộ khách mời gần như đã có mặt tại đây. Mọi người, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh sửng sốt, đều đồng lòng cho rằng tôi là một người phụ nữ độc ác, còn chồng tôi là một người đàn ông không biết đúng sai.

Một người cô trực tiếp kéo con gái tôi lại, lớn tiếng nói:

“Nam Nam, hôm nay chúng ta đều có mặt ở đây, con có thể mạnh dạn nói ra!”

“Con có thích tên lưu manh kia hay không? Con có muốn ở bên hắn ta hay không?”

“Cô không tin, chúng ta nhiều người như vậy, cha mẹ con còn có thể ép buộc con.”

Nhiều người nhao nhao hưởng ứng, còn có không ít người lấy điện thoại ra quay lại để làm bằng chứng.

Nhưng mọi người đều không thể ngờ đến một chuyện.

Con gái tôi đột nhiên đẩy tay người cô ra, lảo đảo mấy bước rồi ngồi xổm xuống trên mặt đất mà nôn khan một trận.

Triệu Xuyên thấy thế cũng vội vàng chạy tới, từ trong túi lấy ra một viên kẹo đút cho nó, không cẩn thận nói:

“Ăn đi, yên tâm, cái này là chua.”

Con gái tôi vội vàng lột kẹo ra bỏ vào miệng, một lát sau mới thở dài hài lòng. Miệng còn lẩm bẩm:

“Chuẩn bị nhiều thêm một chút đi, gần đây em phản ứng rất dữ dội.”

Ngay lúc này, dường như mọi người mới ý thức ra được điều gì đó, đồng loạt hít một ngụm khí lạnh. Bọn họ đột nhiên hiểu, vì sao tôi lại muốn tổ chức hôn ước cho con gái. Chỉ sợ người đau khổ nhất lúc này không phải nó mà chính là tôi. 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box