Con Gái Tôi Là Một Kẻ Nói Dối - Chapter 02

Con Gái Tôi Là Một Kẻ Nói Dối - Chapter 02

 Ngày hôm sau, khi tôi vừa về đến nhà liền thấy con gái tôi đang ngồi tại sofa trong phòng khách cùng với Lý Uyển. Lý Uyển là đàn em khóa dưới thân thiết của tôi và chồng, năm đó cô ta từng theo đuổi chồng tôi nhưng không thành, sau này lại trở thành bạn thân của tôi.

Cô ta cũng đã từng trải qua một đoạn tình duyên nhưng bị đối phương lừa dối còn đánh đập, kể từ đó cô ta vẫn độc thân đến bây giờ.

Sau khi con gái tôi chào đời, cô ta hay lui tới nhà tôi và mua cho con bé rất nhiều quà, tỉ như búp bê, đồ ăn vặt hay máy chơi game phiên bản giới hạn. Khi còn nhỏ, những lúc tôi nghiêm khắc dạy dỗ nó, nó sẽ gọi điện thoại cho Lý Uyển để Lý Uyển đến nhà tôi giúp nó giải vây.

Sau này khi nó lớn hơn một chút, nó đã bắt đầu cãi lại lời tôi và luôn nói:

“Mẹ thật là phiền phức, cả ngày cứ nói không ngừng nghỉ, làm con gái của mẹ thật là xui xẻo.”

“Tại sao lúc trước bố lại chọn yêu mẹ vậy chứ, vừa già vừa hung dữ. Nếu dì Lý Uyển là mẹ con thì tốt biết bao, dì ấy vừa xinh đẹp vừa rộng lượng, không giống mẹ suốt ngày cứ lải nhải.”

Nó không quan tâm đến việc tôi cảm thấy khó chịu như thế nào khi nghe những lời này, nó chỉ một mực muốn Lý Uyển trở thành mẹ của nó.

Mà hiện tại, đứa con gái đó của tôi đang mang bộ dạng đau khổ tựa vào lòng Lý Uyển, còn Lý Uyển thì nhẹ nhàng nắm tay không ngừng nói lời an ủi nó.

Từ góc nhìn của tôi mà nói, trông họ càng giống một cặp mẹ con thuận hòa hơn.

Con gái tôi nghe thấy tiếng động không thèm ngẩng đầu lên mà lớn tiếng nói một cách cường điệu:

“Hôm qua mẹ nhốt con ở ngoài, làm hại con đêm khuya không có nơi để đi, chỉ có bạn trai thu nhận con một đêm.”

“Bà ấy còn không cho con ăn cơm, còn nói sau này sẽ không cho con tiền sinh hoạt phí. Không có tiền thì sao xứng đáng có con được chứ?”

“Con chẳng qua chỉ là dũng cảm theo đuổi tình yêu của đời mình thì có gì sai?”

Lý Uyển ôm chặt vai nó an ủi:

“Con nói đúng, mẹ con quả thật cũng quá nhẫn tâm, đã thời đại nào rồi mà còn muốn quản con cái tự do yêu đương, quản cũng quá nhiều đi.”

“Hức hức…Vẫn là dì Lý thương con nhất, dì đối với con còn tốt hơn cả mẹ ruột.”

Lý Uyển thậm chí còn đề nghị nhận con gái tôi làm con gái nuôi của mình vào ngày lễ trưởng thành của nó và con gái tôi cũng đã vui vẻ đồng ý.

Khi tôi nghe thấy những lời này chỉ muốn cười lạnh.

Trên đời, ngoài cha mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng bạn thì liệu thực sự có một người xa lạ nào đối xử tốt với bạn mà không cần lý do?

Tôi giả vờ như không nghe thấy, mỉm cười bước vào:

“Con gái, mẹ biết bất luận mẹ có nói gì thì con cũng sẽ không tin mẹ, vậy nên mẹ sẽ quyết định sẽ dùng hành động để chứng minh.”

Sau một lúc im lặng, tôi chậm rãi nói tiếp:

“Vừa rồi mẹ ra ngoài bàn công việc, chính là vì con. Mẹ đã bàn bạc xong với bố mẹ của Triệu Xuyên để hai đứa đính hôn, mẹ cũng sẽ không đòi một đồng sính lễ nào cả, đợi đến khi hai đứa đủ tuổi sẽ kết hôn.”

“Cũng sắp đến lễ trưởng thành của con rồi, lần này mẹ sẽ chiêu đãi thật tốt, gọi cả Triệu Xuyên tới đây, để mọi người cùng chứng kiến hạnh phúc của con.”

Con gái mở to hai mắt, không tin được mà nhìn tôi, trên khuôn mặt là vẻ ngạc nhiên và vui mừng, vui mừng đến nói không nên lời.

Nhưng điều tôi không ngờ tới là Lý Uyển, cô ta bỗng nhiên hất tay một cái, sắc mặt vô cùng khó coi.

Lý Uyển hiểu rõ tính tình của con gái tôi, cũng hiểu rõ tôi, biết rằng lần này chúng tôi là thật sự nghiêm túc. Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, hé môi muốn nói gì đó nhưng cuối cùng một chữ cũng không nói ra.

“Mẹ, mẹ làm như vậy mới phải, đây mới đúng là mẹ của con, trước đây không biết mẹ bị sao nữa.”

Nó nhướng mày sau đó chỉ vào Lý Uyển rồi nói:

“Con muốn nhận đi Lý làm mẹ nuôi của con, lễ nhận nuôi hai người cũng có thể cùng nhau tổ chức.”

Nó luôn dùng giọng điệu hống hách y vậy, như thể mọi việc đều phải thuận theo ý của nó. Nhưng nó không biết rằng, trên thế giới này có một khái niệm gọi là nịnh nọt. Buổi lễ trưởng thành mà nó nghĩ là hoàn hảo đó lại là khởi đầu cho mọi bất hạnh về sau của chính nó.

Tôi mỉm cười đồng ý với nó. Con gái tâm tình vui vẻ hẳn, hỏi:

“Còn về của hồi môn, mẹ tính như thế nào?”

Tôi vỗ vỗ vai nó:

“Yên tâm, đến lúc đó mẹ sẽ khiến cho con hài lòng.”

Tính toán một chút thì tại khoảng thời gian này của kiếp trước, nó cùng Triệu Xuyên đã quan hệ với nhau. Không bao lâu sau, vào ngày sinh nhật 18 tuổi, con bé đột nhiên buồn nôn khi đang ăn, đến bệnh viện kiểm tra thì mới biết là đã mang thai. Tai tôi ù đi, cảm thấy trái đất như sụp đổ, yêu cầu nó bỏ đứa nhỏ và chia tay với Triệu Xuyên.

Nhưng chính nó lại nói: “Đây là kết tinh tình yêu của con và Triệu Xuyên, con nhất định phải sinh nó ra.”

Nó còn vì chuyện này mà bỏ học, cãi nhau với vợ chồng tôi sau đó dọn ra ngoài sống cùng với Triệu Xuyên. Kiếp trước cũng vì như vậy nên Triệu Xuyên mới miễn cưỡng đồng ý phụ trách theo yêu cầu của ba mẹ.

Chẳng phải đứa trẻ này sẽ là của hồi môn tốt nhất cho con gái tôi sao?

Trưa hôm đó, khi tôi vừa bước chân ra khỏi công ty thì bất ngờ nhìn thấy chồng tôi đang ở bên ngoài. Tay anh ấy vẫn còn đang xách hành lý, hiển nhiên là vừa mới trở về sau một chuyển đi dài.

“Sao anh lại đến đây?” – Tôi bước tới hỏi.

Tâm trạng anh ấy có vẻ không được tốt lắm, đưa cho tôi một túi hạt dẻ nóng, vẻ mặt nghiêm túc hỏi:

“Phi Phi sao em lại đồng ý để con gái mình đính hôn với Triệu Xuyên? Chẳng phải em luôn phản đối hai đứa đến với nhau sao? Em thừa biết Triệu Xuyên là người như thế nào mà?”

Tôi không trực tiếp trả lời câu hỏi của anh ấy mà hỏi lại:

“Sao anh lại biết được những chuyện này?”

Con gái tôi chắc chắn sẽ không nói cho anh ấy biết vì nó sợ sẽ bị phản đối. Vậy nên nếu anh ấy biết được chuyện này thì chắc chắn phải có người khác đã nói cho anh ấy biết. Quả nhiên vừa dứt lời thì Lý Uyển từ bên cạnh đi ra. Cô ta thở dài rồi nói:

“Lâm Phi, không phải tôi nói chị, nhưng có người làm mẹ nào lại đẩy con mình vào hố lửa chứ?”

“Bọn trẻ yêu nhau cho vui thì không nói đi, nhưng kết hôn sao lại có thể tìm 1 người như vậy được?”

“Học trưởng, anh cũng nói cho chị ta hiểu đi, nếu để những người xung quanh biết được chuyện này thì sẽ nghĩ như thế nào? Như vậy chẳng phải là sẽ hủy hoại cả đời của con bé sao?”

Lý Uyển muốn nắm lấy cánh tay chồng tôi nhưng bị anh ấy tránh được.

Anh ấy bước tới giúp tôi cầm lấy túi, đưa lưng về phía Lý Uyển nói:

“Đây là việc riêng của nhà chúng tôi, cảm ơn cô đã thông báo cho tôi biết, những việc còn lại tôi sẽ cùng vợ tôi về nhà bàn bạc lại.”

Lý Uyển muốn buộc tội tôi nhưng lại bị chồng tôi dội cho một gáo nước lạnh. Bàn tay đang đưa ra của cô ta cứng đờ ở đó, ánh mắt dần trở nên âm u hơn.

Mà chồng tôi vẫn bộ dáng như cũ đi tới ôm vai tôi, giọng điệu dịu dàng nói:

“Anh biết thời gian qua em đã rất mệt lòng vì chuyện của con gái, nhất thời tức giận nên có những quyết định sai lầm. Khoảng thời gian này anh đã rất nỗ lực làm việc, ông chủ quyết định thăng chức, tăng lương cho anh. Em là một người mẹ tốt, về sau sinh hoạt phí của con gái em không cần bận tâm nữa.”

Anh ấy nói với giọng điệu như đang dỗ dành con nít:

“Ngoan, chúng ta cùng về nhà nói chuyện, ai khi dễ em thì nói cho anh biết, anh giúp em xả giận.”

Uất ức đã tích tụ trong lòng tôi những ngày qua đều vì câu nói này của chồng mà bộc phát, hốc mắt đau sót, rất muốn tựa vào trên vai anh ấy mà khóc rống một trận.

Anh ấy chỉ biết con gái mình ngỗ nghịch, lại thật sự không nghĩ tới tôi đã bị nó hại chết một lần. Hiện tại nếu kể hết mọi chuyện cho anh ấy nghe, e là chính anh ấy cũng không tin tưởng, nhưng không sao tôi nhất định sẽ tìm cơ hội để nói cho anh ấy biết hết chân tướng.

Mắt thấy chồng tôi kéo tôi rời đi, Lý Uyển gấp gáp muốn ngăn tôi lại để nói chuyện. Tôi không khỏi nhìn cô ta một cái, châm chọc nói:

“Lý Uyển, cô đối với chuyện của con gái tôi luôn để tâm như thế người khác không biết lại nghĩ cô mới là mẹ ruột của con bé. Nếu đã như vậy, chi bằng đồ cưới của nó cô cũng lo liệu luôn đi.”

Không biết tôi đã nói gì chạm đến điểm nhạy cảm của cô ta, ánh mắt của Lý Uyển lóe lên tia hoảng hốt. Cô ta lẩm bẩm:

“Chị đang nói đùa gì vậy chứ, tôi đã chứng kiến con bé lớn lên từ nhỏ rồi trưởng thành, tự nhiên là thấy đau lòng cho nó.”

Tôi phớt lờ cô ta và dắt tay chồng cùng trở về.

Ngày hôm đó sau khi trở về nhà, tôi chỉ nói với chồng một câu:

“Anh thường xuyên đi ra ngoài công tác, cũng không biết em ở nhà đã trải qua những gì. Hôm nay nếu anh dám ngăn cản em, vậy thì chúng ta cũng không cần sống chung nữa.”

Anh ấy bị tôi dọa cho sợ hãi. Nhìn thấy thái độ vô cùng kiên quyết của tôi, cuối cùng chỉ thở dài nói:

“Anh cưới em thì em mới chính là người quan trọng nhất đối với anh. Về phần chuyện của con gái, nếu con bé đã lựa chọn như vậy thì cứ để nó làm theo những gì nó muốn đi.” 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box