Con Gái Tôi Là Một Kẻ Nói Dối - Chapter 01

Con Gái Tôi Là Một Kẻ Nói Dối - Chapter 01

“Mẹ, nếu mẹ không đồng ý, hôm nay con sẽ tự vẫn, sẽ chết ngay ở đây để mẹ tự dọn xác.”

Tôi vừa mở mắt ra liền thấy một màn này, con gái tôi đang cầm một con da/o kề sát cổ hướng về phía tôi kêu gào thảm thiết.

Nhưng tôi biết chắc chắn, căn bản là nó chả có gan tự sát, làm vậy chỉ là để ép tôi phục tùng, buộc tôi phải nhượng bộ nhiều hơn.

Kiếp trước tôi đã bị dọa đến mức phải quỳ xuống khuyên nhủ nó đừng làm điều ngu ngốc. Đến cuối cùng, đành nuốt nước mắt ngậm ngùi đồng ý chuyện của hai đứa nó, và vì để nó không bỏ nhà đi cùng tên đó tôi còn đáp ứng mỗi tháng cho nó hai vạn.

Nhưng tiền lương của tôi cùng chồng khi đó cộng lại cũng chỉ được 1 vạn rưỡi, vì để gom đủ 2 vạn đưa cho nó, mỗi ngày tôi đều ở lại công ty tăng ca đến khuya, cả người đều trong trạng thái thất thần, hoảng hốt. Mà nó lại cầm những đồng tiền chúng tôi cực khổ kiếm được đó để đi nuôi tên lưu manh kia, còn huênh hoang mà nói:

“Rõ ràng bà già đó có rất nhiều tiền, em phải làm cho bà ta phun hết tiền ra cho bằng được.”

Nghĩ tới những chuyện này, tôi siết chặt nắm đấm, xoay người đi ra khỏi căn phòng.

"Bà già chết tiệt, bà có gọi cho ba cũng vô ích thôi!”

Nó tưởng rằng mình đã đạt được mục đích một lần nữa, đập mạnh con dao “cốp” một cái xuống mặt bàn, lại ném mấy tách trà để giải tỏa cơn tức giận rồi theo tôi vào phòng ngủ:

“Cho dù bà có quỳ xuống cầu xin tôi, tôi cũng sẽ không…”

Những lời chưa kịp nói cũng im bặt ngay sau khi nó hoàn toàn bước vào căn phòng.

Giây tiếp theo, một giọng nói mang âm hưởng quãng tám vang lên: “Bà đang làm cái gì vậy hả?”

Trước ánh mắt sửng sốt của con nhỏ, tôi thu dọn vali thật gọn gàng rồi đặt trước mặt nó: “Đi đi con gái, mẹ ủng hộ con tự do yêu đương.”

Nếu nó đã muốn cùng tên lưu manh đó ở cùng một chỗ như vậy thì tôi sẽ sẵn lòng thành toàn. Dù sao thì bây giờ nó cũng thấy cuộc sống với tên đó tốt đẹp như vậy, nhưng sau khi có con thì sao chứ?

Quả thực nó chẳng hề nghĩ tới tôi sẽ làm như vậy, trợn tròn mắt không thể tin mà nhìn tôi. Thấy nó vẫn còn bất động đứng ở đó, tôi lại đẩy chiếc vali về phía nó nhắc nhở:

“Nếu bây giờ con không đi trời sẽ tối đó, những đồ còn lại mẹ sẽ gửi cho con sau.”

“Bà già…bà…” Cô con gái của tôi dùng cái chỉ số IQ dưới 80 của nó suy nghĩ một lúc rồi lại hừ lạnh một tiếng mà nói: “Hừ, vì không để cho tôi tự sá/t, bà đều đồng ý mọi chuyện của tôi và Triệu Xuyên?”

Nó làm ra bộ dáng từ bi, vẫy vẫy tay, nói với tôi:

“Thôi quên đi, tôi hiểu bây giờ tuổi bà đã cao, muốn ở gần con cái nên không nỡ rời xa tôi. Như vậy, tôi sẽ không bỏ đi nữa, nhưng từ giờ về sau bà không được phép can thiệp vào chuyện của tôi, đồng thời mỗi tháng bà phải chuyển 2 vạn vào tài khoản của tôi, bà cũng không cần quan tâm tôi dùng nó vào việc gì và dùng như thế nào.”

Ngay lúc này, từ tận đáy lòng tôi cảm thấy thật sự rất buồn.

Kể từ khi con gái chào đời, chúng tôi đối với nó vô cùng thương yêu, ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ ngã. 

Thế nhưng điều làm chúng tôi không thể ngờ tới đó là, từ nhỏ nó đã quen thói nói dối, tìm đủ mọi lý do để vòi tiền. Mỗi lần đưa nó về nhà mẹ đẻ, mẹ tôi lại phát hiện trong ví bà thiếu mất vài đồng.

Lúc đó chồng tôi đã muốn đánh một trận thật đau để nó nhớ lâu. Nhưng tôi lại nghĩ rằng điều này là do chúng tôi chưa cho con bé được cảm giác an toàn. Trẻ nhỏ cũng phải có tiền tiêu.

Những năm này, tôi dốc hết toàn lực để lo cho nó có điều kiện tốt nhất, thứ những đứa trẻ khác có thì nó cũng sẽ không thiếu. Kết quả thì sao, tôi vì nó mà bỏ cả tính mạng, còn nó thì quay video giả mạo bằng chứng, thông qua phát sóng trực tiếp để kiếm tiền.

“Con nhầm rồi.” Tôi thở dài lắc đầu, vỗ bờ vai con gái.

“Mẹ lớn tuổi rồi, không quản được con cũng không nghĩ sẽ quản con. Từ hôm nay trở đi, trường học con muốn đến thì đến, yêu đương với ai không qua trọng, cái nhà này nếu con đã muốn bỏ đi thì cứ đi.”

“Nhưng 2 vạn thật sự là quá lớn, mẹ không lo nổi, tốt hơn hết, con hãy tìm 1 người khác làm mẹ của con đi.”

“Tôi thừa biết bà đang nói nhảm! Bà chờ đó cho tôi, đêm nay tôi sẽ không về nhà đâu!”

Nó gào lên rồi sập cửa bỏ đi. Nó vẫn đang nghĩ rằng tôi cũng như nó đang giở trò hờn dỗi.

Sau khi nó rời đi không lâu, tôi cũng ra khỏi cửa.

Bị mắc kẹt trong vai trò làm mẹ quá lâu, hầu như ngày nào tôi cũng ăn đồ ăn thừa của con gái để lại. Tối nay, lần đầu tiên sau một thời gian dài tôi được thưởng thức món beefsteak thơm ngon cùng với rượu vang đỏ hảo hạng. Thịt bò wagyu tươi ngon, chẳng trách con gái tôi luôn muốn ăn.

Tiêu chuẩn của những người phục vụ trong các nhà hàng cao cấp thực sự rất cao, giữa việc chăm sóc người khác và được người khác chăm sóc có sự khác biệt thật lớn.

Ăn uống no nê, tôi còn lượn qua xem một bộ phim, mua cho mình một phần bắp rang bơ cùng một ly kem.

Gần như tôi đã quên mất rằng, cách đây vài năm tôi cũng là một cô gái trẻ, cũng là một bảo bối được ba mẹ yêu thương, săn sóc, che chở trong lòng.

Về đến nhà, tôi tình cờ nhìn thấy con gái cùng với mấy người hàng xóm đang đứng nói chuyện dưới nhà. Từ xa tôi chỉ mơ hồ nghe được: “Bố đi công tác, mẹ ở nhà một mình nên khó tránh khỏi…”

“Bà ấy muốn bỏ mặc cháu thì kệ đi, dù sao từ nhỏ đến lớn đều là như vậy, dù cháu bị đói chết cũng không sao.”

“Hiện tại bà ấy lại đi ra ngoài không biết là cùng với ai…”

Mấy người hàng xóm phe phẩy cây quạt trên tay, ầm ĩ nghị luận.

Đột nhiên tôi chợt hiểu ra, lý do vì sao những năm này mỗi khi nhìn thấy tôi hàng xóm đều rất khó chịu. Chỉ sợ rằng ở sau lưng con bé đã thêu dệt lên không biết bao nhiêu câu chuyện để bôi xấu tôi.

Trước kia tôi cũng từng tìm đến bác sĩ tâm lý để xin ý kiến, biết được rằng trẻ con mới đầu thường sẽ dùng một vài lời nói dối hay làm vài hành vi thái quá để mọi người chú ý. Nhưng tôi ngàn vạn lần không nghĩ tới, con gái lại nói dối thành tính không chút kiêng kỵ và theo thời gian nó trưởng thành điều này ngày càng tồi tệ hơn.

Con gái nhìn thấy tôi thì hừ lạnh một tiếng rồi lắc mông bỏ đi không ngoảnh lại.

Tôi lập tức mở miệng giải thích:

“Con gái tôi chính là nói dối thành tính, những lời đó đều là giả. Tôi chỉ ra ngoài ăn cơm mà thôi.”

Nhưng không một ai đáp lại tôi, tôi đành lảng sang chuyện khác, cố gắng xoa dịu mối quan hệ:

“Mọi người ra ngoài hóng mát, thế đã ăn cơm tối hết chưa ạ?”

Nhưng mọi người cũng chỉ ậm ừ hai tiếng coi như đáp lại.

Trong lòng tôi hiểu rõ băng dày ba thước không phải chỉ do một ngày lạnh, bây giờ tôi có giải thích nhiều hơn nữa cũng vô ích, chỉ có thể từ từ chậm rãi hóa giải hiểu lầm.

Tôi không nói gì thêm xoay người đi về, vừa về đến nhà thì thấy trong nhà là một mảnh hỗn độn.

Những đồ có thể đập phá đều cùng chung số phận, bị đập nát hết, tất cả các ngăn kéo đều bị mở ra lục lọi, nhìn sơ qua cứ như vừa bị trộm cướp.

Còn con gái tôi đang đứng trên giường vẻ mặt căm hận nói:

“Bà già chết tiệt, bà không đưa tiền cho tôi đúng không? Tối nay tôi sẽ ở lại cùng với bạn trai tôi! Bà đừng hối hận!”

Là nó tự tay hủy hoại của đời của chính mình, cũng không phải do tôi thì tôi có gì phải hối hận chứ?

Bây giờ nó càng mạnh miệng thì sau này sẽ bị vả mặt càng đau.

Tôi cười lạnh một tiếng, thay mới ra trải giường dọn sơ qua bãi chiến trường rồi chìm vào giấc ngủ. 

Danh Sách Chương

Nhận xét Box