Chapter 52: Kết hôn


Đến lúc tan ca, Vệ Lam lại bị mẹ cấp tốc triệu về, nói là đã hầm canh, tối sẽ bị nguội không ngon này kia khác nọ…

Tuy Vệ Lam cảm thấy hết cách với mẹ mình nhưng cô không nỡ, cũng không dám làm trái ý tốt của bà. Vì thế nên cô vốn định tan ca đi tìm Đoàn Chi Dực, nay đành phải nhắn tin báo với anh mẹ cô đang chờ cô, không thể gặp anh được.

Tin nhắn gửi đi cả ngày trời, đúng như Vệ Lam dự đoán, không được hồi đáp lại. Cô có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Đoàn Chi Dực khi nhìn thấy tin nhắn này của cô, chắc chắn là mắt như tóe lửa, biết đâu di động cũng bỏ mình tại trận rồi.

Nhưng khi cô đang định cất điện thoại và ra về thì âm báo tin nhắn lại vang lên. Cô lấy ra nhìn, là tin nhắn của Đoàn Chi Dực, câu trả lời chỉ có một chữ ‘ừ’ ngắn gọn.

Còn gì ngắn gọn hơn nữa không chứ? Đồ quỷ! Vệ Lam bĩu môi oán thầm.

Theo chỉ thị của mẹ già vĩ đại, cô vội vàng về nhà. Vệ Lam vừa mở cửa ra liền nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ ở trong bếp. Cô thấy nghi hoặc, cô vừa chuyển nhà không lâu, sao lại có khách tới chơi? Nhưng nghe kỹ một lát thì liền biết thế là thế nào. Giọng nói này không thể quen thuộc hơn.

Quả nhiên, không đợi cô vào xem thế nào thì mẹ cô và Minh Quang đã tuần tự bưng thức ăn ra, cười cười nói nói. Thấy cô đứng ngẩn người trong phòng khách, Minh Quang cười nói với cô: “Lam Lam, em về rồi à, anh nghe dì tới Giang Thành, anh cũng vừa ra viện nên đến thăm dì.”

Mẹ cô tươi cười hớn hở, gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, là mẹ gọi điện thoại hỏi thăm Minh Quang sức khỏe nó thế nào, nó biết mẹ đến Giang Thành nên đến thăm mẹ. Thằng bé này đúng là hiểu chuyện.”

Hai người đều vô tư như chưa từng xảy ra chuyện gì, Vệ Lam cũng không biết nên nói gì mới phải. Cô thật sự khâm phục mẹ mình, lúc trước khi xảy ra trò khôi hài trong khách sạn thì lòng đầy căm phẫn, ước gì có thể tát chết Minh Quang, bây giờ lại không kề có khúc mắc gì với anh.

Phụ nữ đúng là sinh vật khiến người ta không hiểu nổi.

Có điều Vệ Lam cũng biết trước nay Minh Quang là sát thủ thu phục phụ nữ trung niên. Miệng lưỡi anh ngọt một chút, thái độ thành khẩn một chút là chắc chắn mẹ cô sẽ bỏ qua hết.

Mẹ Vệ Lam thấy cô còn đứng đó thì vẫy tay với cô: “Đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau qua đây ăn cơm!”

Vệ Lam à một tiếng rồi đi qua.

Bữa cơm này, Vệ Lam gần như không nói chuyện, nhưng thế vẫn không làm ảnh hưởng tới không khí trên bàn ăn. Mẹ cô và Minh Quang nói chuyện rất vui vẻ, nào là ca tụng hương vị của một món ăn nào đấy, rồi bàn tới cách nấu nướng và thành phần dinh dưỡng… Vệ Lam thật muốn giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ bội phục hai người.

Ngẫm lại thì Minh Quang đúng là một người được nhiều người quý mến. Vệ Lam cũng không phải là người có quan điểm chia tay thì cả đời không qua lại với nhau. Ngược lại, cô cảm thấy Minh Quang có thể là một người bạn tốt, ở bên anh cũng rất thoải mái.

Nhưng hiện nay cô chỉ nghĩ thôi chứ chưa tính gì. Với tính cách của Đoàn Chi Dực, đừng nói là làm bạn với Minh Quang, nếu biết hai người từng gặp nhau chắc anh cũng bốc hỏa.

Cô không muốn đưa mình vào chỗ hiểm chút nào.

Ăn cơm xong, Minh Quang chủ động giúp thu dọn chén đũa và đi rửa. Làm xong, anh lại xem TV cùng mẹ Vệ Lam, cứ như là bạn vong niên vậy. May mà anh cũng biết tiến lui đúng mức, kim đồng hồ chỉ tới 8h hơn, tập thứ nhất của phim truyền hình cẩu huyết kia vừa kết thúc là anh đứng dậy xin phép về.

Rõ ràng là mẹ cô có vẻ không nỡ. Bà nhìn Vệ Lam ngồi bên cạnh nãy giờ mà không nói gì, có vẻ bất mãn nên nói: “Lam Lam, con tiễn Minh Quang về đi. Nó tới lần đầu tiên, trời lại tối, đừng để nó bị lạc.”

Vệ Lam thầm oán, cô cũng mới tới vài ngày chứ mấy. Nhưng nghĩ lại thì cũng nên tìm cơ hội nói cho rõ nên liền đứng dậy.

Ra khỏi cửa, hai người lại im lặng không nói mà chìm vào trầm ngâm, khác hẳn với lúc ở trong nhà.

Ngoài trời đêm đã xuống, đến con đường nhỏ dưới lầu, cuối cùng Vệ Lam cũng lên tiếng: “Minh Quang, anh biết mẹ em rất thích anh mà, anh cứ tới làm bà vui như thế sẽ làm bà hiểu lầm là chúng ta còn có khả năng hợp lại.”

Minh Quang khẽ mỉm cười: “Lam Lam, em đừng lo, anh không có ý gì khác đâu, chia tay rồi thì không thể làm bạn sao?”

Vệ Lam gật đầu: “Em biết, nhưng mà…”

“Nhưng mà em sợ Đoàn Chi Dực hiểu lầm đúng không?” Minh Quang thay cô nói tiếp.

Vệ Lam thành thật gật đầu: “Tính tình của anh ấy không được tốt lắm, em sợ anh ấy nghĩ nhiều.”

Minh Quang im lặng một lát rồi thử thăm dò: “Nếu em biết tính tình anh ta không tốt sao còn ở bên anh ta?”

Lần này tới lượt Vệ Lam im lặng, nhưng ánh mắt cô nhìn anh lại bình thản và điềm đạm, trong ấy đã cho anh đáp án. Nó đang nói có lẽ người ấy có rất nhiều chỗ không tốt, nhưng chỉ cần yêu thích rồi thì mọi khuyết điểm cũng không đáng nhắc tới.

Minh Quang hơi cụp mắt xuống để che giấu vẻ mất mát trong mắt. Anh né tránh không nhìn vào mắt cô, khẽ hé môi, nói nhỏ: “Em chắc là em hiểu anh ta chứ? Chắc chắn đó là người em có thể gửi gắm cả đời sao?”

Vệ Lam vẫn im lặng như trước, sau đó lại lắc đầu, bóp trán cười cười: “Hình như em không hiểu anh ấy lắm!” Ngập ngừng một lát, cô nói tiếp: “Nhưng thế cũng không sao, em chưa từng mạo hiểm, lần này thử xem thế nào.”

Mắt Minh Quang khẽ chớp chớp, dưới ánh đèn đường, từ trên cao nhìn xuống cô. Một lúc sau, anh bỗng nhiên bật cười, là nụ cười sang sảng mà Vệ Lam quen thuộc. Anh đưa tay vén những sợi tóc của cô ra sau tai, nói: “Sao cũng được, chỉ cần em vui vẻ là đủ. Anh đi đây, em yên tâm, anh sẽ không đến làm phiền em hoài đâu.”

Vệ Lam gật đầu ừ một tiếng: “Cảm ơn anh, Minh Quang.”

Nhìn bóng Minh Quang biến mất trong màn đêm, Vệ Lam mới xoay người vào trong.

Đi được mười mấy mét, cô bỗng thấy có gì đó khác thường nên quay đầu lại nhìn về phía cô thấy không ổn, chỉ thấy bên cạnh bồn hoa của khu nhà đậu một chiếc xe, ngoài xe có một người cao gầy đang đứng tựa vào cửa sổ xe, trên tay người đó cầm điếu thuốc, ánh lửa đỏ thấp thoáng như ẩn như hiện trong đêm.

Vệ Lam cảm thấy đầu rân lên, vừa nghĩ thầm trong bụng là tiêu rồi, vừa chạy về phía người đó.

Đầu tiên, cô giật điếu thuốc trong tay anh ném vào thùng rác bên cạnh, sau đó vội vàng dang tay ôm lấy anh, cung khai ngay lập tức: “Em không biết Minh Quang sẽ tới đây, là mẹ em gọi anh ấy, anh không được tức giận đấy.”

Cô không phải là cô gái thích làm nũng, cũng không nhõng nhẽo nổi, nhưng biết Đoàn Chi Dực chỉ ưa mềm không ưa cứng nên đành phải cố nén buồn nôn mà dùng giọng nói õng ẹo ấy nói cho xong mấy câu trên.

Đoàn Chi Dực hừ một tiếng, không thèm để ý đến cô. Nhưng ngay sau đó, anh lại nói với vẻ rất lạ: “Vậy sao em lại để anh ta sờ đầu tóc của em?”

Chuyện này…

Vệ Lam cảm giác sâu sắc được rằng nói chuyện với anh là không thể dùng đạo lý. Bây giờ cô mới phát hiện đầu mùa đông mà anh chỉ mặc một cái áo sơ mi, gió lạnh thổi qua làm mặt anh cũng lạnh ngắt.

Cô dùng bàn tày ấm áp của mình vuốt ve khuôn mặt anh, giọng mang theo vẻ trách móc: “Có phải anh đứng đây lâu rồi không? Muốn bị cảm sao chứ?”

Đoàn Chi Dực nghe được những lời quan tâm của cô thì khuôn mặt đang tối sầm kia cũng trở nên dịu lại. Anh kéo tay cô xuống, mở cửa sau của xe ra, dốc sức ôm cô cùng ngồi vào trong.

Nhiệt độ trong xe ấm hơn bên ngoài rất nhiều, cộng thêm việc hai người ôm nhau nên dần dần, Đoàn Chi Dực thấy người nóng lên.

Anh không nói gì, cũng không cho Vệ Lam nói chuyện. Sau khi vào xe liền đặt cô lên đùi mình rồi phong kín môi cô, vừa cắn vừa mút, đưa lưỡi mình vào miệng cô, cho cô một nụ hơn ướt át.

Anh hôn vừa mạnh vừa dữ, Vệ Lam không kịp đề phòng nên bị anh đặt lên lưng ghế phía trước, cô ú ớ cào cấu lung tung, nhưng khi liếc mắt thấy có người đi ngang qua, sợ động tĩnh quá lớn sẽ khiến người ta chú ý, bị phát hiện thì chỉ có nước không biết giấu mặt vào đâu nên đành cố mà chịu, mặc anh anh làm gì thì làm.

Ai ngờ cô nhượng bộ một tấc thì anh lại tiến thêm một thước, nhân lúc cô bị hôn đến mê mẩn thì cởi quần của hai người ra.

Khi Vệ Lam phát hiện ra thì đã muộn. Anh đã nương theo tư thế biến thái này để tiến vào cơ thể cô, ra sức mà xông tới. Động tác của anh rất mạnh cho nên chiếc xe cũng lắc lư theo.

Vệ Lam vừa thẹn vừa giận, mặt đỏ bừng. Cô nghiêng mặt né đôi môi bị anh giam cầm ra, thở hổn hển, ra sức đánh lên lưng anh: “Anh điên rồi sao? Sẽ bị người ta thấy đấy.”

Đoàn Chi Dực không thèm quan tâm, chỉ gồng mình lên, kiếp tục động đậy.

Bên ngoài có ba bốn người đi ngang qua, thấy chiếc xe màu đen đậu bên đường lắc lư như thế thì đương nhiên đoán được người bên trong đang làm gì nên cười ầm ĩ rồi đi mất.

Vệ Lam loáng thoáng nghe thấy tiếng động từ bên ngoài thì mắc cỡ gần chết, nhớ tới mẹ mình còn trên lầu thì còn xấu hổ và tức giận hơn. Nhưng vì bên dưới có cảm giác nên dần dần không nhịn được nữa. Cô vừa nếm thử trái cấm không lâu, lần đầu tiên làm mãnh liệt như thế thì không chịu được, nhưng lại không dám lên tiếng nên chỉ có thể cắn răng, phát ra những tiếng rên khe khẽ từ mũi.

Đoàn Chi Dực thấy dáng vẻ nhẫn nhịn này của cô thì càng thêm kích động, động tác cũng mạnh hơn, hơi thở hổn hển cũng phà vào tai cô, làm cho cả người cô dần trống rỗng, không bao lâu thì lên tới đỉnh trước anh, sau đó thì mềm nhũn ra.

Đoàn Chi Dực vẫn ôm lấy cô, tiếp tục làm, nhưng vì sự thay đổi của Vệ Lam nên cũng dần đạt được cao trào và gầm lên một tiếng, thúc mạnh một cái, đến nỗi suýt đẩy Vệ Lam lên tới nóc xe.

Trận hoan ái kịch liệt qua đi, đầu Vệ Lam dần tỉnh táo lại nên cô vội vàng đẩy anh ra. “Anh không mang mũ, đừng bắn vào trong.”

Đoàn Chi Dực nghe thế thì nghiến răng, khuôn mặt anh tuấn cũng nhăn nhó, gần như là dùng hết sức thúc mạnh vài cái, sau đó bỗng rút ra ngay, bắn hết lên quần của hai người.

Hai người dường như bị rút hết sức, làm gì còn sức mà để ý tới mấy thứ đó, chỉ ôm lấy nhau thở hồng hộc, hít lấy hơi thở của nhau.

Khoảng mười phút sau, Đoàn Chi Dực mới lấy lại được sức, anh bế Vệ Lam từ trên người mình đặt sang một bên, rồi chồm người lên rút mấy tờ khăn giấy lau sạch cơ thể hai người.

Nhờ ánh đèn mờ trong xe, anh nhìn thấy Vệ Lam đang thở dốc, mấy sợi tóc còn dính trên trán, có vẻ như rất mệt. Anh vui vẻ cong môi lên, rồi hôn lên má cô: “Chúng ta kết hôn đi.”

Anh nói rất nhẹ nhàng và tự nhiên như là đang nói chuyện thời tiết, nhưng Vệ Lam thì chợt bừng tỉnh, giật mình một cái rồi lập tức nói: “Anh nói gì vậy chứ, chúng ta mới quen chưa được bao lâu, sao mẹ em có thể đồng ý được?”

“Chúng ta đã quen 9 năm rồi!” Mặt Đoàn Chi Dực hơi sầm xuống, như là nhắc nhở cô.

Vệ Lam sợ anh lại phát tác nên vội vàng an ủi: “Đợi thêm một chút nữa đi, ẹ em thời gian giảm xóc nữa chứ.” Nói xong, cô giơ tay lên nhìn đồng hồ, la lên một tiếng, mặt như muốn khóc: “Tiêu rồi, em ra lâu như vậy chắc chắn mẹ sẽ nghĩ là em và Minh Quang bịn rịn khó rời đây.”

Đoàn Chi Dực hừ một tiếng, quay mặt đi tỏ vẻ bất mãn. Vệ Lam sửa sang lại quần áo, oán trách: “Cũng tại anh không à, may mà trời tối, cũng không ai biết em chứ nếu không thì em cũng chả còn mặt mũi nào mà làm người nữa.”

Cô vừa nói xong thì Đoàn Chi Dực lập tức quay mặt qua, cô còn tưởng là anh có chuyện gì muốn nói với mình. Không ngờ, mặt anh không chút biểu cảm, thình lình hỏi một câu: “Vừa rồi làm không tốt sao?”

Thế là gương mặt đã trở lại bình thường của Vệ Lam lại đỏ thêm lần nữa. Đại ca à, lúc anh nói những câu có tính 18+ như vậy, có thể đừng dùng vẻ thản nhiên kỳ quái ấy được không?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box